Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Mặc cho chiến hạm của người nhiều cỡ nào, hàng không mẫu hạm mạnh cách mấy chỉ là một bia di động vụng về, mặc cho Diệp Dương Thành thích loay hoay thế nào cũng được.
Không điều khiển côn trùng thì Diệp Dương Thành cần kiêng dè nhiều chỗ, nhưng một khi hắn thúc giục côn trùng hành động chém đầu, chiến hạm mất đi vũ lực trừ nổi trên mặt biển bị động chịu đánh ra còn đường nào khác để đi?
Trước khi Tiểu Ô xuất hiện Diệp Dương Thành không thể chia hai đầu, vừa khống chế đại quân sinh vật biển lại còn điều khiển côn trùng, đây là nhiệm vụ bất khả thi.
Nhưng giờ thì khác rồi, Tiểu Ô có lực khống chế tuyệt đối với đại quân sinh vật biển, Diệp Dương Thành hoàn toàn có thể bám vào người côn trùng càn quet lực lượng không trung, thậm chí hệ thống vũ khí công kích trên chiến hạm phe địch. Sau đó Tiểu Ô chỉ huy đại quân sinh vật biển trùng kích thả cửa đối với chiến hạm đã rối loạn.
Diệp Dương Thành tin chắc côn trung và đại quân sinh vật biển kết hợp sẽ là ác mộng của tất cả thế lực võ trang phe địch, là bóng đè không đuổi đi được.
Nghĩ thông ưu khuyết điểm, đắn đo cách kết hợp và thứ tự trước sau, Diệp Dương Thành hoàn toàn thông suốt tiếp theo hắn nên làm gì.
Bóc!
Diệp Dương Thành búng ngón tay, híp mắt cười tủm tỉm.
Diệp Dương Thành ra lệnh:
- Năm trăm con ong vàng đến báo danh!
Diệp Dương Thành muốn xây dựng đại đội... Ong vàng cường hóa chung cực thứ nhất của mình.
Trước kia cường hóa con ong vàng bị Diệp Dương Thành sắp xếp quản lý hằng ngày khu vực quản lý của đám người Triệu Dung Dung, tức là nếu bây giờ hắn muốn xây dựng đại đội ong vàng thì phải cường hóa năm trăm con ong vàng mới đúng tiêu chuẩn đại đội.
Theo ý nghĩ của Diệp Dương Thành về đại đội ong vàng, cần hai mươi con ong vàng cường hóa chung cực thành một tiểu đội, năm tiểu đội gộp thành một trung đội, năm trung đội thành một đại đội. Chờ khi hoàn thành cường hóa chung cực đại đội ong vàng, Diệp Dương Thành sẽ dẫn chúng nó đi tiêu diệt tất cả lực lượng của quân Mỹ trên quần đảo Okinawa. Sau đó Diệp Dương Thành sẽ đặt đại đội ong vàng tại Okinawa, thực hành chế độ quân nhân.
Có một điều rõ ràng là Diệp Dương Thành muốn xếp quần đảo Okinawa vào khu cấm quân sự, từ sau đêm nay quần đảo Okinawa sẽ là căn cứ trú đóng của đai quân sinh vật của Diệp Dương Thành. Từ nay Okinawa là vườn hao của riêng Diệp Dương Thành.
Diệp Dương Thành ngồi một mình trên giường suy tư vấn đề, bên ngoài khung cửa sổ, các con ong vàng bay vào theo lệnh triệu tập. Đám ong vàng vào phòng Diệp Dương Thành, thật tự nhiên đáp xuống bên phải giường, xêp thành hàng ngang chờ hắn ra lệnh.
Các con ong vàng như máy bay ném bom bay vào phòng, khoảng mười lăm phút sau năm trăm con ong vàng rậm rạp nằm sấp bên phải Diệp Dương Thành. Một hàng năm mươi con ong vàng, tổng cộng mười hàng.
Lúc này Diệp Dương Thành lắc lư cái đầu, ném hết suy nghĩ lung tung ra ngoài. Diệp Dương Thành nhìn năm trăm con ong vàng sắp trú đóng quần đảo Okinawa, khóe môi cong lên.
Năm trăm con ong vàng yên lặng nằm, không phát ra chút tiếng vang nào. Diệp Dương Thành quay đầu nhìn giữa trưa nắng cháy, thầm ghi nhớ đêm nay hành động.
Diệp Dương Thành quay đầu quát hướng năm trăm con ong vàng:
- Cường hóa!
- Ong vàng: Côn trùng bình thường, trời ính tính nóng nảy. Xác xuất cường hóa thành công: Cao. Cường hóa sơ giai cần 15 công đức huyền điểm hoặc linh lực. Cường hóa trung giai cần 45 công đức huyền điểm hoặc linh lực. Cường hóa cao giai cần 135 công đức huyền điểm hoặc linh lực. Cường hóa chung cực cần 405 công đức huyền điểm hoặc linh lực. Hiện tại người có 40832145 công đức huyền điểm, 7032521 điểm linh lực, có thể cường hóa mục tiêu côn trùng với đẳng cấp cường hóa chung cực cao nhất. Xin hãy chọn đẳng cấp cường hóa: Sơ giai / trung giai / cao giai / chung cực.
Diệp Dương Thành không thèm nhìn gợi ý liên quan cường hóa con ong vàng.
- Cường hóa chung cực, tiêu hao linh lực.
Diệp Dương Thành mở miệng quyết định:
- Mục tiêu là tất cả ong vàng trước mắt.
Hai mươi vạn hai ngàn năm trăm điểm linh lực vào một tiếng bị Cửu Tiêu thần cách rút khỏi cơ thể Diệp Dương Thành, hóa thành năm trăm luồng sáng trắng li ti, nhìn tổng thể tựa như cục gạch màu bạc cỡ to vèo một tiếng chụp xuống năm trăm con ong vàng.
Rất nhanh năm trăm con ong vàng tẩm trong ánh sáng bạc, lấp lánh ánh bạc trước mắt Diệp Dương Thành, hắn không thấy rõ năm trăm con ong vàng trong ánh sáng bạc. Tuy nhiên Diệp Dương Thành có kinh nghiệm nhiều lần cường hóa chung cực nên không quá chú ý chuyện này, bây giờ hắn tập trung chú ý vào não mình.
Lần trước Diệp Dương Thành cường hóa hai con ong vàng theo thứ tự, kết quả con ong vàng thứ nhất được cường hóa chung cực sau khi hoàn thành được năng lực đặc biệt là bạo tốc. Con ong vàng thứ hai có năng lực đặc biệt là điều khiển kim bay. Tức là mỗi lần cường hóa chung cực, sinh vật mục tiêu có được năng lực đặc biệt toàn là tình cờ, không chỉ có một loại duy nhất.
Diệp Dương Thành rất muốn biết hắn triệu tập năm trăm con ong vàng sau khi cường hóa chung cực sẽ có năng lực đặc biệt gì? Nếu tăng gấp đôi, gấp hai lần tốc độ vốn có thì... Diệp Dương Thành rất khó tưởng tuợng trên thế giới này còn thứ vũ khí gì có thể uy hiếp được con ong vàng?
- Cường hóa thành công!
- Ong vàng: Côn trùng cường hóa chung cực, bẩm sinh tính nóng nảy. Tốc độ bay: 600km/1h. Thời gian bay dài nhất: Hai mươi bốn tiếng. Tuổi thọ: Hai trăm năm. Cực hạn cơ thể chịu áp lực lớn nhất: 530kg. Sức bật kim độc phần đuôi: 690g. Độ phù hợp với người nắm giữ Cửu Tiêu thần cách: Chung cực. Nắm giữ năng lực đặc biệt: Công kích ẩn.
Diệp Dương Thành vừa thấy số liệu sau khi năm trăm con ong vàng cường hóa, dù hắn thô thần kinh cũng không chịu nổi chửi tục:
- Tía nó!
Diệp Dương Thành nhảy xuống giường, biểu tình giận dữ nói:
- Công kích ẩn, xem chúng nó là máy bay ném bom ẩn hình sao?
Ẩn thân thuật luôn là nỗi đau trong lòng Diệp Dương Thành, mỗi lần hắn thăng cấp thần cách là lại mong chờ thuật ẩn thân xuất hiện nhưng kết quả là hết lần này đến lần khác thất vọng tràn trề. Bản thân Diệp Dương Thành thất vọng đành thôi, dù gì không có so sánh.
Nhưng bây giờ lại khác, u linh tiềm kích của Tiểu Ô có thể thông cảm là phiên bản cường hóa năng lực đổi màu của mực, nhưng còn đám con ong vàng này là sao? Công kích ẩn, còn công lý không?
Diệp Dương Thành đứng bên mép giường hít thở sâu mấy lần mới miễn cưỡng đè nén tâm tình xao động, hắn tự an ủi mình rằng:
- Không sao không sao, chúng nó là sinh vật ta cường hóa, ẩn hình thì kệ đi. Con ong vàng có thể tàng hình thì ngày ta vô hình còn xa sao?
Diệp Dương Thành lải nhải lẩm bẩm tự an ủi một lúc sau đưa mắt nhìn bầy ong vàng cường hóa chung cực toàn thân tám mươi phần trăm phủ sắc bạc.
Diệp Dương Thành búng tay nói:
- Đều tiến vào trạng thái ẩn hình cho ta xem.
Năm trăm con ong vàng và Diệp Dương Thành có độ phù hợp cao nhất là chung cực, cộng với ảnh hưởng thần quyền vô hình, bởi vậy chúng nó sẽ không chống lại bất cứ mệnh lệnh gì hắn đưa ra. Dù Diệp Dương Thành kêu năm trăm con ong vàng lao vào hố lửa thì chúng nó cũng làm.
Chương 400-1: Kẻ cuồng nhiệt chủ nghĩa dân tộc (Thượng)Khi Diệp Dương Thành ra lệnh, năm trăm con ong vàng cường hóa chung cực nhanh chóng kích phát năng lực đặc biệt, biến mất trước mặt hắn trợn trừng muốn lồi tròng mắt.
Chút may mắn cuối cùng tan vỡ, Diệp Dương Thành không muốn thừa nhận nhưng sự thật bày ra trước mặt hắn.
- Tía nó, thật sự tàng hình!
Diệp Dương Thành nhanh chóng điều chỉnh tâm tình, không ghen tỵ năm trăm con ong vàng may mắn nữa. Diệp Dương Thành suy tư vấn đề khác.
Có một điều chắc chắn rằng năm trăm con ong vàng hoàn toàn có năng lực tàng hình, cộng với chất độc trí mạng, 600km/1h của chúng nó, Diệp Dương Thành khẳng định bầy ong vàng này sẽ là sát thủ trí mạng đến vô ảnh đi vô tung.
Diệp Dương Thành không tin ai có thể thoát khỏi năm trăm con ong vàng cường hóa chung cực tàng hình công kích, càng không tin có ai phản kích lại khi bị chúng nó tập kích.
Nếu vận dụng năm trăm con ong vàng tốt sẽ phát huy ra sức sát thương cao hơn cả bộ đội cấp đoàn trang bị hiện đại hóa vũ khí trung bình là hạng nhất quốc tế.
Diệp Dương Thành nhìn năm trăm con ong vàng cường hóa chung cực tiến vào trạng thái ẩn, hắn hít sâu, xoay người ngồi bên mép giường.
Diệp Dương Thành búng tay kêu lên:
- Đại Ca, không có xuống đây.
Đại Ca ruồi trâu cường hóa chung cực rực rỡ nhiều màu luôn xoay quanh đợi lệnh bên trên đầu Diệp Dương Thành. Qua thời gian dài phát triển, Diệp Dương Thành có ngày càng nhiều công đức huyền điểm, linh lực, đám con ong vàng cường hóa chung cực biểu hiện ra thực lực hơn hẳn Đại Ca ruồi trâu nhưng hắn không hề có ý định từ bỏ nó. Từ đó thấy được Diệp Dương Thành là loại người nghĩ tình cũ.
Đại Ca ruồi trâu từ độ cao hai trăm thước vèo một tiếng chui vào phòng Diệp Dương Thành, đáp xuống lòng bàn tay trái của hắn.
Không hiểu sau khi Đại Ca ruồi trâu đáp xuống lòng bàn tay Diệp Dương Thành, một loại cảm giác huyền diệu đột nhiên dâng lên trong lòng hắn. Bản năng làm Diệp Dương Thành rút ra một phần linh lực trong Cửu Tiêu thần cách hình thành viên khu vực quản lý trong lòng bàn tay.
Cảnh tượng tiếp theo làm Diệp Dương Thành bất ngờ không kịp trở tay.
Đại Ca ruồi trâu bò tới gần khu vực quản lý vừa hình thành, nó như bọ hung phát hiện cục phân hăng hái nhào lên. Trong ánh mắt câm nín của Diệp Dương Thành, Đại Ca vươn ra xúc giác đâm vào trong linh châu, như kẻ nghiện thuốc nhanh chóng hút.
Diệp Dương Thành không cản trở Đại Ca ruồi trâu hấp thu linh lực trong linh châu, hắn yên lặng nhìn. Diệp Dương Thành lấy làm lạ suy nghĩ, tại sao Đại Ca ruồi trâu đột nhiên hút linh lực, hơn nữa vừa phản ứng bản năng đó là sao?
Trực giác nói cho Diệp Dương Thành biết Đại Ca ruồi trâu sẽ đem lại niềm vui bất ngờ cho hắn, còn là loại niềm vui gì thì hắn không đoán ra được.
Trong ánh mắt chăm chú của Diệp Dương Thành, cơ thể Đại Ca ruồi trâu như bong bỏng nhanh chóng trướng to ra. Khi Đại Ca ruồi trâu hút hết linh lực chứa trong linh châu, ngoài người nó lóe ánh sáng trắng mông lung, cơ thể trướng to nhanh chóng xẹp xuống.
Diệp Dương Thành cứ nghĩ một viên linh châu đã đủ cho Đại Ca ruồi trâu, ai dè nó chút linh lực xong hết thì xao động vây quanh Diệp Dương Thành.
Diệp Dương Thành cực kỳ khó hiểu:
- Việc lạ.
Diệp Dương Thành nhìn Đại Ca ruồi trâu nóng nảy, hắn ngần ngừ sau đó lại sinh ra một viên linh châu hiện trong lòng bàn tay.
Đại Ca ruồi trâu mới hút xong linh lực ẩn chứa trong linh châu nhìn thấy viên linh lực mới thì như kẻ nghiện nhìn thấy ma túy, nó vội vàng lao lên. Xúc giác cắm vào linh châu, Đại Ca ruồi trâu hút từng ngụm.
Hơn mười phút sau, thân hình Đại Ca ruồi trâu lúc thì biến to khi lại thu nhỏ, hút xong một viên linh châu nó lại xin thêm viên khác. Diệp Dương Thành không chút do dự trước thái độ xin xỏ của Đại Ca ruồi trâu, hắn ngưng tụ ra từng viên linh châu trong lòng bàn tay, mặc cho ruồi trâu hút sạch.
Diệp Dương Thành không hiểu nổi tại sao cơ thể nhỏ xíu của Đại Ca ruồi trâu chứa được số lượng linh lực lớn như thế. Khi Diệp Dương Thành ngưng tụ viên linh châu thứ ba mươi bảy, chờ xem cực hạn của Đại Ca ruồi trâu là lúc nào, chợt phát hiện ruồi trâu liên tục hút ba mươi sáu viên linh châu ngừng xông lên.
Đại Ca ruồi trâu như trúng độc té xuống bên viên linh châu thứ ba mươi bảy, cứng đơ như xác chết.
Diệp Dương Thành giật mình kêu lên:
- Tía nó, chắc không phải no nứt bụng đi?
Diệp Dương Thành đang định đứng lên xem xét ruồi trâu té ngã, người nó bốc lên sương mù màu trắng như tơ tằm tưng vòng quấn quanh Đại Ca ruồi trâu, bao bọc nó tong cái kén ánh sáng trắng.
Diệp Dương Thành nhìn linh châu trong lòng bàn tay mình, lại nhìn Đại Ca ruồi trâu bị cái kén ánh sáng trắng bao bọc.
Diệp Dương Thành ngần ngừ giây lát, vẫy tay với đại đội ong vàng ở dưới đất:
- Một con ong vàng đến đây.
Ong ong ong ong ong!
Con ong vàng xếp hàng thứ nhất giải trừ trạng thái tàng hình vỗ cánh bay lên, đáp xuống lòng bàn tay phải xòe ra của Diệp Dương Thành.
Diệp Dương Thành đổi linh châu từ tay trái sang tay phải đặt trước mặt con ong vàng.
Diệp Dương Thành nói với con ong vàng:
- Hút sạch nó.
Vài giây sau, con ong vàng vòng quanh linh châu hai vòng nhưng không xông lên hút linh lực. Diệp Dương Thành thấy vậy ánh mắt nghi ngờ quan sát kén ánh sáng trắng bao bọc Đại Ca ruồi trâu. Diệp Dương Thành phất tay, viên linh châu tan biến trong không khí, gian phòng trở nên tươi mát nhẹ nhàng.
Đợt thí nghiệm này cho Diệp Dương Thành biết Đại Ca ruồi trâu có biến đổi nào đó mà hắn chưa hiểu hết, vì vậy nó hút linh khí trong linh châu. Côn trùng cường hóa chung cực bình thường, ví dụ như con ong vàng mới cường hóa chung cực xong không có năng lực hoặc nhu cầu đó.
Diệp Dương Thành lại nhìn cái kén ánh sáng trắng, hắn phỏng đoán sẽ mất một thời gian dài chờ Đại Ca ruồi trâu đi ra. Diệp Dương Thành không định ngồi yên chờ, hắn nhẹ nhàng đặt kén ánh sáng trắng xuống giường cạnh bên mình.
Diệp Dương Thành đưa mắt nhìn con ong vàng còn trong lòng bàn tay trái, thầm nghĩ:
- Bám người.
Giác quan thứ sáu chuyển sang con ong vàng cường hóa chung cực, Diệp Dương Thành bò mấy vòng trên lòng bàn tay mình, thích ứng cơ thể ong vàng.
Diệp Dương Thành ra lệnh:
- Tất cả ong vàng cùng đi, mục tiêu... Quần đảo Okinawa!
Ong ong ong ong ong!
Năm trăm con ong vàng cường hóa chung cực bao gồm ong vàng bị Diệp Dương Thành bam xác tiến vào trạng thái tàng hình, xếp một hàng dài bày ra khỏi phòng. Diệp Dương Thành dẫn đại đội ong vàng cường hóa chung cực bay đi quần đảo Okinawa.
Căn cứ hải quân số hai mươi bảy quân Mỹ đóng tại Nhật gặp phải quái vật biển tập kích, thành công đẩy lùi quái vật biển, tin tức này được đặt ở trước mặt các quan viên Nhà Trắng. Trong phòng họp chỉ có tổng thống Armstrong, phó tổng thống Gu Siding, ngoại trưởng Fischer tham gia cuộc thảo luận nghiên cứu.
Ba người nhìn bộ tư lệnh Thái Bình Dương truyền về tình báo và nhiều hình chụp hiện trường, nhìn nước biển bị máu quái vật biển nhuộm thành màu tím yêu diễm.
Tổng thống Armstrong xoa trán, hít sâu, nói:
- Bây giờ ta nghĩ chúng ta chúng ta có thể khẳng định lý do bầy quái vật biển tập kích hạm đội Nhật Bản, tập ích căn cứ quân sự của chúng ta.
Chương 400-2: Kẻ cuồng nhiệt chủ nghĩa dân tộc (Hạ)Ngoại trưởng Fischer cầm một tấm hình lên:
- Đám quái vật biển chết tiệt là con rối bị người khống chế giật dậy!
Ngoại trưởng Fischer trầm giọng nói:
- Phải tiêu diệt kẻ khống chế quái vật biển.
- Vấn đề là căn cứ hải quân số hai mươi bảy không bắt được quái vật biển, thậm chí không giữ được một cái xác quái vật biển!
Phó tổng thống Gu Siding cực kỳ bất mãn đứng dậy nói:
- Không chút nghi ngờ, Gershon thượng tá là sĩ quan vô dụng.
- Gu Siding.
Armstrong lắc đầu, nói:
- Bây giờ không phải lúc thảo luận mấy chuyện này, điều chúng ta nên làm là nhanh chóng tìm ra kẻ đối địch với chúng ta, kẻ điều khiển quái vật biển, tìm cách giải quyết hắn.
Gu Siding thở dài thườn thượt:
- Nhưng sự thật là người này chưa từng lộ mặt ra.
Biểu tình Gu Siding trầm trọng ngồi xuống ghế, nói:
- Còn chúng ta thì hoàn toàn không biết gì về hắn.
Nghe Gu Siding than thở, Armstrong cười khẽ đứng dậy:
- Không không không, Gu Siding, không phải chúng ta hoàn toàn không biết gì về hắn.
Armstrong xoay người lấy ba phần hồ sơ trên giá sách sau lưng gã xuống, đặt hai phần hồ sơ xuống trước mặt Gu Siding, Fischer.
Armstrong nói:
- Các ngươi nên biết, mấy tháng trước, tại Las Vegas...
Gu Siding, Fischer cùng sửng sốt:
- A?
Armstrong đứng dậy, biểu tình kinh ngạc nói:
- Ý tổng thống nói đây là cùng một người làm?
Armstrong giơ tay ra hiệu Gu Siding, Fischer ngồi xuống sofa:
- Có lẽ các ngươi nên nghe ta phỏng đoán đã.
Chờ hai người ngồi xuống ghế, Armstrong giở hồ sơ ra, nói:
- Chuyện xảy ra ở Las Vegas là một người Trung Quốc nắm giữ năng lực chỉ huy côn trùng muốn làm siêu nhân anh hùng phiên bản phương đông. Nhìn hành động của hắn, lời nhắn để lại trước pho tượng đầu người mình sư tử thì đây tuyệt đối là một kẻ cuồng nhiệt chủ nghĩa dân tộc, còn là người Trung Quốc.
Armstrong ngước lên nhìn Gu Siding, Fischer, thấy hai người gật gù.
Armstrong tiếp tục bảo:
- Vậy chúng ta hãy phỏng đoán to gan là người Trung Quốc này không chỉ nắm giữ năng lực điều khiển côn trùng mà có cả hả năng chỉ huy quái thú đáy biển. Đợt tập kích căn cứ quân sự nhằm vào nước ta tại hải ngoại thật ra là trả thù chúng ta âm thầm nâng đỡ tổ chức khủng bố ETLO. Các ngươi cũng biết là quần đảo Okinawa gặp nạn trong tam giác vàng, và...
Armstrong phân tích sâu, vài manh mối thoạt trông nhỏ bé dần bị xâu chuỗi lại, kết quả hiện ra trước mặt bọn họ là...
Armstrong nheo mắt nói:
- Ở phương đông Trung Quốc có một thành thị tên là Ôn Nhạc huyện.
Armstrong lẩm bẩm:
- Nơi đó từng xảy ra sự kiện côn trùng tấn công con người.
Nghe đánh gái cuối cùng của Armstrong, Gu Siding và Fischer liếc nhau, thấy rõ mặt tức giận ngút trời.
Gu Siding nói:
- Có lẽ chúng ta nên mở quốc hội...
Armstrong lắc đầu nguầy nguậy:
- Không không không.
Armstrong cười nói:
- Hắn điều khiển quái vật biển đã bị Gershon thượng tá anh dũng của chúng ta giải quyết. Quái vật biển to như vậy, dù là dưới đáy biển, ta tin tưởng không có bao nhiêu con. Không có quái vật biển uy hiếp thì căn cứ quân sự của chúng ta vô cùng an toàn.
- Cái này...
Gu Siding, Fischer kinh ngạc hỏi:
- Ý của ngài tổng thống là...
- Chúng ta ên báo tin này cho Nhật Bản.
Armstrong bưng ly cà phê đặt trên bàn lên, lắc nhẹ cà phê trong ly.
Armstrong cười nói:
- Có lẽ điều này sẽ rất thú vị, đúng không?
Gu Siding ngây ra giây lát sau cũng cười, gật đầu nói:
- Người Nhật Bản toàn là kẻ điên, diều bây giờ chúng ta nên làm là chuẩn bị một ly cà phê rồi nhìn con chó điên hành động. A, đây là chuyện thoải mái biết mấy.
Không khí nặng nề trong phút chốc mất sạch, phòng họp vang vọng tiếng cười.
Diệp Dương Thành nhập xác con ong vàng cường hóa chung cực, dẫn theo đại đội ong vàng mới tọa xông thẳng đến quần đảo Okinawa Na Bá thị, lên bờ đã là hai giờ chiều. Trên bầu trời mây đen che kín, cảnh tượng gió mưa sắp đến.
Diệp Dương Thành ngừng lại ở Na Bá thị một lúc, hắn không dẫn đại đội ong vàng thẳng tới căn cứ hải quân số hai mươi bảy quân Mỹ trú đóng tại Nhật đã làm hắn chịu thiệt. Diệp Dương Thành mang đại đội ong vàng chờ trong rừng rậm Y kế đảo tại quần đảo Okinawa chờ lệnh. Diệp Dương Thành điều khiển con ong vàng chạy hướng An Điền Tập Lạc, tức vùng biển cách căn cứ hải quân số hai mươi bảy hai trăm hải lý. Trước khi hành động Diệp Dương Thành còn cần sắp xếp thật kỹ càng.
Diệp Dương Thành xoay quanh trong không trung cách mặt biển ba thước, liên lạc với Tiểu Ô ở bên dưới.
- Tiểu Ô.
Giọng Tiểu Ô non nớt trung tính lập tức vang lên:
- Chủ nhân, có Tiểu Ô.
Khiến Diệp Dương Thành bất ngờ là trong thanh âm của Tiểu Ô chất chứa tức giận.
Tiểu Ô nói:
- Tiểu Ô đã chuẩn bị sẵn sàng, chủ nhân kêu Tiểu Ô xử lý ai là Tiểu Ô làm thịt kẻ đó!
Giọng điệu hùng hổ khiến Diệp Dương Thành ngạc nhiên, hắn suy nghĩ một lúc liền hiểu ngay. Có lẽ Tiểu Ô tức giận vì chịu thiệt ở căn cứ hải quân số hai mươi bảy.
Diệp Dương Thành buồn cười thầm đoán, nói với Tiểu Ô:
- Nếu trời không đổ mưa thì tám giờ tối ngươi hãy mang nhóm Tiểu Tuyết đến vùng biển gần Sơn Nguyên, tức là vòng ngoài căn cứ hải quân số mười sáu của đối phương. Sau khi đến nơi nhớ giữ liên lạc với ta, chuẩn bị sẵn sàng tập kích. Nếu trời mưa thì...
Diệp Dương Thành trầm ngâm một lát sau nói:
- Dẫn đội xuất phát ngay, mục tiêu vẫn là căn cứ hải quân số mười sáu gần Sơn Nguyên...
Diệp Dương Thành chưa nói hết câu trên bầu trời rơi lác đác giọt mưa, cốc lát sau mưa đổ ập xuống như trút nước.
Rào rào rào!
* * *
- Chết tiệt, tiếp tục huấn luyện!
Trong căn cứ hải quân số mười sáu gần Sơn Nguyên, một sĩ quan thượng úy thúc giục binh sĩ huấn luyện vẻ mặt xui xẻo vẫy tay, ra hiệu các binh sĩ lăn lông lốc trên bờ cát tiếp tục huấn luyện. Sĩ quan thượng úy chạy hướng mái che gần đó, đứng dưới mái che gã tiếp tục trông chừng binh sĩ huấn luyện, vừa móc bao thuốc lá ra. Sĩ quan thượng úy đốt cháy một điếu thuốc, phun ra khói.
Cơn mưa tích lũy thật lâu rơi rất lớn, bầu trời tối đen. Trong khi sĩ quan thượng úy đứng dưới mái hiên che mưa, một sĩ quan quân hàm thượng úy phủi nước mưa dính trên người đi tới bên cạnh gã.
Sĩ quan thượng úy nói:
- Mưa lơn qua...
Nghe bên cạnh có thanh âm, sĩ quan thượng úy luôn tập trung nhìn đám binh sĩ quay đầu nhìn người đứng cạnh mình.
- Ủa? Beane?
Sĩ quan thượng úy kinh ngạc hỏi:
- Kết thúc nhiệm vụ rồi?
Sĩ quan thượng úy tên Beane vẻ mặt xui xẻo phẩy tay:
- Thôi, đừng nhắc đến.
Nhưng trong giọng nói của Beane chất chứa đắc ý:
- Đám quái vật biển đã chạy trốn trước khi chúng ta đến nơi.
- Chẳng phải các ngươi đi vớt xác quái vật biển sao?
Sĩ quan thượng úy đặt câu hỏi biết nhiệm vụ của Beane, lấy làm lạ hỏi:
- Chẳng phải quái vật biển đã bị căn cứ số hai mươi bảy đánh lùi?
Beane muốn mượn dịp này khoe khoang nghe sĩ quan thượng úy kia nói thì cơ mặt cứng ngắc:
- Cái này... Ha ha, cứ cho là vậy đi.
Beane làm vẻ mặt thản nhiên cười nói:
- Nhưng chúng ta không phát hiện xác quái vật biển gì ở căn cứ số hai mươi bảy, tất cả quân hạm, tàu ngầm của căn cứ số hai mươi bảy bị quái vật biển đánh chìm.
Chương 401-1: Nhìn thấy ghê người (Thượng)Sĩ quan thượng úy nghe Beane nói liền biến sắc mặt:
- Cái gì?
Sĩ quan thượng úy ấn hai vai Beane, biểu tình kích động hỏi:
- Vậy thì Beane, ngươi có trông thấy Walker, đệ đệ của ta không?
- Này, thả lỏng, bình tĩnh đi!
Beane bị sĩ quan thượng úy bóp chặt hai vai đau đớn hét lên:
- Walker đệ đệ của ngươi là phi công, hắn không bị gì, bây giờ rất an toàn. Thả ra, mau buông ra!
Sĩ quan thượng úy chợt nhận ra mình dùng sức hơi mạnh, vội cười xòa thả vai Beane ra:
- À...
Sĩ quan thượng úy xin lỗi nói:
- Xin lỗi, ta không cố ý.
Beane nhe răng với sĩ quan thượng úy:
- Nếu ngươi cố ý thì bây giờ ta đã đánh ngươi!
Beane nhúc nhích bả vai, nói với sĩ quan thượng úy:
- Quái vật biển đã chạy trốn, trong khoảng thời gian ngắn sẽ không dám quay về. Ta nghe nói đêm qua có một đám nữ nhân Châu Á mới đến, ngươi có cùng đi doanh địa xem không?
Cung cấp nữ nhân cho sĩ quan mang hàm thiếu úy trở lên là điều lệ thống nhất quân Mỹ trú đóng tại Nhật. Trong bốn mươi căn cứ quân sự trên quần đảo Okinawa có hơn ba mươi 'doanh địa hồng', trong doanh địa hồng có ít nhất một nữ nhân, lúc nhiều cung sẽ không hơn năm người.
Những nữ nhân đến quân đội cho đám lính chữa cháy hầu như không phải tự nguyện đến căn cứ. Bởi vì các sĩ quan sẽ không cho các nàng tiền boa, càng không dịu dàng với bọn họ. Mỗi tháng doanh địa hồng sẽ đổi người, vì những nữ nhân tiền bối hoặc là bị hành hạ nổi điên, hoặc không chịu nổi nhục nhã chọn tự sát.
Nghe Beane nói, mắt sĩ quan thượng úy sáng rực, hiển nhiên gã là khách quen của doanh địa hồng.
Sĩ quan thượng úy hỏi:
- Là nữ nhân nước ngoài chia đến chỗ căn cứ chúng ta?
Beane nhíu mày ngẫm nghĩ:
- Là Nhật Bản đưa tới.
Beane không quá chắc chắn trả lời:
- Hình như là bốn nữ nhân Trung Quốc vượt biên bị bắt.
Beane nở nụ cười kỳ lạ:
- Nghe nói có hai nữ nhân là mẹ con.
Mắt sĩ quan thượng úy sáng như đèn pha:
- A?
Sĩ quan thượng úy xoay người nhìn binh sĩ đang huấn luyện, gã xoa hai tay, nói với Beane:
- Vậy thì... Chúng ta còn chờ ở đây làm gì?
Trong tiếng cười to, sĩ quan thượng úy, Beane cùng lên chiếc xe jeep chạy hướng doanh địa phía đông nam căn cứ hải quân số mười sáu. Hai người ngồi trên xe thảo luận chờ chút nữa chơi đùa hai mẹ con Trung Quốc như thế nào. Sĩ quan thượng úy, Beane không hay biết nóc xe như có một tấm màn mỏng vô hình, nước mưa rơi vào tấm màn mỏng này sẽ tự động văng ra.
Doanh địa hồng tại căn cứ hải quân số mười sáu ở dưới một vách vực cách bờ biển gần ba trăm thước, bốn phía dựng lưới sắc cao bốn thước. Cả tòa doanh địa chỉ có một lối ra, có mấy binh sĩ đổi ca canh gác trước cửa để phòng ngừa nữ nhân trong doanh địa chạy trốn.
Sĩ quan thượng úy, Beane lái xe đến doanh địa, trước cửa chính nhà gỗ nhỏ đơn có ba chiếc xe jeep đậu từ lâu. Beane nhìn thấy một trong ba chiếc xe jeep thì biến sắc mặt, bực bội vỗ trán.
Beane đạp thắng xe:
- Là nhóm Roberts trung tá và Torres thiếu tá, ta nghĩ chúng ta nên đi là hơn.
Nghe Beane nói, sĩ quan thượng úy ngồi ở ghế phụ lái biến sắc mặt nói:
- Là bọn họ sao?
Sĩ quan thượng úy cười khổ gật đầu, nói:
- Nếu là bọn họ hì đúng là chúng ta nên đi.
Roberts trung tá, Torres thiếu tá nổi tiếng kẻ cuồng ngược đãi trong căn cứ hải quân số mười sáu. Hai người sẽ nghĩ ra đủ chiêu trò hành hạ nữ nhân trong doanh địa hồng. Thường khi Roberts trung tá, Torres thiếu tá vào nhà gỗ, chờ hai người trở ra thì nữ nhân đã biến thành người chết.
Nhưng doanh địa hồng đã trống nửa tháng, Beane không được dập lửa nên ôm tâm lý may mắn do dự nói:
- Hay chúng ta đi qua xem thử?
Sĩ quan thượng úy đồng ý đề nghị của Beane. Thế là chiếc xe jeep chạy vào doanh địa hồng, giây sau Diệp Dương Thành nằm trên mui chiếc xe jeep dẫn theo mười một con Torres thiếu tá bay lên cao hướng tới nhà gỗ đơn.
Diệp Dương Thành định đến căn cứ hải quân số mười sáu tìm phi công căn cứ hải quân, giải quyết đám phi công đó rồi quay về bến cảng đỗ hàng không mẫu hạm, các quân hạm đủ kiểu, yểm hộ đám Tiểu Ô, Tiểu Tuyết công kích hủy diệt chiến hạm.
Nhưng Diệp Dương Thành mới mang theo đám con ong vàng đến căn cứ hải quân số mười sáu bỗng nghe Beane và sĩ quan thượng úy khác đối thoại. Diệp Dương Thành nghe lén nhắc đến trong căn cứ hải quân số mười sáu có nữ nhân Trung Quốc thì hắn biết mình nên làm cái gì.
Diệp Dương Thành đi nhờ chiếc xe jeep của Beane nhanh chóng đến doanh địa hồng, nhưng hắn vẫn chậm một bước. Khi Diệp Dương Thành rời khỏi mui xe bay lên cao thì cánh cửa nhà gỗ nhỏ mở ra. Bốn nam nhân da trắng cao to cỡ một thước tám mươi lăm trở lên ùa ra, thoải mái nâng dây nịt.
Nam nhân da trắng đi đằng trước nhất hờ hững liếc xe jeep của sĩ quan thượng úy, Beane đậu trước cửa.
- Torres, mấy nữ nhân Trung Quốc ngon hơn đúng không?
Nam nhân da trắng đó quay đầu cười nói giưỡn với một nam nhân da trắng khác đi sau lưng mình:
- Có lẽ chúng ta nên bàn bạc với người Nhật Bản chết tiệt, kêu bọn họ sau này đưa nữ nhân Trung Quốc cho chúng ta, ngươi thấy sao, Torres?
Torres thiếu tá gật đầu, mỉm cười nói:
- Nghe lời trung tá.
Torres thiếu tá chỉ hướng Beane, cười to bảo:
- Hai kẻ xui xẻo tiếp theo chỉ có thể tự sướng một mình.
Torres thiếu tá, Roberts trung tá đứng trước cửa cười to không phát hiện Diệp Dương Thành điều khiển con ong vàng cường hóa chung cực tàng hình bay vào nhà gỗ sau lưng bọn họ.
Trong nhà gỗ trang trí sơ sài, vật dụng duy nhất đáng giá là chiếc giường gỗ ghép lung tung đặt ở tay trái từ cửa vào. Giường gỗ bị máu nhuộm đỏ, bốn nữ nhân toàn thân trần truồng nằm trên giường, người tràn đầy vết roi ghê rợn.
Trong bốn nữ nhân có ba người từ ba mươi đến bốn mươi tuổi, chăm sóc sắc đẹp rất tốt. Khiến mắt Diệp Dương Thành nóng rực là bên cạnh ba phụ nữ có một thiếu nữ chỉ mười sáu, bảy tuổi mặt mày thanh tú, vóc dáng yêu kiều.
Bốn nữ nhân này mà là vượt biên gì? Diệp Dương Thành không ngốc, nhìn cách ăn mặc, chăm sóc sắc đẹp của bốn nữ nhân là đoán ra manh mối. Nếu Diệp Dương Thành không đoán sai, bốn nữ nhân này không phải vượt biên mà bị người bắt cóc.
Vết roi không phải nguyên nhân dẫn đến cái chết, bọn họ chết vì... Bốn khúc gỗ đâm vào âm hộ.
-...
Diệp Dương Thành điều khiển đại đội ong vàng cường hóa chung cực xoay quanh bên trên xác bốn nữ nhân, cảm xúc sát ý cắm rễ trong lòng hắn, nhanh chóng đâm chồi nảy lộc.
Diệp Dương Thành mặc kệ có hiệu quả hay không, hắn ngồi xếp bằng trong phòng khách sạn Động Thương huyện, nhỏ giọng nói:
- Các người hãy yên tâm, ta sẽ không tha cho đám cầm thú không bằng kia, không tha một tên. Hãy yên tâm đầu thai đi, ta sẽ bao thù cho các người.
Bỗng có thanh âm cực kỳ đột nhiên vang bên tai Diệp Dương Thành:
- Thật không?
Thanh âm trong trẻo làm tinh thần Diệp Dương Thành hoảng hốt.
Diệp Dương Thành điều khiển lại con ong vàng cường hóa chung cực suýt bị hắn lỡ tay làm rớt xuống. Diệp Dương Thành bình ổn cảm xúc, tưởng đâu gặp oan hồn giống như Võ Điền Cát Dã.
Chương 401-2: Nhìn thấy ghê người (Hạ)Diệp Dương Thành điều khiển con ong vàng nhảy lên nhảy xuống biểu thị gật đầu, nói tiếp:
- Đương nhiên là thật, các người đừng ở lại trên thế gian nữa, hãy đầu thai đi, ngoài ra...
Giọng nữ trong trẻo trở nên hoang mang:
- Mẫu thân của ta đã đi.
Thanh âm nhẹ nhàng truyền vào tai Diệp Dương Thành:
- Phụ thân của ta bị người Nhật Bản đánh chết rồi... Mới rồi ta... Ta muốn đi cùng mẫu thân nhưng ta không chui vào được, không chui vào được, hu hu...
Tiếng nức nở thê lương quanh quẩn bên tai Diệp Dương Thành.
Nghe nữ quỷ nói, lòng Diệp Dương Thành máy động hỏi:
- Nàng là dị nhân?
Nữ quỷ nức nở hỏi:
- Dị nhân là cái gì?
Diệp Dương Thành ngần ngừ:
- Tức là...
Một lát sau Diệp Dương Thành giải thích rằng:
- Là người nắm giữ năng lực người bình thường không nên có.
Nữ quỷ tiếp tục khóc:
- Hu hu...
Nữ quỷ nghẹn ngào nói:
- Vậy có... Có thể thấy... Thấy ánh sáng trắng trong không khí người khác không thấy có tính không?
Diệp Dương Thành ngây người:
- Ánh sáng trắng người khác không thấy?
Diệp Dương Thành không quá chắc chắn nói:
- Có lẽ tính.
- Ngươi... Ngươi nói sẽ trả thù cho ta và mẫu thân...
Nữ quỷ khóc một lúc sau ấp úng nói:
- Ta... Ta không thể nhúc nhích...
- Tại sao?
Diệp Dương Thành khó hiểu hỏi:
- Tại sao không thể nhúc nhích?
Nữ quỷ khóc nói:
- Bởi vì... Bởi vì ta trông thấy nhiều ánh sáng trắng... Bay... Bay hướng kia... Ta... Hu hu... Ta mà nhúc nhích là nó kéo ta qua... Hu hu...
Trong phút chốc Diệp Dương Thành không hiểu ra sao. Thiếu nữ này giống dị nhân nhưng chỉ có thể thấy ánh sáng trắng làm đầu óc Diệp Dương Thành lơ mơ, nhưng nếu đã phát hiện ra nàng thì hắn quyết cứu. Xem tình huống bây giờ của thiếu nữ thì Diệp Dương Thành rất có cơ may thu nàng làm linh phó được.
Nghĩ đến đây Diệp Dương Thành mở miệng hỏi:
- Nàng có dự định gì tiếp theo? Ở lại đây sao?
Nữ quỷ rất sợ hãi, vội lắc đầu phủ định:
- Không... Đừng!
Nữ quỷ bổ sung thêm:
- Nhưng ta... Ta không thể nhúc nhích...
Diệp Dương Thành trầm ngâm nói:
- Muốn kéo nàng qua...
Bỗng mắt Diệp Dương Thành sáng lên:
- Mảnh đất cửu âm!
Nữ quỷ khó hiểu hỏi:
- Cái gì là mảnh đất cửu âm?
Diệp Dương Thành không biết nên giải thích mảnh đất cửu âm như thế nào cho nữ quỷ:
- Đó là... Là nơi kỳ lạ có thể lôi kéo âm lực trong phạm vi mấy vạn km lại gần.
Bản thân Diệp Dương Thành cũng hiểu biết rất ít về mảnh đất cửu âm, hắn chỉ nghe Triệu Dung Dung từng nói một lần.
Nếu mảnh đất cửu âm trông thấy âm lực bị mảnh đất cửu âm lôi kéo thì phải chăng nàng có thể đi theo những âm lực này tìm đến mảnh đất cửu âm?
Vừa nghĩ đến khả năng này là tâm tình Diệp Dương Thành rất kích động, nếu xác định có thể làm thì hắn sẽ ném linh hồn vài người bình thường vào mảnh đất cửu âm, chờ bọn họ hoàn thành chuyển hóa lệ quỷ sau đó ra tay thu làm linh phó.
Diệp Dương Thành đã sớm nghĩ ra cách này, có hỏi Triệu Dung Dung. Theo Triệu Dung Dung nói thì mảnh đất cửu âm giúp nàng chuyển hóa thành lệ quỷ trước khi Triệu Dung Dung tiến vào chuyển hóa thì âm lực bị tiêu hao hơn phân nửa. Sau khi Triệu Dung Dung hoàn thành chuyển hóa, bên trong còn sót lại một ít âm lực bị nàng hao hết sạch, muốn chuyển hóa thành lệ quỷ nữa cần tích lũy thêm mấy năm.
Diệp Dương Thành vốn cho rằng cách này tạm ngừng tại đây, ai ngờ có bước ngoặc mới.
Mảnh đất cửu âm là gì? Đó là chỗ cho oan hồn bình thường huyển hóa hàng loạt thành lệ quỷ.
Diệp Dương Thành thầm hét trong lòng:
- Má ơi, nhặt được của quý!
Mặt ngoài Diệp Dương Thành nghiêm trang nói với nữ quỷ:
- Bây giờ ta có cách cho nàng rời khỏi đây, sau này có thể hoạt động tự do, thậm chí nhập xác người khác, được sống lại.
- Ta...
Trong bụng Diệp Dương Thành có nhiều mưu mô không đợi nữ quỷ nói hết câu đã ngắt lời:
- Nhưng bây giờ còn chưa được.
Diệp Dương Thành cố ý gợi lòng tò mò của mảnh đất cửu âm:
- Ta giải quyết đám súc sinh kia trước, khi trở về sẽ tìm cách mang nàng đi. Nhớ ở lại đây đừng nhúc nhích lung tung.
- A...
Bất giác nữ quỷ bị Diệp Dương Thành nắm mũi dẫn đi, trong đầu ngơ ngác ậm ừ, tâm tình nàng cực kỳ phức tạp.
Nhập xác người khác sống lại? Có thể được không?
Nữ quỷ ngơ ngác suy nghĩ.
Nữ quỷ không nhận ra Diệp Dương Thành cố ý ngắt lời nàng là muốn để nàng suy nghĩ lung tung. Đặc biệt trước đó Diệp Dương Thành cho nữ quỷ một hy vọng rời khỏi chỗ quỷ quái này, thậm chí sống lại. Dưới tình huống đó con người còn suy nghĩ lan man chứ nói gì đến quỷ?
Diệp Dương Thành điều khiển con ong vàng cường hóa chung cực bay một vòng trong phòng, xác nhận trừ nữ quỷ ra không có quỷ hồn nào khác. Diệp Dương Thành hít một hơi, ý định đùa giỡn với nữ quỷ chớp mắt bị ném ra khỏi đầu óc, sát khí lạnh lẽo thay thế ý cười.
Beane, sĩ quan thượng úy thấy Torres thiếu tá chỉ hướng mình, hai người bất đắc dĩ đành xuống xe. Sĩ quan thượng úy, Beane đứng giữa mưa to kính quân lễ với Roberts trung tá, Torres thiếu tá.
Hai người lớn tiếng chào:
- Chào Roberts trung tá, Torres thiếu tá buổi trưa!
Thấy sĩ quan thượng úy, Beane xuống xe, hiếm khi tâm tình Roberts trung tá vui vẻ nên đùa với hai người:
- Nếu các người có hứng thú với xác chết thì vào thử xem?
Mặc dù câu đùa không vui chút nào.
Sĩ quan thượng úy, Beane rùng mình nghe Roberts trung tá nói.
Beane cười gượng:
- Có lẽ... Chúng ta thích hợp một mình giải quyết vấn đề sinh lý hơn...
Roberts trung tá, Torres thiếu tá, hai nam nhân da trắng khác sửng sốt nghe Beane nói, sau đó cười phá lên.
Torres thiếu tá gật đầu, nói:
- Vậy các người còn đứng đây làm gì?
Sĩ quan thượng úy, Beane bất đắc dĩ nhìn nhau một, hai người hành lễ với bốn người Torres thiếu tá rồi lên xe đi.
Cố tình lúc này Roberts trung tá ra vẻ bất đắc dĩ nói sau lưng sĩ quan thượng úy, Beane:
- Bốn người chúng ta chỉ có ba chiếc xe, có phải hơi thiếu chỗ?
Beane, sĩ quan thượng úy đang mở cửa xe bỗng chốc cứng người, vô cùng bất đắc dĩ hít sâu sau đó mỉm cười.
Beane ngoái đầu nói:
- Nếu Roberts trung tá không ngại thì hãy lái chiếc xe này...
Roberts trung tá bí hiểm nhìn Beane:
- A? Vậy còn các người thì sao?
Roberts trung tá híp mắt nhìn trời đổ mưa ngày càng lớn, tỏ vẻ lấy lmà lạ nhìn sĩ quan thượng úy, Beane.
Roberts trung tá hỏi:
- Chẳng lẽ các ngươi muốn rèn luyện trong thời tiết quái quỷ này?
Beane không biết gã đã làm gì đắc tội Roberts trung tá, nhưng gã hiểu rõ rằng điều duy nhất gã có thể làm đó là nhún nhường, hết sức nhẫn nhịn.
Beane gượng ép nặn ra nụ cười, gật đầu, nói:
- Vâng thưa Roberts trung tá, ta nghĩ chúng ta nên rèn luyện một phen, có lẽ chạy việt dã trong thời tiết thế này cũng là kiểu rèn luyện không tệ.