Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nam nhân phất tay đánh tan màn sáng nửa trong suốt ngăn cách đầu gã và nước biển, chui xuống bãi cát.
Hai nam nhân còn lại liếc nhau, huơ bể màn sáng nửa trong suốt, đứng trên bãi cát sau lưng, nhanh chóng chìm xuống.
* * *
Viên Đình Đình nhìn Diệp Dương Thành ra tay đánh lui mấy âm linh tập kích một lệ quỷ, nàng rất là khó hiểu hỏi:
- Chủ nhân, theo mức độ âm lực chỗ này có chuyển hóa năm mươi con lệ quỷ cũng không khó khăn gì.
- Ba hồn bảy vía của con lệ quỷ này đã mất một hồn hai phách, dù chủ nhân trợ giúp nó chuyển hóa trở thành lệ quỷ cũng khó giữ lại nhiều ký ức.
Diệp Dương Thành nhìn đốm linh hồn chi hỏa leo lét trước mặt, hắn sửng sốt.
Diệp Dương Thành nghiêng đầu nhìn Viên Đình Đình, hỏi:
- Tại sao vừa rồi nàng không nói?
Mất đi ký ức tổn thất một hồn hai phách đã xem như mẫu du hồn không chủ, Diệp Dương Thành cần linh phó chứ không phải du hồn không chủ. Lúc trước Diệp Dương Thành thấy con lệ quỷ này liên tục la hét thảm thiết bị mấy luồng khói xám trùng kích, cho nên hắn ra tay dùng năm viên linh châu đẩy lùi ba con âm linh, cứu lệ quỷ.
Diệp Dương Thành cứ tưởng có thể thu thêm một linh phó, hắn chưa kịp cười thì Viên Đình Đình đã thả mã hậu pháo.
Nghe Diệp Dương Thành hỏi, Viên Đình Đình cứng người, biểu tình kinh hoàng cúi đầu.
Viên Đình Đình nhỏ giọng phân bua cho mình:
- Ta... Ta cứ nghĩ chủ nhân nhìn ra được...
Thấy biểu tình hoảng sợ của Viên Đình Đình làm Diệp Dương Thành không nỡ trách móc. Diệp Dương Thành mở rộng diện tích lực lượng linh hư quanh người, hít sâu một hơi.
Diệp Dương Thành ngoắc tay, mỉm cười nói:
- Nàng đừng sợ, ta không có ý trách nàng. Phải rồi, nàng nói chỗ này có ba con lệ quỷ đúng không? Tại sao ta chỉ thấy một con lệ quỷ này?
Viên Đình Đình thởp hào:
- Hai lệ quỷ khác trong đó có một đã bị đám âm linh đồng hóa.
Viên Đình Đình nhìn lướt qua tình huống địa huyệt, trả lời Diệp Dương Thành:
- Còn một con hiện tại đã hoàn thành chuyển hóa lệ quỷ, linh hồn chi hỏa thu giấu đi. Thật ra...
Diệp Dương Thành nhướng mày nói:
- Cái gì?
Viên Đình Đình chỉ ra sau lưng Diệp Dương Thành:
- Thật ra nó ở ngay sau lưng chủ nhân.
- Tía nó, trấn linh thuật, đốt!
Dù thần kinh Diệp Dương Thành thô nhưng bị câu nói của Viên Đình Đình làm rợn tóc gáy, vội bước tới trước một bước đánh ra một trấn linh thuật.
Ánh sáng bạc lóe lên, Diệp Dương Thành thấy trên tảng đá lớn gần chỗ hắn từng đứng có một lệ quỷ nam trần truồng đang đứng. Khác với lần đầu Diệp Dương Thành và Triệu Dung Dung gặp nhau, trên đầu lệ quỷ nam này trống trơn như thể bị ai dùng búa chặt mất nửa đầu.
Bộ dạng cực kỳ rùng rợn, hoàn toàn không giống quỷ vật linh thể xưa nay Diệp Dương Thành tiếp xúc. Người bình thường nếu thấy lệ quỷ nam này chắc sẽ hét chói tai sau đó xỉu.
Diệp Dương Thành nhìn con lệ quỷ bị trấn linh thuật trấn áp thu phục, bị kéo vào Cửu Tiêu thần cách nằm ở trái tim mình, hắn chán nản chửi thầm.
- Tía nó, dám hù ta!
- Đầu năm nay lá gan của lệ quỷ ngày càng to ra.
Sau khi Diệp Dương Thành thu lấy từng con quỷ thành công chuyển hóa lệ quỷ trong mảnh đất cửu âm, hắn tuần tra địa huyệt gần hai mươi thước vuông. Diệp Dương Thành đi từ đầu này đến đầu kia rồi vòng về, hiểu địa khái mảnh đất cửu âm này.
Nhìn hướng đi chậm chạp không mục đích của các âm linh trong địa huyệt thì mảnh đất cửu âm như bát cơm úp ngược. Có một lằn ranh vô hình ngăn cách mảnh đất cửu âm và bên ngoài. Trong mảnh đất cửu âm, người bình thường ở lại không phẩy một giây cũng chết chắc.
Bởi vì nơi này lộ ra hơi thở lạnh lẽo thấu xương, những âm lực tụ tập trong này tựa như chất độc mạnh nhất thế giới đối với người bình thường, đủ lấy mạng ngay lập tức.
Nhưng những âm lực nàyv đối với âm linh không có chút lý trí, hay quỷ hồn giữ lại ký ức hoàn chỉnh lại là thuốc siêu bổ. âm linh cần có âm lực giữ sinh mệnh hầu như vô cùng tận, quỷ hồn cần âm lực để giữ cho ba hồn bảy vía không tan biến trong thiên địa khi hao hết năng lượng, càng cần âm lực để chuyển hóa thành lệ quỷ. Sau khi thành lệ quỷ thì bọn chúng mới rời khỏi mảnh đất cửu âm được, từ nay thoải mái sống trong bóng đêm.
Trong tòa mảnh đất cửu âm này đại khái có ba mươi bảy âm linh xuyên toa, so sánh tổng diện tích mảnh đất cửu âm thì sốlượng ba mươi bảy âm linh khá nhiều. Hèn gì quỷ hồn ở đây chỉ có một con thành công chuyển hóa lệ quỷ.
Diệp Dương Thành điều tra rõ tình huống đại khái mảnh đất cửu âm sau đó ngước lên nhìn Viên Đình Đình, hỏi:
- Đình Đình, nếu mảnh đất cửu âm mất âm linh sẽ sinh ra ảnh hưởng gì cho mảnh đất cửu âm?
Nghe Diệp Dương Thành hỏi làm Viên Đình Đình kinh ngạc nói:
- Mất âm linh?
Viên Đình Đình lắc đầu, nói:
- Chủ nhân, nếu so sánh mảnh đất cửu âm là con người thì những âm linh là ký sinh trùng trong thân thể. âm linh không phải loại ký sinh trùng có ích mà là loại hút máu người. Đám âm linh cần âm lực tụ tập ở mảnh đất cửu âm để sống, nếu mất âm linh chỉ có lợi cho mảnh đất cửu âm chứ không xấu.
- Ừm!
Diệp Dương Thành hiểu rõ tình huống, hắn sờ cằm, ánh mắt xấu xa liếc đám âm linh bay lung tung bốn phía. Diệp Dương Thành cười tủm tỉm.
Bản năng thúc đẩy âm linh tập kích quỷ hồn giành âm lực trong mảnh đất cửu âm với chúng nó. Tức là nếu những âm linh tiếp tục sinh tồn trong mảnh đất cửu âm, Diệp Dương Thành muốn nhanh chóng mở rộng nhân viên thuộc hạ thì cần cố gắng rất nhiều.
Nếu ua đuổi hoặc giết bầy âm linh này, bảo đảm quá trình quỷ hồn chuyển hóa thành lệ quỷ không bị quấy rầy...
Diệp Dương Thành nghĩ thông lợi và hại, hắn không chút đồng tình hay bất nhẫn với âm linh không có linh trí, nâng tay đánh ra một trấn linh thuật.
- Trấn linh thuật, đốt!
trấn linh thuật bay hướng một âm linh cách Diệp Dương Thành gần năm thước.
Dường như nhận ra nguy hiểm đến, âm linh bị Diệp Dương Thành chọn làm mục tiêu thứ nhất bất an xoa động, tốc độ di chuyển trong mảnh đất cửu âm tăng nhanh hơn. Dường như âm linh muốn dùng cách này trốn khỏi nguy hiểm.
Nhưng Diệp Dương Thành thi triển trấn linh thuật tựa như có hệ thống tự bám theo, mặc kệ con âm linh chạy nhanh cỡ nào thì ánh sáng trắng luôn rượt theo, nhanh chóng biến thành cái đĩa tròn thật to xoay tít bên trên âm linh.
Một cột sáng bạc chiếu xuống. âm linh bị Diệp Dương Thành chọn không có cơ hội chống cự đã bị ánh sáng trắng bốch ơi thành luồng khói, tan biến trong đập nước Cửu Long, hoặc nên nói là hồ nước của hồ Cửu Long.
Một kích thành công, Diệp Dương Thành không có lòng nhân từ với đám âm linh, giơ tay đánh ra một chuỗi trấn linh thuật:
- Trấn linh thuật, đốt đốt đốt đốt!!!
Trong khoảnh khắc đó, đáy hồ đen ngòm lấp lóe ánh sáng bạc. Đám âm linh không biết đã sống bao nhiêu năm trong mảnh đất cửu âm hú hét gào rú bởi trấn linh thuật của Diệp Dương Thành. Từng con âm linh lần lượt biến thành luồng khói tan trong thiên địa.
Hơn ba mươi con âm linh, chỉ trong vòng hai phút đã tử thương gần hết trong tay Diệp Dương Thành.
Chương 413-1: Đến cửa nhà ta! (Thượng)Diệp Dương Thành đứng yên nhìn lướt qua mảnh đất cửu âm trống rỗng, mỉm cười gật gù.
Diệp Dương Thành nói với Viên Đình Đình cung kính đứng sau lưng mình:
- Sau khi đám âm linh biến mất chắc quỷ hồn đến nơi này chuyển hóa lệ quỷ sẽ hoàn thành thuận lợi?
- Chủ nhân, quỷ hồn là dị loại nhảy ra ngũ hành, không có trong luân hồi. Dù không còn âm linh uy hiếp thì quỷ hồn khó thể thuận lợi chuyển hóa.
Nghe Diệp Dương Thành hỏi, Viên Đình Đình trả lời:
- Trong quá trình chuyển hóa nếu không hấp thu âm lực đúng tiết tấu sẽ hút âm lực quá đà, cuối cùng nổ tung hồn phi phách tán.
Diệp Dương Thành giải quyết một vấn đề lại có cái khác kéo đến.
- Tiết tấu hấp thu âm lực?
Diệp Dương Thành sờ cằm ngẫm nghĩ, bỗng mắt hắn sáng lên.
Diệp Dương Thành phất tay nói:
- Vậy vất vả nàng một chút. Nàng hãy canh giữ tại đây, mấy ngày sắp tới có lẽ ta sẽ đưa một số quỷ hồn đến, từ nàng khống chế chúng nó tiết tấu hấp thu âm lực chắc không thành vấn đề?
Viên Đình Đình kinh ngạc nói:
- Ta...
Diệp Dương Thành giao cho nhiệm vụ dù khiến Viên Đình Đình áp lực nặng nề nhưng nàng đành khom lưng, gật đầu, nói:
- Tuân lệnh chủ nhân!
- Ừm! Nếu nàng không có ý kiến thì cứ quyết định vậy đi.
Diệp Dương Thành cười hỏi:
- Còn vấn đề gì không?
Viên Đình Đình im lặng một lúc sau lắc đầu, nói:
- Bẩm chủ nhân, Đình Đình không có.
Diệp Dương Thành gật gù:
- Vậy được rồi, nàng hãy chờ tại đây đi, nếu nhanh thì ngày mai ta sẽ đưa vài quỷ hồn tới.
Diệp Dương Thành bỏ lại một câu sau đó rời đi, mặc cho Viên Đình Đình cô đơn trong mảnh đất cửu âm âm u lạnh lẽo, chờ đợi Diệp Dương Thành đưa quỷ hồn đến chuyển hóa thành lệ quỷ.
Dù bây giờ Viên Đình Đình là thần sử nhất giai, mảnh đất cửu âm nằm trong khu vực Diệp Dương Thành quản lý nhưng lúc nàng còn sống là một thiếu nữ, mới trở thành thần sử nhất giai được bao nhiêu tiếng? Một mình ở trong môi trường âm u này, có Diệp Dương Thành ở bên cạnh còn đỡ, Viên Đình Đình làm bộ bình tĩnh, nhưng bây giờ hắn đã đi...
Viên Đình Đình cắn môi suýt bật khóc.
Diệp Dương Thành bơi lên bờ, hắn đang suy nghĩ tiếp theo nên đi đâu tìm quỷ hồn chết oan đưa tới nơi này chuyển hóa lệ quỷ mở rộng tay sai thì giọng non nớt trung tinh của Tiểu Ô vang lên trong đầu hắn.
- Chủ nhân, Tiểu Ô có chuyện cần báo!
Diệp Dương Thành kinh ngạc nói:
- Có chuyện gì?
Diệp Dương Thành cười khẽ hỏi:
- Quân hạm người Mỹ đã vào phạm vi vùng cấm sao?
Tiểu Ô bản năng gật đầu:
- Vâng...
Tiểu Ô lắc đầu phủ định ngay:
- A, không phải!
Diệp Dương Thành khó hiểu.
Tiểu Ô nói:
- Chủ nhân, Tiểu Ô vừa thấy có ba nam nhân, không đúng, là ba nam nhân mặc quần cộc lưng không đeo bình dưỡng khí, không có bất cứ thiết bị gì một hơi lặn xuống đáy biển hơn hai trăm thước, sau đó bọn họ...
Tiểu Ô báo cáo kéo dài năm phút, kể lại tỉ mri những gì đã thấy, nghe được cho Diệp Dương Thành biết. Bao gồm ba nam nhân biến mất trong bãi cát như thế nào, trong không gian dưới cát vọng lên tiếng thảo luận ra sao.
Diệp Dương Thành nghe Tiểu Ô báo cáo, biểu tình dần trở nên trầm trọng. Tiểu Ô nói xong hết, mặt mày Diệp Dương Thành âm trầm nhỏ nước. Thánh chủ, thánh mẫu, phá quan ra?
hai chữ mấu chốt làm tim Diệp Dương Thành đập nhanh.
Diệp Dương Thành kiềm chế cảm xúc dao động, nhẹ gật đầu, nói:
- Biết rồi. Ngươi cứ mặc kệ bọn họ, đừng trêu vào, cứ xem như chưa từng thấy họ. Các ngươi... Không phải đối thủ của bọn họ.
Tiểu Ô không tin lời Diệp Dương Thành nói nhưng nó ngoan ngoãn nghe lời:
- A? Tiểu Ô đã hiểu.
Diệp Dương Thành xoa trán, phất tay:
- Trở lại nghỉ ngơi đi.
Diệp Dương Thành cắt đứt liên lạc tinh thần với Tiểu Ô, hắn không rời khỏi bờ hồ chứa nước Cửu Long ngay. Trong đầu Diệp Dương Thành lặp đi lặp lại mấy điểm quan trọng trong báo cáo của Tiểu Ô, đắn đo các tin tức.
Bóng đỏ Tiểu Ô trông thấy làm hắn liên tưởng đến đám quái vật không có chút lý trí. Nếu bóng đỏ Tiểu Ô trông thấy là những quái vật Diệp Dương Thành từng tiếp xúc, vậy ba nam nhân nói thánh chủ, thánh mẫu tuyệt đối là thần tù giả bị nhốt trong không gian thần cấm.
Nửa tháng sau thánh chủ, thánh mẫu sẽ phá quan ra? Nghĩa là sau nửa tháng hai thần tù giả chính thức thoát khỏi không gian thần cấm giam cầm, phá vỡ bình chướng trốn ra khỏi không gian thần cấm?
Nghĩ đến khả năng này làm lòng Diệp Dương Thành thít chặt. Hai tên khốn bị nhốt trong không gian thần cấm đã không yên phận, nếu thánh chủ, thánh mẫu ra khỏi không gian thần cấm, được tự do thì... Trên trái đất sẽ bị khuấy động gió tanh mưa máu đến đâu?
Lại còn Tĩnh Quốc thần xã, đó là đền thờ của Nhật Bản? Tây Viên Tự là đền hay ý chỉ người nào? Điều cuối cùng, thánh kinh là cái gì?
Trong tin Tiểu Ô báo cáo có nhiều điều Diệp Dương Thành hiểu ra, nhưng cũng có nhiều thứ làm hắn khó hiểu. Bây giờ có mấy điều Diệp Dương Thành chắc chắn. Thứ nhất,hai thần tù giả trong không gian thần cấm không lâu sau sẽ trốn thoát. Thứ hai, trong Tĩnh Quốc thần xã Nhật Bản có báu vật hai thần tù giả làm mất. Thứ ba, nghe thì thánh kinh gì đó là vật vô cùng quan trọng với hai thần tù giả, tuyệt đối không thể để thánh kinh trở về tay bọn chúng.
- Nhật Bản, Tĩnh Quốc thần xã sao?
Diệp Dương Thành đứng một mình bên bờ đập nước Cửu Long, sờ cằm nhỏ giọng nói:
- Tuy rằng lão tử không biết thánh kinh gì đó có tác dụng gì nhưng nếu ngươi đã nôn nóng muốn có được thì ta cố tình không cho ngươi như ý!
Diệp Dương Thành quyết định xong xoay người lao nhanh xuống núi, hắn cần nhanh chóng tìm chỗ tăng đẳng cấp thần cách lên cửu giai. Diệp Dương Thành thầm mừng cho đến nay hắn chưa hề lơ là, thả lỏng bỏ qua cách nào tăng công đức huyền điểm.
Nếu ban dầu Diệp Dương Thành có được Cửu Tiêu thần cách đã thỏa mãn những gì mình có, không thăng cấp thần cách lên thì bây giờ sẽ không kịp làm gì.
Ngay từ đầu thần tù giả đa đối địch với Diệp Dương Thành, hắn không tin hai tên khốn đó trốn khỏi không gian thần cấm sẽ tha cho hắn sống yên.
Diệp Dương Thành không định bỏ qua cho hai tên khốn núp sau màn làm mưa làm gió, sớm muộn gì sẽ đối đầu, nắm chặt mọi cơ hội nâng cao thực lực của mình mới là lẽ phải.
Trong đầu Diệp Dương Thành suy nghĩ đủ thứ chuyện, hắn không định quay về Khánh Châu thị rồi mới thăng cấp thần cách. Diệp Dương Thành xuống núi lái xe lao vào nội thành Cù Hằng thị cách mấy chục km. Diệp Dương Thành chọn đại một khách sạn bên đường, làm thủ tục đăng ký rồi vào một căn phòng, ngồi xuống sofa.
Lúc này Diệp Dương Thành không để ý có đủ tay sai hay không, nửa tháng nữa là thần tù giả sẽ rời khỏi không gian thần cấm. Từ khi có được Cửu Tiêu thần cách, lần đầu tiên Diệp Dương Thành cảm giác không thể gấp gáp như vậy. Tăng đẳng cấp thần cách, ngay bây giờ.
Diệp Dương Thành không nghĩ lung tung nữa, hắn xòe lòng bàn tay trái ra, triệu hoán Cửu Tiêu thần cách rời khỏi cơ thể mình. Diệp Dương Thành chưa kịp giở trang giấy Cửu Tiêu thần cách thì máy thông tin trong túi quần bỗng reo lên tiếng chuông réo rắt.
Chương 413-2: Đến cửa nhà ta! (Hạ)Diệp Dương Thành móc máy thông tin ra, nhìn số trên màn hình, đuôi chân mày nhướng cao.
Diệp Dương Thành khẽ kêu, ấn nút nghe:
- A lô?
Thanh âm người trẻ tuổi cung kính phát ra từ loa máy thông tin truyền vào tai Diệp Dương Thành:
- Chủ nhân.
Người liên lạc với Diệp Dương Thành chính là Võ Điền Cát Dã cướp xác nhi tử Võ Điền Long Thứ Lang của mình.
Từ khi Võ Điền Long Thứ Lang sống lại trong xác nhi tử của mình, lại quản lý Võ Điền gia tộc, đây là lần đầu tiên chủ động liên lạc với Diệp Dương Thành.
Diệp Dương Thành cũng chưa từng chủ động liên lạc với Võ Điền Cát Dã.
Diệp Dương Thành phẩy tay thu Cửu Tiêu thần cách vào cơ thể, hít sâu lên tiếng hỏi:
- Có chuyện gì?
Võ Điền Cát Dã là quỷ phó chính tông, không phải những thần sử linh phó cam tâm tình nguyện nghe Diệp Dương Thành điều khiển. Võ Điền Cát Dã liên lạc với Diệp Dương Thành trừ có công chuyện ra chẳng lẽ rảnh rỗi sinh nông nỗi gọi điện thoại hỏi thăm sức khỏe ông chủ Diệp Dương Thành?
Diệp Dương Thành không tin Võ Điền Cát Dã sẽ làm chuyện nhàm chán đó, gã liên lạc với hắn chắc chắn là xảy ra chuyện gì đó cần báo cáo với hắn.
Nghe Diệp Dương Thành hỏi, Võ Điền Cát Dã không nói dài dòng, không dám quanh co gợi tò mò.
Võ Điền Cát Dã im lặng giây lát tìm từ ngữ biểu đạt, mở miệng nói:
- Chủ nhân, Đại Trủng Cương Trí Hoành đi máy bay đến Trung Quốc. Theo tình huống tiện phó biết được thì mục đích chuyến đi là nhằm vào chủ nhân.
- Nhằm vào ta?
Võ Điền Cát Dã nói không đầu đuôi làm Diệp Dương Thành hoàn toàn không hiểu ra sao.
Diệp Dương Thành lấy làm lạ hỏi:
- Đại Trủng Cương Trí Hoành là ai?
Võ Điền Cát Dã tưởng dâu Diệp Dương Thành nắm rõ tình huống Nhật Bản, giờ nghe hắn hỏi làm gã sửng sốt.
- Cái này... Hắn là chủ trì mới của Tĩnh Quốc thần xã.
Võ Điền Cát Dã giải thích rằng:
- Chủ trì đời trước Tây Viên Tự là sư phụ của Đại Trủng Cương Trí Hoành. Đoạn thời gian trước một hạm đội căn cứ hải quân Nhật Bản Hoành Tu Hạ thị bị chủ nhân đánh đắm, trong số người chết có phụ thân của Đại Trủng Cương Trí Hoành.
- A... Đến tìm ta báo thù?
Diệp Dương Thành phản ứng rất nhanh, gật gù hiểu ra:
- Như thế nào? Hắn rất lợi hại sao?
- Hắn...
Võ Điền Cát Dã đang định giải thích thân phận của Đại Trủng Cương Trí Hoành thì Diệp Dương Thành lên tiếng ngắt lời:
- Chờ đã.
Diệp Dương Thành nhíu mày hỏi:
- Ngươi mới nói gì? Đại Trủng Cương Trí Hoành là chủ trì mới của Tĩnh Quốc thần xã Nhật Bản?
Võ Điền Cát Dã không biết Diệp Dương Thành hỏi vấn đề này là có ý gì, hết sức cẩn thận gật gù khẳng định:
- Đúng... Đúng vậy.
- Ngươi còn nói chủ trì đời trước của Tĩnh Quốc thần xã, Tây Viên Tự là sư phụ của Đại Trủng Cương Trí Hoành?
Khi Diệp Dương Thành hỏi câu này thì tròng mắt sáng rỡ, đây chính là đạp phá thiết hài vô mịch xử, đắc lai toàn bất phí công phu?
- Đúng... Đúng vậy.
Võ Điền Cát Dã ngần ngừ gật đầu, nói:
- Nhưng Đại Trủng Cương Trí Hoành đã giết Tây Viên Tự. Chủ nhân, xin thứ cho tiện phó nói thẳng. Tây Viên Tự được công nhận là cường giả số một Nhật Bản, một tháng trước Tây Viên Tự qua sinh nhật một trăm ba mươi tuổi. Năm nay Đại Trủng Cương Trí Hoành mới có hai mươi bảy tuổi đã ra tay giết Tây Viên Tự, e rằng...
Diệp Dương Thành không mấy bận tâm danh hiệu cường giả số một Nhật Bản, hắn trêu đùa hỏi:
- Cường giả? Mạnh cỡ nào?
Diệp Dương Thành không cho Võ Điền Cát Dã thời gian giải thích, tiếp tục hỏi:
- Phải rồi, ngươi có biết trong Tĩnh Quốc thần xã có cái gì... Hưm, gọi là thánh kinh không?
Võ Điền gia tộc là một trong mấy tập đoàn tài chính lớn tại Nhật Bản, trong nội các có bóng dáng của bọn họ. Võ Điền Cát Dã là tộc trưởng Võ Điền gia tộc, có thể nói là đại nhân vật quyền thế ngập trời trong Nhật Bản, nên có nhiều tình huống người ngoài không biết còn gã thì rất rành.
Nghe Diệp Dương Thành nhắc đến thánh kinh, Võ Điền Cát Dã nhíu mày.
Võ Điền Cát Dã khom người nói:
- Chủ nhân, tiện phó không nghe nói về thánh kinh, nhưng thánh kinh biết trong Tĩnh Quốc thần xã có một bộ sách kinh màu đen tên là thánh điển. Không biết chủ nhân nói thánh kinh có phải là quyển thánh điển này không?
- Thánh điển?
Diệp Dương Thành nhớ lại Tiểu Ô báo cáo, ngần ngừ gật đầu, hỏi:
- Ta chưa thấy thứ đó, nếu trong Tĩnh Quốc thần xã chỉ có một quyển thánh điển kia thì chắc đúng là nó. Ngươi có biết thánh điển hiện đang ở đâu không?
Võ Điền Cát Dã phát hiện Diệp Dương Thành hoàn toàn không biết gì về thánh điển, gã không trả lời câu hỏi ngay mà giải thích rõ hơn về thánh điển.
- Thánh điển là căn bản của Thiên Ảnh Vệ tồn tại.
- Tĩnh Quốc thần xã chỉ là một ngụy trang, chủ trì sống trong Tĩnh Quốc thần xã mới là bí mật lớn nhất Tĩnh Quốc thần xã.
Võ Điền Cát Dã tạm dừng giây lát, tiếp tục bảo:
- Nghe đồn mỗi tháng thánh điển cần hấp thu máu của đồng nam và xử nữ, sau đó phát ra một loại năng lượng thần kỳ không thể dùng khoa học giải thích, cải tạo người bình thường thành đại thần thông giả có thể bay lên trời lặn xuống đất, giơ tay nhấc chân hô mưa gọi gió, cát bay đá chạy. Đại thần thông giả chính là thống soái của Thiên Ảnh Vệ, trực thuộc Thiên Hoàng, là tổ chức bạo lực có sức uy hiếp mạnh nhất trong tay mạch Thiên Hoàng.
- Dưới tay đại thần thông giả có ảnh vệ số lượng khác nhau. Thực lực của những ảnh vệ đến từ đại thần thông giả ban phát. Tuy bọn họ không mạnh bằng thống soái nhưng cũng là một dám tiểu thần thông giả thực lực cường đại. Những người này quay quanh thánh điển thành tổ chức bạo lực có quyền lực lớn nhất, thực lực mạnh nhất Nhật Bản.
- Dù là thủ tướng nội các Nhật Bản khi thấy thống soái Thiên Ảnh Vệ, tức mặt ngoài là chủ trì Tĩnh Quốc thần xã đều phải cúi đầu hành lễ biểu thị tôn kính.
- Thời gian thánh điển xuất hiện đại khái là công nguyên chín trăm mấy năm. Cho đến nay võ giả Nhật Bản xem là bảo điển võ học cao nhất, khi đó gây ra vô số gió tanh mưa máu. Mãi sau này một hoàng tử của hoàng tộc Nhật Bản có được thánh điển, dùng thực lực tuyệt đối trấn áp những võ giả mưu toan cướp thánh điển.
- Cho đến công nguyên một ngàn chín trăm bảy mươi sáu, một nhóm người Châu Âu xông vào Tĩnh Quốc thần xã định cướp thánh điển nhưng bị chủ trì Tây Viên Tự lúc bấy giờ giết hết dưới đao võ sĩ.
- Chiến đấu cụ thể thế nào thì tiện phó chưa từn gặp nên không thể miêu tả thực lực của chủ trì Tây Viên Tự ra sao. Nhưng nghe đồn có một trăm ba mươi mấy người Châu Âu xông vào Tĩnh Quốc thần xã, thấp nhất là dị nhân cấp gì đó, thế nhưng tất cả bị Tây Viên Tự giết sạch, máu chảy thành sông trong Tĩnh Quốc thần xã.
Võ Điền Cát Dã một hơi nói đến đây tạm dừng thở dốc. Diệp Dương Thành không nêu câu hỏi, chỉ yên lặng nghe.
Võ Điền Cát Dã tiếp tục bảo:
- Đại Trủng Cương Trí Hoành được tiếng là thiên tài võ học ngàn năm hiếm gặp của Nhật Bản. Mới hai mươi năm Đại Trủng Cương Trí Hoành đã hoàn toàn vượt qua sư phụ của hắn là chủ trì Tây Viên Tự.
Chương 414-1: Dắt chó trở về (Thượng)- Bởi vì chủ nhân giết số hiệu Đại Ưng, phụ thân của hắn nên Đại Trủng Cương Trí Hoành dẫn người xông vào cuộc họp nội các ép hỏi vị trí chủ nhân ở đâu. Đại Trủng Cương Trí Hoành rời khỏi Tokyo ngay, mục đích là Khánh Châu thị Trung Quốc.
- Thánh điển là căn bản Thiên Ảnh Vệ tồn tại, mất thánh điển thì truyền thừa Thiên Ảnh Vệ cũng đứt ngang. Vật quan trọng như vậy tuy tiện phó không biết các đời thống soái Thiên Ảnh Vệ làm sao bảo vệ đượ thánh điển, nhưng nếu tiện phó đoán đúng thì bây giờ thánh điển ở trên người Đại Trủng Cương Trí Hoành hoặc là...
Không đợi Võ Điền Cát Dã nói hết câu Diệp Dương Thành đã giơ máy thông tin lên:
- Thánh điển đã theo Đại Trủng Cương Trí Hoành đến Trung Quốc, tới trước cửa nhà ta.
Diệp Dương Thành nhảy xuống mép giường, đôi mắt sâu thẳm nhìn trời sao rực rỡ bên ngoài khung cửa sổ.
Diệp Dương Thành mỉm cười nói:
- Ngươi gửi hình chụp Đại Trủng Cương Trí Hoành vào máy thông tin của ta ngay đi.
Đây là một thanh niên trắng trẻo, mặt mxi khá đẹp trai. Nhưng nếu nhìn thanh niên lâu vài giây sẽ cảm nhận có gì đó mềm mại, ẻo lả, còn có lạnh lẽo làm tim người đập nhanh.
Diệp Dương Thành nhìn hình chụp Đại Trủng Cương Trí Hoành được Võ Điền Cát Dã gửi từ Nhật Bản sang, khóe môi hắn nhếch cao. Lúc trước Diệp Dương Thành chọn để Võ Điền Cát Dã làm cây đinh ghim vào Nhật Bản là quyết định cực kỳ sáng suốt.
Trong khi trò chuyện với Võ Điền Cát Dã, Diệp Dương Thành biểu hiện ra coi thường, xem nhự Đại Trủng Cương Trí Hoành, nhưng đó là vì giữ hình tượng chủ nhân. Nói cách khác, Diệp Dương Thành rất e ngại Đại Trủng Cương Trí Hoành.
Một mình Tây Viên Tự giết một trăm ba mươi mấy dị nhân cấp thấp nhất là A giai, bây giờ Diệp Dương Thành biến thân trong hình dạng chiến đấu cũng làm được điều đó. Nhưng dù gì đó là một trăm ba mươi mấy dị nhân cao giai chứ không phải không phải một trăm ba mươi mấy con kiến.
Tây Viên Tự đã có thực lực nghịch thiên như thế, Đại Trủng Cương Trí Hoành chém Tây Viên Tự gục ngã sẽ có thực lực cỡ nào?
Trực giác nói cho Diệp Dương Thành biết Đại Trủng Cương Trí Hoành không phải dị nhân, nghĩa là Nhung Cầu xóa sổ dị nhân của hắn rất có thể mất hiệu quả với Đại Trủng Cương Trí Hoành. Khi Diệp Dương Thành triệu hoán Cửu Tiêu thần cách ra, nhìn hình dạng của nó làm hắn nhớ lại lời Võ Điền Cát Dã đã nói.
- Tiện phó không nghe nói về thánh kinh, nhưng thánh kinh biết trong Tĩnh Quốc thần xã có một bộ sách kinh màu đen tên là thánh điển...
Là thánh điển hay thánh kinh không nằm trong phạm vi chú ý của Diệp Dương Thành, hắn quan tâm là thánh điển có hình dạng bộ sách kinh màu đen. Trong tay Diệp Dương Thành có quyển sách kinh màu bạc tên là Cửu Tiêu thần cách, vậy còn sách kinh màu đen Đại Trủng Cương Trí Hoành cầm thì sao? Chẳng lẽ cũng là...
- Không... Không thể nào!
Diệp Dương Thành lắc mạnh đầu vứt bỏ ý nghĩ đó ra khỏi đầu mình. Diệp Dương Thành nhìn kỹ hình chụp Đại Trủng Cương Trí Hoành một lúc sau nhắm mắt lại, lợi dụng thần quyền dò xét trong khu vực mình quản lý. Diệp Dương Thành xác nhận hiện giờ Đại Trủng Cương Trí Hoành chưa vào khu vực quản lý, hắn mở mắt ra, hít một hơi.
Diệp Dương Thành nhỏ giọng nói:
- Mặc kệ ngươi có cầm thần cách thật không, nếu đã chọn đến thì... Đừng hòng quay về.
bộ sách kinh màu đen được người Nhật Bản tôn thờ là bảo điển võ học, có tên gọi là thánh điển, xuất xứ có vẻ dính dáng đến hai thần tù giả bị nhốt trong không gian thần cấm. Diệp Dương Thành không kiêng dè Đại Trủng Cương Trí Hoành mà là sách kinh màu đen trong tay gã.
Sự việc càng lúc càng phức tạp, thế giới trở nên điên cuồng hơn.
Một mình Diệp Dương Thành ngồi trên mép giường hơn nửa tiếng, mãi khi tâm tình lộn xộn trở nên bình tĩnh lại, hắn hít sâu đưa mắt nhìn Cửu Tiêu thần cách trong lòng bàn tay. Diệp Dương Thành giở trang Cửu Tiêu thần cách ra, một trang... Hai trang... Năm trang... Tám trang...
- Chúc mừng người, thông qua quản lý nghiêm ngặt khu vực của mình, hết sức bảo vệ Hoa Hạ thần quốc. Công đức huyền điểm đột phá cửa ải lớn bốn ngàn hai trăm vạn điểm. Thần cách của người thành công thăng lên cửu giai, người có thể lựa chọn sử dụng thần quyền cửu giai trong khu vực quản lý, và lựa chọn mở rộng phạm vi khu vực quản lý...
Diệp Dương Thành mở ra gợi ý thăng cấp thần cách bị hắn áp chế rất lâu. Diệp Dương Thành nhìn thoáng qua dòng gợi ý sau đó tập trung nhìn trang giấy thứ chín của Cửu Tiêu thần cách, một cột sáng bạc mông lung bắn ra như cũ. Ánh sáng bạc chiué lên trần nhà được ba giây thì tan biến trong không khí.
Sai khi cột sáng màu bạc biến mất, Diệp Dương Thành nhìn chằm chằm mặt trước trang giấy thứ chín và mặt sau trang thứ tám nối liền. Một vòng sóng gợn nhạt bất quy tắc từ vị trí trung tâm khuếch tán bốn phương tám hướng. Trong sóng gợn, một hàng chữc rất nhỏ hiện ra.
[Chúc mừng người thuận lợi thăng cấp thần cách cửu giai, xin hãy lựa chọn phạm vi khu vực quản lý người sắp mở rộng.]
Gợi ý qua đi, sóng gợn tan biến, trên trang giấy hiện ra trái đất hoàn chỉnh. Hình ảnh nhanh chóng thay đổi, cuối cùng dừng lại trên bản đồ thần quốc Diệp Dương Thành vạch ra, bản đồ có một dòng gợi ý.
Xin người hãy lấy khu vực quản lý hiện tại làm trung tâm vẽ ra phạm vi sắp mở rộng trên bản đồ. Cao nhất không vượt một trăm bốn mươi vạn km vuông, thấp nhất không ít hơn một trăm hai mươi vạn km vuông.
Thấy gợi ý này, Diệp Dương Thành vỗ trán, hít sâu, nói:
- Quả nhiên là như vậy...
Lần này thăng cấp thần cách cửu giai, Diệp Dương Thành đã chuẩn bị tinh thần từ trước, bây giờ có kết quả. Như Diệp Dương Thành dự đoán, khu vực quản lý từ ban đầu ba mươi lăm vạn km vuông tăng vọt lên một trăm bốn mươi vạn km vuông, tương đương gấp bốn lần diện tích khu vực quản lý cũ.
Diệp Dương Thành nhìn chằm chằm bản đồ thần quốc mình tự tay vẽ ra, hắn do dự nhiều lần cuối cùng từ bỏ ý định một hơi nuốt hết ba tỉnh xung quanh, đưa mắt hướng biển cả.
Diệp Dương Thành đã xếp quần đảo Okinawa vào khu cấm quân sự, nhưng cách vùng biển Diệp Dương Thành quản lý xa mấy trăm km. Nếu đã đặt quyết tâm biến quần đảo Okinawa thành căn cứ cường hóa sinh vật của mình, vậy Diệp Dương Thành phải nuốt trọn quần đảo Okinawa.
Lúc trước Diệp Dương Thành vì tiến quân Hàng Châu nên biến khu vực mình quản lý thành hồ lô, lần này vì nuốt trọn quần đảo Okinawa, từ ý nghĩa nào đó biến tướng lấy quần đảo Okinawa về lại tay người Trung Quốc, hắn không ngại lại mở rộng khu vực hình hồ lô.
Đến bây giờ tổng diện tích khu vực Diệp Dương Thành quản lý là ba mươi lăm vạn km vuông, phủ lên toàn tỉnh Chiết Giang. Có bốn tỉnh nối liền với tỉnh Chiết Giang là Phúc Kiến, An Huy, Giang Tây, Giang Tô. Nên thẳng tiến đất liền hay tiếp tục củng cố thực lực tỉnh ven biển?
Diệp Dương Thành nhìn chằm chằm bản đồ thần quốc trên trang giấy Cửu Tiêu thần cách, hắn chìm trong suy tư. Một phút sau Diệp Dương Thành có quyết định, tiếp tục ngừng ở tỉnh ven biển.
Chương 414-2: Dắt chó trở về (Hạ)Không chỉ vậy, sau này khi thăng cấp phải trước tiên thỏa mãn nhu cầu diện tích ven biển rồi mới phát triển trên đất liền.
Diệp Dương Thành muốn kéo ven biển đại lục Hoa Hạ thần quốc thành một dãy liền nhau. Trừ lý do kinh tế ven biển là phát triển nhất, quan trọng hơn kinh tế ven biển càng đi lên thì sẽ thúc đẩy toàn đất nước phát triển. Quét sạch tỉnh ven biển, đốc xúc kinh tể phát triển mạnh mẽ thêm, Diệp Dương Thành cảm thấy nếu hắn tính toán đúng thì khu vực này sẽ kiếm thêm thu nhập công đức huyền điểm, thần nguyên số lượng lớn cho hắn.
Sau khi Diệp Dương Thành quyết định, chuyện tiếp theo trở nên trôi chảy hơn. Kinh Hải thị kẹp giữa tỉnh Chiết Giang và tỉnh Giang Tô, diện tích đất liền là sáu ngàn ba trăm bốn mươi lăm km vuông, tổng nhân khẩu đến hơn hai ngàn vạn. Kinh Hải thị là thành phố lớn số một đại lục Trung Quốc, là một trong bốn thành phố trung tâm trực thuộc trung ương.
Kinh Hải thị có cảng mậu dịch nước ngoài lớn nhất Trung Quốc, có khu công nghiệp lớn nhất Trung Quốc, Kinh Hải thị là một trong những thành phố phát đạt nhất Trung Quốc.
Giang Tô gần tỉnh Chiết Giang, tổng diện tích là mười ngàn hai mươi sáu vạn km vuông, một trong những khu vực giàu có, đông nhất Trung Quốc. Diệp Dương Thành bỏ Phúc Kiến tuyển chọn Giang Tô, trừ vì lý do Giang Tô phồn vinh ra lý do chính là vì Diệp Dương Thành nhìn trúng Kinh Hải thị kẹp giữa hai ỉnh.
Diệp Dương Thành cầm Cửu Tiêu thần cách nhìn sơ lằn chỉ đánh dấu, chậm rãi khép mắt lại. Diệp Dương Thành chìm trong trạng thái không linh, dùng thần niệm điều khiển sợi chỉ đỏ từ điẻm xuất phát giao giới tỉnh Chiết Giang, tỉnh Giang Tô chạy dọc theo đường biên giới tỉnh Giang Tô và tỉnh An Huy, lao nhanh đến tỉnh Sơn Đông.
Đi xong nguyên đường giao giới tỉnh Giang Tô và tỉnh An Huy, vào giao giới tỉnh Giang Tô và tỉnh Sơn Đông, Diệp Dương Thành bỗng điều khiển sợi chỉ quẹo cua, dọc theo đường giao giới tỉnh Giang Tô và tỉnh Sơn Đông lên hướng đông, cuối cùng chui vào Đông Hải.
Khu vực quản lý đất liền tăng thêm một tỉnh Giang Tô, Kinh Hải thị thành phố trực thuộc trung ương là đủ rồi. Nếu tham thêm Diệp Dương Thành sợ không đủ người quản lý, trước khi lại thăng cấp thần cách, hắn quyết tâm ít nhất kéo thêm một nhân viên quản lý.
Diệp Dương Thành hừng hực quyết tâm, ngón tay không ngừng từ điểm giao giới tỉnh Giang Tô và tỉnh Sơn Đông chạy vào Đông Hả. Diệp Dương Thành điều khiển sợi dây đỏ chạy thẳng đường giao giới vùng biển Hàn Quốc và Trung Quốc chạy đến quần đảo Okinawa.
Vì tránh cho không đủ diện tích làm khu vực quản lý biến hình, không thành công nuốt trọn quần đảo Okinawa nên Diệp Dương Thành rất thận trọng tính toán diện tích lớn nhỏ, từng giây từng phút chú ý Cửu Tiêu thần cách gợi ý diện tích khu vực quản lý thay đổi.
Trong tình trạng lo âu này, rốt cuộc Diệp Dương Thành điều khiển sợi chỉ xuyên qua vùng biển Bảo Đảo và Hỉ Giới đảo Nhật Bản, quẹo vòng lao hướng đảo Đài Loan.
Diệp Dương Thành ôm trọn quần đảo Okinawa vào khu vực quản lý của mình, tuy lúc trước hắn vẽ hình dạng khu vực bởi vì hạn mức diện tích cao nhất bị ảnh hưởng thay đổi chút ít nhưng xem như hình dạng còn ngay ngắn. Diệp Dương Thành điều khiển đầu chỉ gắn liền vùng biển tỉnh Chiết Giang ban đầu. Vòng vận động rốt cuộc đặt dấu chấm hết.
Diệp Dương Thành mở mắt ra nhìn sợi chỉ đỏ vẽ ra khu vực quản lý mới nhất trong lòng bàn tay trái của mình. Diệp Dương Thành nhếch môi nở nụ cười vừa lòng.
Thanh triều vô năng làm mất Lưu Cầu chính thức rơi vào tay Diệp Dương Thành, từh ôm nay trở đi Lưu Cầu lại trở về với người Trung Quốc.
Diệp Dương Thành đứng dậy từ mép giường bước tới phòng khách, ngồi xuống sofa. Diệp Dương Thành giơ Cửu Tiêu thần cách lên trước mắt, nhìn bản đồ Hoa Hạ thần quốc, lại nhìn lằn chỉ đỏ vẽ ra khu vực mình quản lý. Diệp Dương Thành bỗng có cảm giác như ảo mộng.
Hơn nửa năm trước Diệp Dương Thành là một thanh niên bình thường vì thi rớt đại học, vì cuộc sống nên đi làm, không ngờ trong con hẻm nhỏ gặp đứng đầu các thần truyền thuyết, được đến Cửu Tiêu thần cách thay đổi vận mệnh của hắn.
Chỉ nửa năm Diệp Dương Thành đã ôm tài sản hàng ức, không nói đến tỷ phú nhưng cũng đã nửa chân bước vào giới nhà giàu. Bản thân Diệp Dương Thành ngày càng không xem trọng tiền bạc, nhưng có một hội quỹ đang chờ hắn, Diệp Dương Thành phỉ tìm cách kiếm tiền để hội quỹ vận chuyển.
Tất cả nói đến thì toàn nhờ quyển sách kinh màu bạc Diệp Dương Thành đang cầm đã thay đổi hắn. Cửu Tiêu thần cách xuất hiện hoàn toàn thay đổi cuộc đời Diệp Dương Thành, nó tựa như máy làm bừa thông thiên, không chỉ mang lại những gì hắn cần mà còn cung cấp con đường thành thần bất tử.
Diệp Dương Thành biết rõ tác dụng của Cửu Tiêu thần cách, cũng hiểu những thứ nó mang lại cho hắn. Con người đều có lòng ích kỷ, bây giờ Diệp Dương Thành chỉ là một con người chứ không phải vị thần đại triệt đại ngộ, xem chúng sịnh trên đời là con kiến.
Như một người chơi game có một máy làm bừa, vui vẻ chơi trò chơi, không hy vọng có người thứ hai cũng có cái tương tự. Diệp Dương Thành đang trong trạng thái này, sách kinh màu đen làm hắn cảm giác nguy hiểm chưa từng có. Diệp Dương Thành mặc kệ chủ nhân ban đầu của sách kinh màu đen là ai, hắn chỉ biết Đại Trủng Cương Trí Hoành đang nắm giữ sách kinh màu đen trở thành người Diệp Dương Thành quyết tâm giết chết.
Quyển sách kinh màu bạc là Cửu Tiêu thần cách, chỗ dựa lớn nhất của Diệp Dương Thành, chứa hy vọng tương lai. Đại Trủng Cương Trí Hoành cầm sách kinh màu đen là một sai lầm không thể tha thứ đối với Diệp Dương Thành.
Không nói đến Đại Trủng Cương Trí Hoành khi sư diệt tổ, chỉ nói gã cầm sách kinh màu đen rất giống với Cửu Tiêu thần cách là Diệp Dương Thành có ngàn vạn lý do dồn gã vào chỗ chết, quyết tâm không chết không ngừng.
Hiện giờ Đại Trủng Cương Trí Hoành mang lại cảm giác uy hiếp cho Diệp Dương Thành hơn xa thần tù giả sắp phá vỡ không gian thần cấm bỏ trốn, bởi vì đây là sách kinh màu đen.
Diệp Dương Thành ngồi trên sofa chậm rãi mở mắt ra, tay phải vuốt ve trang giấy Cửu Tiêu thần cách lạnh lẽo.
- Đến tốt, đến mới tốt.
Diệp Dương Thành mỉm cười giễu cợt, nhỏ giọng nói:
- Ngươi tìm chỗ nào nghỉ ngơi cho tốt đi, chờ ta bận xong việc sẽ... Ha.
Đại Trủng Cương Trí Hoành đã đến sân bay Khánh Châu thị. Diệp Dương Thành mới hoàn thành khoanh vùng, hắn thông qua thần quyền điều tra ra vị trí Đại Trủng Cương Trí Hoành đang ở. Từ khi Diệp Dương Thành biết Đại Trủng Cương Trí Hoành cầm sách kinh màu đen tương tự như Cửu Tiêu thần cách là gã bị xếp vào kẻ thù lớn hàng đầu của hắn.
Bây giờ kẻ thù lớn nhất cầm sách kinh màu đen làm Diệp Dương Thành e ngại tìm đến cửa nhà, theo tình báo Võ Điền Cát Dã cung cấp thì Đại Trủng Cương Trí Hoành đến vì tìm hắn.
Diệp Dương Thành mặc kệ Đại Trủng Cương Trí Hoành có phải đến tìm hắn hay không, dù gã đến Khánh Châu thị không vì lý do đó cũng đừng mơ yên ổn trở về Nhật Bản. Diệp Dương Thành thầm nảy ý độc ác, hắn đứng lên bẻ các khớp ngón tay kêu răng rắc.
Đã kết thúc khoanh vùng, vậy tiếp theo là...