Chấp Chưởng Thần Quyền

Chương 374. Quân đoàn thần sử nhất giai sinh ra

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Từ sau khi phát hiện tác dụng thật sự của lực lượng Cửu Tiêu, hắn không quá nôn nóng về thần tù giả sắp trốn khỏi không gian thần cấm. Theo xu hướng hiện tại, sớm muộn gì có ngày nguyên trái đất sẽ trở thành khu vực quản lý. Khi đó mặc kệ thần tù giả là rồng là sâu đều sẽ bị Diệp Dương Thành đập chết.

Tối nay trấn áp thu phục những lệ quỷ này xong Diệp Dương Thành sẽ đi quần đảo Okinawa, chuẩn bị sẵn sàng tất cả. Diệp Dương Thành còn một cách rất ác là muốn chiêu đãi những nanh vuốt của thần tù giả và hai thần tù giả đó.

Vù vù vù vù vù!

Một cột nước bắn lên cao.

- Khục khục khục...

Tiếng cười chói tai lọt vào tai Diệp Dương Thành. Con lệ quỷ thứ nhất thuận lợi phá tan vách tường mảnh đất cửu âm xuất hiện trên mặt hồ.

Diệp Dương Thành nghe ra vui vẻ, sung sướng, thù hận, đắc ý trong tiếng cười quái dị. Theo Triệu Dung Dung miêu tả thì tất cả quỷ hồn từ khi vào mảnh đất cửu âm, thần trí sẽ mông lung mơ hồ, không phân biệt được địch ta, không có phán đoán gì.

Con lệ quỷ thứ nhất lao ra khỏi mảnh đất cửu âm, ký ức còn ngừng lại ở lúc bị giam cầm, không biết mình đã chuyển hóa thành lệ quỷ. Viên Đình Đình ở một bên giúp đỡ, lệ quỷ không biết bên ngoài mảnh đất cửu âm, Diệp Dương Thành đã mang theo thần sử, linh sử chuẩn bị sẵn sàng, chỉ chờ lệ quỷ đi ra là...

Nghe tiếng cười rợn người, Diệp Dương Thành rất khó chịu, nhướng mày nói:

- Cười cái khon khỉ!

Diệp Dương Thành nhấc tay trái lên, không đợi lệ quỷ ngừng cười, lòng bàn tay trái lóe ánh sáng bạc.

- Trấn linh thuật, đốt!

- A!!!!

Tiếng cười khùng khục đắc ý biến thành hét chói tai, tiếng the thé làm Diệp Dương Thành cực kỳ khó chịu. May mắn lệ quỷ không đỡ nổi trấn linh thuật nên hét giây lát sau đã bị hút vào đĩa bạc, bị Cửu Tiêu thần cách của Diệp Dương Thành giam cầm.

Sau khi lệ quỷ bị trấn áp, nhốt lại thì hồ nước sôi sục không ngừng có lệ quỷ chui ra, phát ra tiếng cười kỳ dị. Nhưng thường thì chúng nó không đắc ý được vài giây đã bị Diệp Dương Thành thi triển trấn linh thuật trấn áp cầm tù.

Rất nhanh ngoài ý muốn xảy ra trên mặt nước, Diệp Dương Thành thi triển trấn linh thuật lộ ra hạo nhiên chi khí làm đám lệ quỷ chưa chui ra nổi lòng cảnh giác. Đám lệ quỷ chen chúc nhau định rời khỏi hồ nước bỗng chốc yên tĩnh lại, mặt nước sôi sục trở nên phẳng lặng.

Diệp Dương Thành thấy vậy mới trấn áp, giam cầm được năm mươi mấy con lệ quỷ cau mày. Đám lệ quỷ không ngốc, biết núp dưới mặt nước trơi trò cút bắt với hắn.

Diệp Dương Thành chờ hai phút sau, lệ quỷ núp dưới mặt nước vẫn không có chút phản ứng.

Diệp Dương Thành mất kiên nhẫn:

- Bốn người đi xuống đuổi chúng nó ra cho ta.

Diệp Dương Thành tùy tay chỉ bốn linh sử người da đen, nói:

- Chú ý đừng tổn thương chúng nó, đuổi ra là được.

Bốn linh sử người da đen được Diệp Dương Thành điểm danh lộ vẻ mặt hưng phấn, dập đầu hành lễ với hắn giữa không trung:

- Tuân lệnh chủ nhân!

Bốn linh sử người da đen biến thành ánh sáng trắng vèo một tiếng chui vào hồ nước lạnh lẽo thấu xương.

Diệp Dương Thành liếc Viên Đình Đình đứng cạnh mình, trầm ngâm nói:

- Nàng cũng đi xuống giúp một tay, dựa vào năng lực của nàng chắc có thể dễ dàng phát hiện chúng nó núp ở đâu đúng không?

Viên Đình Đình và đám lệ quỷ ở chung mấy ngày nên không còn sợ như lúc đầu, nghe Diệp Dương Thành sai bảo, nàng gật đầu ngay.

- Tuân lệnh chủ nhân!

Viên Đình Đình biến thành luồng sáng trắng chui xuống nước, xua đuổi đám lệ quỷ trốn gần mảnh đất cửu âm không dám ra.

Rất nhanh, Viên Đình Đình và bốn linh sử người da đen hợp sức xua đuổi, đám lệ quỷ la hét vọt lên mặt nước. Diệp Dương Thành không dễ bỏ qua cho đám lệ quỷ này này, con nào đi ra là trấn áp, giam cầm ngay.

Toàn quá trình kéo dài khoảng nửa canh giờ. Một trăm hai mươi hai con lệ quỷ bị đuổi ra, bị Diệp Dương Thành thuận lợi nhốt trong Cửu Tiêu thần cách.

Trấn áp, giam cầm xong Diệp Dương Thành không chuyển hóa thành linh sử ngay. Diệp Dương Thành ngoắc Viên Đình Đình đi tới trước mặt mình.

Diệp Dương Thành nhìn Viên Đình Đình, hỏi:

- Đình Đình, những quỷ hồn sau khi chuyển thành 63m thì mảnh đất cửu âm chỗ đó còn có thể tiếp tục chuyển hóa lệ quỷ không?

Viên Đình Đình chắc chắn gật đầu, nói:

- Có thể!

Diệp Dương Thành chưa kịp lộ vẻ vui mừng, thả mấy quỷ hồn bị nhốt trong Cửu Tiêu không gian ra thì Viên Đình Đình bổ sung thêm.

- Nhưng bây giờ âm lự trong mảnh đất cửu âm đã tiêu hao sạch, nếu muốn tiếp tục chuyển hóa lệ quỷ cần ít nhất một năm. Sau một năm cùng lắm chuyển hóa một, hai con lệ quỷ.

Diệp Dương Thành thất vọng lắc đầu:

- Tức là tòa mảnh đất cửu âm đó đã bị phế?

Diệp Dương Thành nhìn mặt nước đã phẳng lặng, lòng máy động.

Diệp Dương Thành hỏi dồn:

- Có cách nào khiến nó nhanh chóng phục hồi không?

Viên Đình Đình gật đầu, chắc chắn nói:

- Có!

Diệp Dương Thành không sốt ruột, vì hắn biết Viên Đình Đình sẽ giải thích cặn kẽ.

Viên Đình Đình nói:

- Có hai cách khiến nó nhanh chóng phục hồi. Cách thứ nhất là tăng tốc độ aháp thu âm lực, nhưng âm lực sinh ra trong thiên địa có tốc độ cố định, dù có thể tụ tập âm lực vào mảnh đất cửu âm này thì chỉ tạm giải quyết vấn đề. Sau khi dùng xong trong trăm năm tiếp theo mảnh đất cửu âm không thể sinh ra đủ âm lực cho quỷ hồn chuyển hóa.

- Tức là mổ gà lấy trứng.

Diệp Dương Thành có nghĩ đến cách sử dụng lực lượng Cửu Tiêu tăng tốc độ hấp thu âm lực của mảnh đất cửu âm, nhưng cách mổ gà lấy trứng không hay. Nghe Viên Đình Đình giải thích xong Diệp Dương Thành bỏ ngay ý định kia.

Diệp Dương Thành hỏi:

- Còn cách thứ hai thì sao?

Biểu tình Viên Đình Đình bình tĩnh nói:

- Cách thứ hai là phá hủy tòa mảnh đất cửu âm cách chỗ này bảy trăm km hướng đông bắc, giảm bớt đối thủ cạnh tranh âm lực cho nó.

Diệp Dương Thành không có nhiều phản ứng, thuận miệng nói:

- Là mảnh đất cửu âm ở Ôn Lĩnh đúng không? Lát nữa ta sẽ hủy nó.

Viên Đình Đình lắc đầu, nói:

- Không phải thưa chủ nhân.

Viên Đình Đình chỉ hướng Thiệu Hoa thị, nói:

- Bên kia có tòa mảnh đất cửu âm mới.

- Chết tiệt, sao nàng không nói sớm?

Lời Viên Đình Đình nói làm Diệp Dương Thành buồn bực nhưng có nhiều vui vẻ hơn.

Diệp Dương Thành hỏi:

- Nàng phát hiện từ khi nào? Mảnh đất cửu âm đó đại khái có thể chuyển hóa bao nhiêu quỷ hồn?

- Tại chủ nhân không hỏi.

Vẻ mặt Viên Đình Đình vô tội trả lời:

- Ta mới phát hiện ngày hôm qua, một phần nhỏ âm lực trong mảnh đất cửu âm sẽ chảy hướng kia, xem mức độ gainfh âm lực thì ít nhất mạnh hơn mảnh đất cửu âm này gấp đôi. Tình huống cụ thể thì xin chủ nhân cho phép Đình Đình đi xem xét rồi mới xác định được.

- Nàng đúng là phúc tướng của ta!

Nghe Viên Đình Đình trả lời xong Diệp Dương Thành không trách tội nàng, hắn mừng đến suýt kéo nàng lai hôn một cái.

Diệp Dương Thành kiềm nén tâm tình xúc động, biểu tình nghiêm túc vỗ mạnh vai Viên Đình Đình.

Diệp Dương Thành khen:

- Làm rất tốt, sau này hãy giữ thái độ công tác nghiêm túc, cố gắng như thế. Tìm thật nhiều mảnh đất cửu âm, tìm mảnh đất cửu âm tốt cho mảnh đất cửu âm ta đây. Sau này nàng đi theo bên cạnh ta đi.

Chương 448-1: Thoáng như thùng sắt (Thượng)

Có lẽ tất cả linh phó thần sử đều cùng một bệnh chung, nghe nói được đi theo bên cạnh Diệp Dương Thành nghe sai bảo là Viên Đình Đình vui mừng như được thần ban ơn.

Viên Đình Đình bản năng quỳ xuống, vẻ mặt vui sướng lớn tiếng đồng ý:

- Tuân lệnh chủ nhân!

Diệp Dương Thành không thể hiểu tại sao Viên Đình Đình, đám người Triệu Dung Dung chú trọng được về bên cạnh hắn nghe lệnh như thế. Diệp Dương Thành thấy rõ biểu tình Viên Đình Đình vui sướng, đối với cô nương khi còn sống gặp nhiều đau khổ này hắn thương hương tiếc ngọc.

Diệp Dương Thành nói:

- Nàng đi xem xét mảnh đất cửu âm đó trước đi.

Lời hứa của Diệp Dương Thành làm Viên Đình Đình rất vui sướng, nàng không chút do dự đồng ý ngay:

- Tuân lệnh chủ nhân!

Viên Đình Đình đứng dậy, vèo một tiếng biến mất trong bóng đêm bao la, hướng tới mảnh đất cửu âm Thiệu Hoa thị.

Sau khi Viên Đình Đình rời đi, Diệp Dương Thành bắt đầu 'cảm hóa' đám lệ quỷ bị trấn áp, nhốt lại. Cộng con lệ quỷ ban đầu hù Diệp Dương Thành giật mình bị nhốt lại, tất cả gồm một trăm hai mươi ba lệ quỷ cần hắn thu phục. Nhưng trước đó Diệp Dương Thành kêu mười hai linh sử người da đen đến.

Diệp Dương Thành nhìn mười hai linh sử người da đen xếp hàng ngang trước mặt mình, nhấc tay hải lên.

- Há mồm ra.

Diệp Dương Thành nói với các linh sử người da đen:

- Há to chút, to nữa.

- A...

Vù vù vù vù vù!

Linh châu như súng máy ngưng kết trong lòng bàn tay Diệp Dương Thành rồi bay vào miệng mười hai linh sử người da đen. Diệp Dương Thành tiêu hao khoảng hơn mười vạn điểm linh lực, mười hai linh sử người da đen lục tục chìm xuống đáy hồ, bắt đầu tiến hóa.

Có lẽ vì túi tiền phồng nên Diệp Dương Thành khá rộng rãi với một trăm hai mươi ba lệ quỷ, linh lực không cần tiền tiêu hao ồ ạt. Khoảng một tiếng sau, Diệp Dương Thành thấy các lệ quỷ sắp manh nha tiến hóa nhưng vẫn không ngừng tay, tiếp tục rót linh châu ra.

Rất nhanh Diệp Dương Thành dùng hơn một trăm điểm thần nguyên trong ba vạn thần nguyên của mình, chuyển hóa ra hơn một ngàn năm trăm vạn điểm linh lực, cộng với bốn trăm tám mươi vạn điểm linh lực lưu trữ. Diệp Dương Thành tiêu hao tổng cộng một ngàn bảy trăm vạn điểm linh lực, tiêu hao lớn, đem lại ích lợi cho Diệp Dương Thành là có một trăm ba mươi lăm thần sử nhát giai.

Tham khảo lúc đám người Hình Tuấn Phi chuyển hóa thành thần sử nhất giai, thực lực chưa qua kiểm chứng thì một thần sử nhất giai tương đương với hai mươi dị nhân S giai. Đây không phải tổng hợp thực lực hai mươi dị nhân S giai mà là một thần sử nhất giai có thể giết ít nhất hai mươi dị nhân S giai.

Cứ tính theo tiêu chuẩn này, không nói đám người Triệu Dung Dung thần sử nhất giai, Diệp Dương Thành có đám thuộc hạ thực lực tác chiến tương đương với ít nhất hai ngàn bảy trăm dị nhân S giai.

Một dị nhân S giai có thể làm nhiều chính phủ các nước nhức đầu, còn hai ngàn bảy trăm dị nhân thì sao? Đó là khái niệm gì?

Một trăm ba mươi lăm thần sử nhất giai kết hợp với nhau, đây là siêu vũ lực đủ để hủy diệt bất cứ đất nước nào trên trái đất.

Tiêu hao hơn một ngàn bảy trăm vạn điểm linh lực đối với Diệp Dương Thành bây giờ đúng là rất lớn, nhưng dùng những Đình Đình nay đổi lại tăng cao thực lực khiến hắn cảm thấy đáng giá rất nhiều. Đặc biệt sau khi nghe một trăm trăm ba mươi lăm thần sử nhất giai quỳ chào.

- Thần sử nhất giai Lỗ Bản Ba Khắc (Hà Thánh An, Dương Sâm Kiến, Lâm Hải Đông, Dương Tương Vũ, Á Lịch Khắc Tư, Bố Lạp Đức, Ai Tác Tát Tạp, A Khố Lạp Mã...) kính chào chủ nhân, thỉnh an chủ nhân.

Một trăm ba mươi lăm thần sử nhất giai đồng thanh kêu to, thanh âm vang dội làm Diệp Dương Thành đứng trước mặt bọn họ cảm nhận khí phách trên trời dưới đất duy ngã độc tôn. Những sinh vật cường hóa không thể cho Diệp Dương Thành loại cảm giác này được, hắn rất hưởng tụ.

Diệp Dương Thành dứng bên bờ đập nước Cửu Long, nhẹ giơ tay phải lên như hoàng đế cổ đại chầu triều khiến văn võ bá quan bình thân.

Diệp Dương Thành không vội không chậm, không ôn không nóng, mức độ vừa đúng:

- Đứng lên hết đi.

Thanh âm ôn hòa lọt vào tai đám thần sử nhất giai, tất cả thần sử nhất giai quỳ giữa không trung dập đầu ba cái hướng Diệp Dương Thành, đồng thanh kêu lên:

- Tạ chủ nhân!

Một trăm ba mươi lăm thần sử nhất giai đứng trong không trung, nếu không phải cách ăn mặc khác biệt thì người không biết chuyện sẽ nghĩ bọn họ là thiên binh thần tướng trong truyền thuyết. Ngược lại Diệp Dương Thành đứng ven hồ không phải ngọc đế mà là yêu nghiệt chờ bị bắt.

Diệp Dương Thành không mấy chú ý đến vấn đề này, đám thần sử nhất giai cũng sẽ không nảy ra ý nghĩa phạm thượng đó. Các thần sử nhất giai đứng trong không trung chờ Diệp Dương Thành sai bảo.

Ánh mắt Diệp Dương Thành chậm rãi quét qua một trăm ba mươi lăm thần sử nhất giai, chợt kêu tên một người:

- A Khố Lạp Mã!

Nghe Diệp Dương Thành kêu, A Khố Lạp Mã đứng trong đám người lắc mình xuất hiện trước mặt hắn.

A Khố Lạp Mã khom lưng, cung kính nói:

- Có tiểu phó.

Diệp Dương Thành nhẹ gật đầu, mỉm cười nói:

- Ngươi mang bọn họ đi tìm thư ký huyện ủy Ôn Nhạc huyện Trầm Vũ Phàm, tức là Dương Đằng Phi thần sử nhị giai, chờ hắn và các thần sử nhị giai khác nghiên cứu xong sắp xếp cụ thể.

Diệp Dương Thành phất tay, bình tĩnh nói:

- Đi đi, trên đường nhớ ẩn khuất đừng để người bình thường nhìn thấy.

A Khố Lạp Mã cung kính nói:

- Tuân lệnh chủ nhân!

A Khố Lạp Mã lĩnh mệnh xoay người, cao giọng nói với một trăm ba mươi bốn thần sử nhất giai:

- Chủ nhân có lệnh, toàn thể đi theo ta!

Một trăm ba mươi bốn thần sử nhất giai đứng trong không trung đồng thanh kêu lên:

- Vâng!

Các thần sử nhất giai thi triển thủ đoạn ẩn núp, biến thành các luồng khói mông lung đi theo A Khố Lạp Mã bay nhanh hướng Ôn Nhạc huyện. Trong Ôn Nhạc huyện, các thần sử nhất giai sẽ được đám người Dương Đằng Phi nghiên cứu, thảo luận sẽ sắp xếp.

Trong đó mười thần sử nhất giai sẽ chiếm thể xác thay cho đám người Dương Đằng Phi, còn lại một trăm hai mươi lăm người hơn một nửa sẽ bị sắp đặt vào quan trường trong khu vực cai quản làm thuộc hạ hạng hai, ba. Bọn họ sẽ phủ lên toàn bộ khu vực Diệp Dương Thành quản lý, chờ khi các thần sử nhất giai được thăng chức, hai tỉnh Giang Chiết, Kinh Hải thị bị kẹp ở giữa sẽ thoáng như thùng sắt, lời Diệp Dương Thành nói mới là mệnh lệnh có hiệu quả nhất.

Diệp Dương Thành nhìn một trăm ba mươi lăm thần sử nhất giai biến mất trong tầm mắt, hắn giải quyết xong mọi điểm đáng lo trong khu vực quản lý của mình. Diệp Dương Thành mỉm cười, đưa mắt nhìn hướng quần đảo Lưu Cầu.

Diệp Dương Thành nhỏ giọng nói:

- Nên đi làm việc chính.

Trước khi kết hôn Vương Tuệ Tuệ đã đi cửa tiệm của Diệp Dương Thành xin được nghỉ sinh. Vương Tuệ Tuệ về nhà mẹ đẻ vừa dưỡng thai vừa chờ kết hôn. Vương Tuệ Tuệ khó khăn lắm mới được gả đến nhà chồng, chợt phát hiện hôn nhân không hạnh phúc như nàng tưởng tượng. Lúc trước nhường nhịn nhưng không được hiệu quả như Vương Tuệ Tuệ mong đợi.

Chương 448-2: Thoáng như thùng sắt (Hạ)

Ngay đêm kết hôn, khi thân bằng bạn tốt đi hết, người chồng hiện tại của Vương Tuệ Tuệ một mình đi nhà trọ ngủ. Lý do rất hoàn chỉnh, nói là Vương Tuệ Tuệ có bầu, gã thì uống rượu, sợ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì không kịp hối hận.

Nhà chồng Vương Tuệ Tuệ có mấy gian phòng trống, bên trong đầy đủ giường chăn. Nếu chỉ vì không muốn quấy rầy Vương Tuệ Tuệ nghỉ ngơi có cần đi nhà trọ ngủ không?

Vương Tuệ Tuệ biết rõ chồng mình đi đâu, nhưng dù gì mới kết hôn, nàng không muốn nói gì thêm. Hôm sau chồng trở về nhà, Vương Tuệ Tuệ hỏi một câu, nói trên lầu còn phòng trống. Nhưng chồng nàng không lĩnh tình, cứ lấy cái cớ sứt sẹo này như cũ dăm ba ngày không thấy mặt người.

Trước khi kết hôn gã ngọt ngào dụ dỗ, hứa hẹn thề thốt đã biến mất hết vào đêm tân hôn. Tựa như những người từng nói lời ngọt ngào với Vương Tuệ Tuệ không phải là gã mà là người lạ khác.

Mang tiếng là vợ chồng nhưng thật ra không bằn người xa lạ, nhưng vì đứa con trong bụng, vì khao khát có gia đình, Vương Tuệ Tuệ luôn nhẫn nhịn cho đến một ngày...

Vương Tuệ Tuệ ưỡn bụng to đi tới cửa nhà mình, vừa lúc thấy chồng suốt đêm không về vừa lái xe trở về nhà.

- Vệ Quân, tối hôm qua ngươi đi đâu?

Vương Tuệ Tuệ bước xuống bậc thang, hỏi:

- Đêm hôm qua ta gọi ngươi mười mấy cuộc Điện thoại nhưng tại sao không bắt máy?

Nghe Vương Tuệ Tuệ gặn hỏi, Chu Vệ Quân trợn trừng mắt:

- Nữ nhân này cứ bép xép mãi không thấy phiền sao?

Chu Vệ Quân gắt giọng:

- Đã bảo nhiều lần là ta có chuyện, nàng đừng nhiều lời!

- Nhưng ta là vợ của ngươi!

Nghe Chu Vệ Quân trả lời gắt gỏng làm Vương Tuệ Tuệ tích lũy uất ức bao lâu nay như nước lũ tràn ra.

Mắt Vương Tuệ Tuệ đỏ lên, lớn tiếng nói:

- Là người vợ được Chu Vệ Quân ngươi cưới hỏi đàng hoàng!

Vương Tuệ Tuệ hét to làm Chu Vệ Quân biến sắc mặt nói:

- Tổ cha nó, có biết mất mặt không?

Chu Vệ Quân vung tay phải uy hiếp:

- Cút về nhà đi, nếu không ta đánh bây giờ!

Vương Tuệ Tuệ không lùi ngược lại tiến lên một bước:

- Ngươi đánh đi!

Hốc mắt Vương Tuệ Tuệ ửng đỏ rơi lệ, hét to:

- Ngươi đánh chết ta đi, Chu Vệ Quân! Coi như ta đã nhìn thấu ngươi!

- Tía nó, cứng cổ với ta sao?

Người Chu Vệ Quân đầy mùi rượu, từ khi Vương Tuệ Tuệ mang theo chiếc xe gả về cho gã thì Chu Vệ Quân không đi làm nữa, suốt ngày lái xe lấy cớ kiếm khách nhưng thật ra là chơi bời với đám hồ bằng cẩu hữu.

Đêm hôm qua Chu Vệ Quân ôm gái gọi ngủ trong nhà trọ, sáng sớm uống mấy hớp rượu, bị thiếu tiền nên gã quay về nhà tính lấy thêm. Chu Vệ Quân không ngờ bị Vương Tuệ Tuệ chặn trước cửa, cãi cọ vài câu làm gã thấy rất mất mặt, lại xem nàng trợn tròn mắt.

Bốp!

Một tiếng vang rõ to, Vương Tuệ Tuệ ngã ngồi dưới dất, gò má phải nhanh chóng sưng phù.

Vương Tuệ Tuệ ngồi thẫn thờ tại chỗ nhìn người chồng trên danh nghĩa, nàng bỗng hiểu ra nhiều điều.

Chu Vệ Quân không thèm nhìn Vương Tuệ Tuệ, gã đi vòng qua nàng, bước lên bậc thang. Khi sắp đến ngưỡng cửa, Chu Vệ Quân dừng bước, quay đầu lại.

Chu Vệ Quân cười khẩy nói:

- Nữ nhân ngốc, nàng cho rằng ta thích nàng sao? Không biết lấy gương goi bộ dạng của mình thế nào. Cảnh cáo nàng, sau này đừng xía vào chuyện của ta, nếu không... Hừ hừ.

Chu Vệ Quân để lại tiếng hừ lạnh đầy uy hiếp, gã nhẹ nhàng đi vào phòng.

Vùng biển cách quần đảo Okinawa ba trăm dặm hướng đông nam vốn không có hòn đảo gì, biển cả mênh mông vô bờ, sóng vỗ từng cơn. Trong bóng đêm tối tăm xòe tay không thấy ngón, biển cả đặc biệt lạnh lẽo.

Vầng trăng sáng trên bầu trời bị mây đen dày nặng che đậy, tiếng gió thổi vù vù qua mặt biển trống trải.

Trong thời tiết tùy thời đổ mưa to này ít có thuyền nào rời khỏi cảng, huống chi là ban đêm tối tăm?

Nhưng trong vùng biển này chẳng những có thuyền, không phải tàu hàng cỡ lớn mà chỉ là một số thuyền máy dập dềnh theo sóng biển như tùy thời sẽ bị lật úp, cực kỳ mạo hiểm.

Người đứng trên thuyền máy như không sợ chết, dùng chiếc thuền lắc lư, bàn chân như cắm rễ đứng vững vàng.

Đếm sơ có năm mươi mấy chiếc thuyền máy trong vùng biển này. Nhiều thì một chiếc thuyền có ba, bốn người đứng, ít thì một người. Hơn một trăm nam nữ đứng thẳng trên thuyền máy, mắt cùng nhìn về một hướng.

Trên bầu trời cách mặt biển ba mươi thước, nhìn từ xa như có một hạt châu đen lơ lửng. Quả cầu to cỡ nắm tay người lớn, không có thứ gì cố định, nó lơ lửng trong không trung.

Thời gian trôi qua từng phút giây, bề mặt hạt châu đen chậm rãi lóe ánh sáng xanh yêu dị. Đột nhiên có tám bóng đen xuất hiện giữa không trung, đúng là tám cái bóng, không có mặt, không có mắt, không có miệng...

Tám cái bóng hư vô đứng ở tám hướng khác nhau, chúng nó như khắc cùng một khuôn mẫu, không chỉ bề ngoài giống y như đúc mà tay cầm hồ lô cũng giống nhau.

Nhìn thấy tám cái bóng xuất hiện, những nam nữ đứng trên thuyền máy cùng quỳ xuống, đồng thanh kêu lên:

- Cung nghênh thánh chủ, thánh mẫu laị đến nhân gian!

Tám cái bóng cùng bật nắm hồ lô, miệng hồ lô nhắm vào hạt châu màu đen.

Vù vù vù vù vù!

Hơi thở lạnh lẽo thấu xương tràn ngập bên trên vùng biển, tám khí thể mông lung liên tục bay ra khỏi hồ lô tụ tập vào hạt châu màu đen. Ánh sáng xanh mặt ngoài hạt châu màu đen bỗng rực rỡ lên.

Trên bầu trời vốn là hạt châu màu đen biến thành màu xanh yêu dị, sau đó phủ một tầng sáng xanh làm người ta rét run. Khí thể màu xám trong hồ lô không ngừng rót vào hạt châu, ánh sáng xanh ngày càng rực rỡh ơn, gần như chiếu sáng nguyên vùng biển.

Hơn một trăm nam nữ quỳ trên thuyền máy tắm trong ánh sáng xanh, biểu tình càng thành kính hơn. Theo thời gian trôi qua, khí thể màu xám trong hồ lô bị tiêu hao hết sạch. Chút khí thể xám cuối cùng bay ra ngoài, hồ lô chứa khí thể bỗng chốc biến mất. Tám bóng đen cầm hồ lô biến thành ánh sáng đen chui vào hạt châu rực rỡ chói lòa.

Răng rắc!

Hạt châu màu đen ban đầu chợt phát ra tiếng nứt vỡ khe khẽ, không có vụ nổ kinh thiên động địa, không có cảnh tượng ma sa gió giật. Hạt châu màu đen vỡ ra, trên bầu trời chợt lộ ra một cái lỗ đen như mực. Ánh sáng xanh vụt tắt, cái lỗ đen lặng lẽ mở rộng.

Khi cái lỗ khuếch trương đủ cho một trái bóng xuyên qua thi gió lẹnh rít gào bay ra khỏi cái lỗ. Trong phút chốc lấy cái lỗ làm trung tâm, gần 1 km vùng biển tĩnh lặng lại, nước biển cuồn cuộn bỗng chốc bị đóng băng.

Khối băng to hoàn toàn ngưng kết, giây sau hơn một trăm nam nữ lại đồng thanh kêu lên:

- Cung nghênh thánh chủ, thánh mẫu lại đến nhân gian. Chúc thánh chủ, thánh mẫu nhật nguyệt đồng huy, vạn thọ vô cương!

Biểu tình hơn một trăm nam nữ thành kính, tiếng reo hò sục sôi tựa như tín đồ đang nghênh đón tín ngưỡng của mình giáng xuống.

Cùng với tiếng hô của hơn một trăm nam nữ, giọng nam nhân hơi ẻo lả truyền ra khỏi lỗ đen, tiếng cười to tràn ngập tự kiêu, ngông cuồng:

- Ha ha ha ha ha ha! Thần thì sao? Cũng không nhốt ta được!

Chương 449-1: Giơ thương đứng ngạo nghễ, nghênh chiến thần tù giả! (Thượng)

Vù vù vù vù vù!

Một luồng sáng xanh bay ra khỏi cái lỗ, quay vài vòng giữa không trung. Ánh sáng xanh biến mất, một nam nhân toàn thân trong vải đen bao bọc đứng giữa không trung, hai tay chắp sau lưng, cằm hếch lên. Mấy chục khói đen lượn lờ quanh người nam nhân.

Nam nhân giơ tay vén vải đen trên mặt mình lên. Có mũi, có mắt, nhìn khuôn mặt thì giống nhân loại bình thường. Nhưng làn da màu xanh, tròng mắt đỏ như máu, nhìn trái nhìn phải khó thể công nhận gã là người bình thường. Đa số người nhìn nam nhân, phản ứng đầu tiên là liên tưởng đến hai chữ: Ác ma.

Đôi mắt lạnh băng không chứa chút tình cảm quét qua hơn một trăm nam nữ quỳ trên mặt băng.

Nam nhân nhíu mày, lạnh băng hừ mũi:

- Một đám phế vật.

Nghe nam nhân hừ lạnh, hơn một trăm nam nữ quỳ trên mặt băng đánh rùng mình, dập đầu bùm bùm, run cầm cập van xin:

- Xin thánh chủ thứ tội!

Đám người biết tại sao nam nhân tức giận, vì bọn họ không lấy được thánh kinh mà gã muốn. Giá trị tồn tại duy nhất của bọn họ là cướp thánh kinh cho gã. Bây giờ nam nhân đã trốn khỏi không gian thần cấm, nhưng hơn một trăm nam nữ này không cách nào cướp lại thánh kinh.

Vù vù vù vù vù!

Trong khi nam nhân nhíu mày, lòng bàn tay phải lóe ánh sáng xanh thì một luồng sáng xanh khác chui ra khỏi cái lỗ đen sau lưng gã.

Giọng nữ thô kệch như sấm rền vang lên giữa không trung:

- Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ, bọn họ còn có ích.

Thanh âm cuồn cuộn như sâm vang vọng trong không trung. Bên cạnh thần tù giả nam lúc trước đi ra trước xuất hiện một thần tù giả toàn thân trùm trong vải đen. Thần tù giả vén vải đen lộ ra khuôn mặt xanh, đôi mắt đỏ máu.

Thần tù giả nữ nhìn Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ, nói:

- Đừng giết bọn họ.

- Ta nghe lời nàng, Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư.

Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ nhìn Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư đứng cạnh mình, nặn ra nụ cười gượng:

- Nhưng bây giờ có lẽ nàng nên mang ta rời khỏi đây trước, ta cần nghỉ ngơi một đoạn thời gian.

Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư nhìn Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ, lộ biểu tình dâm dục:

- Phá mở thứ nguyên không gian tổn thương rất lớn cho ngươi, đơn thuần nghỉ ngơi không thể giúp ngươi nhanh chóng phục hồi.

Không thấy Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư làm gì nhưng vải đen bao phủ người nàng biến mất.

Toàn thân Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư Không mảnh vải, nàng chẳng hề ngại ngùng lắc mông to đứng trước mặt Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ, cởi áo giùm gã.

Vù vù vù vù vù!

Cùng lúc đó, trong lỗ đen đột nhiên tuyền ra tiếng xé gió dày đặc, một luồng sáng xanh dẫn đầu, hơn mười luồng sáng xám theo sát. Giây lát sau trên bầu trời xuất hiện một nữ nhân ẩn mình trong vải đen, mười sáo tàn hồn gần như hoàn mỹ ẩn hiện.

Thấy nữ nhân áo đen xuất hiện trong không trung, Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư ngừng hành động cởi đồ Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ, cười quái dị.

Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư vẫy tay với nữ nhân áo đen:

- Nữ nhi qua đây, ngậm cho phụ thân ngươi...

Nữ nhân áo đen khom lưng, thanh âm mềm mại vang trong không trung:

- Vâng thưa mẫu thân.

Nữ nhân áo đen cởi trường sam trên người xuống lộ thân hình trắng nõn, vóc dáng thon thả nóng bỏng trong không khí.

Nữ nhân lắc eo bước tới trước mặt Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ, ngồi xổm xuống, hé mở môi anh đào ngậm vật xấu xí vào.

Một nam hai nữ đại chiến trong không trung, chẳng hề xấu hổ. Hai thân hình màu xanh, một màu trắng quấn quýt lấy nhau, tuy hai mà một.

Hơi thở mục nát lan tỏa trong không khí. Nhìn cảnh tượng diễn ra trong không trung cách mình mấy trăm thước, Diệp Dương Thành thi triển tự nhiên chi đạo, Hành không thuật lơ lửng giữa không trung trố mắt líu lưỡi.

Diệp Dương Thành trợn mắt há hốc mồm:

- Dâm quá vậy?

Diệp Dương Thành xoa trán, mắt nhìn chằm chằm thân thể lõa lồ, lòng thầm thắc mắc.

- Lạ lùng, Lưu Tuyết Doanh đi đâu?

Cơ thể trắng nõn rất đẹp, nàng là mỹ nữ nhưng Diệp Dương Thành nhìn cả buổi, vóc dáng, khuôn mặt, thanh âm đều không phải là Lưu Tuyết Doanh.

Vấn đề là hai thần tù giả chỉ có một thánh nữ, nếu nữ nhân này không phải là Lưu Tuyết Doanh thì nàng đi đâu?

Tình hình vượt sức tưởng tượng của Diệp Dương Thành, hành đành kiềm chế không ra tay ngay, tiếp tục quan sát.

Không phải Diệp Dương Thành định gặp Lưu Tuyết Doanh rồi đưa nàng đi. Trước kia hai người không có tình cảm tốt đẹp gì, Diệp Dương Thành chỉ muốn biết bây giờ Lưu Tuyết Doanh đã biến thành bộ dạng gì, đó là phản ứng rất bình thường. Dù gì Diệp Dương Thành và Lưu Tuyết Doanh có chút quan hệ, dù rằng quan hệ rất bình thường.

- Ưm... A... Á...

Từng tiếng rên rỉ làm người nhũn xương vang vọng trên bầu trời, tiếng kêu dâm dục quanh quẩn bên tai Diệp Dương Thành. Nữ nhân được Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư gọi là nữ nhi dường như đã hoàn toàn chìm trong điên cuồng, nghênh đón Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ trùng kích.

Rất nhanh Diệp Dương Thành phát hiện không thích hợp, nói đúng hơn là hắn nhìn thấy cảnh tượng buồn nôn. Nữ nhân thanh tú xinh đẹp, vóc dáng nóng bỏng thon thả giao hợp với Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ hai phút sau bỗng phát hiện tiếng hét chói tai cao vút.

- A!!!

Đau cũng khoái, Diệp Dương Thành nhìn thấy biểu tình trên mặt nữ nhân là sự giải thoát.

Làn da trắng nõn nhanh chóng héo rút, tóc dài đen nhánh sáng bóng biến trắng, khô ráo. Khi nữ nhân phát ra tiếng hét chói tai, năm giây sau nàng thành cái xác khô rớt xuống, đập vào khối băng, vỡ vụn.

- Ui!

Thay đổi đột ngột làm Diệp Dương Thành hút ngụm khí lạnh. Diệp Dương Thành biết sức sống, tinh huyết, tinh khí của nữ nhân đều bị Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ cướp mất.

Tất cả xảy ra ngay trước mắt Diệp Dương Thành.

Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư Không thèm nhìn xác nữ nhân đã thành bộ phấn, nàng yêu kiều ngồi lên người Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ, nhẹ nhàng lắc lư lên xuống.

- Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ, ngươi có cảm thấy đỡ hơn chút nào không?

Nghe Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư hỏi, Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ gật đầu, nói:

- Phục hồi chút ít.

Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ tiếc nuối thở dài:

- Nhưng nữ nhân trái đất này không đến trạng thái tốt nhất, nếu nàng tu luyện thêm hai năm trái đất thì ta ít nhất phục hồi năm phần lực lượng.

Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư nhấc lên lại ngã xuống, hai tay xoe ngực, rên rỉ hỏi:

- Vậy thì... A, Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ, bây giờ ngươi phục hồi được bao nhiêu? A...

Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ trả lời:

- Chỉ có ba phần.

Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ nhướng mày nói:

- Nữ nhân ngốc kia còn núp ở bên trong làm gì?

Khóe mắt Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư chứa ý cười:

- Có lẽ nàng ta muốn ở trong đó mãi mãi.

Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư bắn luồng sáng xanh hướng lỗ hổng đang dần thu nhỏ, cơ thể vẫn lắc lư.

Vù vù vù vù vù!

Ánh sáng bay vào trong không gian thần cấm, ngay sau đó có luồng sáng xanh chui ra. Lần này vẫn là một nữ nhân toàn thân trùm vải đen.

Nữ nhân vén vải đen lên, biểu tình đau đớn quỳ trong không trung, mặt trắng bệch.

Nữ nhân áo đen cắn môi, run giọng nói:

- Cầu... Cầu thánh mẫu tha cho ta...

Lần này thì Diệp Dương Thành thấy rõ ràng.

Chương 449-2: Giơ thương đứng ngạo nghễ, nghênh chiến thần tù giả! (Hạ)

- Lưu Tuyết Doanh!

Nữ nhân áo đen quỳ giữa không trung chính là là Lưu Tuyết Doanh mất tích trong tai nạn biển, xác nên vùi dưới lòng biển.

Nhìn thấy Lưu Tuyết Doanh xuất hiện, trong phút chốc Diệp Dương Thành nhìn nàng chằm chằm. So với trước khi mất tích thì Lưu Tuyết Doanh không có gì thay đổi, khác biệt duy nhất là tính nô lệ, như con chó vẫy đuôi mừng chủ.

Diệp Dương Thành nhìn Lưu Tuyết Doanh cỡ một phút, thấy nàng dập đầu với hai thần tù giả trong không trung.

Nhìn biểu hiện của Lưu Tuyết Doanh làm Diệp Dương Thành bực bội mà không hiểu vì sao.

- Đây còn là Lưu Tuyết Doanh lúc xưa sao?

Thần tù giả là đối thủ số một với Diệp Dương Thành. Lưu Tuyết Doanh thì dù có quan hệ không mấy tốt đẹp với Diệp Dương Thành nhưng dù sao là người quen, nhìn người mình quen biết quỳ van xin trước địch thủ lớn nhất của mình làm Diệp Dương Thành cực kỳ khó chịu.

Diệp Dương Thành nhìn Lưu Tuyết Doanh chằm chằm một lúc sau lặng lẽ tiến vào hình dạng chiến đấu, giáp bao phủ toàn thân, tay hắn cầm bàn long ngân thương.

Diệp Dương Thành chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu, hắn hít sâu nhìn Lưu Tuyết Doanh quỳ giữa không trung, biểu tình nhẹ nhàng hơn nhiều. Chấp niệm cuối cùng khiến Diệp Dương Thành tụ thanh âm thành một sợi chỉ, giọng điệu trầm thấp truyền vào tai Lưu Tuyết Doanh:

- Phụ mẫu, bạn học, người nhà, bằng hữu của nàng đều bị hai ác ma trước mặt nàng giết. Nếu nàng còn chút tính người thì ta sẽ mang nàng rời khỏi đây...

Nhưng chút ý tốt, chấp niệm cuối cùng của Diệp Dương Thành bị Lưu Tuyết Doanh không chút do dự bán đứng. Vừa nghe có thanh âm vang bên tai Lưu Tuyết Doanh liền đứng dậy.

- Thánh chủ, thánh mẫu, có người!

Lưu Tuyết Doanh hét to:

- Ai? Đi ra!

Lưu Tuyết Doanh hét lên, hơn một trăm nam nữ cùng đứng dậy, biểu tình cảnh giác.

Thần tù giả tức Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ, Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư lắc người lại khoác lên vải đen bao trùm toàn thân. Khói đen quanh người hai thần tù giả biến thành từng luồng sáng xanh, tốc độ xuyên qua siêu nhanh.

Ánh sáng Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ lạnh lùng liếc hướng Diệp Dương Thành đứng, do dự giây lát sau gã nhắm mắt lại. Một chuỗi chú ngữ trúc trác khó nghe vang lên. Một luồng sáng xanh bên cạnh Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ nổ tung thành lưới cầu khuếch tán bốn phương tám hướng.

Rất nhanh Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ nhờ vào luồng sáng xanh phát hiện nơi Diệp Dương Thành đứng, ghi nhớ hơi thở của hắn.

Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ tức giận gầm lên, tay chỉ hướng Diệp Dương Thành không nên bị gã phát hiện ra.

Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ hét to:

- Ba mươi sáu huyết vệ, giết hắn cho ta!

Hơn một trăm nam nữ đứng trên mặt ăng, có mười tám nam, mười tám nữ quỳ một gối, hai tay chắp vào nhau trầm giọng nói:

- Tuân lệnh!

Người bọn họ lóe ánh sáng đỏ, sau khi ánh sáng biến mất, ba mươi sáu người bao phủ trong sương khói đỏ mông lung.

Nhận được Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ chỉ huy, ba mươi sáu huyết vệ tỏa định Diệp Dương Thành trong trạng thái tự nhiên chi đạo cũng dễ dàng phát hiện ra. Ba mươi sáu người co đầu gối tựa ba mươi sáu viên đạn phóng lên cao, lao hướng Diệp Dương Thành.

Lúc này Diệp Dương Thành bị lộ nhưng không hề tỏ ra kinh hoàng, hắn giơ thương đứng ngạo nghễ trong không trung, cười tủm tỉm.

Lưu Tuyết Doanh dứt khoát lựa chọn nhận giặc làm cha, chút ý tốt cuối cùng Giới dành cho nàng cũng biến mất ngay khi nàng quyết định.

Diệp Dương Thành là loại người rất bao che. Đối với kẻ thù Diệp Dương Thành không nương tay bao giờ, nhưng với bằng hữu thì hắn nhẹ nhàng, hiền lành như gió xuân, không hề giả bộ.

Lúc trước Lưu Tuyết Doanh không có quan hệ tốt với Diệp Dương Thành nhưng dù sao học chung cấp 3 hai năm, sau khi đi vào xã hội có tiếp xúc ngắn ngủi. Huống chi quan niệm của Diệp Dương Thành là tất cả đồng bạn chết thảm, hung thủ không phải Lưu Tuyết Doanh mà là thần tù giả.

Với quan niệm đó, Diệp Dương Thành rất khó cứng rắn giết Lưu Tuyết Doanh, nhưng bây giờ thì khác.

Khi Lưu Tuyết Doanh không chút do dự chọn bán đứng Diệp Dương Thành thì hắn bật cười, chút thiện ý và chấp niệm quấn quanh đã tan thành mây khói. Lưu Tuyết Doanh có lẽ vẫn Lưu Tuyết Doanh năm xưa, nhưng khi nàng biết phụ mẫu, người thân, bằng hữu bị thần tù giả xếp vào mục tiêu truy sát vẫn quyết định nhận giặc làm cha.

Điều này cắt đứt sợi dây mỏng liên kết giữa Lưu Tuyết Doanh và Diệp Dương Thành, không phải bằng hữu thì chỉ có thể là kẻ thù.

Đối với kẻ thù Diệp Dương Thành chưa bao giờ mềm lòng, nói cách khác bây giờ mà có cơ hội là hắn giết Lưu Tuyết Doanh ngay. Một nữ nhân nhận giặc làm cha thì chết cũng chẳng sao, ít ra sau khi nàng chết, những người bình thường bị nàng liên lụy mà luôn trong nguy hiểm không cần tiếp tục bị thần tù giả truy sát.

Tâm tình Diệp Dương Thành trở nên rất nhẹ nhàng, hắn giải trừ tự nhiên chi đạo đã không cần thiết, ngạo nghễ đứng trong không trung. Đối diện ba mươi sáu luồng sáng đỏ ập đến, Diệp Dương Thành cười nghiền ngẫm. Nếu không chuẩn bị đầy đủ làm sao Diệp Dương Thành tùy tiện đến đây?

Ba mươi sáu ánh sáng đỏ nhanh chóng tới gần Diệp Dương Thành còn hơn một trăm thước. Diệp Dương Thành hành động, tay phải cầm thương, giơ tay trái lên.

- Trọng lực thuật, cấm cố thuật, phân giải thuật, đốt đốt đốt!!!

Một ngàn năm trăm linh lực cộng thêm hình dạng chiến đấu tăng phúc hai trăm phần, phất tay thi triển ba pháp thuật chạm vào luồng sáng đỏ dẫn đầu.

Trọng lực thuật nháy mắt đè ánh sáng đỏ từ hơn ba mươi thước cao xuống còn gần mười thước. Ánh sáng đỏ lắc lư chống cự trọng lực bỗng nhiên tăng lên, cấm cố thuật theo sát sau đó. Ánh sáng đỏ mất đi khả năng khống chế cơ thể tiếp tục rơi xuống, lúc sắp rơi vào biển thì phân giải thuật cũng đến.

Diệp Dương Thành cứ nghĩ mình tiêu hao bốn ngàn năm trăm điểm linh lực ít ra có thể xử lý một huyết vệ, nhưng khi phân giải thuật sắp có hiệu quả thì bỗng nhiên huyết vệ phát ra tiếng gầm của dã thú.

- Grao!

Toàn thân huyết vệ tỏa ánh sáng đỏ chói mắt, trọng lực thuật, cấm cố thuật mất hiệu quả. Phân giải thuật cũng bị ánh sáng đỏ rực rỡ đánh tan.

Thấy tình trạng đó Diệp Dương Thành thu về cái nhìn coi thường, biểu tình kỳ lạ nhỏ giọng nói:

- Má ơi, còn có hàng thật.

Diệp Dương Thành vung bàn long ngân thương thi triển hành không thuật trực tiếp nghênh đón ba mươi lăm huyết vệ đã đến gần.

Bôn Lôi thương thuật như sấm sét liên miên bất tận phát ra tiếng trầm đục đinh tai nhức óc trong không trung. Tuy đám huyết vệ có năng lực đối kháng với pháp thuật của Diệp Dương Thành nhưng ít ra pháp thuật gây chút ảnh hưởng cho huyết vệ.

Diệp Dương Thành vừa dùng bàn long ngân thương đánh đỡ vừa khẽ quát:

- Cấm cố thuật, đốt!

Một huyết vệ đang tấn công Diệp Dương Thành dồn dập bị trúng chiêu, gã chưa kịp vận dụng ánh sáng đỏ để tránh thoát thì Diệp Dương Thành vận chuyển lực lượng Cửu Tiêu bám vào thân bàn long ngân thương.

Diệp Dương Thành hét to một tiếng:

- Chết đi!

Diệp Dương Thành thi triẻn Quy Nhất thân thuật né tráVù vù vù vù vù! Hai huyết vệ giáp công. Giây tiếp theo bàn long ngân thương trong tay Diệp Dương Thành tỏa ánh sáng màu xám. Khi mọi người ngây ra thì đầu thương đâm mạnh vào ngực trái của huyết vệ.