Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Diệp Dương Thành giữ tốc độ hơn 500km/1h cách mặt biển hai mươi thước lao nhanh đi. Tốc độ phe thần tù giả gần bảy trăm km, xông lên trước nhất là mười sáu tàn hồn. Không có cơ thể trói buộc nên tốc độ của các tàn hồn siêu nhanh.
Chạy khoảng năm phút sau Diệp Dương Thành nhận ra ngay mười sáu tàn hồn đuổi theo mình, lúc này cách biên giới khu vực Diệp Dương Thành quản lý khoảng một trăm bốn mươi km.
Trong cục diện này Diệp Dương Thành chẳng hề hốt hoảng, hôm nay hắn dám một mình một ngựa giết tới, không có lá bài tẩy nào thì sao được?
Khi mười sáu tàn hồn nhận lời từ Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ, định một hơi chặn Diệp Dương Thành lại chợt phát hiện hắn mới bị bọn họ thu ngắn khoảng cách bỗng nhiên biến mất, thật đột ngột.
Mười sáu tàn hồn ngần ngừ do dự, giọng Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ vang bên tai bọn họ:
- Chết tiệt, tên này biết dịch chuyển tức thời. Đằng trước 50 km, đuổi theo!
Mười sáu tàn hồn bừng tỉnh, đồng thanh kêu lên:
- Đã biết, phụ thân đại nhân!
Mười sáu tàn hồn lại biến thành mười sáu luồng khói xám lướt nhanh hướng Diệp Dương Thành.
Đừng thấy mười sáu tàn hồn chỉ là linh thể hư vô nhưng bọn chúng có thực lực siêu cường đại. Tàn hồn phân liệt từ thần tù giả khác với tàn hồn loại kém phân liệt từ thánh nữ trải qua bí pháp tu luyện, gần như lô đỉnh. Cách biệt ngay từ chất.
Lúc này vì tránh cho thần tù giả phát hiện không thích hợp, Diệp Dương Thành cố ý giảm tốc độ, từ ban đầu hơn năm trăm km một giờ giảm xuống gần ba trăm km một giờ. Lúc bay Diệp Dương Thành cố ý lắc lư, bộ dáng sức cùng lực kiệt.
lại qua mười phút, Diệp Dương Thành lại bị mười sáu tàn hồn đuổi theo, hai phe cách nhau bị rút ngắn còn tám trăm thước. Diệp Dương Thành lần thứ hai biến mất.
Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ nhớ kỹ Diệp Dương Thành toát ra hơi thở sau khi biến thân hình dạng chiến đấu, gã dễ dàng tỏa định vị trí của hắn.
- Dằng trước hai mươi ba km!
Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ phát hiện tốc độ bay của Diệp Dương Thành giảm thấp, khoảng cách dịch chuyển tức thời cũng giảm đi. Nghĩ dến có thể tìm được thần cách hay kém nhất biết tin tức về thần cách từ người hắn là Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ kích động.
Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ lớn tiếng nói:
- Dịch chuyển tức thời làm hắn tiêu hao nhiều lực lượng, tập thể tăng tốc, đuổi theo!
Nghe Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ ra lệnh, mọi người phấn chấn tinh thần:
- Tuân lệnh thánh chủ!
Đám người tăng tốc độ đến gần Diệp Dương Thành.
Một rượt một chạy bất giác vào vùng biển cách quần đảo Okinawa gần một trăm km. Không hiểu sao khi vào vùng biển này Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ thấy cực kỳ khó chịu, như thể vận mệnh không theo mình điều khiển.
- Sao có thể như vậy?
Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ vừa giữ tốc độ bay nhanh vừa thầm phản bác:
- Chỉ là một người trái đất có chút thực lực, trái đất không có thần tộc, ta mới là mạnh nhất!
Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ lẩm bẩm bỏ qua cảm xúc bất an dâng trong lòng, vì thần cách, dù gã biết đằng trước có mai phục cũng sẽ không chau mày cái nào tiếp tục đuổi theo.
Mỗi người đều có chấp niệm của mình, mức độ chấp niệm có cao có thấp. Đối với Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ thì thần cách là chấp niệm lớn nhất của gã. Chỉ cần được đến thần cách đó, dù có phải hy sinh tất cả người bên cạnh mình thì gã sẽ dứt khoát chọn ngay.
Vì vậy lúc trước Diệp Dương Thành không cần diễn kịch cũng được, hắn luôn giữ tốc độ chạy nhanh nhất cũng chẳng sao. Dù Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ rượt theo Diệp Dương Thành chạy mấy vòng trái đất cũng sẽ không để hắn thoát, đây là chấp niệm, gã không bỏ qua được.
- Ha ha ha ha ha ha!
Tốc độ của Diệp Dương Thành càng lúc càng chậm, mặt cười toe toét. Chờ quay về khu vực Diệp Dương Thành quản lý, mặc kệ là thần tù giả hay bày quái vật kia đều đừng mơ rời khỏi.
Như ban đầu Diệp Dương Thành dự đoán, cùng với mười sáu tàn hồn vào khu vực quản lý của hắn, thần quyền xóa sổ bị kích hoạt ngay. Gợi ý của Cửu Tiêu thần cách hiện ra trong đầu Diệp Dương Thành:
- Phát hiện mười sáu tàn hồn, xin hỏi có xóa sổ không?
Nhìn gợi ý, Diệp Dương Thành không chọn xóa sổ ngay mà giả bộ vùng vẫy sắp chết, lại tăng nhanh tốc độ bay, vèo một tiếng tăng tốc độ từ hai trăm km lên hơn năm trăm km. Diệp Dương Thành biến mất trong tầm mắt thần tù giả chậm rãi đến gần hắn.
Nhìn Diệp Dương Thành đột nhiên tăng tốc, Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ không hề căng thẳng mà càng yên tâm hơn.
Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ cười to bảo:
- Con thú bị nhốt, vùng vẫy sắp chết có ích gì?
Vừa rời khỏi không gian thần cấm chết tiệt đã phát hiện manh mối thần cách điều tra mấy trăm năm không có kết quả, Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ không lo Diệp Dương Thành bày ra âm mưu quỷ kế gì. Từ khi đến trái đất, Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ không phát hiện có kẻ nào đối địch với gã được.
Nói cách khác ngay từ đầu Diệp Dương Thành đã xem Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ, Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư là kẻ thù lớn hàng đầu. Còn hai thần tù giả này thì chưa từng để Diệp Dương Thành vào mắt. Ở trong mắt Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ, Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư thì Diệp Dương Thành cùng lắm là trái đất có thực lực cường đại một chút. Với cường giả xuyên qua vũ trụ như bọn họ, trái đất chỉ là một khu giải trí.
Hơn nữa Diệp Dương Thành quá đề cao đại vi của Tổ chức Dị Sát trong lòng Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ, Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư. Diệp Dương Thành cho rằng hắn tiêu diệt Tổ chức Dị Sát sẽ chọc giận hai thần tù giả. Nhưng sự thật là Tổ chức Dị Sát bị hủy diệt đối với Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ, Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư chỉ là mất một món đồ chơi.
Món đồ chơi Tổ chức Dị Sát không phải loại tinh xảo mà chỉ là thứ rách nát tùy thời bị ném vào thùng rác. Mất một món đồ chơi như vậy sao có thể khiến Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ, Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư quan tâm?
Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư cho rằng đã nhìn thấu Diệp Dương Thành kiệt sức, trên đường đi nàng luôn im lặng bỗng mở miệng nói:
- Người trái đất này có thực lực không yếu, ngay cả huyết vệ cũng không phải là đối thủ của hắn.
Một câu nói không đầu không đuổi, người bình thường không nghe hiểu, nhưng Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ là chồng của Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư nên hiểu ngay.
Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ cười khẽ:
- Chờ ép hỏi được tung tích thần quyền thì hắn sẽ là của nàng.
Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư mỉm cười, gật đầu.
Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ có thể thông qua cách cướp tinh khí, tinh huyết của nữ giới thì Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư cũng làm tương tự với nam giới.
Cách ai thần tù giả tu luyện gần như là cướp giật dã man. Không chỉ là nhân loại, hễ sinh vật nào có thực lực nhất định đều trở thành đối tượng bị Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ, Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư cướp đoạt. Thực lực của đối tượng càng cao thì hai thần tù giả lấy được lực lượng càng lớn.
Diệp Dương Thành không biết chủng tộc của Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ, Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư. Đó là một chủng tộc cực kỳ dã man và thối nát, cách tu luyện duy nhất đó là tình dục, trong quá trình cướp tinh khí, tinh huyết của đối tượng và cả mạng sống.
Chương 452-1: Băm vằm thành trăm mảnh, không chết không ngừng! (Thượng)Loại chủng tộc này không thể thông qua dựng dục sinh hậu đại, cách truyền thừa duy nhất là thông qua bí pháp phân liệt linh hồn của mình. Chỉ cần phân liệt một tàn hồn gần hoàn mỹ, cộng với điều kiện nhất định là sẽ có một hậu đại vừa sinh ra đã có thực lực cường đại.
Điều kiện nhất định đó là bọn họ pahna liệt ra tàn hồn gần hoàn mỹ, muốn hoàn thành chuyển biến từ tàn hồn đến thực thể cần giao hợp với tàn hồn hoàn chỉnh phân liệt từ sinh vật khác, chờ bọn họ hấp thu năng lượng đến mức bão hòa thì...
Bọn họ sẽ ngâm mình trong ao đầy máu, qua mấy năm chuyển biến là thành công ngưng kết cơ thể, trở thành một thành viên mới của chủng tộc.
Vì bảo đảm hấp thu tinh huyết, tinh khí không có vấn đề gì, thành viên cùng chủng tộc giao hợp với nhau, âm dương bổ sung điều chỉnh lại tinh huyết, tinh khí cướp của người khác. Đây là lý do tại sao Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ, Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư là phu thê.
Trong mấy trăm năm qua Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ, Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư ở trong không gian thần cấm bởi vì không cần lo lắng phân liệt tàn hồn khiến lực lượng hao tổn nhiều gặp ngoài ý muốn nên không chút kiêng dè thành công phân liệt linh hồn mấy trăm lần. Nhưng trong mấy trăm tàn hồn đó chỉ sinh ra mười sáu tàn hồn gần như hoàn mỹ.
Đối với Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ, Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư thì mười sáu tàn hồn gần hoàn mỹ đó là hậu địa của bọn họ, là trợ lực lớn nhất cho hai người tăng thực lực tổng thể.
Vì sau khi rời khỏi không gian thần cấm Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ, Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư rất khó tìm được không gian thứ nguyên an toàn, thích hợp để phân liệt linh hồn. Cho nên mười sáu tàn hồn cực kỳ quan trọng với hai người.
Ngươi đuổi ta chạy, bất giác xuyên qua vùng biển quần đảo Okinawa và đảo Đài Loan, xâm nhập vào gần bốn trăm km khu vực Diệp Dương Thành quản lý. Con số đó đối với Diệp Dương Thành đủ để hắn sắp xếp tất cả.
Nghĩa là Diệp Dương Thành có thể thoải mái duỗi tay chân đánh nhau với thần tù giả, bầy quái vật. Ở ngoài khu vực quản lý Diệp Dương Thành thậm chí không xử được một huyết vệ, vì biểu hiện thực lực như thế cộng với có lẽ hắn nắm giữ thần cách nên Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ không kiêng dè gì truy sát hắn. Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ không hay biết gã bất giác vào sâu trong hang ổ của Diệp Dương Thành. Trong khu vực mình quản lý thì Diệp Dương Thành chính là thần.
Mười sáu tàn hồn được Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ, Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư xem là nhi nữ thì từ khi vào khu vực Diệp Dương Thành quản lý đã định trước kết cục bi kịch.
Diệp Dương Thành không chạy nữa, hắn chậm rãi ngừng giữa không trung. Diệp Dương Thành quay người nhìn mười sáu tàn hồn vẫn lao tới trước nhất, môi treo nụ cười giễu cợt. Lực lượng Cửu Tiêu điên cuồng vận chuyển trong cơ thể Diệp Dương Thành, hắn chuẩn bị cho tiếp xúc ngày hôm nay từ rất lâu rồi, giờ là lúc thấy kết quả.
Lúc trước ở ngoài khu vực quản lý tạm nén giận, tình trạng đó sẽ không lại xảy ra trong khu vực Diệp Dương Thành quản lý, vì nơi này là địa bàn của hắn.
Kết cấu linh hồn của mười sáu tàn hồn gần như hoàn mỹ, có linh trí rất cao. Diệp Dương Thành đột nhiên ngừng giữa không trung, mười sáu tàn hồn mơ hồ thấy nụ cười trào phúng của hắn, sâu trong linh hồn bọn chúng run rẩy.
Một tàn hồn hét to:
- Nguy rồi!
Diệp Dương Thành hít sâu, nói:
- Xóa sổ!
Diệp Dương Thành lấy ra gợi ý lúc trước của Cửu Tiêu thần cách, hắn không thèm xem nội dung, khẽ quát:
- Xóa sổ hết!
Khi Diệp Dương Thành có quyết định này, mười sáu tàn hồn cách hắn gần 1 km như bị tập kích dữ dội, cùng phát ra tiếng hét chói tai:
- A!!!!
Tiếng gào thét kéo dài ba giây, sau đó là một chuỗi tiếng nổ. Mười sáu tàn hồn biến thành mười sáu luồng khói hoàn toàn biến mất trong thiên địa.
Khi Diệp Dương Thành ra lệnh xóa sổ mười sáu tàn hồn biến thành mây khói, giây sau trong đầu hắn nhận được gợi ý từ Cửu Tiêu thần cách:
- Thành công xóa sổ mười sáu tàn hồn hoàn chỉnh, được +1600000 công đức huyền điểm, +12000000linh lực, +50000 thần dân. Xin người nắm giữ Cửu Tiêu thần cách không ngừng cố gắng, thanh trừ tất cả dị tộc trong khu vực quản lý, trả lại trời trong xanh trong khu vực.
Nhìn gợi ý này làm Diệp Dương Thành ngẩn ngơ, sau đó ánh mắt nóng cháy nhìn vị trí thần tù giả, bầy quái vật ở. Trong mắt Diệp Dương Thành cực kỳ nóng cháy.
Đây chỉ là mười sáu tàn hồn gần như hoàn mỹ, mặc kệ có thân phận gì thì vẫn là tàn hồn gần hoàn mỹ chứ không phải thật sự hoàn mỹ. Mười sáu tàn hồn như vậy đã mang đến một ngàn hai trăm vạn linh lực cho Diệp Dương Thành, năm vạn điểm thần nguyên bằng hai ngàn năm trăm vạn điểm linh lực.
Mười sáu tàn hồn đã có đáp lại phong phú như thế, thần tù giả phân liệt ra bọn chúng thì sao? Nếu so sánh tàn hồn là sản phẩm thì thần tù giả là máy sản xuất. Xử lý tàn hồn và thần tù giả là hai khái niệm khác nhau, tức là cuối cùng nhận được đáp lại cách biệt như trời và đất.
Diệp Dương Thành thu được gợi ý, hắn biết mười sáu tàn hồn đã thành tro bụi. Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ, Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư là chủ thể của mười sáu tàn hồn cũng biết nhi nữ của mình chết. Vì sau khi mười sáu tàn hồn bị xóa sổ linh hồn của hai người bị đòn ngheime trọng.
- Phụt phụt...
Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ, Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư cùng hộc máu, cơ thể lảo đảo suýt té.
Điều dưỡng giây lát sau Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ như dã thú bị thương, phát ra tiếng gào thét trầm thấp mà the thé:
- Chết tiệt!
- Ngươi dám giết nhi nữ của ta? Khốn kiếp, không chết không ngừng! Dù ngươi có chạy trốn tới chân trời góc biển thì ta quyết băm vằm ngươi ra thành trăm mảnh!
Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ thật sự nổi điên. Tổ chức Dị Sát bị hủy diệt chẳng qua tổn thất món đồ chơi rách nát, nhưng mười sáu tàn hồn chết làm gã đau như nhi nữ ruột thịt bị người tàn sát hết. Mối hận đoạn tử tuyệt tôn làm Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ đánh mất lý trí.
Nếu lúc này Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ, Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư còn chút lý trí, điều hai người nên làm không phải dẫn đội xông pha tiếp mà xoay người trốn càng xa càng tốt.
Vì trên đầu Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ, Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư đã kéo mây đen dày đặc, mây đen ẩn mình trong bóng đêm theo hai người như bóng với hình.
Diệp Dương Thành nhìn thần tù giả, bầy quái vật xông hướng mình, tâm tình của hắn cực kỳ bình tĩnh. Diệp Dương Thành nghĩ đến lúc trước mình chật vật bên ngoài mười sáu tàn hồn, lại nghĩ đến những gì thần tù giả đã làm từ trước tới giờ.
Diệp Dương Thành hung tợn nhỏ giọng nói:
- Hôm nay không dạy cho các ngươi bài học nhớ đời thì không biết Cửu Tiêu thần cách là màu đen hay bạc!
Diệp Dương Thành vận chuyển lực lượng Cửu Tiêu trong cơ thể cộng minh với mây đen đã tích lũy từ lâu trong không trung.
Tinh thần Diệp Dương Thành hốt hoảng, sau đó hắn không còn là một người, hắn biến thành mây đen trên bầu trời, mọi thứ bên dưới rõ ràng trước mắt hắn.
Chương 452-2: Băm vằm thành trăm mảnh, không chết không ngừng! (Hạ)Diệp Dương Thành điều khiển mây đen nhẹ nhàng, thoải mái như vung tay. Diệp Dương Thành cảm nhận nguyên tố điện hệ khổng lồ đủ để hủy thiên diệt địa tụ tập trong mây đen, hắn không công kích ngay mà thoát khỏi mây đen, cắt giác quan thứ sáu trở về bản tôn. Diệp Dương Thành nở nụ cười vui vẻ, món quà lớn này hắn chuẩn bị từ lâu cho thần tù giả, bầy quái vật, giờ là lúc đưa tặng.
Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ, Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư dẫn theo hơn một trăm thuộc hạ với tốc độ hơn năm trăm km một giờ bay nhanh trên bầu trời tới gần Diệp Dương Thành. Khuôn mặt Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ đã xanh này càng xanh mét.
Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ tức giận quát:
- Ta muốn xé xác người trái đất đáng chết này thành trăm mảnh!
Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư bay bên cạnh Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ sắc mặt âm trầm gật đầu, im lặng đồng ý. Có thể thấy được Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư cũng cực kỳ tức giận, nàng đang kiềm nén cơn giận trong lồng ngực.
Trong khi Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ, Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư nghiến răng nghiến lợi thì Lưu Tuyết Doanh theo sau lưng hai người hét to một tiếng:
- Là vòi rồng!
- Nhiều vòi rồng quá!
Tiếng hét đánh thức Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ, Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư khỏi cảm xúc giận dữ. Hai người bản năng liếc trước mắt, quả nhiên từ khi nào mặt biển xuất hiện một vòi rồng cao hơn mười thước đang cuốn nước biển ngăn được Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ, Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư đi.
Nhưng vòi rồng quy mô cỡ này chưa đủ làm Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ, Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư cảnh giác. Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ ngoái đầu hung dữ trừng Lưu Tuyết Doanh như trách nàng ngạc nhiên vì chuyện nhỏ này.
Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ trừng Lưu Tuyết Doanh xong ngoái đầu lại, vòi rồng kia bỗng biến thành hai cái, kích cỡ giống nhau như huynh đệ song sinh.
Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ, Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư chưa kịp thấy rõ quỹ tích vòi rồng di chuyển thì hai biến thành bốn, rồi tám, mười sáu, ba mươi hai...
Vòi rồng phô thiên cái địa hoàn toàn chặn đường bọn họ đi.
Mãi lúc này Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ mới phát hiện không thích hợp, nhưng chỉ có thế. Loại vòi rồng này đối với Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ, thậm chí là mọi người sau lưng gã đều không tạo được chút thương tổn. Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ không e ngại, vẫn giữ tốc độ vốn có xuyên qua một vòi rồng.
Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ thuận lợ xuyên qua vòi rồng cuốn nước biển, cười khẩy nói:
- Xì, tài mọn.
Diệp Dương Thành chú ý thấy thần tù giả tự kiêu quả nhiên dẫn theo thuộc hạ xông vào vòi rồng hắn cố ý chuẩn bị.
Diệp Dương Thành bật cười:
- Ha ha ha ha ha ha!
Làm sao Diệp Dương Thành không biết những vòi rồng này không thể tạo thành tổn thương thực chất cho bọn họ?
Diệp Dương Thành cười gian, lại vận chuyển lực lượng Cửu Tiêu cộng minh với mây đen tích lũy đã lâu trên bầu trời.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Tiếng sấm đinh tai nhức óc trở thành thanh âm duy nhất trong thiên địa. Cảnh tượng vạn sấm cùng giáng xuống lần đầu tiên xuất hiện trên trái đất.
Ngàn vạn tia chớp thô cỡ chân người lớn bắn ra từ mây đen kịt, trong khoảnh khắc đó chiếu sáng thiên địa rõ như ban ngày. Ngàn vạn tia chớp giáng xuống xen lẫn khí thế cực kỳ uy mãnh, tiếng răng rắc ngộp thở.
Tiếng gầm rú vẫn còn tiếp tục, từ xa nhìn lên như có một cột lôi từ trên trời giáng xuống đụng vào hơn một trăm vòi rồng thành trận hình kỳ lạ. Nguyên tố điện hệ xen lẫn vào nguyên tố phong hệ di chuyển nhanh, hòa vào nước biển có trong vòi rồng.
- A!!!
Tiếng sâm thứ nhất vang lên, tiếng gào rú trở thành thanh âm chủ yếu trong thiên địa. Hơn một trong vòi rồng lấp lánh tia điện, Diệp Dương Thành điều khiển chúng nó nhanh chóng dung hợp lại. Hai vòi rồng biến thành một, nguyên tố điện hệ gấp hai xen lẫn vào nhau.
Khi tiếng gào rú vang lên, Diệp Dương Thành nhận được gợi ý từ Cửu Tiêu thần cách:
- Trong khu vực quản lý hiện có chín cô hồn biến dị cao cấp, xin người nắm giữ Cửu Tiêu thần cách nhanh chóng xử lý, xóa sổ.
Thấy gợi ý đó là Diệp Dương Thành biết ngay món quà lớn hắn chuẩn bị rất lâu đã xử lý chín quái vật của đối phương.
Cô hồn biến dị bị phát hiện nghĩa là hồn châu đã vỡ, trong tình huống này Diệp Dương Thành sẽ không nương tay chút nào.
Diệp Dương Thành gật đầu ngay, hắn giơ tay phải trầm giọng nói:
- Trấn linh thuật, đốt!
Không thể trực tiếp dùng thần quyền xóa sổ cô hồn biến dị, nhưng có thể dùng trấn linh thuật xóa sổ. Tiêu hao linh lực ít thì trấn linh thuật có thể trấn áp, giam cầm bọn họ. Nhưng đối với loại cô hồn biến dị không thể thu làm linh thể này thì Diệp Dương Thành không nổi lên chút hứng thú, hắn trực tiếp dùng một vạn ba ngàn năm trăm điểm linh lực, trong hình dạng chiến đấu tăng phúc pháp thuật hai trăm phần thi triển ra trấn linh thuật.
Chín vòng tròn màu bạc hiện ra bên trên đại trận vòi rồng, bắn xuống chín cột sáng bạc. Lúc này chín cô hồn biến dị bay ra khỏi hồn châu đang định chạy trốn chợt phát hiện sự việc khác lạ. Đám cô hồn biến dị không có đường hối hận, chín cột sáng bạc đã giáng xuống người bọn chúng!
- A!!!!
Tiếng gào rú cực kỳ thảm thiết lấn át tiếng hét của mọi người. Chín cô hồn biến dị không có chút sức ngăn cản trấn linh thuật thương tổn, giây lát sau biến thành chín luồng khói tan biến trong thiên địa y như mười sáu tàn hồn khác.
Gợi ý từ Cửu Tiêu thần cách lại hiện ra trong đầu Diệp Dương Thành:
- Xóa sổ chín cô hồn biến dị, +450000 công đức huyền điểm. Xin người nắm giữ Cửu Tiêu thần cách không ngừng cố gắng, xóa sổ linh thể dị biến, thanh trừ thành viên dị tộc trong khu vực quản lý, trả lại trời trong xanh cho khu vực.
Diệp Dương Thành liếc hàng gợi ý, thần tù giả, bầy quái vật không còn là kẻ địch hàng đầu trong mắt hắn mà là con mồi số một.
Diệp Dương Thành tính toán nguyên tố điện hệ trong đợt sét đánh đầu tiên, mắt hắn sáng rực lên:
- Lời to!
Diệp Dương Thành mặc kệ thần tù giả gầm rống điên cuồng trong đại trận vòi rồng, hắn cười gian búng ngón tay trái:
- Tiếp tục đi!
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Nguyên tố điện hệ trong đợt sét đánh đầu tiên chưa tiêu hao được một phần ba thì vòi rồng xoay tròn, nước biển dẫn điện trở thành bình chướng chắc chắn nhất nhốt thần tù giả và bầy quái vật. Dư uy đợt sét đầu tiên chưa tán đi, trên bầu trời lại vang tiếng gầm rú. Ngàn vạn tia chớp bắn ra từ tầng mây dày, mạnh mẽ giáng xuống.
Trong tiếng gầm rú, Diệp Dương Thành loáng thoáng nghe Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ gào thét:
- Khốn kiếp, ta giết ngươi! A...!
Tiếng gầm cuối cùng biến thành tiếng hét thảm.
Diệp Dương Thành khá may mắn, lá gan lại to. Nếu không phải Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ, Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư cùng cái bóng bên ngoài giáo công hai mặt phá vỡ không gian thần cấm tốn khá nhiều năng lượng, cộng thêm Diệp Dương Thành vừa ra tay đã xử lý mười sáu tàn hồn dẫn đến Ngải Thụy Bỉ Tư Tháp Mỗ, Tạp Nhĩ Thụy Lệ Tư bị thương nặng thì chỉ bằng hơn một trăm vòi rồng tổ thành đại trận không thể nhốt được hai người.