Chấp Chưởng Thần Quyền

Chương 454. Bị đè nén tựa hồ hộc máu!

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Dĩ nhiên, số lượng quân hạm rõ ràng chưa nhiều, đây cũng là một trong những nguyên nhân trọng yếu Nhật Bản lựa chọn buông tha chuyển vận bằng đường biển, Diệp Dương Thành mấy bận tập kích, đã chôn vùi đội tự vệ trên biển của Nhật Bản...

Hơn một giờ chiều, chiếc phi cơ chuyển vận đổi màu ngụy trang đáp xuống phi trường Okinawa tựa hồ không có gặp phải bất kỳ phá hư nào, đợi đến khi phi cơ chuyển vận hoàn toàn dừng lại, cửa khoang được mở ra, mấy trăm tên binh lính đội tự vệ đã sớm chờ xuất phát, từ bên trong buồng phi cơ nối đuôi nhau bước ra, tập hợp ở góc bên trong phi trường.

Một gã quan quân hơn ba mươi tuổi xuất hiện trước mặt những binh lính này, sau khi tiến hành bố trí đơn giản nhiệm vụ của bọn họ, liền vung tay lên, quát khẽ:

- Hành động.

- Rõ.

Mấy trăm tên lính nhất tề chào theo nghi thức quân đội, lớn tiếng đáp ứng, sau đó dựa theo phân công của mình, từng đội từng đội tản ra bên trong phi trường, trong mười phút ngắn ngủi, đã khống chế được cả phi trường Okinawa.

Sau khi phi trường bị hoàn toàn khống chế, càng ngày càng có nhiều phi cơ chuyển vận lần lượt hạ xuống bên trong phi trường, cũng có rất nhiều phi cơ hoàn thành nhiệm vụ chuyển vận phóng lên cao trở về.

Đến hơn bốn giờ chiều, cả phi trường Okinawa đã hoàn toàn biến thành trụ sở không quân tạm thời của Nhật Bản, chiến đấu cơ liên tục đáp xuống phi trường, cũng có rất nhiều binh lính đội tự vệ rời khỏi phi trường, ngồi trên phi cơ chuyển vận tới các loại phương tiện giao thông, nhanh chóng phân bổ đến các nơi hẻo lánh trên quần đảo Okinawa.

Trong vòng một buổi trưa, Nhật Bản đã điều động tới Okinawa hơn bốn vạn quan binh đội tự vệ đổ bộ lên đất liền cùng với số lượng trang bị vũ khí cùng các loại tài nguyên, nhìn từ điểm này, hiển nhiên lần này Nhật Bản đã ôm lên quyết tâm không hề nhỏ, bởi vì số tài nguyên cộng này, ít nhất có thể làm cho hơn bốn vạn tên quan binh duy trì cuộc sống trên đảo Okinawa mấy tháng.

Lão đại Ruồi Trâu nói rõ là muốn ở trên đảo Okinawa lâu dài, mang theo mười mấy con ong vàng bay trên bầu trời Trung Phi, bay một vòng quanh đảo Okinawa, cho đến khi đại khái hiểu rõ toàn bộ tình huống của đảo Okinawa, hắn mới liên lạc với đại vương ô tặc Tiểu Ô.

- Tiểu Ô, lớn chuyện rồi.

Lão đại Ruồi Trâu dùng giọng nói vô cùng trầm thấp nói với Tiểu Ô:

- Đám binh lính Nhật Bản này chính đã bố trí phòng tuyến dọc theo đường ven biển đảo Okinawa. Đồ chó hoang, ta còn nhìn thấy bọn họ an trí rất nhiều địa lôi, rõ ràng dùng để phòng bị những con cua trong tay ngươi, bây giờ chúng ta nên làm sao đây?

- Ta nào biết nên làm cái gì bây giờ.

Nhận được tin tức từ lão đại Ruồi Trâu, Tiểu Ô cũng gấp gáp, tức giận hồi đáp:

- Yên lặng theo dõi kỳ biến vậy, chủ nhân cũng không biết đang làm cái gì, ý thức của ta cũng không có cách nào liên lạc với chủ nhân, ngươi cứ tiếp tục theo dõi bọn hắn, để ta thử liên lạc lại với chủ nhân.

- Được.

Lão đại Ruồi Trâu không chần chờ nữa, sau khi nghe thấy Tiểu Ô trả lời liền rất dứt khoát đáp ứng, điều mười mấy con ong vàng cường hóa, hạ lệnh:

- Các ngươi, phân tán đi các nơi xem xét tình huống, xem đám người Nhật Bản đó rút cuộc đang làm cái gì.

- Ong ong ong...

Nhận được mệnh lệnh của lão đại Ruồi Trâu, những con ong vàng đương nhiên cũng sẽ không làm trái với chỉ lệnh của nó, lập tức phe phẩy đôi cánh trong suốt, tiến vào trạng thái ẩn thân, tản ra bốn phương tám hướng.

- Di...

Không tới nửa phút sau khi mười mấy con ong vàng nhận lệnh đi thi hành nhiệm vụ, lão đại Ruồi Trâu chịu trách nhiệm điều hành cũng kinh ngạc phát ra một tiếng “di”, giống như phát hiện ra chuyện gì, lập tức thu nạp hai cánh, vù một tiếng, bay về phương hướng Tây Bắc.

Rất nhanh, lão đại Ruồi Trâu cũng đã xuất hiện ở vị trí bị một con ong vàng cường hóa phát hiện vấn đề, sau khi cẩn thận đánh giá, lão đại Ruồi Trâu cũng sợ hết hồn.

Thì ra vị trí xảy ra vấn đề là nơi một nhóm binh lính Nhật Bản tạm thời đồn trú, căn lều bình thường, nhìn qua cũng không tồn tại vấn đề gì, nhưng cái mùi cay mũi phát ra trên đỉnh lều, cũng làm cho lão đại Ruồi Trâu cực kỳ khó chịu.

Vị trí này cách đỉnh lều còn mấy chục thước, cũng đã không cách nào chịu được mùi gay mũi truyền ra trên lều, nếu như tiếp tục tới gần? Lão đại Ruồi Trâu không biết sẽ thế nào...

Nhưng để biết rõ chân tướng sự tình, nó vẫn phân phó con ong vàng phát hiện ra chiếc lều, trốn ở phía xa, sau đó mới vỗ cánh, lượn vòng lúc cao lúc thấp, từ từ nhích tới gần chiếc lều.

Khi nhích tới gần khoảng tám thước, mùi cay mũi khiến cho Ruồi Trâu khó lòng chịu được, khi nhích tới gần bảy thước, lão đại Ruồi Trâu lại cảm giác được trên người mình nổi lên một loại cảm giác vô cùng ngứa ngáy, suýt nữa từ trên không trung rơi xuống mặt đất.

Phát hiện này, khiến cho lão đại Ruồi Trâu nhất thời sợ hãi, không nói nhiều lập tức quay đầu rời đi, cho đến khi bay ra ngoài hai mươi thước, nó mới cảm giác mình thư thái hơn không ít...

Nhưng, lúc này lão đại Ruồi Trâu cũng không dám tùy tiện hành động, lập tức hạ lệnh tất cả ong vàng không được phép lại gần phạm vi mười lăm thước xung quanh binh lính Nhật Bản, tất cả quan sát hành động đều phải khống chế bên ngoài phạm vi mười lăm thước.

Những binh lính Nhật Bản này cũng không biết ở trên lều, trên người vẽ thứ gì, lại có thể uy hiếp tử vong của đám côn trùng cường hóa này, mặc dù loại vật chất này chỉ có thể bị động phòng thủ, nhưng... Nếu như không thể nhích tới gần đám binh lính Nhật Bản, những côn trùng cường hóa cũng chỉ là vật trang trí mà thôi.

Hình thể phi điểu quá lớn, căn bản không thể tiến hành công việc điều tra ở khoảng cách gần, còn đám côn trùng lại bị loại vật chất này khắc chế...

Loại cảm giác không biết làm gì này khiến cho lão đại Ruồi Trâu vô cùng biệt khuất, nhưng cũng không thể phát tiết ra ngoài, chỉ có thể đứng nhìn từ xa, nhìn những binh lính Nhật Bản xây dựng từng chiếc lều, chôn từng quả địa lôi xuống đất...

Lão đại Ruồi Trâu nhạy cảm chú ý tới, tất cả địa lôi đều là địa lôi dùng tia hồng ngoại cảm ứng, trừ phi cự sam viễn cổ trong biển biết bay, nếu không, đừng nói là xông vào trong đảo Okinawa, chính là lên bờ, cũng là nửa bước khó đi.

Mặc dù cự sam có khôi giáp cứng rắn, nổ tung bình thường không cách nào tạo thành thương tổn với bọn họ, nhưng trời mới biết người Nhật Bản chôn những địa lôi làm cái gì? Vạn nhất nếu là trái phá vô cùng uy lực thì sao? Cự sam viễn cổ trên đất bằng... tựa hồ cũng chỉ có thể trở thành đối tượng nghiên cứu giải phẫu của người Nhật Bản.

Tình huống như thế, không chỉ Diệp Dương Thành không cho phép, chính là Tiểu Ô hay là lão Đại Ruồi Trâu, cũng đồng dạng không cho phép.

Côn trùng bị khắc chế, cự sam tác chiến có thể đổ bộ lên đất liền cũng bị bày địa lôi chung quanh áp chế, khả năng lưu lại duy nhất có thể vận dụng, chỉ có đàn quạ phát động tập kích kiểu tự sát đối với không quân nước Mĩ lần trước.

Chương 562-1: Ta chơi với các ngươi! (Thượng)

Nhưng... Nếu Nhật Bản đã suy nghĩ đến quái vật biển, cũng suy nghĩ đến côn trùng, chẳng lẽ lại không phòng bị đàn quạ có biểu hiện chói sáng lần trước hay sao?

Lão đại Ruồi Trâu cũng không ngốc, sau khi lo lắng, nó phát hiện lực lượng mình có thể điều động tựa hồ hoàn toàn bị chế trụ, bị đè nén tựa hồ hộc máu.

Quanh quẩn trên trời cao vài trăm thước, lão đại Ruồi Trâu gấp đến độ nhảy lên nhảy xuống, nếu để những binh lính Nhật Bản này thong dong hoàn thành các loại bố trí quân sự... Nó còn mặt mũi nào đi gặp Diệp Dương Thành?

Đúng vào lúc này, Tiểu Ô rốt cục truyền đến tin tức tốt:

- Thật tốt quá, ta liên hệ được với chủ nhân rồi.

Diệp Dương Thành đắm chìm trong tu luyện, trong tình hình không có ngoại vật quấy nhiễu, sẽ không dễ dàng thối lui khỏi trạng thái tu luyện. Hơn nữa, khi ở trong trạng thái tu luyện, bởi vì hết sức chăm chú khống chế Cửu Tiêu lực ở trong cơ thể mình vận hành dựa theo đường thẳng chế định, cho nên, một số phương thức của ngoại giới cần thông qua lực lượng tinh thần để đạt tới mục đích, cũng sẽ trực tiếp mất đi hiệu lực dưới tình huống như vậy.

Cho nên, Diệp Dương Thành cũng không phải bị làn sóng điện tinh thần của Tiểu Ô liên tục phát tới thức tỉnh, mà là bị tiếng vang bang bang ngoài phòng ngủ truyền ra làm giật mình tỉnh lại.

Hiển nhiên, đám người Dương Đằng Phi hiện tại đã hoàn thành tấn chức thần sử cấp ba, nhưng không đợi Diệp Dương Thành lộ ra nụ cười đứng dậy rời khỏi phòng ngủ, hắn đã nhận được làn sóng điện tinh thần đến từ Tiểu Ô.

Từ trong làn sóng điện tinh thần này, Diệp Dương Thành đã nhận ra hơi thở lo lắng của Tiểu Ô, tạm thời đè nén ý niệm ra cửa xem xét tình huống của đám người Dương Đằng Phi, hắn lập tức thành lập liên lạc tinh thần với Tiểu Ô...

- Cái gì?

Vừa nghe thấy hồi báo của Tiểu Ô, đôi mắt Diệp Dương Thành nhất thời to còn hơn đèn lồng, sau khi giật mình, hắn cũng không trả lời hồi báo của Tiểu Ô, mà lập tức mở ra Cửu Tiêu không gian, lấy chiếc điện thoại mình tiện tay ném vào bên trong.

Vừa nhìn, Diệp Dương Thành lập tức có chút phát mộng, Phó Diệc Chi tổng cộng gọi cho hắn 49 cuộc điện thoại, Takeda Yoshino gọi cho hắn 107 cuộc điện thoại.

Kiểm tra cẩn thận, cuộc điện thoại sớm nhất của Takeda Yoshino cho hắn là hơn sáu giờ sáng, cuộc điện thoại đầu tiên của Phó Diệc Chi là hơn tám giờ sáng, nói cách khác... thời gian căn bản không giống.

- Chẳng lẽ chỗ bọn họ cũng gặp chuyện không hay?

Thời gian Tiểu Ô hồi báo là hơn một giờ chiều, phi cơ chuyển vận Nhật Bản đáp xuống phi trường Okinawa, còn thời gian Takeda Yoshino và Phó Diệc Chi gọi điện thoại rõ ràng sớm hơn thời gian Nhật Bản đổ bộ lên đất liền Okinawa.

Nghĩ tới đây, ý thức được có thể đã xảy ra đại sự, Diệp Dương Thành không chần chờ nữa, lúc này liền dặn dò Tiểu Ô:

- Các ngươi không được hành động thiếu suy nghĩ, Nhật Bản bố trí địa lôi hay đạn đạo cũng được, đều không cần quan tâm, chờ mệnh lệnh của ta.

- Vâng, chủ nhân.

Có liên lạc của Diệp Dương Thành, Tiểu Ô cũng như trút được gánh nặng, không nói nhiều, cắt đứt liên lạc tinh thần với Diệp Dương Thành.

Còn Diệp Dương Thành, sau khi kết thúc liên lạc với Tiểu Ô, liền tiện tay cầm máy điện thoại, nhanh chóng bấm số gọi cho Takeda Yoshino, trong quá trình đợi bên kia bắt máy, Diệp Dương Thành loáng thoáng cảm thấy một tia không ổn.

Người Nhật Bản không phải người ngu, Ōtsuka Ochi có thể trở thành Thủ tướng của nội các Nhật Bản, hiển nhiên cũng không phải người ngu, tin tưởng thông qua những sự việc lúc trước, đám người Ōtsuka Ochi tuyệt đối cũng đã hiểu thực lực của mình, nếu như không có nắm chắc...

Không đợi Diệp Dương Thành suy nghĩ kỹ càng, bên kia điện thoại đã truyền đến thanh âm nức nở hoảng loạn của Takeda Yoshino:

- Chủ nhân, ngài có thể gọi điện thoại cho lão bộc.

Nghe được thanh âm bối rối của Takeda Yoshino, Diệp Dương Thành cũng không tự chủ được nhíu mày:

- Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

- Chủ nhân, chuyện là như vậy.

Takeda Yoshino cố gắng trấn định tâm tình của mình, sau khi hít mấy hơi thật sâu, hồi báo với Diệp Dương Thành:

- Hơn sáu giờ sáng nay lão bộc nhận được một tin tức đến từ nội các, hôm nay chính phủ Nhật Bản sẽ triển khai hành động với đảo Okinawa, trước mắt đã xác định tổng binh lực là năm vạn ba ngàn sáu trăm người, trong đó có chín mươi phần trăm là quan binh của đội tự vệ thứ tư, sư đoàn thứ năm...

Dùng hơn ba phút đồng hồ, Takeda Yoshino giới thiệu đơn giản một số hạng mục tài nguyên đầu tư vào hành động lần này của Nhật Bản cho Diệp Dương Thành, bao gồm binh lực cùng các loại vũ khí trang bị.

Sau khi giới thiệu xong những tình huống này, Takeda Yoshino mới nuốt ngụm nước miếng, nói ra chuyện khiến hắn gấp gáp hốt hoảng:

- Chủ nhân, lão bộc biết được, bên nội các vì đề phòng chủ nhân khi bọn hắn đổ bộ lên đất liền, dưới tình huống hoàn toàn không có phòng ngự, thi thố tập kích khiến kế hoạch thất bại, bọn họ đã phân công một số nhân viên đặc công liên hệ với các phần tử bạo động ở Đài Loan, Lạt Ma ở Tây Tạng phóng hỏa khắp nơi...

- Cái gì?

Nếu như nói quân đội Nhật Bản đổ bộ lên đất liền Okinawa, chỉ khiến Diệp Dương Thành tương đối khó giải quyết, như vậy, tình huống Takeda Yoshino hồi báo phía sau càng làm cho Diệp Dương Thành nhất thời giận dữ.

Lần trước là Đông Đột, lần này là Lạt Ma... Có thể, trong mắt những người này, Trung Quốc chính là một nước nhỏ có thể để bọn họ tùy ý nhào nặn, chẳng lẽ... trong mắt những người này, tính mạng của dân thường chỉ là một đống phế liệu hay sao?

Takeda Yoshino một phen hồi báo, lập tức khiến trong lòng Diệp Dương Thành như hừng hực lửa giận, hai mắt tựa hồ bốc lửa.

Nhưng, duới tình huống như thế, Diệp Dương Thành vẫn không mất đi lý trí, hít vào một hơi thật sâu, sau khi tạm thời đè ép lửa giận trong lòng, thanh âm của hắn lộ vẻ vô cùng trầm thấp:

- Lần này đổ bộ lên đất liền Đảo Okinawa, đội tự vệ Nhật Bản mang theo một loại vật chất phòng ngự côn trùng, bị bọn họ vẽ loạn trên lều, trên quần áo, trên mặt...

- Chủ nhân, loại vật chất này tên là Diệt Sát Linh số bảy, là một loại vật chất hóa học được một nhà máy hóa chất vô tình chế tạo sáu năm trước.

Không đợi Diệp Dương Thành cho nói hết lời, Takeda Yoshino cũng đã bừng tỉnh đại ngộ giải thích:

- Bởi vì tính đặc thù của loại vật chất này, do đó lâu nay vẫn chưa được sử dụng...

- Diệt Sát Linh số bảy?

Nghe được lời nói của Takeda Yoshino..., nhất thời trong lòng Diệp Dương Thành vừa động, hỏi:

- Loại vật chất này có đặc thù gì? Tại sao phải bị để đó không dùng?

- Chủ nhân, bởi vì Diệt Sát Linh số bảy không thể hòa tan nước.

Takeda Yoshino nói:

- Chỉ cần đụng phải nước sẽ sinh ra phản ứng, dược hiệu giết chết côn trùng sẽ biến mất trong nháy mắt, chỉ còn lưu lại một tầng vết dán mà thôi, hơn nữa còn mất đi tính thoáng khí vốn có, bởi vì... loại tính chất đặc thù này, khiến cho Diệt Sát Linh số bảy bị quân đội để đó không dùng tới, cũng không sử dụng cho lĩnh vực dân sự...

Chương 562-2: Ta chơi với các ngươi! (Hạ)

- Thì ra là như vậy.

Nghe xong giải thích của Takeda Yoshino, Diệp Dương Thành vốn có chút lo lắng bận tâm côn trùng bị thương tổn, lập tức tiêu tán, gật đầu nói với Takeda Yoshinoi:

- Ngươi tiếp tục theo dõi cử động của chính phủ Nhật Bản, một khi có phát hiện mới, lập tức báo cho ta.

- Vâng, chủ nhân.

Takeda Yoshino lập tức gật đầu đáp ứng, một mực cung kính đáp một tiếng, lúc này mới cúp điện thoại, cẩn thận thu hồi chiếc điện thoại lần trước Diệp Dương Thành đưa cho hắn khi ở lại Nhật Bản, giơ tay lên xoa mồ hôi trên trán, rù rì nói:

- Cũng may... Chủ nhân không tức giận...

Trên thực tế Takeda Yoshino hoàn toàn tự hù dọa mình, mặc dù hắn chỉ là quỷ bộc bất nhập lưu, nhưng Diệp Dương Thành cũng sẽ không bụng dạ hẹp hòi tùy ý xử tử hắn.

Đối với phản ứng của Takeda Yoshino, Diệp Dương Thành không biết gì cả, cũng không muốn biết, sau khi xác định phương pháp giải quyết năng lực phòng ngự của binh lính Nhật Bản đối với côn trùng, hắn lập tức bấm một số điện thoại khác, trực tiếp gọi cho Phó Diệc Chi.

- Phụ thần, ngài rốt cục...

Vừa nhìn thấy Diệp Dương Thành gọi điện thoại tới, Phó Diệc Chi đang truy kích một gã nam tử mặc trang phục màu đen, lập tức dừng bước, khi đang định cảm khái hai tiếng, mới phát hiện được hiện tại mình đang làm gì.

Sau khi cười một tiếng, hắn tiếp tục truy kích tên nam tử mặc trang phục màu đen, đồng thời một tay giơ máy điện thoại, nói với Diệp Dương Thành:

- Phụ thần, phía bên Đài Loan xuất hiện một số lượng lớn người cặn bã náo động, muốn đòi độc lập, phía bên Tây Tạng đồng thời cũng xuất hiện tín đồ Lạt Ma đốt giết, đánh cướp khắp nơi... Bọn họ nói quốc gia cố ý hủy diệt văn hóa Tây Tạng, tóm lại là đầu độc dân chúng, Nhưng, Diệc Chi hoài nghi sau lưng chuyện này có bàn tay nào đó đang âm thầm thao túng...

- Bàn tay đó chính là chính phủ Nhật Bản.

Không đợi Phó Diệc Chi nói hết, sau khi Diệp Dương Thành nghe được mấy tiếng đốt giết đánh cướp, lập tức sắc mặt lạnh lẽo, nói:

- Bây giờ ngươi đang ở đâu?

- Diệc Chi đang ở Tây Tạng.

Giọng nói Phó Diệc Chi trở nên ngưng trọng, nhanh chóng hồi đáp:

- Thì ra là Nhật Bản giở trò quỷ, khó trách có những người cầm đao võ sĩ Đông Dương bảo vệ những người này, xem ra những người cầm đao võ sĩ là ảnh vệ Nhật Bản rồi.

- Ở Tây Tạng.

Nghe được trả lời của Phó Diệc Chi, Diệp Dương Thành nhẹ nhàng hít vào một hơi, hỏi:

- Tình huống Tây Tạng thế nào?

- Rất nát bét.

Phó Diệc Chi cười khổ một tiếng, nói:

- Toàn bộ mấy khu huyện ở thành phố Lhasa đều bị nhóm phần tử tập kích, các tòa nhà làm việc của chính phủ bị oanh tạc, cảnh sát bị giết, còn có rất đông dân thường bị chết hoặc bị thương... Nhưng, hiện tại phần lớn diện tích bạo loạn đã bị đè áp, chẳng qua những tên Lạt Ma nhảy ra tuyên truyền thấy sự không ổn, dưới sự bảo vệ của đám ảnh vệ Nhật Bản đã thoát khỏi hiện trường, sợ rằng trong thời gian tới...

- Có hình ảnh của những tên Lạt Ma này không?

Nếu như nói hồi báo của Takeda Yoshino chỉ là một đống lửa trong lòng Diệp Dương Thành, như vậy, tình huống theo lời Phó Diệc Chi, còn là xối lên một thùng xăng trên đống lửa đã bốc cháy trong lòng Diệp Dương Thành.

Diệp Dương Thành tựa hồ đã không còn kiểm soát, hai mắt đầy máu nhìn Phó Diệc Chi hỏi:

- Chỉ cần có thể nhìn thấy rõ ràng dung mạo là được.

- Hình ảnh?

Phó Diệc Chi sửng sốt, tiện đà gật đầu:

- Phụ thần, ảnh chụp từ màn hình giám sát có được không?

- Dĩ nhiên là được.

-

Diệp Dương Thành cười dữ tợn:

- Ngươi dẫn người đi giải quyết đám ảnh vệ Nhật Bản, những tên cặn bã còn lại... đừng tên nào chạy thoát.

- Vâng.

Phó Diệc Chi nặng nề gật đầu đáp ứng.

Đối với Phó Diệc Chi..., hắn chưa bao giờ hoài nghi, cũng không dám hoài nghi nếu Diệp Dương Thành nói đừng hòng chạy thoát... Vậy bọn họ có thật sự không chạy thoát hay không?

Sau khi cắt đứt liên lạc với Phó Diệc Chi, Diệp Dương Thành nhẹ nhàng buông máy điện thoại xuống, xoa nắn hai bàn tay, thấp giọng nói:

- Các ngươi đã muốn chơi như vậy, vậy ta sẽ chơi đến cùng với các ngươi...

Diệp Dương Thành xác thực tức giận.... Hắn có thể tiếp nhận âm mưu, cũng có thể tiếp nhận khiêu khích, nhưng hắn tuyệt đối không cách nào tiếp nhận sự thật những tên cặn bã lấy tính mạng dân thường ra làm trò đùa.

Mặc dù sau khi Diệp Dương Thành nhận được Cửu Tiêu Thần Cách, hắn đã giết không ít người, nhưng hắn có thể vỗ ngực nói, những người bị giết đều là những kẻ đáng chết, vì vậy hắn không hổ thẹn với lương tâm.

Con đường thành thần gian khổ, cũng đầy máu tanh, nhưng Diệp Dương Thành đến nay cũng không đánh mất đi bản thân mình, hắn cũng có giới hạn của hắn, chỉ cần không chạm đến điểm giới hạn này, như vậy mọi sự đều dễ thương lượng, nếu có người nào mắt mù, làm ra một số chuyện chạm đến điểm giới hạn của hắn, vượt ra khỏi phạm vi hắn có thể tiếp nhận... Diệp Dương Thành cũng tuyệt đối không ngần ngại đại khai sát giới.

Đối với Diệp Dương Thành mà nói, tấn chức cấp bậc thần cách cố nhiên trọng yếu, nhưng nếu kêu hắn vì tấn chức mà bất chấp tính mạng con người... Tim của hắn còn chưa lạnh lùng đến trình độ này, hắn cũng biết tức giận, cũng biết cao hứng, còn hiện tại, hắn rất tức giận.

Sau khi tìm hiểu chân tướng sự việc, Diệp Dương Thành cũng không chần chờ nữa, đơn giản thu thập quần áo của mình, mở cửa rời khỏi phòng ngủ.

- Thần sử cấp ba Triệu Dong Dong ( Dương Đằng Phi, Vương Minh Kỳ, Tống Lâm Lập, Ngô Chấn Cương, Tiểu Thương Ưu Tử...) tham kiến chủ nhân, nguyện vì chủ nhân...

- Được rồi được rồi, tất cả đứng lên đi.

Không đợi đám người Triệu Dong Dong tái diễn những lời ca tụng, Diệp Dương Thành liền trực tiếp khoát tay cắt đứt lời của bọn hắn, sắc mặt lộ vẻ âm trầm, cũng có chút ngưng trọng.

Đám người Triệu Dong Dong đương nhiên cũng không phải ngu xuẩn, năng lực nhìn mặt đoán ý của bọn họ thật ra cũng không kém, vừa nhìn thấy thần sắc của Diệp Dương Thành bọn họ có thể đoán được có chuyện xảy ra, hơn nữa, còn không phải chuyện bình thường, nếu không... Diệp Dương Thành sẽ không dễ dàng tức giận như vậy?

Nghĩ tới đây, đám người Triệu Dong Dong mới vừa hoàn thành tấn chức thần sử cấp ba bất giác đưa mắt nhìn nhau, cùng kêu lên nói:

- Vâng, chủ nhân.

Mười người lần lượt đứng dậy, cung kính xếp thành một hàng trước mặt Diệp Dương Thành, bọn họ biết, nếu quả thật xảy ra chuyện đại sự, Diệp Dương Thành tuyệt đối sẽ hạ lệnh với bọn họ. Thay vì đợi Diệp Dương Thành mở miệng, chi bằng tự giác xếp thành hàng, chờ Diệp Dương Thành ra lệnh.

Nhưng, lần này đám người Triệu Dong Dong đã đoán sai, Diệp Dương Thành cũng không nhắc tới bất cứ chủ đề gì, nhìn thoáng qua mười tên thần sử cấp ba xếp thành một hàng, Diệp Dương Thành nhẹ nhàng hít vào một hơi, đi tới trước mặt Trương Ngọc Mỹ, nói:

- Buông lỏng ý thức của ngươi, đưa ngọn lửa linh hồn của ngươi từ trong hồn phách ra đây.

- Sao?

Chương 563-1: Thành thần? (Thượng)

Nghe thấy lời nói của Diệp Dương Thành, Trương Ngọc Mỹ không khỏi chấn động, giật mình kêu lên một tiếng, phải biết rằng, ngọn lửa linh hồn là bộ phận trọng yếu liên quan đến sinh tử của bọn họ, đồng thời cũng là bổn nguyên tính mạng của vạn vật thế gian, ngọn lửa linh hồn tràn đầy, thì sinh mệnh lực tràn đầy, nếu ngọn lửa linh hồn bị tắt, thì đại diện tính mạng mất hẳn.

Đối với linh thể như bọn người Trương Ngọc Mỹ, ngọn lửa linh hồn chính là bộ phận tạo thành rất trọng yếu của bọn họ, nếu linh hồn của thân thể huyết nhục bỏ mạng, ít nhất linh hồn vẫn có thể tiếp tục đầu thai, còn một khi ngọn lửa linh hồn của linh thể như bọn họ bị dập tắt... thì đại biểu hồn phi phách tán.

Nhưng, cho dù ngọn lửa linh hồn quan trọng với bọn họ như thế nào, đối với Diệp Dương Thành mà nói..., Trương Ngọc Mỹ chỉ ngây ra một lúc, sau đó kính cẩn gật đầu đáp ứng, từ từ khép mắt lại, điều động ngọn lửa trong cơ thể mình, từ từ đưa nó ra bên ngoài cơ thể.

Cả quá trình rất cẩn thận, nhất là trong nháy mắt ngọn lửa linh hồn sắp rời khỏi cơ thể, một khi xuất hiện cái gì ngoài ý muốn, hậu quả thiết tưởng sẽ không chịu nổi.

Bên ngoài thân thể Trương Ngọc Mỹ chợt sáng lên một trận ánh sáng mông lung, lập loè biến hóa ra hàng nghìn hàng vạn, chỉ nhìn ánh sáng để lộ ra bên ngoài thân thể, căn bản không cách nào xác định ngọn lửa linh hồn của nàng rút cuộc là màu gì.

Mặc dù trong lòng Diệp Dương Thành vẫn canh cánh chuyện trên đảo Okinawa, nhưng cũng biết hiện tại không thể thúc giục Trương Ngọc Mỹ, nếu không, Trương Ngọc Mỹ sẽ sa vào trong tình cảnh vô cùng nguy hiểm.

Hắn nhẫn nại chờ đợi Trương Ngọc Mỹ đưa ngọn lửa linh hồn đã hoàn thành ra ngoài, sau hơn hai phút, Trương Ngọc Mỹ mới đưa được ngọn lửa linh hồn trong cơ thể mình ra bên ngoài. Trong nháy mắt ngọn lửa linh hồn rời khỏi cơ thể, bộ dạng Trương Ngọc Mỹ nhất thời mờ đi, cảm tưởng chỉ cần một làn gió nhẹ là có thể thổi tan nàng ra vậy.

May là, Diệp Dương Thành cũng không cần nghiên cứu ngọn lửa linh hồn, sau khi nhìn thấy ngọn lửa linh hồn lơ lửng trước ngực Trương Ngọc Mỹ là màu xám nhạt, liền khẽ thở dài, mở miệng nói:

- Thu ngọn lửa linh hồn trở về đi.

- Vâng, chủ nhân.

Trương Ngọc Mỹ hết sức khống chế ngọn lửa linh hồn, không để cho ngoại giới ảnh hưởng nhất thời như được đại xá, vội vàng gật đầu đáp ứng, thu hồi ngọn lửa linh hồn vào trong cơ thể. Nhưng điều làm cho nàng cảm thấy có chút thấp thỏm chính là, sau khi Diệp Dương Thành nhìn thấy ngọn lửa linh hồn của nàng, khẽ thở dài một hơi.

Tiếng than thở này có ý nghĩa gì? Thất vọng? Hay là... trong lòng Trương Ngọc Mỹ tràn đầy thấp thỏm, nhìn Diệp Dương Thành, nhưng cũng không dám mở miệng hỏi thăm cái gì, bởi vì lúc này Diệp Dương Thành lại chạy tới trước mặt Tống Lâm Lập, đồng dạng điều tra ngọn lửa linh hồn của hắn.

Trong hơn mười phút, Diệp Dương Thành lần lượt xem xét ngọn lửa linh hồn của bảy người, trong đó, ngọn lửa linh hồn của Tống Lâm Lập là màu lam, Vương Minh Kỳ là màu da cam, Đường Thái Nguyên là màu vàng lợt, Ngô Chấn Cương là màu đỏ, Sở Minh Hiên là màu vàng, Dương Đằng Phi là màu nâu xám, Tiểu Thương Ưu Tử là màu xanh biếc...

Tổng cộng trên tay chỉ có mười thần sử cấp ba, lúc này xem xét tám người nhưng cũng không phát hiện ra màu sắc hắn kỳ vọng, Diệp Dương Thành cũng không vì vậy mà cảm thấy mất mát, chỉ có chút thất vọng mà thôi, ngẩng đầu nhìn Triệu Dong Dong, Diệp Dương Thành nói:

- Dong Dong, ngươi cũng điều ra đi.

- Vâng, chủ nhân.

Đám người Triệu Dong Dong cũng không biết tại sao Diệp Dương Thành muốn kiểm tra ngọn lửa linh hồn của bọn hắn, nhưng đối với mệnh lệnh của Diệp Dương Thành, bọn họ cũng chưa bao giờ chất vấn, hơn nữa bọn họ cũng hiểu được, Diệp Dương Thành tuyệt đối sẽ không hại bọn họ.

Cho nên, Triệu Dong Dong cũng rất dứt khoát gật đầu, nhắm mắt bắt đầu hướng dẫn ngọn lửa linh hồn của mình rời khỏi cơ thể, chỉ có điều, ngọn lửa linh hồn Triệu Dong Dong dẫn ra cũng làm cho Diệp Dương Thành một trận thất vọng, ngọn lửa linh hồn màu trắng, hơn nữa còn là loại ngọn lửa linh hồn thuần sắc trắng.

Đây cũng không phải thứ hắn muốn.

Khẽ lắc đầu, Diệp Dương Thành lại đi đến trước mặt Hình Tuấn Phi, nói:

- Còn ngươi?

- Lão bộc đã chuẩn bị.

Hình Tuấn Phi cũng sớm có chuẩn bị, vừa nghe Diệp Dương Thành gọi mình, lập tức triệu tập ngọn lửa linh hồn từ trong cơ thể của mình ra ngoài... Ngọn lửa linh hồn màu xám trắng, đây chính là thứ cần thiết để tu luyện âm thần quyết.

Vừa nhìn thấy ngọn lửa linh hồn Hình Tuấn Phi đưa ra từ cơ thể mình, Diệp Dương Thành mừng rỡ, cười ha ha nói:

- Chính là ngươi.

Ba chữ này vừa ra khỏi miệng, không chỉ có Hình Tuấn Phi ngây ngẩn cả người, ngay cả đám người Triệu Dong Dong cũng nhất tề sửng sốt, đồng dạng một dấu hỏi lớn xuất hiện trong đầu của bọn hắn... màu sắc của ngọn lửa linh hồn, có ích lợi gì sao?

Nhìn thấy đám người Hình Tuấn Phi lộ ra vẻ ngạc nhiên, Diệp Dương Thành cũng không có hứng thú chơi trò thần bí nữa, trực tiếp mở miệng nói với bọn họ:

- Màu sắc của ngọn lửa linh hồn đại biểu cho phương hướng phát triển bất đồng của các ngươi, mỗi một loại ngọn lửa linh hồn cũng có một loại công pháp tương ứng để tu luyện, nói ví dụ ngọn lửa linh hồn của Dong Dong màu thuần trắng, là có thể tu tập Thần phù hộ quyết, nếu tất cả thuận lợi..., cuối cùng sẽ trở thành thánh thần, chấp chưởng lực lượng thánh khiết trong thiên địa, là khắc tinh của tất cả yêu ma quỷ quái.

Nói tới đây, Diệp Dương Thành lại đưa tay chỉ Hình Tuấn Phi, dừng một chút rồi nói:

- Lại nói ví dụ Hình Tuấn Phi, ngọn lửa linh hồn của hắn là màu xám trắng, công pháp tu tập đối ứng là âm thần quyết, thành tựu cuối cùng chính là âm thần, chấp chưởng luân hồi của vạn vật trong thiên địa, thẩm phán tội ác, giống như Diêm vương gia trong truyền thuyết cổ đại, Địa phủ lớn như thế chính là phủ đệ của hắn.

Đám người Dương Đằng Phi đều nhất thời hóa đá... theo như lời Diệp Dương Thành, trùng kích này đối với bọn họ đúng là quá lớn... Thành thần?

Triệu Dong Dong theo bản năng ngẩng đầu nhìn Diệp Dương Thành, phù phù một tiếng quỳ trên mặt đất, không hỏi nhiều, cũng không cần hỏi nhiều, khấu đầu ba cái nói:

- Khấu tạ chủ nhân ban thưởng đồng ân.

Cử động này của Triệu Dong Dong lập tức đưa tới phản ứng dây chuyền, đám người Dương Đằng Phi vừa phục hồi tinh thần cũng lần lượt quỳ rạp xuống đất, dập đầu liên tục:

- Khấu tạ chủ nhân ban thưởng đồng ân.

- Được rồi, tất cả đứng lên đi.

Nhìn thấy phản ứng của mười người này, nghe được lời của bọn hắn, tâm tình vốn có chút ngưng trọng của Diệp Dương Thành cũng hơi hóa giải một chút, trên mặt lộ ra nụ cười, gật đầu nói:

- Ta sẽ đưa công pháp tu tập cho các ngươi, cho các ngươi thời gian một ngày tu luyện, sau đó... theo ta đi một chuyến đến đảo Okinawa.

- Vâng, chủ nhân.

Lúc này đám người Triệu Dong Dong mới chợt hiểu, thì ra, ở Okinawa vừa xảy ra chuyện...

Chương 563-2: Thành thần? (Hạ)

Nhìn thấy mọi người gật đầu, Diệp Dương Thành cũng không nói nhiều, trực tiếp khoát tay kích hoạt thần chiến thuật, sau khi tinh thần hoảng hốt một trận, liền thuận lợi tiến vào không gian trong Thần Tộc chiến tu thuật.

Lúc này cách thời gian hắn bái kiến sư phụ lần trước cũng không bao nhiêu, hơn nữa hiện tại hắn cũng mới bắt đầu tu luyện tầng thứ hai Cửu Tiêu thần quyết không bao lâu, đương nhiên không thể nào lại chạy đi tìm sư phụ, như vậy chỉ lãng phí cơ hội học tập.

Huống chi, lần trước lưu lại ba lần cơ hội học tập thần tu thuật, hơn nữa lần này tấn chức thần cách cấp mười một, đạt được tám lần cơ hội, hiện tại Diệp Dương Thành tổng cộng cũng mới chỉ có mười một lần cơ hội.

Nếu như không phải trong đầu còn băn khoăn vấn đề thần ngục, dựa theo tính cách của Diệp Dương Thành, đã sớm không kìm nén được, trực tiếp lao thẳng đến đảo Okinawa, làm gì còn có thể chọn lựa thần tu thuật?

Cho nên, sau khi tiến vào không gian Thần Tộc chiến tu thuật, Diệp Dương Thành liên tiếp lựa chọn, rất nhanh mở ra trang của quyển Chư Hầu, trong nháy mắt đưa mắt nhìn phía trên ba chữ “Âm thần quyết”, tay giơ lên cao, nhẹ giọng nói:

- Chính là ngươi.

Ba chữ “Âm thần quyết” được tuyển định nhất thời tăng mạnh ngân quang, sau đó...

Diệp Dương Thành thấy hoa mắt, chờ khi hắn mở mắt ra, đã rời khỏi không gian Thần Tộc chiến tu thuật, trên lòng bàn tay phải của hắn, lại có thêm một hạt châu lớn bằng long nhãn, tản ra ánh sáng xám trắng.

Diệp Dương Thành vốn đã hiểu rõ quá trình này, cũng không gặp khó khăn gì cả, lập tức giơ hạt châu trong tay đưa tới trước mặt Hình Tuấn Phi, nói:

- Nuốt nó vào, sau đó ngồi xuống trực tiếp tu luyện, không yêu cầu tốc độ tu luyện thật là nhanh, nhưng ít nhất phải trong vòng một ngày quen thuộc với các loại pháp quyết cùng với lộ tuyến hành công của quyển công pháp này..., những thứ này rất trọng yếu.

- Vâng, chủ nhân, lão bộc hiểu rồi.

Hình Tuấn Phi không ngờ người đầu tiên nhận được công pháp lại là mình, vừa nghĩ tới tu tập có thể thành thần... trong lòng hắn không nhịn được run rẩy một trận, sau khi hít một hơi thật sâu, cung kính nhận lấy hạt châu, quỳ xuống dập đầu ba cái, lúc này mới ngồi xếp bằng trên mặt đất, tay phải khẽ run rẩy, trân trọng bỏ hạt châu vào trong miệng mình...

Thời gian thoáng cái đã trôi qua một ngày, phiền toái ở Tây Tạng và Đài Loan đã lần lượt bị áp chế, nhưng cũng chỉ áp chế cực hạn mà thôi.

Bất luận là đầu mục náo động Tây Tạng, hay là đám cặn bã ở Đài Loan, bên cạnh đều có một ảnh vệ thực lực cực mạnh đi theo bảo vệ, chiến sĩ siêu cấp tuy mạnh, nhưng cũng không thể chiếm được chỗ tốt trong tay những ảnh vệ này.

Thậm chí trong thời gian một ngày, vì để bắt được đám quân bán nước này, trung tâm xử lý sự kiện siêu tự nhiên đã tổn thất ba tên chiến sĩ siêu cấp, ngay cả Phó Diệc Chi cũng vì bị sáu tên ảnh vệ đột nhiên xuất hiện vây công mà thua chạy.

Cho nên, nhìn từ mặt ngoài, phiền toái ở Tây Tạng và Đài Loan đã giảm bớt, nhưng tình huống sự thật là, chỉ cần chưa bắt được đám bán nước, bênh vực cho hành động của Nhật Bản và đám cặn bã nhen nhóm chuyện rắc rối ở khắp nơi, thì chuyện này còn chưa giải quyết xong.

Thực lực của ảnh vệ rất mạnh, Phó Diệc Chi đối phó ba bốn tên cũng không có vấn đề, nhưng một khi đối phương xuất hiện năm sáu tên... Ngay cả hắn cũng phải tạm lánh phong mang.

Nhưng, có Phó Diệc Chi mang theo chiến sĩ siêu cấp chế trụ những ảnh vệ này, đám ảnh vệ nhất thời cũng không dám làm loạn, cho nên, vấn đề phát sinh ở Đài Loan và Tây Tạng, cũng được tạm thời áp chế.

Chỉ cần Diệp Dương Thành có thể mau sớm giải quyết xong vấn đề ở đảo Okinawa, đám ảnh vệ này, cũng sẽ nghênh đón ngày cuối cùng của bọn họ.

Đối với điều này, Phó Diệc Chi hoàn toàn không nghi ngờ.

Cho nên hắn hạ lệnh cho chiến sĩ siêu cấp phân tán ở các nơi, giám sát cử động của ảnh vệ, lại hạ lệnh không được chủ động hành động, hắn đang đợi, đợi Diệp Dương Thành, đợi phụ thần của hắn xuất thủ.

Đã một ngày trôi qua...

- Phụ thần, ngài không có ý định xuất thủ sao?

Phó Diệc Chi đứng trên ban công một phòng khách ở thành phố Lhasa, đưa mắt nhìn về phương hướng huyện Ôn Lạc, hơi có chút chờ đợi, lẩm bẩm tự nói...

Dân bản địa Okinawa rút cuộc là người của quốc gia nào? Đây là một vấn đề làm cho người ta rất bận tâm. Người Nhật Bản xem thường người Okinawa, đây là chuyện mọi người đều biết, nhưng bây giờ Okinawa lại bị nhét vào bản đồ Nhật Bản, nói một cách khác, dân bản địa Okinawa cũng có thể xem là quốc dân Nhật Bản mới đúng.

Nhưng trên thực tế, Okinawa bị Nhật Bản khống chế không bao lâu, liền biến thành nửa thuộc địa của Mĩ, lời nói của một quan viên chính phủ Nhật Bản ở Okinawa, thậm chí còn không hữu dụng bằng một gã quan quân người Mỹ bình thường, bởi vì nước Mĩ Quốc bố trí mấy chục căn cứ quân sự, trú đóng số lượng lớn trang bị vũ khí và quân đội ở Okinawa.

Nhìn từ góc độ này, dân bản địa đảo Okinawa, nên là dân thường của thuộc địa Mĩ, nhiều nhất chỉ là người Nhật trên danh nghĩa mà thôi, bởi vì chính phủ Nhật Bản căn bản không để ý tới dân bản địa Okinawa, bọn họ chẳng qua cũng chỉ xem trọng vị trí địa lý ưu việt của Okinawa mà thôi.

Chưa nói đến vấn đề Okinawa rút cuộc bị người nào khống chế, tiếng nói của dân bản địa trên đảo Okinawa, cũng không phải là Nhật ngữ chính thống, mà là một loại phương ngôn được dân bản xứ gọi là “Lưu Cầu ngữ”, loại phương ngôn này giống như tiếng Phúc Nam trong Hán ngữ Trung Quốc.

Mà Lưu Cầu, lại là tiền thân của Okinawa, cũng chính là vương quốc Lưu Cầu trước kia.

Nhìn từ điểm này, không khó nhìn ra rất nhiều dân bản địa Okinawa căn bản không xem mình là một người Nhật Bản, nhất là lão nhân thế hệ trước, tận đáy lòng luôn cho mình là một người Lưu Cầu, mà Lưu Cầu... từ xưa tới nay cũng là nước thuộc địa của Trung Quốc, nói cách khác, người Okinawa, cũng có thể xem là người Châu Á...

Trong tình huống phức tạp như vậy, dân bản địa Okinawa cũng trực tiếp biến thành đám trẻ đáng thương, nói mình là người Nhật Bản sao, lão nhân trong nhà có thể giận đến dựng thẳng lông mày trợn mắt, nói mình là người Mỹ sao, cũng chỉ có thể chọc cho người ta chê cười, nhưng nói là người Châu Á, hiện tại trên thực tế Okinawa lại là nơi thuộc về bản đồ Nhật Bản...

Dưới tình hình như thế, đại đa số lão nhân Okinawa, đều tự xưng là người Lưu Cầu, hoặc tự xưng là người Okinawa, còn một số người Okinawa trẻ tuổi, bất kể có bị quốc dân Nhật Bản xem thường hay không, tóm lại đại đa số đều sẽ tự xưng là người Nhật Bản. Nhưng có thể khẳng định một điều là, trên căn bản không có người nào tự xưng là người Châu Á.

Okinawa rơi vào trong tay Nhật Bản đã nhiều năm như vậy, nước Mĩ lại đang cổ động xây dựng căn cứ quân sự trên quần đảo Okinawa, khi văn hóa của bốn quốc gia Nhật Bản, Trung Quốc, Mĩ, Lưu Cầu hỗn tạp vào nhau, nói thật ngay cả người Okinawa cũng không biết mình rút cuộc là ai.