Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Ta muốn giết bọn họ.
Lão đại Ruồi Trâu đang dựa theo chỉ thị của Diệp Dương Thành núp trong một rừng cây nghỉ ngơi, phóng lên cao, nhìn rừng cây phía dưới đã hóa thành một biển lửa, hổn hển phát ra sóng tin tức liên tiếp.
Còn Tiểu Ô thì sao? Sau khi nhận được sóng tin tức của lão đại Ruồi Trâu, lập tức hồi đáp:
- Chủ nhân đã thông báo, không có mệnh lệnh của hắn, chúng ta không được tự tiện hành động.
- Nhưng... Nhưng bọn khốn kiếp này đang mưu sát, bọn họ đang mưu sát.
Lão đại Ruồi Trâu vốn đang ngủ ngon, không ngờ đám binh lính Nhật Bản lại chơi trò đốt lửa, trong chớp mắt, biến một hòn đảo tuyệt đẹp thành cảnh tượng như luyện ngục.
Lão đại Ruồi Trâu không phải người ngu, ngược lại nó thông minh hơi chút tự đánh giá sẽ hiểu dụng ý thực sự mà đám người Nhật Bản này phóng hỏa, đây rõ ràng là muốn mấy đại đội ong vàng dưới tay nó kéo tới.
Lần trước sau khi Diệp Dương Thành rời khỏi đảo Okinawa, không có mấy ngày đã điều động cho lão đại Ruồi Trâu hai đại đội ong vàng, khiến tổng số đại đội ong vàng lưu lại trên đảo Okinawa trực tiếp nâng lên 1500 con.
1500 con ong vàng phân bổ ở khắp nơi trên đảo Okinawa, mà đa số lại là trong rừng cây, người Nhật Bản hiển nhiên cũng suy nghĩ đến điều này, đốt một mồi lửa khắp đảo, bất kể có thể đốt cháy đàn ong vàng hay không, ít nhất, động tĩnh lớn như vậy cũng đủ khiến Diệp Dương Thành chú ý.
Nhưng, lão đại Ruồi Trâu hiển nhiên không suy nghĩ quá nhiều, nó chỉ cho rằng đám người Nhật Bản phóng hỏa chính là muốn thiêu cháy đám thủ hạ của nó. Cái này gọi là giết thì giết đại đi, đừng có làm nhục, bọn họ chỉ dựa vào Diệt Sát Linh số bảy, mà cũng dám tùy ý phóng hỏa trên đảo?
Trong mắt lão đại Ruồi Trâu, Diệp Dương Thành an bài cho nó cùng những con ong vàng ở trên hòn đảo này, chính là muốn giao hòn đảo này cho nó trông giữ. Nói cách khác, đảo Okinawa chính là địa bàn trong mắt lão đại Ruồi Trâu, mà hiện tại, có một đám người Nhật Bản chạy tới nơi này xây dựng cơ sở tạm thời không nói, bây giờ lại còn phóng hỏa trên địa bàn của nó.
Lão đại Ruồi Trâu cảm giác mình bị vũ nhục, trong cơn giận dữ nó rất muốn lập tức suất đội nhào tới, đốt chết tất cả đám người Nhật Bản dám cả gan làm loạn, nhưng một câu nhắc nhở của Tiểu Ô, rồi khiến nó đè ép vọng động trong lòng xuống, đúng vậy, Diệp Dương Thành đã nói không được hành động thiếu suy nghĩ...
Trong đầu nghẹn đủ tà hỏa, lão đại Ruồi Trâu hừ hừ đáp lại:
- Yên tâm đi, trước khi chủ nhân hạ lệnh, ta sẽ không tùy tiện hành động, nhưng... Hừ hừ, chỉ cần chủ nhân ra lệnh một tiếng...
- Lão Đại, phía bên ngươi chuẩn bị một chút, mấy phút sau sẽ có trời mưa, những độc dược khắc chế các ngươi cũng sẽ bị nước mưa cọ rửa mất đi dược hiệu, lúc đó ngươi lập tức dẫn đội đi đánh ngã toàn bộ đám binh lính Nhật Bản, nhưng phải nhớ, tận lực không được thương tổn đến người bình thường.
Diệp Dương Thành dừng lại một chút, bổ sung một câu:
- Bọn họ là người vô tội, không được làm hại đến bọn họ.
- Vâng, chủ nhân.
Lão đại Ruồi Trâu vốn đã kìm nén lửa giận rất lâu, vừa nhận được tin tức của Diệp Dương Thành, lập tức tinh thần chấn động, mặc dù không cách nào trực tiếp trả lời mệnh lệnh của Diệp Dương Thành, nhưng cũng theo bản năng phát ra một trận sóng tin tức.
- Chủ nhân, Lão đại nói hắn biết rồi.
Tiểu Ô nhận được sóng tin tức lão đại Ruồi Trâu phát ra, lập tức truyền lại cho Diệp Dương Thành hiện giờ đang ở trên đảo Okinawa, tiếp theo lại hỏi:
- Chủ nhân, phía bên Tiểu Ô có thể làm cái gì?
- Các ngươi chịu trách nhiệm ở lại dưới đáy biển.
Diệp Dương Thành nheo mắt nhìn một vòng đảo Okinawa, thậm chí ngay cả bóng dáng một chiếc quân hạm cũng không phát hiện, hơn nữa, căn cứ vào báo cáo của lão đại Ruồi Trâu, binh lính Nhật Bản đã bố trí một số lượng lớn bom hồng ngoại, khiến cự sam viễn cổ không cách nào tham gia vào hành động lần này.
Cho nên, lần hành động này, đại quân sinh vật biển có biểu hiện chói sáng mấy lần trước đều được Diệp Dương Thành trực tiếp an bài ở chỗ ngồi phía sau, lẳng lặng quan sát, chuẩn bị trước là được.
Nghe được lời nói của Diệp Dương Thành..., mặc dù trong lòng Tiểu Ô có chút buồn bực, nhưng cũng biết sợ là lần này không thể đổ bộ lên đất liền tác chiến, chỉ có thể rầu rĩ đáp ứng, sau đó yên lặng.
Đối với phản ứng của Tiểu Ô, Diệp Dương Thành cũng không quá để ý, sau khi dặn dò Tiểu Ô và lão đại Ruồi Trâu chuẩn bị hành động, hắn liền xoay người ra lệnh cho đám người Triệu Dong Dong ở phía sau:
- Các ngươi chịu trách nhiệm tuần tra, một khi xuất hiện biến cố ngoài ý muốn thì xử lý, nếu không cần thiết..., cũng không cần các ngươi động thủ.
- Vâng, chủ nhân.
Đám người Triệu Dong Dong đương nhiên sẽ không phản bác hoặc kháng cự mệnh lệnh của Diệp Dương Thành, lập tức cung kính gật đầu đáp ứng.
Trên thực tế trước khi đi theo Diệp Dương Thành chạy tới quần đảo Okinawa, Diệp Dương Thành vốn có ý tứ là chỉ đem theo Hình Tuấn Phi đang tu luyện âm thần quyết, nhưng sau đó nghĩ lại, dù sao mang theo bọn họ cũng sẽ không tổn thất cái gì, coi như là mang đi thao dượt...
- Ừ, hiện tại tản ra đi.
Diệp Dương Thành ngẩng đầu nhìn thoáng qua bầu trời đen nhánh, nhẹ nhàng cười một tiếng, sau đó liền phất tay để cho đám người Triệu Dong Dong tự tản ra, tiếp theo mới cúi đầu nhìn ngọn lửa còn đang hừng hực thiêu đốt, vận hành Cửu Tiêu lực trong cơ thể, bắt đầu thao túng thủy nguyên tố ở đảo Okinawa nhanh chóng tụ tập.
Hiện tại Diệp Dương Thành đã bước vào cảnh giới Cửu Tiêu thần quyết tầng thứ hai, bất luận là tụ tập năng lượng nguyên tố, hay là phạm vi buông thả năng lượng nguyên tố sau khi tụ tập, cũng có khác biệt rất lớn đối với cảnh giới của tầng thứ nhất.
Nhưng cho dù như thế, hiện tại phạm vi hắn có thể buông thả năng lượng nguyên tố lớn nhất cũng chỉ hơn 30 cây sô vuông vuông, mà diện tích của đảo Okinawa, cũng gần 183 cây sô vuông vuông.
Cho nên, sau khi cẩn thận quan sát, Diệp Dương Thành lựa chọn tụ tập đám mây trên bầu trời đảo Okinawa trước tiên, sau đó phân chia thành hai bộ phận, đồng thời đẩy mạnh về hai phương hướng bắc nam.
- Trưởng quan Matsuzaka, đã xác định.
Một gã binh sĩ hơn hai mươi tuổi chạy đến trước mặt Matsuzaka Keitarō, khẽ thở dốc một hơi, sau đó hồi báo với Matsuzaka Keitarō:
- Trong vòng ba ngày tới, xác suất có mưa của đảo Okinawa chưa đầy năm phần trăm, bộ tổng chỉ huy phát tới tin tức, kêu ngài mau sớm hoàn thành nhiệm vụ hành động, trước khi trời mưa khống chế toàn bộ đảo Okinawa, tiêu diệt hết những côn trùng có độc.
- Xác suất có mưa chưa đầy năm phần trăm?
Nghe được hồi báo của tên lính này, ban đầu sắc mặt Matsuzaka Keitarō còn có chút ngưng trọng nhưng ngay sau đó lộ ra vẻ vui mừng, hắn biết xác suất năm phần trăm cũng là để phòng ngừa mà thôi.
Không ai dám bảo đảm trăm phần trăm, vì phòng ngừa dính líu đến chuyện phát sinh ngoài ý muốn, dưới một số tình huống, cố ý sửa đổi chi tiết cũng là một hiện tượng hết sức bình thường.
Chương 566-1: Mất mạng, cũng có thể không tìm lại được (Thượng)Nói cách khác, trong vòng ba ngày, đảo Okinawa có lẽ sẽ trăm phần trăm không mưa mới đúng. Ba ngày không mưa, đủ cho hắn rải đầy Diệt Sát Linh số bảy lên khắp đảo Okinawa. Sau khi thiêu cháy rừng cây, kiến trúc, cỏ khô…lại vẩy lên Diệt Sát Linh số bảy... Đám côn trùng có độc khiến người Mỹ bể đầu sứt trán, tổn thất thảm trọng, chắc chắn sẽ rất sợ hãi.
Nghĩ tới đây, Matsuzaka Keitarō khẽ gật đầu, giơ hai tay sửa sang lại cổ áo của mình, sau đó nghiêm nghị mở miệng nói:
- Truyền lệnh của ta...
- Xoạch...
Một giọt nước bất chợt rơi xuống trên chóp mũi Matsuzaka Keitarō, xuất hiện vô cùng đột nhiên, rơi xuống vị trí cũng hết sức chính xác, đập vào chóp mũi của hắn.
Bị giọt nước này cắt ngang lời, Matsuzaka Keitarō có chút mê mang ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời...
- Rào rào...
Bầu trời bao la không hề có dấu hiệu báo trước, lúc trước ngẩng đầu nhìn vẫn là trời quang vạn dặm, không biết từ lúc nào đã tụ tập đông nghịt tầng mây, sau một giây Matsuzaka Keitarō ngẩng đầu nhìn lên, mưa to tầm tã nhất thời giống như lũ cuốn bất ngờ bộc phát, trong nháy mắt, Matsuzaka Keitarō đã bị trận mưa đột nhiên xuất hiện xối thành ướt sũng.
Hắn ngây người đứng trong mưa, nhìn tầng mây nặng nề trên bầu trời, trong đầu nhất thời có chút choáng váng.
Tên binh lính trẻ tuổi vừa đến báo cáo tin tức, lúc này cũng trợn tròn mắt, bên bộ tổng chỉ huy mới vừa truyền đến tin tức, nói là trong vòng 3 ngày gần nhất xác suất có mưa chỉ có năm phần trăm... Cho dù vận khí không tốt đụng phải xác suất năm phần trăm này, cũng không nên tới nhanh như vậy chứ?
Một loại cảm giác bất an loáng thoáng nổi lên trong lòng, Matsuzaka Keitarō mạnh mẽ đưa tay túm lấy cổ áo tên linh đến đây hồi báo tin tức, gần như phát điên gầm hét:
- Đây mà là không mưa sao? Khốn kiếp.
- Trưởng quan...
Tên lính trẻ tuổi bị hù dọa ngây người, nhìn khuôn mặt tức giận của Matsuzaka Keitarō, hắn rùng mình một cái, nơm nớp lo sợ muốn thanh minh gì đó, nhưng lại không biết nên giải thích như thế nào.
Chỉ có thể yếu ớt nhìn Matsuzaka Keitarō, theo bản năng muốn dời lực chú ý của Matsuzaka Keitarō, hắn chỉ về phía những người dân bản địa đảo Okinawa tụ tập dưới đài cao, khó khăn nuốt ngụm nước miếng, khô khốc nói:
- Bọn họ... Bọn họ không có công cụ tránh mưa... Cứ đứng như vậy sẽ bị bệnh...
- Khốn kiếp, sống chết của bọn hắn có quan hệ gì đến ta?
Matsuzaka Keitarō trực tiếp bùng nổ lên, đá một cước vào bụng tên lính này, đạp hắn ra xa hơn hai thước, sau khi nhìn thấy tên lính thống khổ kêu rên, hắn mới xoay người gào lên:
- Các binh lính chú ý phòng...
- A...
Vào lúc này, lời nói của Matsuzaka Keitarō còn chưa hoàn toàn ra khỏi miệng, trong đội ngũ binh sĩ chịu trách nhiệm trông coi dân bản địa đảo Okinawa phía dưới truyền ra một tiếng kêu thảm thiết, đủ khiến người ta sợ hãi đến hồn xiêu phách lạc.
Mưa to tầm tã, tiếng kêu thảm thiết thê lương nhất thời xé toang đêm tối yên lặng, tiếng kêu này vô cùng thê thảm, vô cùng thống khổ, cũng giống như biểu thị...
Một cuộc thịnh yến tử vong bắt đầu.
Sắc mặt Matsuzaka Keitarō trong nháy mắt suy sụp, tiếng kêu thảm thiết bén nhọn giống như một cái dùi, hung hăng đâm vào trong lòng hắn, khiến cho đầu hắn hoàn toàn phát mộng.
Chuyện đã xảy ra trên đảo Okinawa hắn cũng không phải không nghe nói, ngược lại, trước khi được bổ nhiệm làm tổng chỉ huy của hành động đổ bộ lần này, hắn còn vận dụng quan hệ, điều tra kỹ càng mọi thứ trên đảo Okinawa, hơn nữa còn được đoàn cố vấn trong gia tộc phân tích nhân tố thảm bại mấu chốt của quân Mỹ.
Chính là hiểu rõ những tình huống này, Matsuzaka Keitarō mới lựa chọn tiếp nhận nhiệm vụ này, từ đó đổ bộ lên đảo Okinawa, phối hợp với một nhóm người khác tiến hành hành động ngay cả hắn cũng có chút không hiểu rõ lắm.
Chính vì có một nhóm người này, cùng với chuẩn bị chu đáo trước khi đổ bộ lên đất liền, khiến Matsuzaka Keitarō cho rằng nhiệm vụ lần này chính là cơ hội lập công từ trên trời giáng, không nghĩ rằng...
Trời mưa, tại sao trời lại mưa? Bầu trời mới vừa rồi còn vô cùng quang đãng, bộ tổng chỉ huy cũng đã nói trong vòng 3 tới xác suất có mưa chưa đầy năm phần trăm...
Chẳng lẽ nói, xác suất năm phần trăm này cũng không phải bịa đặt, mà là tồn tại thực tế hay sao? Sau đó, hắn hết sức bi ai đụng vào xác suất năm phần trăm nhỏ bé này, tiếp theo... trên bầu trời đã đổ xuống trận mưa to tầm tã?
- Không... Không phải như thế.
Nghe bên tai không ngừng truyền đến tiếng kêu thảm thiết, tinh thần của Matsuzaka Keitarō đã hoàn toàn hoảng hốt, hắn theo bản năng lui về phía sau mấy bước, tựa vào rào chắn phía sau, loạng choạng thất thanh nói:
- Làm sao trời lại mưa? Làm sao trời lại mưa chứ?
- A...
Đồng thời với tiếng kinh hô thất thanh, Matsuzaka Keitarō giống như chợt nhớ tới cái gì, sau khi a lên một tiếng, trên mặt lộ ra thần sắc vô cùng hoảng sợ, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đen nhánh:
- Là hắn, là hắn tới, nhất định là hắn tới.
Diệp Dương Thành thi triển tự nhiên chi đạo lơ lửng giữa không trung, nhìn lão đại Ruồi Trâu mang theo hơn một ngàn năm trăm con ong vàng cường hóa xuyên qua đám người phản phục, tập kích những binh lính mặc quân trang của đội tự vệ Nhật Bản, điều làm hắn cảm thấy vui mừng chính là, những người dân thường cũng không ai gặp phải bất kỳ thương tổn nào.
Đàn ong vàng cường hóa dưới sự khống chế của lão đại Ruồi Trâu, tổ chức tiến hành tập kích, có kinh nghiệm nhiều lần tập kích lúc trước, cho dù không có Tiểu Ô chỉ huy, đàn ong vàng cũng có thể thi hành mệnh lệnh của Diệp Dương Thành tương đối hoàn mỹ, nhưng sau khi có Tiểu Ô, quá trình này càng rút ngắn thời gian, càng gần như hoàn mỹ.
Diệp Dương Thành đang lơ lửng trên không trung nhìn chăm chú động tĩnh phát sinh phía dưới, đột nhiên hắn phát hiện ra Matsuzaka Keitarō, giả dạng làm một quan quân, đứng trên đài cao bằng gỗ, trên mặt lộ ra nụ cười, nói với lão đại Ruồi Trâu:
- Vị trí trung ương trên đài cao, tựa hồ là một con cá lớn.
Lão đại Ruồi Trâu đang xuyên qua đám người, không ngừng dùng kịch độc tập kích binh lính đội tự vệ nhận được lời nói của Diệp Dương Thành, lập tức vỗ cánh phóng lên cao, khi tới vị trí cách phương hướng trung ương ước chừng ba mươi thước, liếc mắt nhìn thấy con cái lớn Diệp Dương Thành.
Sau khi phát hiện ra Matsuzaka Keitarō, Lão đại Ruồi Trâu không nói nhiều, trực tiếp vỗ hai cánh, mau chóng đuổi theo Matsuzaka Keitarō. Diệp Dương Thành không có ý nghĩ hành hạ đến chết, Lão đại Ruồi Trâu cũng đồng dạng không có ý tứ đó, nếu đàn ong vàng buông thả độc tố, không có người bình thường nào có thể chịu được.
Sau khi đàn ong vàng được cường hóa sau, người bị đốt thường sẽ cảm thấy đau nhức quằn quại, sau đó, người được tập kích nhiều lắm là phát ra một tiếng hét thảm, cả người tê dại, cuối cùng sắc mặt biến thành màu đen, ngã xuống đất không dậy nổi.
Cho nên, nói tóm lại, 1500 con ong vàng cường hóa dưới sự suất lĩnh của lão đại Ruồi Trâu, đánh chết mấy vạn tên binh lính đội tự vệ, căn bản không mất bao nhiêu thời gian, nếu không phải vì những binh lính này phân tán khắp nơi trên đảo, Diệp Dương Thành thậm chí có lý do tin tưởng, thời gian hành động tuyệt đối sẽ không vượt qua ba phút.
Chương 566-2: Mất mạng, cũng có thể không tìm lại được (Hạ)Nhìn Matsuzaka Keitarō còn đang đứng trên đài cao, Diệp Dương Thành lập tức đưa ánh mắt từ trên người của hắn chuyển dời đến nơi khác, đối với Diệp Dương Thành mà nói, lão đại Ruồi Trâu mới thật sự là độc vương, người nào bị hắn chú ý đến, cũng chỉ là một người bình thường mà thôi, cho dù là tiên sinh vạm vỡ tráng kiện, cũng đừng nghĩ đến chuyện sống quá một giây.
Đây là một cuộc chiến tranh, nhưng cuộc chiến tranh này hoàn toàn không cân bằng, thế cục hiện trường tựa hồ nghiêng về một bên, nhưng Diệp Dương Thành cũng không vì vậy mà sinh ra gánh nặng trong lòng, bởi vì đây là chiến tranh, bất kể thực lực của hai bên như thế nào, chiến tranh luôn kèm theo tử vong.
Diệp Dương Thành hạ lệnh trong thời gian ngắn nhất phải giết chết tất cả binh lính đội tự vệ, cũng không vì phát tiết lửa giận ở Tây Tạng hoặc Đài Loan trên người những binh lính này, đối với phương thức hành hạ đến chết của bọn họ với người vô tội...đây chính là thiện lương lớn nhất.
Ít nhất trên chiến trường, hơn nữa còn là trên chiến trường chiếm cứ ưu thế tuyệt đối, mệnh lệnh của Diệp Dương Thành quả thực chính là khai ân đối với bên yếu thế.
Đám ong vàng cường hóa không ngừng xuyên qua đám người, tập kích binh sĩ đội tự vệ Nhật Bản, khi hắn đang tự hỏi làm như thế nào an trí những dân thường phía dưới... Dị biến nổi lên.
- Hừ, muốn chết.
Một tiếng hừ lạnh như sấm bất chợt nổ vang bên tai Diệp Dương Thành, hắn theo bản năng quay đầu nhìn lại, lại thấy trên đài cao không biết từ lúc nào đã xuất hiện một người mặc trang phục nam tử màu đen, lúc này sắc mặt lạnh như băng chắn trước người Matsuzaka Keitarō, tay phải túm lấy, nắm thành quả đấm.
- Chủ nhân, Lão đại gặp nguy hiểm rồi.
Khi Diệp Dương Thành đang ngây người, đại vương Ô tặc Tiểu Ô đang tiềm phục dưới đáy biển bất chợt phát ra liên lạc tinh thần với Diệp Dương Thành, gấp giọng nói:
- Mau cứu lão Đại, chủ nhân.
Nhận được liên lạc tinh thần Tiểu Ô phát tới, Diệp Dương Thành không chần chờ, khẽ quát một tiếng, tiến vào hình thái chiến đấu, đồng thời giải trừ tự nhiên chi đạo.
Ở vị trí cách mặt đất ước chừng bốn trăm thước, bất chợt ngân quang tăng vọt, cả người Diệp Dương Thành bao phủ trong ngân giáp ngưng kết ra Bàn Long ngân thương, gào to một tiếng, đánh về phía vị trí chính giữa đài cao.
Lão đại Ruồi Trâu là sinh vật cường hóa đầu tiên của Diệp Dương Thành, cũng là côn trùng cường hóa đi cùng hắn thời gian dài nhất, nhất là sau khi lão đại Ruồi Trâu cường hóa, lại một lần nữa tiến cấp, có được trí thông minh tương đối cao, nói một cách khác, trong mắt Diệp Dương Thành, lão đại Ruồi Trâu không còn là một con ruồi trâu nữa, mà là một gã thủ hạ vô cùng đắc lực.
Mà hiện tại, thủ hạ đắc lực của hắn, đang bị một tên nam tử gắt gao nắm trong tay, bất cứ lúc nào cũng có thể nguy hiểm đến tính mạng. Trong tình huống này, Diệp Dương Thành căn bản không bình tĩnh được.
Vị trí này cách đài cao cũng chỉ bốn trăm thước, nhưng nghĩ đến lão đại Ruồi Trâu đang gặp nguy hiểm tính mạng, Diệp Dương Thành xông ra không tới ba thước, vù một tiếng liền trực tiếp vận dụng thuật di động.
- Đi chết đi.
Từ vị trí cách đó bốn trăm thước, trong nháy mắt xuất hiện trên đài cao, tên nam tử hắc y khống chế lão đại Ruồi Trâu thậm chí không có thời gian phản ứng, liền nghe thấy phía sau bất chợt vang lên một tiếng quát, ngay sau đó cảm giác sau lưng mình chợt lạnh...
- Phụt...
Một tiếng kêu rất nhỏ vang lên, Bàn Long ngân thương thuận thế đâm vào chỗ trái tim của nam tử hắc y, xuyên ra trước ngực.
Tất cả mọi chuyện đều phát sinh trong thời gian cực ngắn, trong mắt Matsuzaka Keitarō, chính là trước mặt hắn đột nhiên xuất hiện nam tử hắc y, đưa tay bắt lấy một con côn trùng hắn chưa từng thấy, sau đó không tới ba giây sau, tên này đột nhiên xuất hiện, nhìn qua giống như nam tử hắc y vô cùng cường đại, đã bị nam tử ngân giáp đột nhiên xuất hiện, đâm xuyên thương qua trái tim...
Matsuzaka Keitarō trợn tròn mắt, tất cả mọi thứ diễn ra quá nhanh, khiến hắn thật sự hoa cả mắt.
Nhưng khi Matsuzaka Keitarō cho rằng tất cả đã kết thúc, nam tử hắc y bị đâm xuyên tim lại cười ra tiếng:
- Ha ha ha ha... Ngươi rốt cuộc đã tới.
Cánh tay phải nổi gân xanh, Bàn Long ngân thương dừng lại trong cơ thể hắn, Diệp Dương Thành rõ ràng nghe thấy một tiếng nổ vang rất nhỏ, nhưng khi đến trong tai hắn, lại giống như sấm chớp giữa trời quang.
Một đoàn huyết vụ hình thành giữa không trung, nam tử hắc y chậm rãi buông lỏng nắm tay, thi thể của lão đại Ruồi Trâu từ lòng bàn tay của hắn chảy xuống...
- Khốn kiếp, đi chết đi.
Nhìn thấy nam tử hắc y mạnh mẽ bóp nát lão đại Ruồi Trâu, Diệp Dương Thành cũng không cách nào khống chế được lửa giận hừng hực thiêu đốt trong lòng mình, hai mắt đầy máu rống lớn một tiếng, hung hăng rút Bàn Long ngân thương ra khỏi cơ thể nam tử hắc y.
Diệp Dương Thành đã rơi vào trạng thái bạo tẩu, sau khi rút Bàn Long ngân thương ra ngoài, đã thi triển Bôn Lôi thương thuật, giống như phát điên đâm về phía nam tử hắc y trước mặt.
Bàn Long ngân thương trong nháy mắt huyễn hóa ra thương ảnh đầy trời, trong tiếng lôi minh ầm ầm, không ngừng đâm về phía nam tử hắc y, vô số lỗ máu xuất hiện trên người nam tử hắc y, khi một thương của Diệp Dương Thành đâm xuyên qua đầu hắn, đột nhiên trong đầu hiện ra một tiêu đề khiến hắn hắn sửng sốt...
- Thì ra là ngươi.
Diệp Dương Thành giơ chân phải, đá bay thi thể của nam tử hắc y khỏi đài cao, hai mắt đầy máu mạnh mẽ nhìn về bầu trời bao la phía trước, sát cơ đột nhiên không ngừng lan tràn trên người Diệp Dương Thành...
Lúc này Diệp Dương Thành cũng không chú ý tới, thi thể của lão Đại Ruồi Trâu bị nam tử hắc y bóp vỡ, nhìn qua tựa như đã vô cùng khô quắt, tuyệt đối không thể còn sống, đang cực kỳ chậm chạp phồng lên... Đúng vậy, thân thể của lão đại Ruồi Trâu đang hấp thu máu của tên nam tử hắc y từ trên đài cao chảy tới, thi thể vốn đang trắng bệch, dần dần trở nên đỏ hồng...
Nhưng màn này cũng không được Diệp Dương Thành chú ý tới, hiện tại lực chú ý của hắn đã hoàn toàn chuyển dời đến người đàn bà đột nhiên xuất hiện giữa không trung.
Khi Diệp Dương Thành nhận được nhắc nhở của mạt sát tàn hồn Cửu Tiêu Thần Cách, hắn đã biết được tất cả, chân tướng sự việc vốn chìm khuất trong sương mù, cũng hoàn toàn bại lộ dưới mắt hắn.
Khó trách chính phủ Nhật Bản dám cả gan làm loạn như thế, không chỉ vì hành động lần này điều động đến binh lực của hai sư đoàn bộ binh, còn điều động hơn trăm chiếc chiến đấu cơ tham dự hành động, khó trách chính phủ Nhật Bản dám to gan lớn mật như thế, vì hành động lần này thậm chí quạt gió thổi lửa trong cảnh nội Trung Quốc...
Tất cả mọi việc, khi Lưu Tuyết Doanh xuất hiện đã được giải đáp, chính phủ Nhật Bản muốn đoạt lại quần đảo Okinawa, Lưu Tuyết Doanh thì hi vọng thông qua thủ đoạn này dẫn dụ Diệp Dương Thành xuất hiện, mục đích của song phương hoàn toàn bất đồng, nhưng quá trình này lại có thể chồng lên nhau.
Chương 567-1: Ai dám động đến? (Thượng)Cho nên... Lưu Tuyết Doanh mới hợp tác với chính phủ Nhật Bản, nàng cố gắng thông qua phương thức này để dẫn dụ mình, sau đó cướp đi thần cách trên quần đảo Okinawa...
Đây là một âm mưu, cũng là một dương mưu, cho dù Diệp Dương Thành biết Lưu Tuyết Doanh đã bày ra thiên la địa võng trên đảo Okinawa, hắn cũng tuyệt đối không cho phép chính phủ Nhật Bản chiếm cứ Okinawa, nói cách khác, đó là một cạm bẫy, bất luận là bẫy ngầm, hay là bên ngoài, Diệp Dương Thành hắn cũng sẽ nhảy đến bên này.
Nữ nhân này quả nhiên là giỏi tính toán, nghĩ đến cái chết của lão đại Ruồi Trâu, nghĩ đến hành vi của Lưu Tuyết Doanh sau khi trở thành chó săn của thần tù giả... Diệp Dương Thành nhìn nàng, phá lên cười ha ha, trong tiếng cười mang theo lửa giận và sát ý vô cùng, hắn cười to nói:
- Thì ra là ngươi ở phía sau giở trò, ngươi quả nhiên không biết phải trái.
Diệp Dương Thành đứng thẳng trên đài cao, mái tóc dài màu trắng phấp phới theo gió, tay phải cầm Bàn Long ngân thương, tay trái chỉ hướng nữ nhân xuất hiện giữa không trung, tiếng cười cuồn cuộn như sấm vang dội thiên địa.
Nghe thấy tiếng cười hùng hồn trầm muộn của Diệp Dương Thành, Lưu Tuyết Doanh không khỏi biến sắc, âm tình bất định nhìn Diệp Dương Thành:
- Ngươi không phải bị thương rồi sao?
- Bị thương, vẫn có thể khôi phục.
Lưu Tuyết Doanh theo bản năng hỏi thăm khiến cho một tia nghi hoặc cuối cùng trong lòng Diệp Dương Thành tan thành mây khói, khó trách, nữ nhân cẩn thận như thế, lại cũng dám bày trận thế chờ mình đến.
Thì ra... lần trước hắn lợi dụng trung cấp Tu Di ảo cảnh tạo thành kết quả lừa gạt Lưu Tuyết Doanh, nàng cho rằng hiện tại mình đang bị thương nặng, thừa dịp mình bị thương, đến đốt nhà hôi của. Nghĩ đến đây, Diệp Dương Thành trầm giọng nói:
- Nhưng mất mạng thì không thể tìm trở lại...
Diệp Dương Thành đứng ngạo nghễ trên đài cao, thân hình chợt lóe, biến mất.
Tận mắt nhìn thấy một loạt biến cố này, Matsuzaka Keitarō núp ở một góc trên đài cao, căn bản không dám thở gấp.
Nhất là sau khi Diệp Dương Thành xuất hiện trước mặt hắn, loại áp lực mơ hồ thiếu chút nữa khiến hắn không chịu nổi.
Hiện tại, Diệp Dương Thành rời khỏi đài cao, rõ ràng là muốn đuổi theo nữ nhân kia...
Matsuzaka Keitarō giơ tay phải lau mồ hôi rỉ trên trái mình, âm thầm thở phào nhẹ nhõm, rù rì nói:
- Người kia chết chắc...
- Phụt…
Một thanh trường thương bỗng nhiên xuất hiện, trong nháy mắt đâm xuyên qua cổ Matsuzaka Keitarō...
Diệp Dương Thành lạnh lẽo nói:
- Là ngươi chết chắc.
Matsuzaka Keitarō tái mặt nhìn Diệp Dương Thành lại xuất hiện lần nữa, vẻ hối hận nồng đậm hiện lên trong đôi mắt hắn...
- Ầm.
Thi thể té xuống, Diệp Dương Thành lại biến mất.
- Bất kể ngươi mạnh thế nào, ngày này sang năm sẽ là ngày giỗ của ngươi.
Sau giây phút giật mình ngắn ngủi, Lưu Tuyết Doanh nhanh chóng ổn định tinh thần, thoáng một cái tránh khỏi mũi thương Bàn Long ngân thương Diệp Dương Thành đâm tới, nàng nhìn ba phần tư gương mặt Diệp Dương Thành tựa hồ đều bị mặt nạ màu bạc che khuất, bất luận là thần thái hay là giọng nói, đều vô cùng tự tin:
- Trừ phi, ngươi giao cuốn kinh thư màu đen ngươi cướp được từ trong tay người Nhật Bản ra đây, ta có thể suy nghĩ tha cho ngươi khỏi chết.
- Hừ, ngươi nằm mộng giữa ban ngày sao.
Nghe được lời nói tự tin của Lưu Tuyết Doanh, Diệp Dương Thành chỉ cười lạnh một tiếng, khống chế cổ họng của mình phát ra thanh âm của một nam nhân hơn ba mươi tuổi, trong giọng nói khàn khàn mang theo từ tính, sau khi hừ lạnh một tiếng, Diệp Dương Thành lại xách thương lên, đâm thẳng về hướng Lưu Tuyết Doanh.
Nhưng Lưu Tuyết Doanh cũng không biết trong lòng có băn khoăn hay là nguyên nhân gì khác, căn bản không có ý tứ giao thủ chính diện với Diệp Dương Thành, hai người đuổi theo nhau giữa không trung, làm cho người ta cảm thấy có chút khó hiểu.
Diệp Dương Thành cũng không phải không có biện pháp bức bách Lưu Tuyết Doanh dừng lại, nhưng cần vận dụng số lượng lớn nguyên tố năng lượng mới có thể làm được, hai người truy đuổi hơn sáu phút, kết quả cuối cùng lại là không ai đụng được ai.
Tình huống rõ ràng chính là, Lưu Tuyết Doanh căn bản không có lòng ham chiến, thậm chí ngay cả ý tứ động thủ với Diệp Dương Thành cũng không có. Từ sau khi hiển lộ thân hình giữa không trung, vẫn lợi dụng năng lực di động trong chớp mắt né tránh, còn Diệp Dương Thành lại không muốn thương tổn gần trăm vạn dân bản địa đảo Okinawa phía dưới, chỉ có thể bị Lưu Tuyết Doanh nắm lỗ mũi, chơi trò trốn tìm với nàng giữa không trung.
Thời gian dần qua, bởi vì chuyện của lão đại Ruồi Trâu mà Diệp Dương Thành cố gắng đè áp vọng động trong lòng mình, cảm giác có cái gì không đúng. Dựa theo hiểu biết của hắn đối với Lưu Tuyết Doanh, nếu nữ nhân này không tuyệt đối nắm chắc, sẽ không thể lớn mật như thế.
Cho dù khiến cho nàng hiểu lầm mình bị thương nặng, nàng cũng không thể không có một lá bài tẩy? Hơn hai phút trước Diệp Dương Thành đã nhận ra có gì không đúng, cũng nhận được thỉnh cầu yêu cầu gia nhập của đám người Triệu Dong Dong, nhưng bị hắn trực tiếp bác bỏ.
Nếu như nói Lưu Tuyết Doanh còn giữ lá bài tẩy, như vậy, đám người Triệu Dong Dong đang âm thầm ẩn nấp, cũng chính là lá bài tẩy cuối cùng của Diệp Dương Thành, chẳng qua Diệp Dương Thành đến hiện tại vẫn không biết, lá bài tẩy của Lưu Tuyết Doanh rút cuộc là cái gì, lại có thể làm cho nàng tự tin xuất hiện trước mặt mình như thế?
Sau khi có băn khoăn này, Diệp Dương Thành cũng không giống như vừa bắt đầu, tập trung toàn bộ lực chú ý vào trên người Lưu Tuyết Doanh, mà phân ra một phần lực chú ý, cẩn thận quan sát tất cả biến hóa xung quanh...
Đột nhiên Diệp Dương Thành trợn tròn hai mắt, dừng truy kích, ngẩng đầu nhìn Lưu Tuyết Doanh chợt quát:
- Tiện nhân, ngươi muốn làm gì?
- Ha ha ha... Phát hiện rồi sao?
Lưu Tuyết Doanh vẫn một mực lợi dụng thuật di động trong nháy mắt tránh né công kích của Diệp Dương Thành, đứng lại giữa không trung, phát ra một tiếng cười khiến cho hai mắt Diệp Dương Thành tựa hồ bốc lửa, tiếp theo đã nghe nàng nói:
- Đáng tiếc, ngươi phát hiện quá muộn... Còn chưa động thủ?
- Á...
Lưu Tuyết Doanh còn chưa dứt lời, trong đám người bất chợt vang lên một trận tiếng hô dày đặc, không đợi Diệp Dương Thành có phản ứng, đã nghe thấy bên tai truyền đến tiếng nổ mạnh chi chít...
- Ầm ầm.
Thanh âm kinh thiên động địa, đất rung núi chuyển, ánh lửa ngất trời nhất thời nhuộm đỏ cả bầu trời, vô số bom tựa hồ không đến mười giây lần lượt nổ tung, hiện trường... chất đầy huyết nhục.
Chín mươi tư vạn dân bản địa trên đảo Okinawa, có chín mươi tư vạn tiếng nổ vang giống như rang đậu, máu tươi lênh láng khắp mặt đất...
Cảnh tượng khủng khiếp khiến cho người can đảm cũng phải khiếp sợ.
Diệp Dương Thành có chút ngây người, nghe bên tai không ngừng truyền đến tiếng kêu rên thống khổ, nghe trong không khí nồng nặc mùi vị hỗn tạp của thuốc nổ và máu tươi... Hắn nhìn Lưu Tuyết Doanh, cổ họng có chút phát khô, sắc mặt đã xanh mét:
- Ngươi... Tại sao muốn giết bọn họ?
Chương 567-2: Ai dám động đến? (Hạ)- Ha ha ha... Không ngờ ngươi lại cảm thấy tức giận cho những người phàm tục này, trời ạ, ngươi lại có thể tức giận vì đám kiến hôi đó sao.
Lưu Tuyết Doanh lơ lửng trên bầu trời phát ra một tràng cười khanh khách, chỉ nghe nàng nói:
- Ngươi cho rằng lần trước ngươi đánh chết ba mươi sáu tên Huyết Vệ là có bản lãnh sao? Ngươi biết tại sao bọn họ bị kêu là Huyết Vệ không?
Không đợi Diệp Dương Thành mở miệng, Lưu Tuyết Doanh tự cho là đã nắm giữ toàn cục đã mở miệng nói:
- Bởi vì lực lượng của bọn họ đến từ máu, lần trước ngươi đánh chết Huyết Vệ trên biển, căn bản không phát huy ra một phần tư lực lượng của bọn họ... Ha ha ha... Ta cho ngươi thử một chút, Huyết Vệ phát huy ra hai phần ba thực lực, rút cuộc cường đại đến cỡ nào.
- Gào...
Tựa hồ đáp lại lời của Lưu Tuyết Doanh, những nam tử hắc y dẫn động số bom chôn dấu dưới mặt đất, lần lượt phát ra một trận gào thét trầm thấp, tiếp theo, da, móng tay, ánh mắt, đầu tóc của bọn hắn... đều biến thành màu tinh hồng.
Cả quá trình biến thân nhanh đến kinh người, từ khi bọn họ phát ra tiếng gào thét đến hoàn thành biến thân, chỉ dùng không tới năm giây, tính mạng của chín mươi tư vạn dân bản địa đảo Okinawa, lại trở thành nguồn suối cho bọn họ thu hoạch lực lượng.
Nữ nhân Lưu Tuyết Doanh... vì nhận được miếng thần cách loại kém, lại dùng bom giết chết chín mươi tư vạn người vô tội.
Trong lòng Diệp Dương Thành nổi lên cảm xúc khó có thể nói nên lời...
Hắn theo bản năng lè lưỡi liếm đôi môi khô khốc của mình, trong cổ họng phát ra một tiếng hô trầm thấp:
- Các ngươi, cũng nên đi chết đi.
- Ha ha ha... người phải chết, chính là ngươi.
Lưu Tuyết Doanh tự tin đã nắm đại cục trong tay, căn bản không thèm để ý Diệp Dương Thành có phải đã tiến vào trạng thái bạo tẩu hay không, nhất là trong quá trình truy đuổi lúc trước, Diệp Dương Thành lại không sử dụng thủ đoạn trên biển lần trước, điều này làm cho Lưu Tuyết Doanh tựa hồ khẳng định, Diệp Dương Thành bị thương, tuyệt đối còn chưa hoàn toàn khôi phục, nếu không, tại sao hắn lại không thi triển?
Khẳng định điều này, Lưu Tuyết Doanh cũng không còn bất kỳ áp lực nào nữa, hai mắt đầy máu nhìn Diệp Dương Thành, cũng chỉ phát ra một trận cười như tiếng chuông, nhưng tiếng cười kia truyền đến trong tai Diệp Dương Thành, cũng làm cho người ta giận sôi.
- Rống.
Diệp Dương Thành ngửa mặt lên trời phát ra tiếng gầm giận dữ, giơ tay lên trời, trên bầu trời sấm sét vang dội.
Lúc trước, hắn không muốn điều động nguyên tố thiên địa, chính là vì không muốn xúc phạm tới những người dân bản địa đảo Okinawa bị binh lính đội tự vệ Nhật Bản xua đuổi lại một chỗ, nhưng hiện tại, hắn đã không còn bất kỳ cố kỵ nào nữa, những dân thường khiến hắn có chút kiêng kỵ đã bị Lưu Tuyết Doanh tàn nhẫn giết chết rồi, như vậy...
- Ngươi đi chết đi.
Trong lòng bàn tay trái mạnh mẽ sáng lên một đạo ánh sáng màu xám bạc, trên bầu trời vốn giăng đầy tầng mây, trong nháy mắt truyền ra trận trận tiếng sấm.
Nhìn cảnh tượng lật đổ tất cả suy đoán của mình, Lưu Tuyết Doanh đầu tiên là sửng sốt, sau đó giơ tay chỉ vào Diệp Dương Thành, quát mắng:
- Mau giết hắn cho ta.
- Ai dám động đến?
Cùng lúc đó, đám người Triệu Dong Dong đang âm thầm ẩn náu lần lượt hiện ra thân hình trên không trung, mười người vững vàng che chắn xung quanh Diệp Dương Thành.
Nhìn thấy đám người Triệu Dong Dong xuất hiện, nụ cười trên mặt Lưu Tuyết Doanh lập tức biến mất, lạnh lùng hạ lệnh:
- Giết.
- Gào.
Hơn tám mươi tên Huyết Vệ đã hoàn thành biến thân, nhận được mệnh lệnh của Lưu Tuyết Doanh, lập tức phóng lên cao hơn tám mươi thước, thân ảnh màu hồng sắc, nhào thẳng tới hướng Diệp Dương Thành.
Đối mặt với hơn tám mươi tên Huyết Vệ đồng loạt xông đến, sắc mặt đám người Triệu Dong Dong đều ngưng trọng, mỗi người điều động bản lĩnh xuất chúng của mình, chuẩn bị triển khai công kích với tám mươi tên Huyết Vệ.
Cũng chính vào lúc này, Diệp Dương Thành bị đám người Triệu Dong Dong che chắn ở giữa bất chợt động đậy, thanh âm trầm thấp giống như sấm sét nổ vang bên tai mọi người.
- Hôm nay, ta chính là đại biểu cho thiên đạo, tru diệt bọn cẩu tặc các ngươi. Dong Dong, các ngươi lui ra.
- Vâng, chủ nhân.
Nghe được mệnh lệnh của Diệp Dương Thành, đám người Triệu Dong Dong không chần chờ, thân ảnh lập tức chợt lóe, rời đến vị trí cách chỗ Diệp Dương Thành chưa đầy hai thước...
Diệp Dương Thành lơ lửng trên không trung, người mặc ngân giới, tay cầm ngân thương, mạnh mẽ giơ tay phải lên, nhắm mũi thương Bàn Long ngân thương vào một tầng mây dầy nặng đang phun ra nuốt vào tia chớp trên bầu trời, thanh âm vô cùng uy nghiêm phảng phất đến từ bên ngoài chín tầng mây.
- Chết.
- Ầm ầm...
Ở giữa thiên địa phút chốc trở nên sáng như ban ngày, mấy vạn đạo thiểm điện chui ra khỏi tầng mầy, cảnh tượng vạn lôi cùng phát, lại một lần nữa xuất hiện trên đảo Okinawa.
- Đáng chết...
Lưu Tuyết Doanh bị tràng diện này hù dọa hết hồn, trực tiếp mở hai cánh tay, bày ra một màn hào quang xung quanh người mình, không đợi nàng có bất cứ cử động gì nữa, tia chớp đã bắt đầu đánh xuống.
- Ầm ầm...
Tiếng sấm đinh tai nhức óc trở thành thanh âm duy nhất trên đảo Okinawa, trong cường quang chói mắt, Lưu Tuyết Doanh núp dưới màn hào quang màu xám tro cũng không nhịn được, nhắm hai mắt lại.
- Phụt...
Ba đạo thiểm điện đồng thời bổ vào màn hào quang, không đợi Lưu Tuyết Doanh tránh né hoặc tăng cường vòng bảo hộ, giống như nhận được lực hấp dẫn, trên trăm đạo tia chớp lại đồng thời bổ về phía nàng.
Độ công kích mạnh như thế, trong nháy mắt xé toang màn hào quang Lưu Tuyết Doanh vội vàng bày ra, thổi phù một tiếng, một ngụm máu tươi phun ra.
- Tại sao... Tại sao có thể như vậy?
Lưu Tuyết Doanh tự mình cảm nhận được tia chớp đã tăng cường uy lực gấp mấy lần lần trước, sắc mặt có chút ửng hồng khác thường, phun ra một ngụm máu tươi sợ ngây người...
Lần trước Diệp Dương Thành đánh thần tù giả, bất luận là trình độ thân thể cường hóa, hay là tiến độ tu luyện Cửu Tiêu thần quyết, cũng chỉ ở giai đoạn nhập môn, nói cách khác, lúc đó hắn nhiều lắm chỉ là một gã học đồ, các phương diện năng lực cũng không có được bao nhiêu.
Cuối cùng có thể thuận lợi đánh chết thần tù giả và hai tên thủ hạ của hắn phần lớn do may mắn. Nhưng hiện tại, Diệp Dương Thành không chỉ cường hóa thân thể của mình đến trình độ trung cấp cấp hai, đồng thời còn tiến vào Cửu Tiêu thần quyết tầng thứ hai.
Hơn nữa hiện tại hắn đã tiến vào hình thái chiến đấu, các phương diện năng lực cũng gia tăng rất lớn.
Cho nên nói, mặc dù thực lực hiện tại của Lưu Tuyết Doanh đã vượt xa lúc vừa mới rời khỏi không gian thần cấm, nhưng khi đối mặt với Diệp Dương Thành, nàng cũng có chút vô lực chống đỡ, huống chi còn là vội vàng bày ra màn hào quang phòng ngự?
Trong nháy mắt màn hào quang phòng ngự bị tia chớp xé nát, cũng chính là trong nháy mắt này, Lưu Tuyết Doanh bất chợt phát hiện cảnh tượng xung quanh mình thay đổi, tầng mây dày đặc trên bầu trời không biết từ lúc nào đã tản đi, thay vào đó là bầu trời xanh thăm thẳm, đám mây trắng phau...