Chấp Chưởng Thần Quyền

Chương 533. Nơi này không có chỗ cho ngươi nói chuyện

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nam đồng bốn năm tuổi được đưa vào trong Thẩm Phán điện, là thành viên trực hệ nhỏ tuổi nhất của Trịnh gia, trên mặt đứa bé không hề có chút thần sắc sợ hãi, ngược lại bộ dáng vô cùng hứng trí, vừa đi vừa quan sát, giống như đi tới nơi này du lịch ngắm cảnh.

Phán quan chủ thẩm vốn nên ngồi trên đài cao, nhìn thấy Trịnh Thần Diệu tiến vào, hắn đứng lên đi tới ngồi xổm trước mặt Trịnh Thần Diệu.

Ngay khi hắn mỉm cười định mở miệng hỏi chuyện, Trịnh Thần Diệu chợt dừng bước, nhìn phán quan chủ thẩm, lên tiếng hỏi:

- Ông chính là người khi dễ cha mẹ của cháu sao?

- Ách…

Phán quan chủ thẩm lần đầu tiên giao tiếp với trẻ con, bị câu hỏi làm kinh ngạc, sau đó cười lắc đầu, nói:

- Không phải.

- Nha…

Trịnh Thần Diệu thật thất vọng nga một tiếng, sau đó quay đầu quan sát cảnh tượng trong đại điện, lại hỏi:

- Người xấu khi dễ cha mẹ cháu đang ở đâu vậy?

- Cháu làm sao khẳng định có người xấu khi dễ cha mẹ cháu, mà không phải cha mẹ cháu khi dễ người khác đây?

Phán quan chủ thẩm có chút hăng hái nhìn Trịnh Thần Diệu, hỏi ngược lại một câu.

- Bởi vì cha mẹ của Thần Thần là người tốt.

Trịnh Thần Diệu ngẩng đầu, thật nhận chân hồi đáp:

- Họ chưa bao giờ khi dễ Thần Thần, họ không phải người xấu!

Đây là một loại hình thức suy nghĩ như thế nào vậy? Nghe được Trịnh Thần Diệu trả lời, phán quan chủ thẩm mơ hồ cảm thấy đau đầu, lắc đầu nhẫn nại cười hỏi:

- Vậy nếu Thần Thần tìm được người xấu khi dễ cha mẹ cháu thì sao? Cháu muốn làm như thế nào?

- Thần Thần sẽ tìm ông nội, cho ông nội phái người giết hắn!

Trịnh Thần Diệu thập phần khẳng định hồi đáp, trên mặt tràn đầy thần sắc nhận chân.

- Vậy nếu ông nội Thần Thần không giết được kẻ xấu kia đây?

Phán quan chủ thẩm tiếp tục cười hỏi.

- Vậy…vậy…

Trịnh Thần Thần bị câu hỏi này làm khó, giơ tay gãi đầu, sau đó nghiêng đầu lên tiếng:

- Vậy thì chờ Thần Thần trưởng thành, tiếp tục giết chết hắn!

- Mới vài tuổi mở miệng chính là kêu đánh kêu giết, cũng không biết Trịnh gia làm sao giáo dục đời sau!

Nụ cười trên mặt phán quan chủ thẩm hoàn toàn tiêu tán, đứng dậy hừ lạnh một tiếng, đi lên đài cao, từ trên nhìn xuống Trịnh Thần Diệu, hỏi:

- Nếu cháu trưởng thành cũng không giết được người xấu kia đây?

- Sẽ không.

Trịnh Thần Diệu thật nhận chân lắc đầu nói:

- Ông nội có nói qua, có chí ắt làm nên, chỉ cần có mục tiêu, nhất định sẽ thành công!

- Đã biết.

Hỏi vài câu như vậy, phán quan đã có hiểu biết nhất định về tình huống của Trịnh Thần Diệu, hắn gật đầu đưa tay lật văn kiện, cũng không thấy có bản ghi chép phạm tội của đứa bé này.

Nhìn Trịnh Thần Diệu, hắn cúi đầu trầm ngâm một phen, mở miệng nói:

- Trịnh Thần Diệu, nam, bốn tuổi, nguyên quán Khánh Châu Chiết Giang, không có bản ghi chép phạm tội, còn không đủ tiêu chuẩn đạt tới hình phạt, nhưng vì tình huống đặc thù, cần an bài tương lai như sau!

Đặt văn kiện lên bàn, phán quan chủ thẩm tuyên án:

- Cướp đoạt toàn bộ trí nhớ, an bài đến riêng một phòng trong hình khu sám hối, giao cho một ngục tốt phụ trách dạy dỗ trí nhớ mới cho hắn, sau khi hoàn thành cải tạo, tức khắc giao về cho thần sử trong khu vực an bài.

- Dạ!

Một ngục tốt gật đầu đáp, sau đó trong ánh mắt khó hiểu của Trịnh Thần Diệu, quay người bế đứa bé lên, sải bước đi ra đại điện.

Cướp đoạt trí nhớ, chuyện này các ngục tốt không khả năng làm được, chỉ phải đưa tới một khu kiến trúc tiến hành xử lý đặc thù, dưới tình huống không tổn thương đứa bé, có thể tiến hành xóa bỏ toàn bộ trí nhớ của đứa bé từ khi sinh ra tới bây giờ.

Sau khi tẩy sạch trí nhớ, Trịnh Thần Diệu như tờ giấy trắng, thần sử phụ trách dạy dỗ tri thức mới, gầy dựng lại lối suy nghĩ chính đạo cho tờ giấy trắng kia.

Về phần dạy dỗ xong trí nhớ mới, cần làm sao an bài không thuộc phạm vi chức trách của Thần Ngục. Về phần sau này sẽ có thần sử ám ảnh trên người nhân loại làm ra an bài thích hợp cho tương lai của Trịnh Thần Diệu.

Ít nhất Trịnh Thần Diệu sẽ không chết, mà huyết mạch Trịnh gia cũng lấy một loại phương thức khác kế thừa xuống. Loại phương pháp xử lý này, không thể nghi ngờ chính là biện pháp xử lý thích hợp nhất với tình hình hiện tại.

- Mang phạm nhân kế tiếp tiến vào.

Nhìn ngục tốt bế Trịnh Thần Diệu rời khỏi đại điện, phán quan chủ thẩm hít một hơi, thản nhiên tuyên triệu thành viên Trịnh gia kế tiếp.

Mà trong những thành viên của Trịnh gia, sẽ có người bị xóa bỏ trí nhớ hoặc là tiến hành sửa chữa tâm lý hay dẫn đường tiềm thức, cuối cùng rời khỏi Thần Ngục bắt đầu cuộc sống mới. Chỉ riêng vài thủ phạm chính là Trịnh Bang Huy, Trịnh bá, Trịnh Trường Vân…những tên cặn bã hai tay dính máu kia, chờ đợi bọn hắn chính là hình phạt cực kỳ nghiêm khắc, cùng vận mệnh thê thảm kiếp sau.

- Lần này, để cho ta đi trước đi.

Nghe thanh âm từ đại điện truyền ra, Trịnh Bang Huy nhẹ nhàng sửa lại cổ áo của mình, mỉm cười nhìn ngục tốt lên tiếng.

Nào ngờ ngục tốt vung roi, lạnh lùng quét mắt nói:

- Nơi này không có chỗ cho ngươi nói chuyện!

- Người của Trịnh gia biến mất.

Trên mặt Trần Hữu Quốc lộ vẻ mừng như điên không cách nào ức chế, thậm chí không kịp gõ cửa phòng, mạnh mẽ đẩy cửa tiến vào, lớn tiếng nói:

- Cha, người của Trịnh gia biến mất!

- Cái gì biến mất?

Trần Chấn Nguyên đang ngồi cạnh bàn xem sách, nhất thời không kịp phục hồi lại tinh thần, không nghe rõ con trai nói gì. Hắn buông quyển sách trong tay, quay đầu bất mãn nói:

- Hốt hoảng như vậy, còn thể thống gì?

- Cha, con…

Trần Hữu Quốc ngẩn ra, chợt hiểu cha mình chưa nghe rõ lời của mình vừa nói, định giải thích đã bị mắng tiếp.

- Đã ba mươi tám tuổi rồi, còn muốn cha đuổi theo sau dạy dỗ hay sao?

Trần Chấn Nguyên ngắt lời con trai, chống tay lên bàn nói:

- Chẳng lẽ con quên cha đã dặn con thế nào lúc giao tập đoàn cho con quản lý sao?

Trần Chấn Nguyên lại gật nhẹ đầu, nói:

- Nói đi, rốt cục có chuyện gì?

- Cha, vừa rồi con nói, người Trịnh gia không thấy, toàn bộ đều không thấy!

Trần Hữu Quốc vui sướng nói:

- Kể cả Trịnh gia lão đầu tử Trịnh Bang Huy, còn có con của hắn, con dâu, cháu trai, cháu gái, đều không thấy!

- Cái gì?

Trần Chấn Nguyên thất thanh kinh hô, thất thố kéo tay con trai:

- Con lặp lại lần nữa?

- Cha, con nói, toàn bộ người Trịnh gia đều đã biến mất không còn nhìn thấy!

Trần Hữu Quốc lặp lại lần nữa.

- Từ Trịnh Bang Huy xuống tới Trịnh Thần Diệu, tất cả đều biến mất!

- Biến mất?

Trần Chấn Nguyên nhất thời không kịp phản ứng, thất thần nỉ non:

- Vì sao lại biến mất đây?

Nếu tin tức là thật, chẳng phải nói…tâm tư chuyển động thật nhanh, Trần Chấn Nguyên lên tiếng hỏi:

- Biết là ai làm sao?

- A?

Trần Hữu Quốc sửng sốt, cười lắc đầu:

- Tạm thời còn không biết…

Chương 671-1: Tuyệt đối chết chắc! (Thượng)

- Tất cả sản nghiệp của Trịnh gia cần niêm phong, ít nhất phải làm ra an bài nhất định đối với chuyện tiến hành che dấu này.

Sở Minh Hiên lấy thân phận phụ tá của Diệp Dương Thành buổi tối hôm đó liền đi tìm Vu Tranh Vanh còn đang ở Hàng Châu, ngồi trên ghế sa lon trong phòng khách nói với Vu Tranh Vanh:

- Những phương diện tương quan khác chúng ta đã chuẩn bị xong, còn lại sẽ phải xem phía bên tỉnh trưởng ngươi an bài.

Trắng trợn mưu đoạt sản nghiệp của Trịnh gia, còn tìm một tỉnh trưởng như Vu Tranh Vanh tiến hành trao đổi, lá gan này, sợ rằng ngoại trừ Diệp Dương Thành và những thần sử trong tay hắn, người bình thường thật đúng là không làm được, cũng không dám làm như vậy

Nghe thấy Sở Minh Hiên đi thẳng vào vấn đề, trong lòng Vu Tranh Vanh dĩ nhiên còn có băn khoăn, nhưng chuyện đã đến tình trạng này, hắn có muốn cự tuyệt cũng không thể. Nhìn Sở Minh Hiên vẻ mặt bình tĩnh, Vu Tranh Vanh khẽ gật đầu, nói:

- Chỉ cần không phải chuyện trái lương tâm, ta sẽ tận lực hiệp trợ.

- Thật ra việc cần tỉnh trưởng làm vô cùng đơn giản.

Sở Minh Hiên khẽ mỉm cười với Vu Tranh Vanh, chậm rãi mở miệng nói:

- Trịnh gia tư thông với địch bán nước, làm rối loạn kỷ cương, tự biết tội không thể thứ, cho nên chiều nay đã trốn khỏi Trung Quốc, chính phủ đã phát lệnh truy nã đám đầu não nghi phạm Trịnh Bang Huy, Phùng Tử Kiện, Trịnh Trường Vân, đồng thời khóa sổ tiến hành đấu giá tất cả sản nghiệp dưới danh nghĩa Trịnh gia.

Vu Tranh Vanh ngây ngẩn cả người, không ngờ đối phương vừa bắt cả nhà Trịnh gia, bây giờ còn muốn chụp đống phân chó tư thông với địch bán nước lên đầu Trịnh gia, cái gọi là đấu giá và truy nã, chỉ là tung hỏa mù với bên ngoài mà thôi.

Trịnh gia lẩn trốn ra nước ngoài, chính phủ dĩ nhiên có thể niêm phong tất cả sản nghiệp của Trịnh gia, sau đó tiến hành cái gọi là đấu giá, người tham dự đấu giá dùng bắp đùi suy nghĩ cũng có thể nghĩ ra, nhất định là người của thần ngục, hoặc là nói người của Diệp Dương Thành.

Phương thức này vô cùng đơn giản, cũng là phương thức trực tiếp nhất hữu hiệu nhất, kể từ đó, sản nghiệp của Trịnh gia có thể danh chánh ngôn thuận đưa về danh nghĩa của Diệp Dương Thành, hơn nữa dưới sự hướng dẫn của tin tức truyền thông... dân thường căn bản không thể nào biết tình huống thật sự trong chuyện này.

Vu Tranh Vanh không có lý do cự tuyệt, càng không thể cự tuyệt. Sau khi chần chờ gật đầu đáp ứng yêu cầu của Sở Minh Hiên, hắn liền mở miệng dò hỏi:

- Như vậy, người của Trịnh gia bị các ngươi bắt đi cùng với...

- Người của Trịnh gia sẽ phải chịu thẩm phán công chính, nên giết chết hay giam giữ do thần ngục quyết định, ta không thể làm chủ.

Sở Minh Hiên khẽ gật đầu với Vu Tranh Vanh, nhưng ngay sau đó lắc đầu nói:

- Nhưng có thể khẳng định một điều là, nhi tử Vu Hải Thanh của ngươi, tuyệt đối chết chắc.

Trước mặt cha người ta, mà nói nhi tử của ngươi chết chắc... Sở Minh Hiên đúng là hoàn toàn không sợ Vu Tranh Vanh thẹn quá thành giận, còn Vu Tranh Vanh cũng chỉ có thể cười khổ lắc đầu, cảm nhận được một cảm giác vô lực sâu sắc.

Hắn gật đầu trầm mặc, lúc này, hắn căn bản không biết mình còn có thể nói cái gì, hoặc là làm những gì. Sự cường thế của thần ngục hắn đã nhìn thấy rồi, Vu Hải Thanh cũng đúng là tự làm tự chịu, dựa theo luật pháp bình thường, Vu Hải Thanh vẫn không tránh khỏi cái chết.

Dù sao cũng là chết, hơn nữa phía bên trung ương lại có thái độ mập mờ với thần ngục, khiến cho Vu Tranh Vanh cảm thấy thần ngục có lẽ còn chứa sắc thái của chính phủ, đành phải cố nén đau thương, trầm mặc không nói lời nào.

Chú ý tới phản ứng của Vu Tranh Vanh, Sở Minh Hiên cũng không cảm giác có chỗ nào không ổn, sau khi đạt được thống nhất với Vu Tranh Vanh ở vấn đề xử lý sản nghiệp Trịnh gia, hắn cả cười đứng dậy nói:

- Vậy ta không quấy rầy tỉnh trưởng nghỉ ngơi, ngày mai trong hội nghị thường ủy Tỉnh ủy, kính xin tỉnh trưởng che chở nhiều hơn cho Trịnh gia...

- Hội nghị thường ủy Tỉnh ủy?

Vu Tranh Vanh cau mày, thấy Sở Minh Hiên chuẩn bị rời đi, trầm giọng nói:

- Ngầm giúp đỡ một chút tuyệt đối không thành vấn đề, nhưng ở hội nghị thường ủy...

- Ha ha, Vu tỉnh trưởng xin yên tâm.

Sở Minh Hiên tự đắc mỉm cười, thần sắc vô cùng bình tĩnh nói:

- Hội nghị thường ủy chẳng qua là một khâu trong kế hoạch này, chứng cớ Trịnh gia phản quốc trốn đi đã được chuyển giao cho một vị thường ủy, ngày mai Vu tỉnh trưởng chỉ cần đồng ý đề nghị của mấy vị thường ủy là được.

- Ta...

Lúc này, Vu Tranh Vanh xem như triệt để phát mộng. Hội nghị thường ủy chẳng qua là một khâu trong kế hoạch, chứng cớ đã chuyển giao cho một thường ủy... Chuyện này ý vị như thế nào? Ý nghĩa khi hắn hoàn toàn không biết chuyện, thường ủy tỉnh ủy đã bị thẩm thấu, ở bên cạnh hắn, tồn tại một số quan viên của phe phái thần ngục... Hay là thành viên thường ủy tỉnh ủy Chiết Giang.

Cho đến lúc này, Vu Tranh Vanh mới nhìn rõ cường thế của thần ngục rốt cuộc đạt đến loại trình độ nào, khó trách đối phương trắng trợn tìm tới tận cửa như thế, khó trách...

Rất nhiều đầu mối không thể làm rõ tựa hồ trong nháy mắt này có được đáp án hoàn mỹ, sau khi suy xét kỹ những chuyện này, Vu Tranh Vanh mới chính thức cảm nhận được thần ngục vốn không phải là một tổ chức dân gian đơn giản, có lẽ... cường thế của thần ngục đã vượt qua trung tâm xử lý sự kiện siêu tự nhiên thần bí của quân đội trước kia.

Vu Tranh Vanh không biết tại sao mình lại nghĩ như vậy, nhưng giác quan thứ sáu của nam nhân nói cho hắn biết, chuyện này có thể là thật, hơn nữa, tình huống có thể còn muốn mạnh hơn hắn suy đoán.

Lần đầu tiếp xúc với bộ mặt thực sự của thần ngục, giống như một góc của băng sơn lộ ra, khiến cho Vu Tranh Vanh đứng ngây người tại chỗ, cho đến khi Sở Minh Hiên lặng yên rời đi hơn nửa phút, hắn mới thoáng phục hồi tinh thần, vẻ mặt lộ ra thần sắc vô cùng phức tạp...

Hắn không biết trong nước có thêm một tổ chức quyền thế ngập trời như vậy, đối với quốc gia và dân chúng rút cuộc là phúc hay là họa? Hắn không biết, hắn thật sự không biết.

Một mình ngồi trên trên ghế sa lon, vẻ mặt ngây dại, sắc mặt âm tình bất định suy nghĩ... Sau hồi lâu, Vu Tranh Vanh đứng dậy thở dài một hơi, thu thập tâm tư lộn xộn, hắn lấy điện thoại ra chần chờ chốc lát, cuối cùng bấm máy.

- Có chuyện gì à?

Bên kia điện thoại truyền đến thanh âm của một nữ nhân trung niên, còn kèm theo những tiếng tiếng vang lạo xạo, rõ ràng đang chà xát mạt chược.

- Ngươi bây giờ đang ở đâu?

Vu Tranh Vanh cố gắng bình tĩnh, đè nén lửa giận trong lòng mở miệng hỏi.

- Ta ở câu lạc bộ Minh Hải đánh bài với mấy người bằng hữu.

Nữ nhân kia rất bình thường trả lời một câu, tiếp theo cũng có chút không giải thích được hỏi lại:

- Có chuyện gì sao?

- Hiện tại trở lại cho ta.

Vu Tranh Vanh hít vào một hơi thật sâu, nắm chặt tay phải thành quả đấm, rít lên:

- Ngay lập tức.

- Đánh bài...

Chương 671-2: Tuyệt đối chết chắc! (Hạ)

Giọng điệu cứng rắn của nữ nhân mới nói được một nửa, Vu Tranh Vanh đã cúp điện thoại, sắc mặt âm trầm tựa hồ có thể chảy ra nước.

...

- Chủ nhân, mọi việc đã chuẩn bị xong, dự tính chậm nhất là 9h sáng mai, sẽ tiến hành mở buổi công bố tin tức về chuyện Trịnh gia phạm tội lẩn trốn.

Sở Minh Hiên trở lại trong phòng khách căn phòng 505 ở Thủy Tinh Hoa Uyển, khom người nói với Diệp Dương Thành đang ngồi ở trước bàn dùng cơm.

- Ừ.

Nghe được hồi báo của Sở Minh Hiên, Diệp Dương Thành dĩ nhiên không cảm thấy kinh ngạc, hắn cầm giấy ăn lau miệng, gật đầu nói:

- Sáng ngày mai ngươi dẫn theo Trần Viễn Hằng tới Trần gia, nhanh chóng giải quyết chuyện này.

- Vâng, chủ nhân.

Sở Minh Hiên khẽ khom người đáp ứng, sau đó chủ động biến mất trong phòng khách, đi tu luyện.

Còn Diệp Dương Thành sau khi ăn khuya xong, đứng dậy ngồi xuống ghế sa lon trong phòng khách, mở TV xem qua loa một lát rồi tắt đi, ngồi lẳng lặng một mình trong phòng khách, giơ tay lên xoa nắn cằm, như có điều suy nghĩ.

Sản nghiệp kinh doanh chủ yếu của Trịnh gia cũng giống như Trần gia, đều là sản xuất thiết bị điện. Chuyện hai tập đoàn công ty thống nhất thành một, hơn nữa tặng cho Trần gia ba mươi phần trăm cổ phần, nghiêm khắc mà nói đối với Trần gia là buôn bán lời, nhưng đứng trên góc độ của Diệp Dương Thành đối đãi với vấn đề này, lại không có khác biệt giữa lời và thiệt.

Trần gia rất thượng đạo, hơn nữa ấn tượng đầu tiên của Diệp Dương Thành đối với Trần gia cũng không tệ, để Trần gia cùng phát triển, thật ra cũng không phải chuyện gì khó khăn.

Mấu chốt là, sau khi hai công ty này thống nhất, Diệp Dương Thành dĩ nhiên không thể dành quá nhiều thời gian đi quản lý công ty mới, nói cách khác, sau khi công ty thống nhất, quản lý công ty vẫn giao cho người của Trần gia chịu trách nhiệm, đồng thời, khi sản nghiệp Trịnh gia bị đấu giá, Trần gia cũng là chủ đạo cạnh tranh, chỉ có Trần gia mới có thể chụp được tất cả sản nghiệp của Trịnh gia.

Căn cứ vào nguyên nhân này, lúc này Diệp Dương Thành đã quyết định chủ ý, sẽ không đưa công ty mới vào danh nghĩa tập đoàn Diệp thị sắp được thành lập, nguyên nhân thật ra cũng tương đối đơn giản.

Chủ yếu bởi vì tập đoàn Diệp thị phải do Diệp Dương Thành hoàn toàn khống chế cổ phần, Trần gia chiếm ba mươi phần trăm cổ phần công ty mới, điểm này đã vượt ra khỏi điểm giới hạn Diệp Dương Thành có thể tiếp nhận.

Tiếp theo, tập đoàn Diệp thị được thành lập, ý nghĩa chính là phát triển thực nghiệp, tích lũy tài chính, sau đó đưa số tiền lợi nhuận này đến quỹ từ thiện Dương Thành, đầu tư vào sự nghiệp từ thiện, vì vậy số tài chính bản thân Diệp Dương Thành có thể sử dụng chỉ sợ cũng vô cùng có hạn.

Vì vậy bảy mươi phần trăm cổ phần chiếm cứ bên công ty mới và phần hoa hồng lợi nhuận của công ty chính là tài chính tư nhân của Diệp Dương Thành, hoàn toàn khác biệt với tài chính của tập đoàn Diệp thị, tập đoàn Diệp thị căn bản đứng ở góc độ từ thiện sử dụng mà thôi.

Cho nên nói, sau khi sản nghiệp của Trần gia và Trịnh gia kết hợp với nhau, ngoài chia cho tập đoàn Diệp thị, sẽ trở thành một chủ thể hoàn toàn mới, chủ yếu chịu trách nhiệm cho Diệp Dương Thành, hoặc là nói chi trả một số tiêu xài của lão Diệp.

Nghĩ tới đây, Diệp Dương Thành căn bản cũng xác định được phân chia của sản nghiệp dưới danh nghĩa mình, hơn nữa Vương Tuệ Tuệ đã tới huyện Ôn Lạc...

- Không sai biệt lắm có thể an tâm tu luyện.

Sau khi suy tính trước sau, xác định không có chuyện gì bị bỏ sót, Diệp Dương Thành mới từ trên ghế salon đứng dậy, thở dài một hơi.

Hắn phải đến địa phủ một chuyến, phải biết rõ số lần hạn chế của thần ngục lệnh xuyên qua hai giới âm dương rút cuộc là như thế nào.

Hiện tại tiến triển tu luyện Cửu Tiêu thần quyết của Diệp Dương Thành đã ổn định ở tầng thứ ba trung kỳ, dựa theo phương thức tu luyện bình thường, nếu như Diệp Dương Thành muốn đột phá đến tầng thứ tư..., ít nhất phải mất ba tháng, mà từ tầng thứ tư đột phá đến tầng thứ năm, ít nhất cũng phải bảy tám tháng.

Mà vị thần trung đẳng kia không tới hai năm sẽ tìm tới tận cửa, thời gian để lại cho Diệp Dương Thành đã vô cùng có hạn, hắn phải thừa dịp hiện tại, đối phương còn chưa đánh đến tận cửa, đột phá Cửu Tiêu Thần Cách đến tầng mười tám, tu luyện Cửu Tiêu thần quyết tới trình độ tầng thứ mười thấp nhất.

Chỉ có như vậy, khi vị thần trung đẳng kia tới cửa, Diệp Dương Thành mới có thể dựa vào ưu thế khu vực quản lý, không nói giết chết đối phương, ít nhất cũng có thể tự vệ. Nếu như ngay cả tự vệ cũng không làm được, nói gì đánh chết đối phương, cướp lấy thần cách trung cấp của đối phương?

Căn cứ vào những nguyên nhân này, Diệp Dương Thành phải nắm chặt sắp xếp thời gian nhân thủ, điên cuồng đề thăng cấp bậc Cửu Tiêu Thần Cách, đồng thời còn phải gia tăng tiến triển tu luyện Cửu Tiêu Thần Cách.

Hai chuyện này cần đồng thời tiến hành, như vậy, trọng trách rơi lên người Diệp Dương Thành hắn cũng lớn hơn rất nhiều, áp lực dĩ nhiên cũng như vậy.

Đề thăng cấp bậc Cửu Tiêu Thần Cách, trước mắt phương thức tốt nhất chắc chắn chính là làm nhiệm vụ, hoàn thành giai đoạn cuối cùng của mấy nhiệm vụ, công đức huyền điểm thu hoạch được ít nhất cũng có thể trợ giúp Diệp Dương Thành tăng lên ba cấp bậc Cửu Tiêu Thần Cách, ngoài ra, quản lý khu vực quản lý, duy trì ích lợi căn bản của Hoa Hạ thần quốc, cũng là cách chủ yếu để tích lũy công đức huyền điểm.

Đối với đề thăng cấp bậc Cửu Tiêu Thần Cách, hiện tại mặc dù Diệp Dương Thành gấp gáp, nhưng cũng hiểu được chỉ có thể tiến hành theo chất lượng, căn bản không thể một hơi ăn to bụng được, điều chân chính khiến hắn cảm thấy gấp gáp, thật ra vẫn là tiến triển tu luyện Cửu Tiêu thần quyết, đến bây giờ còn dừng lại ở tầng thứ ba, muốn trong hai năm thông qua cách tu luyện bình thường tới tầng thứ mười quả thật...

Đây cơ bản chính là nhiệm vụ không có khả năng, cho nên phương pháp duy nhất của hắn, chính là tiến vào địa phủ săn giết những ác quỷ kia, cũng chỉ có phương thức này mới có thể gia tốc tiến trình tu luyện Cửu Tiêu thần quyết của hắn.

Hiện tại khó khăn bày ra trước mặt hắn, chính là số lần thần ngục lệnh ra vào địa phủ, hắn cũng không rõ ràng, làm thế nào mới có thể gia tăng số lần thần ngục lệnh ra vào hai giới âm dương? Muốn biết rõ chuyện này, hắn nhất định phải đến địa phủ từ từ nghiên cứu, có lẽ chỉ có như vậy, hắn có thể biết rõ tình huống thật sự của thần ngục lệnh.

Nghĩ tới đây, Diệp Dương Thành cũng không chần chờ nữa, lên lầu tiến vào phòng ngủ của mình, đứng yên trước gương tủ quần áo, hít vào một hơi thật sâu, sau đó lấy từ trong không gian Cửu Tiêu ra tấm thần ngục lệnh lớn bằng lòng bài tay, mạnh mẽ vứt vào giữa không trung, quát lên một tiếng:

- Lối đi âm dương, mở.

- Tranh...

Thần ngục lệnh bị Diệp Dương Thành ném vào giữa không trung, trong giây lát phát ra một tiếng giòn vang như bảo đao ra khỏi vỏ, bay di động đến vị trí cách mặt đất ước chừng hai thước tám, bắt đầu dán lên trần nhà, nhanh chóng xoay tròn, chiếu một đạo ánh sáng màu đỏ sậm, rơi lên sàn nhà trước mặt Diệp Dương Thành.