Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thân thể huyết nhục dù sao vẫn là thân thể huyết nhục, bất luận là lợi dụng ngoại lực tăng cường như thế nào, cũng không cách nào thay đổi bản chất huyết nhục của nó, cho nên thể trọng sẽ không nhận được quá nhiều tăng trưởng. Nhưng lần này thì khác, lần này rèn luyện thể phách là trực tiếp hủy diệt huyết nhục và xương cốt toàn thân, sau khi trải qua gây dựng lại mới hình thành thân thể cuối cùng, cho nên, hiện tại chất lượng của khối thân thể này vượt xa chất lượng của khối thân thể trước khi gây dựng lại.
Sau khi chất lượng phát sinh biến hóa, trực tiếp khiến cho thể trọng Diệp Dương Thành điên cuồng tăng trưởng, ví dụ đơn giản đó chính là nếu như so sánh cơ thể nhục trước kia của Diệp Dương Thành là cây cối..., như vậy huyết nhục trong cơ thể hắn hiện tại chính là sắt tinh khiết, có hình dáng giống nhau, nhưng sức nặng tuyệt đối khác nhau.
Sau khi nghĩ thông suốt điểm này, Diệp Dương Thành khó tránh khỏi có chút buồn bực, mặc dù đã biết nguyên nhân căn bản của gia tăng thể trọng, nhưng... thể trọng có thể trực tiếp áp gãy khung giường, vậy cuộc sống sau này phải làm sao?
Nói trắng ra là, khi hắn muốn gần gũi với Lâm Mạn Ny, trời ạ, sức nặng hơn một ngàn cân đè lên... Đây không phải là muốn chết sao?
Trương Ngọc Thiến cẩn thận nhìn thần sắc âm tình bất định trên mặt Diệp Dương Thành, lại nhìn khung giường và sàn nhà gãy lìa bên trong gian phòng, liên tưởng tới chuyện Diệp Dương Thành cần cân điện tử, suy nghĩ một chút cũng hiểu chỗ buồn rầu hiện tại của Diệp Dương Thành.
Nàng cúi đầu suy nghĩ một lát, sau đó bất chợt ngẩng đầu nhỏ giọng nói với Diệp Dương Thành:
- Chủ nhân, ngài vì thể trọng quá nặng mà cảm thấy buồn rầu sao?
- Ừ?
Diệp Dương Thành đang cau mày suy nghĩ biện pháp giải quyết ngây ra một lúc, tiếp theo gật đầu nói:
- Làm sao? Ngươi có biện pháp giải quyết?
- Cái này... Người hầu cũng không biết phương pháp này có tác dụng hay không.
Trương Ngọc Thiến chần chờ nói:
- Người hầu nhớ, chủ nhân có một loại pháp thuật phi hành hư không, nếu lực lượng quá lớn là có thể bay lên, nếu như giảm bớt lực lượng thâu xuất, có phải có thể...
- Là biện pháp đó.
Không đợi Trương Ngọc Thiến nói hết, Diệp Dương Thành đã hiểu ý của nàng, nhất thời hai mắt tỏa sáng gật đầu nói:
- Bất kể hữu dụng hay không, cứ thử trước rồi hãy nói.
Trương Ngọc Thiến cung kính lui qua một bên, không lên tiếng nữa, nàng biết, làm một hầu, chuyện đã nói xong, nói thêm lời nào nữa..., cũng có chút quá giới hạn.
Nàng biết mình không so sánh được với Triệu Dong Dong và Tiểu Thương Ưu Tử, càng biết mình không sánh bằng Lâm Mạn Ny, cho nên vị trí của nàng căn bản không phân cao thấp với đám người Hình Tuấn Phi, Đường Thái Nguyên.
Sau khi Trương Ngọc Thiến cung kính lui sang một bên, Diệp Dương Thành cũng nóng lòng giải quyết vấn đề thể trọng của mình quá nặng, cho dù biết hành không thuật ngay cả hữu hiệu, cũng chỉ là hiện tượng giả dối, cũng không phải giảm bớt thể trọng chân chính. Nhưng đối với trạng thái hiện tại của hắn, cho dù là giả dối cũng nhất định phải thử một chút.
Nghĩ tới đây, Diệp Dương Thành cũng không chần chờ nữa, trực tiếp hít vào một hơi, điều ra một tia linh lực từ trong Cửu Tiêu Thần Cách, quát khẽ:
- Nhất điểm linh lực, hành không thuật.
Điểm linh lực bị điều ra nhanh chóng hóa thành một đạo khí thể vô ảnh vô hình bao trùm mặt ngoài thân thể Diệp Dương Thành. Lúc này, Diệp Dương Thành thật sự cảm giác được thân thể của mình tựa hồ nhẹ đi một chút, nhưng người vẫn vững vàng đứng trên sàn nhà.
Không do dự, hắn nhấc chân đi tới chiếc cân điện tử, sau đó...
- Tích tích tích tích...
Chiếc cân điện tử lập tức phát ra một trận thanh âm cảnh cáo vượt quá giới hạn, Diệp Dương Thành bất đắc dĩ, chỉ có thể bước xuống, sau đó giải trừ một điểm linh lực hành không thuật, sau khi chần chờ một lát, thi triển năm điểm linh lực hành không thuật.
Tiếp theo đứng trên cân điện tử, vẫn là một trận tích tích tích báo động, hiển nhiên thể trọng của Diệp Dương Thành vẫn không thể nào xuống đến phạm vi cân điện tử có thể thừa nhận.
Lần này Diệp Dương Thành không bước xuống chiếc cân điện tử nữa, sau khi nhìn thấy thi triển năm điểm linh lực hành không thuật cũng mất đi hiệu lực, hắn lập tức giơ tay lên giải trừ đạo hành không thuật này, giống như diễn luyện ngàn vạn lần, đồng thời giải trừ sẽ tiếp tục thi triển một đạo hành không thuật tiêu hao ba mươi điểm linh lực.
Khi ba mươi điểm linh lực bị chuyển đổi thành một đạo khí thể vô ảnh vô hình, bao trùm khắp mặt ngoài thân thể của hắn, hắn rốt cục cảm nhận được tương đối rõ ràng, thân thể có dấu hiệu nhẹ đi.
Lại cúi đầu nhìn chiếc cân điện tử, Diệp Dương Thành lộ ra nụ cười, bảy trăm năm mươi ba cân miễn cưỡng đạt đến phạm vi cân điện tử có thể thừa nhận, cũng chứng minh, lợi dụng hành không thuật giảm bớt sức nặng thân thể, hoặc là nói phương pháp thoát khỏi lực hấp dẫn giảm bớt thể trọng có hiệu quả.
Có mở đầu tốt đẹp này, Diệp Dương Thành cũng bắt đầu từ từ điều tiết số lượng thâu xuất linh lực, nhìn thấy thể trọng trên cân điện tử không ngừng giảm bớt, tâm tình có chút nặng nề ban đầu của hắn cũng nhanh chóng chuyển biến tốt đẹp.
Bảy trăm hai mươi cân... Sáu trăm ba mươi cân... 510 cân... 360 cân... Cho đến khi Diệp Dương Thành thi triển linh lực hành không thuật điều chỉnh đến tám mươi điểm, thể trọng trên cân điện tử mới cố định ở trình độ 180 cân, so với thể trọng bình thường ban đầu của hắn đúng là độc nhất vô nhị.
Dĩ nhiên, đây chỉ là một giả tượng, chẳng qua là Diệp Dương Thành thông qua pháp thuật đạt tới một mục đích nhỏ, chỉ cần giải trừ hành không thuật, thể trọng của hắn vẫn như thế, căn bản không thể nào nhận được thay đổi căn bản.
Chẳng qua đối với kết quả như thế, đã khiến Diệp Dương Thành tương đối hài lòng. Chỉ cần có thể khống chế thể trọng đến một phạm vi tương đối bình thường, chuyện một số người bình thường có thể làm được hắn cũng có thể dễ dàng làm được, như vậy là đủ rồi.
- Nói chuyện hai ngày nay đi.
Sau khi giải quyết vấn đề thể trọng quá nặng, Diệp Dương Thành vẫn duy trì hành không thuật tám mươi điểm linh lực vào phòng vệ sinh giải quyết vấn đề cá nhân, sau đó đi xuống lầu ngồi xuống trước bàn ăn, vừa ăn bữa trưa Tiểu Thương Ưu Tử chuẩn bị, vừa lên tiếng nói với Trương Ngọc Thiến.
- Vâng, chủ nhân.
Nghe thấy lời nói của Diệp Dương Thành..., Trương Ngọc Thiến đã sớm sửa sang lại chuyện đã xảy ra hai ngày qua lập tức bước ra một bước, vẫn duy trì khoảng cách chừng hai thước với Diệp Dương Thành, cúi người hồi báo:
- Phía bên thành phố Cù Hằng, Dương Đằng Phi đã hoàn thành giao tiếp với vợ chồng Hoàng Thương Tùng, công ty ăn uống giải trí Cửu Hổ đã dựa theo phân phó của chủ nhân, chính thức đổi tên là công ty ăn uống Cửu Châu, dự tính trong vòng mười ngày, một khách sạn bốn sao dưới danh nghĩa công ty ăn uống Cửu Châu sẽ khai trương, chính thức tiến hành khởi xướng thị trường ăn uống cao cấp của thành phố Cù Hằng.
Chương 692-1: Trừ phi hắn bị ép buộc (Thượng)Nói một hơi tới đây, Trương Ngọc Thiến dừng lại trong chốc lát, sửa sang lại lời nói, sau đó mới nói tiếp:
- Trước mắt Dương Đằng Phi vẫn không cách nào bứt ra khỏi thành phố Cù Hằng, trở về bên cạnh chủ nhân, chủ yếu vẫn ở lại thành phố Cù Hằng tiếp tục quan sát năng lực làm việc của vợ chồng Hoàng Thương Tùng và chịu trách nhiệm cung ứng âm linh thảo cắt miếng, quá trình này ước chừng cần một tuần lễ.
- Ngoài ra, phía bên chủ mẫu Lâm Mạn Ny ngày hôm qua đã chính thức bắt đầu xây dựng con đường quốc lộ cuối cùng của huyện tự trị Tử Vân, dự tính trong vòng hai mươi ngày có thể làm xong toàn diện, hoàn thành tất cả kế hoạch hành thiện của quỹ từ thiện ở huyện tự trị Tử Vân Miêu.
- Tám giờ ba mươi phút sáng hôm nay, người phát ngôn của bộ công an chính phủ Trung Quốc đã mở một buổi công bố tin tức, tuyên bố Trịnh gia phạm tội đánh cắp cơ mật quốc gia, hiện tại toàn tộc đã lẩn trốn, trước mắt đã phát lệnh truy nã, trong phạm vi toàn cầu truy nã bảy thành viên trực hệ cùng thê tử con gái của Trịnh gia bao gồm Trịnh Trường Vân, Trịnh Bang Huy, trong đó số tiền treo giải thưởng của Trịnh Bang Huy cao gần năm trăm vạn nhân dân tệ.
- Đồng thời, người phát ngôn của bộ công an còn tuyên bố niêm phong tất cả sản nghiệp của Trịnh gia ở trong nước, trong vòng hai ngày tiến hành đấu giá nửa công khai, xí nghiệp tham gia buổi đấu giá hơn ba mươi sáu cái...
- Chín giờ ba mươi phút sáng hôm nay, phòng công an tỉnh Chiết Giang mở một buổi thông báo tin tức, trình bày cặn kẽ đủ loại tội ác của Trịnh gia, đem hành động đấu giá sản nghiệp Trịnh gia thành quang minh hóa, chính nghĩa hóa, công khai hóa...
- Bốn giờ chiều hôm qua, thần sử nhập thân vào thể xác Chính Nhân Thiên Hoàng Nhật Bản truyền tin tức về, danh sách thành viên nội các mới của Nhật Bản đã được định ra, trong đó Thủ tướng nội các do một tên thần sử nhập vào, còn lại đa số đại thần nội các cũng là quan viên phe phái thân hoa, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, lần tổng tuyển cử này người thắng trận chính là quan viên trong nhóm điều động này.
Một hơi lưu loát nói nhiều như vậy, cho đến lúc này, Trương Ngọc Thiến mới dừng lại, vẻ mặt có chút cổ quái nói:
- Hơn mười giờ hôm qua, chưởng môn nhân Koichi Yamaguchi của tài phiệt Yamaguchi Nhật Bản bái kiến Chính Nhân Thiên Hoàng, trong đó có nhiều lần nhắc tới chủ nhân.
- Nhắc tới ta?
Đang vừa ăn vừa lắng nghe chuyện xảy ra hai ngày qua từ miệng Trương Ngọc Thiến, Diệp Dương Thành không khỏi ngây ra một lúc, sau đó hỏi:
- Hắn nhắc tới ta làm gì?
- Hắn nói...
Trương Ngọc Thiến khẽ cúi đầu, nói:
- Hắn có thể khẳng định chủ nhân chính là người ngân giáp thần bí.
- Cái gì?
Diệp Dương Thành nhất thời như bị dẫm vào đuôi nhảy lên, sắc mặt có chút khiếp sợ:
- Làm sao hắn lại biết?
- Đợi một chút.
Sau khi có chút khiếp sợ hỏi một câu, Diệp Dương Thành phục hồi tinh thần, giơ tay lên chọc chọc vào lồng ngực của mình, hỏi Trương Ngọc Thiến:
- Ngươi là, chưởng môn nhân Koichi Yamaguchi của tài phiệt Yamaguchi, tìm Chính Nhân Thiên Hoàng bị thần sử nhập thân, sau đó nói với thần sử kia, Diệp Dương Thành của huyện Ôn Lạc Trung Quốc, chính là người ngân giáp cực kỳ thần bí?
- Đúng vậy, chủ nhân.
Trương Ngọc Thiến khẽ cúi người, gật đầu đáp:
- Koichi Yamaguchi chỉ mặt gọi tên, thậm chí còn mang theo hình của chủ nhân, trực tiếp nói chủ nhân chính là người ngân giáp.
- Quái...
Được Trương Ngọc Thiến trả lời khẳng định, Diệp Dương Thành cũng biết không phải mình nghe nhầm, mà là xác thực Koichi Yamaguchi tìm Chính Nhân Thiên Hoàng cung cấp hình của hắn, nói chuẩn xác, Diệp Dương Thành hắn chính là người ngân giáp.
Sau khi xác định điểm này, Diệp Dương Thành cũng khó tránh khỏi nhíu mày, nói:
- Thân phận của ta chỉ giới hạn cho mấy người biết, mấy người này cũng sẽ không tiết lộ thân phận thật sự của ta ra ngoài, Koichi Yamaguchi ở tận Nhật Bản, làm thế nào lại biết ta chính là người ngân giáp?
- Tình hình cụ thể người hầu cũng không biết rõ.
Trương Ngọc Thiến nhẹ nhàng lắc đầu, nói tiếp:
- Nhưng, khi Koichi Yamaguchi tìm đến Chính Nhân Thiên Hoàng, sắc mặt trấn định hơn nữa tự tin, nhìn từ cử động của hắn, sợ rằng không chỉ là suy đoán, mà là hắn quả thật đã khẳng định thân phận của chủ nhân, chẳng qua người hầu cũng không rõ Koichi Yamaguchi thông qua cách nào để hiểu rõ những chuyện này.
- Bất kể hắn thông qua cách nào, cũng không thể lưu lại người này.
Diệp Dương Thành nheo mắt, trong đôi mắt không che dấu phát ra một đạo sát ý ác liệt, lạnh lùng hỏi:
- Khi hắn tìm thần sử kia nói chuyện còn nói chuyện gì khác không?
- Thần sử kia hồi báo, lúc ấy hắn cũng bị lời nói của Koichi Yamaguchi hù dọa, lại không có cách nào liên lạc với chủ nhân, cho nên đã tạm thời trấn an Koichi Yamaguchi, hẹn tám giờ tối hôm nay sẽ cùng Koichi Yamaguchi tiến hành xâm nhập tham thảo về chủ nhân.
Trương Ngọc Thiến nhỏ giọng nói:
- Trước mắt Koichi Yamaguchi đang nghỉ ngơi tại một khách sạn năm sao ở Ginza, từ hôm qua đã có một tên thần sử bám sát hắn, nhưng đến hiện tại cũng không có biện pháp xác định hắn thông qua cách nào đạt được tin tức.
- Tám giờ tối nay?
Nghe thấy lời nói của Trương Ngọc Thiến..., Diệp Dương Thành giơ tay lên nhẹ nhàng xoa nắn cằm, như có điều suy nghĩ gật đầu nói:
- Ngươi báo cho tên thần sử kia, nói khuya hôm nay ta sẽ tới Thiên Hoàng cung, kêu hắn chuẩn bị trước tư liệu lai lịch của Koichi Yamaguchi, ngoài ra...
Trầm ngâm trong chốc lát, Diệp Dương Thành lại hỏi:
- Tài phiệt Yamaguchi có lai lịch thế nào?
- Tài phiệt Yamaguchi, là tài phiệt xếp hạng thứ tư trong thập đại tài phiệt Nhật Bản, nhưng đồng thời cũng là tài phiệt có tư sản nước ngoài lớn nhất trong thập đại tài phiệt Nhật Bản.
Trương Ngọc Thiến nhỏ giọng giải thích với Diệp Dương Thành:
- Ở Nhật Bản, tài phiệt Yamaguchi khống chế thế lực ngầm lớn nhất Nhật Bản...
Trong lòng Diệp Dương Thành vừa động, bật thốt nói:
- Yamaguchigumi?
- Không phải.
Nhưng nằm ngoài dự liệu của Diệp Dương Thành là, Trương Ngọc Thiến lại lắc đầu hủy bỏ suy đoán của Diệp Dương Thành, còn tiện đà gật đầu nói:
- Nói đúng ra, Yamaguchigumi chẳng qua là một bộ phận tạo thành trong thế lực ngầm do tài phiệt Yamaguchi khống chế, chiếm cứ tỷ lệ không quá lớn.
Lần này Diệp Dương Thành cũng không lên tiếng nữa, kiên nhẫn chờ đợi Trương Ngọc Thiến giải thích.
- Trong thế lực ngầm do tài phiệt Yamaguchi khống chế, Yamaguchigumi chỉ là bộ phận tạo thành sơ cấp nhất, Yamaguchigumi đi lên, cũng chính là chọn lựa ra những thành viên tinh anh từ trong các đại hắc bang Nhật Bản tạo thành, gọi tên là Thiên Đao Đường, hàm nghĩa mỗi thành viên trong khi huấn luyện phải chịu trăm ngàn vết đao, trước mắt thành viên chính thức của Thiên Đao Đường chỉ có một trăm lẻ ba người, nhưng một trăm lẻ ba người này đã trải qua huấn luyện tàn khốc và khảo hạch vô tình, là tinh anh trong hơn mười vạn thành viên Hắc bang.
- Một trăm lẻ ba thành viên tinh nhuệ này tinh thông mấy chục loại thủ đoạn sát nhân như thái quyền, đao thuật, thương thuật, ám sát thuật, đường chủ của Thiên Đao Đường từng khoe khoang khoác lác, cho dù là đội đột kích Hải Báo của Mĩ gặp gỡ Thiên Đao Đường, chỉ cần mười người của Thiên Đao Đường, là có thể dễ dàng đánh tan một trăm thành viên tinh anh của đội đột kích Hải Báo.
Chương 692-2: Trừ phi hắn bị ép buộc (Hạ)Khi Trương Ngọc Thiến nói những lời này, trên trán tự nhiên toát ra vẻ khinh thường, hiển nhiên hoàn toàn không thèm để mắt đến Thiên Đao Đường. Nhưng bởi vì còn muốn giới thiệu tình huống của tài phiệt Yamaguchi cho Diệp Dương Thành, cũng chỉ có thể cố nén tâm tình, tiếp tục giải thích với Diệp Dương Thành.
- Thiên Đao Đường có địa vị cao cả trong Hắc bang Nhật Bản, nghiễm nhiên là đường khẩu bạo lực cao cấp nhất của Nhật Bản, chỉ có dựa vào ba chữ Thiên Đao Đường là có thể khiến cho đa số thành viên Hắc bang nhượng bộ lui binh.
Trương Ngọc Thiến nói:
- Nhưng Thiên Đao Đường cũng chỉ có thể coi như một lưỡi dao sắc bén trong tay tài phiệt Yamaguchi, cho dù khi Thiên Đao Đường ở dưới thế lực phát triển hải ngoại của tài phiệt Yamaguchi lập được chiến công không cách nào ma diệt, tuy nhiên không thay đổi được thân phận công cụ của nó.
- Thực lực chân chính nằm trong tay tài phiệt Yamaguchi, thật ra không phải là Yamaguchigumi cũng không phải là Thiên Đao Đường, mà là một đội lính đánh thuê vẫn duy trì số lượng năm trăm người từ khi thành lập đến hiện tại, hoạt động khắp thế giới, đội lính đánh thuê này được gọi là “Nụ hôn Tử Thần”, cũng là một trong những đội lính đánh thuê vô cùng truyền kỳ trong hàng vạn đội lính đánh thuê.
- Thành viên của nụ hôn Tử Thần quanh năm suốt tháng sống trong trạng thái đạn bay, chém giết sinh tử, mặc dù mỗi thành viên chính thức đều có thực lực như binh vương, nhưng bởi vì các loại áp lực, tạo thành hiện tượng trong năm trăm thành viên tựa hồ không có một người nào bình thường, tất cả là một đám có tâm lý vặn vẹo biến thái.
- Cũng chính bởi vì có tâm lý vặn vẹo biến thái như vậy, mới có thể làm cho tài phiệt Yamaguchi vững vàng chiếm cứ địa vị siêu nhiên trong thế lực ngầm Nhật Bản, đồng thời cũng trở thành một trong những đại lão mà các tổ chức hắc bang toàn thế giới tranh nhau noi theo.
- Nếu như nói tập đoàn tài chính Matsui hoàn toàn xứng đáng là tay cự phách xếp hàng thứ nhất của ngành công nghiệp nặng Nhật Bản, như vậy, tài phiệt Yamaguchi chính là tạp đoàn giải trí chí tôn bên trong Nhật Bản, tựa hồ có hai mươi phần trăm chỗ ăn chơi là sản nghiệp dưới danh nghĩa tài phiệt Yamaguchi, hơn sáu mươi phần trăm chỗ ăn chơi được tài phiệt Yamaguchi khống chế.
- Nhưng ở Nhật Bản, tài phiệt Yamaguchi cũng chỉ xếp vị trí thứ tư, một trong những nguyên nhân chính là kinh tế trọng tâm của tài phiệt Yamaguchi chủ yếu tập trung ở quốc gia phương Tây, nếu như tụ tập những quyền thế tiền tài này lại, tài phiệt Yamaguchi tuyệt đối xứng đáng là đại tài phiệt đệ nhất của Nhật Bản.
- Khó trách hắn dám trực tiếp đến Thiên Hoàng cung tìm Chính Nhân Thiên Hoàng.
Sau khi kiên nhẫn nghe Trương Ngọc Thiến tự thuật lại tình huống đại khái của tài phiệt Yamaguchi, Diệp Dương Thành khẽ gật đầu chợt hiểu ra nói:
- Chỉ dựa vào phần thực lực này, hắn quả thật có tư cách.
- Koichi Yamaguchi là chưởng môn nhân thứ mười ba của tài phiệt Yamaguchi, hàng năm cư ngụ ở một trang viên ở huyện Kobe chỉ huy vận chuyển của cả tài phiệt Yamaguchi,... lướt qua những điều này, Koichi Yamaguchi cũng đúng là nhân tài, tâm tư quỷ bí hơn nữa thủ đoạn tàn nhẫn, hành sự vô cùng chặt chẽ.
Trương Ngọc Thiến nhỏ giọng nói:
- Năm đó vì cướp lấy địa vị chưởng môn nhân tài phiệt, hắn mưu kế suốt bảy năm, giết chết mười mấy huynh đệ, anh em họ, anh em bà con, thậm chí ngay cả vợ con của những huynh đệ đó cũng không buông tha, còn không để người khác có thể nắm được nhược điểm của mình, khiến hắn thuận lợi giành được đại vị.
- Tâm tư quỷ bí, thủ đoạn tàn nhẫn, hành sự chặt chẽ...
Nghe được đánh giá của Trương Ngọc Thiến đối với Koichi Yamaguchi, trong đầu Diệp Dương Thành cũng lộp bộp một chút, trầm giọng nói:
- Nếu như Koichi Yamaguchi thật sự là nhân vật kiêu hùng, lần này làm sao lại thiếu kiên nhẫn như thế? Nếu như hắn thật sự có tính cách như vậy, làm sao hắn có thể gánh chịu nổi đánh giá của ngươi?
- À?
Trương Ngọc Thiến ngây ra một lúc, tiếp theo giống như nghĩ tới điều gì, hai mắt tỏa sáng, nặng nề gật đầu, nói:
- Chủ nhân nói rất đúng, dựa theo phong cách của Koichi Yamaguchi từ trước tới nay, hắn không thể nào mạo hiểm tìm đến Chính Nhân Thiên Hoàng vạch trần thân phận thật sự của chủ nhân như vậy, trừ phi...
- A, trừ phi hắn bị ép buộc.
Diệp Dương Thành cười khẽ một tiếng, trên mặt lộ ra nụ cười cổ quái, người khác căn bản không biết lúc này trong lòng hắn đang suy nghĩ cái gì.
- Bị ép buộc sao?
Nghe được thanh âm cười khẽ của Diệp Dương Thành, Trương Ngọc Thiến đầu tiên là trầm ngâm chốc lát, cúi đầu suy nghĩ một lúc vẫn cảm thấy mê hoặc, hiển nhiên suy đoán của Diệp Dương Thành và suy đoán của nàng tồn tại khác biệt cực lớn.
Koichi Yamaguchi ở Nhật Bản không thể nói là một tay che trời, nhưng tuyệt đối là đại nhân vật có địa vị cao cả, mặc dù thực lực cá nhân của hắn cho tới cả tài phiệt Yamaguchi, trong mắt Trương Ngọc Thiến chỉ là một con kiến hôi mà thôi.
Nhưng điều này cũng không thể phủ định thực lực và địa vị của Koichi Yamaguchi trong giới người phàm.
Đi tới trình độ như Koichi Yamaguchi, người có thể bức bách hắn quả thực có thể đếm được trên đầu ngón tay, tổ chức dị sát và thần tù giả đã hoàn toàn bị hủy diệt trong tay Diệp Dương Thành, trong cả khu vực quản lý đã mất đi tung tích dị nhân.
Dưới tình huống như vậy, liệu ai còn có thể bức bách Koichi Yamaguchi? Thiên Hoàng? Hiển nhiên không phải.
Như vậy, chẳng lẽ là chính phủ Mỹ? Hoặc là người của cường quốc châu Âu? Hay là...
Nghĩ tới nghĩ lui, cũng không thể tìm ra đối tượng hoài nghi hợp tình hợp lý, khi Trương Ngọc Thiến đang cả gan muốn hỏi một câu, Diệp Dương Thành chợt cổ quái cười nói:
- Là người nào núp ở phía sau tìm ta gây phiên phức, tối nay đến gặp mặt chẳng phải sẽ biết sap?
- Vâng... Chủ nhân.
Trương Ngọc Thiến ngây người ra chốc lát, nhưng ngay sau đó lập tức cung kính khom người đáp ứng.
Tài phiệt Yamaguchi, Koichi Yamaguchi sao?
Xoay người nhìn cảnh tượng ngoài cửa sổ, Diệp Dương Thành bất giác liên tưởng đến phản ứng cổ quái của Kreis Baer trong không gian chiến tu thuật Thần Tộc.
Chẳng lẽ, chuyện này...
- Hai ngày nữa sẽ có một trăm ba mươi bảy người bị hại được giải cứu thành công ngồi xe buýt trở về huyện Ôn Lạc, thân nhân của những người này cũng đã nhận được thông báo, đa số đều đã trên đường chạy tới huyện Ôn Lạc, A Thành ngươi không đi gặp bọn họ một lần sao?
Khi Diệp Dương Thành tới văn phòng làm việc của quỹ từ thiện Dương Thành, tiến vào phòng làm việc của mình giải quyết những công việc tồn động hai ngày qua, chân trước vừa rời phòng làm việc, chân sau Lâm Đông Mai đã xuất hiện trước mặt hắn.
Nhìn nụ cười trên mặt Diệp Dương Thành, Lâm Đông Mai nói:
- Gia đình của người được giải cứu đều mong muốn gặp mặt ngươi một lần...
- Ta không muốn ra mặt.
Không đợi Lâm Đông Mai nói hết lời, Diệp Dương Thành đã nhẹ nhàng lắc đầu, cười nói:
- Những trường hợp này nhất định sẽ rất cảm động, cảm xúc của thân nhân người bị hại có thể đoán trước được, nếu như ta lại ra mặt lời..., tràng diện rất có thể sẽ mất khống chế.
- Cái này cũng đúng.