Chấp Chưởng Thần Quyền

Chương 553. Thí cái đầu mẹ ngươi!

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Giết.

Một đội ngũ do chín âm mộc hộ vệ tạo thành đột nhiên thoát khỏi đại trận, chín thanh cương đao nổi lên u quang từ bốn phương tám hướng đánh úp về phía dưới Diệp Dương Thành, mặc dù những âm mộc hộ vệ này hoàn toàn do gỗ tạo thành, nhưng tốc độ hành động của bọn hắn vẫn nhanh đến kinh người.

Không kịp đề phòng, Diệp Dương Thành còn đang ngăn cản cương đao đánh úp về mình, mạnh mẽ chợt quát đỡ lấy vài ba thanh cương đao bổ về phía hai vai hắn, đồng thời vũ động trường thương quét tới...

- Đinh đinh đang đang...

- Động thủ.

Bàn Long ngân thương đỡ được chín thanh cương đao, nhưng cũng chính vào lúc này, hai gã âm mộc hộ vệ nhảy lên thật cao, cương đao trong tay nổi lên một trận bạch quang chói mắt, mũi đao... trực tiếp đâm về mặt Diệp Dương Thành không có mặt nạ màu bạc bao trùm, mục tiêu nhắm thẳng vào tròng mắt Diệp Dương Thành.

- Khốn khiếp.

Đến lúc này, Diệp Dương Thành mới tỉnh táo lại, lập tức hiểu ra chín âm mộc hộ vệ tập kích phía dưới, thật ra chính là tạo cơ hội đánh lén cho hai âm mộc hộ vệ này, bọn hắn đã thành công, nhưng...

Có chút táo bạo rống giận một tiếng, trải qua phen giao thủ này, Diệp Dương Thành đã gần như nắm rõ lai lịch của những âm mộc hộ vệ này, hơn nữa hai âm mộc hộ vệ xuất thủ đánh lén trực tiếp đâm về vị trí yếu kém nhất của hắn, hắn dĩ nhiên sẽ không ngu ngốc đứng yên để đối phương tùy ý chọc mù mắt hắn.

Nói thì chậm nhưng xảy ra rất nhanh, ở khi hai mũi đao cách tròng mắt Diệp Dương Thành chưa đầy ba mười phân, chỉ cần trong nháy mắt sẽ được như ý, cả người Diệp Dương Thành đột ngột biến mất... Người có thuật di động như hắn, làm sao có thể để mặc những âm mộc hộ vệ này tùy ý xâm lược?

- Rầm rầm rầm...

Đám âm mộc bọn hộ vệ hiển nhiên không nghĩ tới Diệp Dương Thành còn có ngón này, đột nhiên mất đi thân ảnh của Diệp Dương Thành, không kịp đề phòng đụng vào nhau, Cửu Tỏa liên hoàn tuyệt sát trận được Thánh Tổ nói khoác là Đại La Kim Tiên cũng khó mà thoát đi, cứ như vậy dễ dàng tự sụp đổ.

Đột ngột xuất hiện trong không trung cách mặt đất ước chừng 20m, nhìn đám âm mộc hộ vệ chật vật đụng vào nhau phía dưới, trên mặt Diệp Dương Thành lộ ra vẻ nhạo báng, hơi có chút châm chọc mở miệng nói:

- Ngươi gọi cái này là tuyệt trận, thật đúng là đủ tuyệt.

- Hừ.

Thánh Tổ nặng nề hừ lạnh một tiếng, ngạo nghễ nói:

- Cửu Tỏa liên hoàn tuyệt sát trận lại có thể bị dễ dàng phá giải như vậy sao? Các hộ vệ đâu?

- Có thuộc hạ.

Chín mươi chín âm mộc hộ vệ nhanh chóng khôi phục trận thế, mũi đao mơ hồ nhắm vào Diệp Dương Thành đang đứng giữa không trung, đồng thời cùng kêu lên đáp lại Thánh Tổ.

- Cửu Tỏa liên hoàn chi thí thiên bách biến.

Thanh âm âm lãnh của Thánh Tổ vang vọng khắp trang viên, từ trong ngôn ngữ của hắn để lộ ra tự tin, xem ra hắn có lòng tin tuyệt đối với trận thế biến hóa này.

Nhưng, Diệp Dương Thành đã một lần chịu thiệt làm thế nào lại để cho hắn bình yên vô sự, thoải mái hoàn thành trận hình biến hóa? Khi Thánh Tổ vừa ra lệnh, chín mươi chín âm mộc hộ vệ còn chưa kịp biến hóa trận hình, Diệp Dương Thành đã lạnh lùng cười một tiếng, sâu xa nói:

- Phong thủy luân chuyển, lần này nên đến phiên ta.

- Ngươi...

Thánh Tổ sửng sốt, tiếp theo quát lạnh một tiếng:

- Thí Thiên bách biến, giết cho ta.

- Thí cái đầu mẹ ngươi.

Thánh Tổ còn chưa dứt lời, Diệp Dương Thành cầm thương lơ lửng giữa không trung đã tức giận mắng một tiếng, trước khi chín mươi chín âm mộc hộ vệ biến hóa trận hình, giơ tay lên thi tiển một đạo thần lôi thuật chín ngàn điểm linh lực:

- Nổ cho ta.

- Ầm ầm...

Mặc dù trong bầu trời vạn dặm không mây, nhưng theo tiếng quát của Diệp Dương Thành, một đạo tia chớp thoáng như ngọn núi đổi chiều đã bí mật mang theo uy thế khôn cùng, từ trên cao hung hăng đánh xuống.

Tràng diện kinh tâm động phách như thế suýt nữa làm Thánh Tổ sợ đến hồn phi phách tán, hắn hoàn toàn không nghĩ tới, Diệp Dương Thành lại còn giữ một đạo tia chớp thô to như vậy, một khi chân chính bổ vào trang viên, thật đúng là có thể hoàn toàn phá hủy trang viên.

Trang viên không thể xây dựng lại, chỉ khi nào này tia chớp bổ vào địa huyệt, âm linh lực chí âm chí nhu và tia chớp chí cương chí dương tiếp xúc với nhau... Đó là kết quả muốn chết.

Không do dự, Thánh Tổ không nương tay nữa, lập tức điều động nổi lên lực lượng, nổi giận gầm hét:

- Lên cho ta.

- A...

Tiếng kinh hô dày đặc từ khắp trang viên vang lên, tất cả nhân loại trong trang viên cũng đều bị Thánh Tổ trong nháy mắt cuốn lên, nhanh chóng vọt tới hướng tia chớp rơi xuống.

- Ầm...

Trong tiếng kêu rên tuyệt vọng của hơn ngàn người, hơn ngàn khối thi thể bị Thánh Tổ dùng làm bia đỡ đạn, dùng thân thể huyết nhục của bọn hắn khó khăn lắm mới ngăn cản uy thế của tia chớp rơi xuống, không rơi xuống, đã hóa thành phấn vụn màu đen đầy trời, bồng bềnh rơi xuống...

Hy sinh hơn một ngàn người, mặc dù không hoàn toàn ngăn cản tia chớp rơi xuống, nhưng sau khi trải qua giảm xóc vô cùng máu tanh như vậy, uy lực của tia chớp rơi xuống đã trở nên rất nhỏ, tựa hồ đến trình độ không đáng kể.

Đứng yên giữa không trung, Diệp Dương Thành không nghĩ tới, Thánh Tổ lại biết dùng phương pháp như vậy ngăn cản tia chớp rơi xuống, mặc dù hắn không có ấn tượng tốt với đám cặn bã sống trong trang viên, nhưng đa số người trong bọn họ cũng không đạt tới trình độ giết chết.

Một đạo thiểm điện đánh xuống, khấu trừ hơn ba vạn công đức huyền điểm của Diệp Dương Thành.

- Chết tiệt.

Sau khi ngây người ra vài giây, Diệp Dương Thành tức giận, thấp giọng quát:

- Đáng chết.

- Ha ha ha...

Ai ngờ, biểu hiện nổi giận của Diệp Dương Thành, rơi vào trong mắt Thánh Tổ lại biến thành kết quả đòn sát thủ mất đi hiệu lực, hắn phá lên cười, nói:

- Ngươi còn chưa đủ tàn nhẫn.

- Vậy sao?

Nghe thấy đánh giá của Thánh Tổ, Diệp Dương Thành cũng cười, trên mặt lộ ra thần sắc quỷ dị, sau khi ổn định tâm tình, lại trực tiếp thu hồi Bàn Long ngân thương trong tay, cúi đầu nhìn về phía chín mươi chín tên âm mộc hộ vệ, trong đôi mắt lóe lên nụ cười hài hước.

- Giam cầm thuật.

Không có bất kỳ báo trước, Diệp Dương Thành đột nhiên xuất thủ đánh ra chín mươi chín đạo giam cầm thuật do ba ngàn điểm linh lực tạo thành, hai tay nhất tề huy động, tựa hồ trong thời gian không đến mười giây ngắn ngủi, đã hoàn thành giam cầm chín mươi chín tên âm mộc hộ vệ này.

- Vù...

Sau khi hoàn thành giam cầm, Bàn Long ngân thương biến mất một lần nữa đột nhiên xuất hiện, cả người Diệp Dương Thành lao xuống, vũ động Bàn Long ngân thương trong tay.

- Vù vù vù...

Thương ảnh đầy trời bao phủ mười ba tên trong chín mươi chín tên âm mộc hộ vệ, bám vào rồi Cửu Tiêu lực Bàn Long ngân thương chút thời gian tia sáng vạn trượng

- Đi chết đi.

Tiếng gầm thét cao vút kinh thiên động địa, Bôn Lôi thương thuật trong lúc mơ hồ phát ra từng trận gầm rú.

- Đang đang đang...

Tia lửa văng khắp nơi, Diệp Dương Thành kinh ngạc vạn phần.

Chương 704-1: Khốn kiếp! Ta liều mạng với ngươi! (Thượng)

Bàn Long ngân thương mang theo Cửu Tiêu lực, dưới hình thái chiến đấu còn không thể phá vỡ phòng ngự thân thể của những âm mộc hộ vệ này, thậm chí khi Bàn Long ngân thương đâm vào người bọn chúng, Diệp Dương Thành cảm giác Bàn Long ngân thương trong tay mình giống như không bị mình khống chế, trực tiếp trượt đi.

Cường độ thân thể của những âm mộc hộ vệ này đã đạt đến một loại trình độ không thể tưởng tượng nổi, bất kỳ vũ khí nào công kích trên người bọn chúng, cũng sẽ mất đi gắng sức lực, bị ép trượt đi, căn bản không thể tạo thành bất kỳ thương tổn nào với thân thể của bọn chúng.

- Rống...

Một lớp công kích mất đi hiệu lực, đám âm mộc hộ vệ cũng đã tránh thoát trói buộc giam cầm thuật của Diệp Dương Thành, nhất tề phát ra gầm thét rung trời.

Lúc này, Thánh Tổ lại cười to nói:

- Âm mộc hộ vệ trải qua mấy trăm năm tế luyện âm linh lực, đã sớm đạt đến trình độ đao thương bất nhập, nước lửa bất xâm.

Nói xong câu đó, Thánh Tổ bất chợt thu liễm nụ cười, vô cùng âm lãnh hừ nói:

- Ngày này sang năm...

- Sẽ là ngày giỗ của ngươi.

Diệp Dương Thành cười lớn nhận lấy nửa câu sau của Thánh Tổ, hai cánh tay rung lên, trực tiếp phóng lên cao.

Diệp Dương Thành chưa bao giờ làm chuyện thả hổ về núi, cho nên, trước khi chưa xác định vị trí Thánh Tổ ẩn giấu, Diệp Dương Thành cũng giữ lại không ít thực lực, lặng lẽ tra tìm địa điểm Thánh Tổ trốn giấu. Nếu như hắn không mở miệng nói nhảm hết bài này đến bài khác, có lẽ Diệp Dương Thành đã không biết hắn rốt cuộc núp ở chỗ nào, nhưng hắn lại phảng phất nắm chắc phần thắng, nhiều lần mở miệng khoe khoang...

Cái này gọi là trời tạo nghiệp chướng còn có thể tha thứ, tự gây nghiệt chướng không thể sống, lúc trước Diệp Dương Thành một phen nương tay thử dò xét, rốt cục giúp cho hắn tìm được vị trí Thánh Tổ ẩn núp, sau khi vững vàng xác định vị trí của đối phương, lúc này Diệp Dương Thành mới hoàn toàn buông tay, trong lòng đã không còn cố kỵ.

Thánh Tổ vô cùng tàn nhẫn, càng như vậy, Diệp Dương Thành lại càng không thể để hắn thu liễm trước khi rời đi, đâm kích để Thánh Tổ không ngừng mở miệng, khi Diệp Dương Thành âm thầm tra tìm được vị trí của hắn, đồng thời cũng làm tê dại cảnh giác của hắn, cho rằng Diệp Dương Thành chỉ có chút thực lực này, không đến nỗi bị hù dọa bỏ chạy trối chết.

Có thể nói, từ khi Diệp Dương Thành bắt đầu đến trang viên này, ngoài mặt hắn tựa hồ liên tục chịu thiệt, khó có thể chống đỡ, nhưng trên thực tế, đủ loại biến cố lúc trước đều nằm trong tay Diệp Dương Thành hắn.

Nếu như Thánh Tổ hơi thu liễm, đoán chừng Diệp Dương Thành nghĩ vỡ đầu cũng không nghĩ ra được, hắn lại ẩn giấu ở một chỗ dưới đất trang viên 10 mét, đừng nói là đào sâu ba thước, cho dù là đào đất ba mươi thước cũng không thể tìm được hắn.

Đợi đến khi Diệp Dương Thành phát hiện tung tích của hắn, trong đầu hơi có chút cảm giác may mắn nghĩ đến, cũng may lúc trước biểu hiện không mạnh không yếu, nếu như vừa rồi làm ra đại động gì, đã khiến Thánh Tổ vứt bỏ chỗ này, trực tiếp rời khỏi trang viên rồi.

Tình huống khiến Diệp Dương Thành cảm thấy kinh ngạc là, Thánh Tổ lại không phải là người sống, mà là một linh thể, từ khí tức hắn lộ ra, đây là một ác quỷ có thực lực vô cùng cường đại, thậm chí còn mạnh hơn mấy phần mấy ác quỷ Diệp Dương Thành gặp lần trước ở địa phủ tổng hợp lại.

Sau khi xác định điểm này, trong đầu Diệp Dương Thành có một loại vọng động không nói ra, giết chết hắn, cướp lấy năng lượng lạnh như băng trong cơ thể hắn, trong đầu có quyết định, động tác cũng theo đó tăng nhanh tiến độ, Diệp Dương Thành phải dọn dẹp hết đám âm mộc hộ vệ này trước khi hắn hành động, sau đó...

Trong đôi mắt nổi lên hàn mang mãnh liệt, hai cánh tay mở ra giống như muốn ôm lấy bầu trời, trực tiếp điều động Cửu Tiêu lực trong cơ thể, khống chế nguyên tố Thủy hệ trong vòng mấy trăm cây số vuông không ngừng tụ tập về hướng bầu trời núi Phú Sĩ.

Trên bầu trời âm vân giăng đầy, tầng mây đông nghịt phảng phất biểu thị ngày tận thế sắp kéo đến...

- Không hay rồi.

Thánh Tổ ở dưới đất 10 mét “nhìn” cảnh tượng trên bầu trời, trong tầng mây không ngừng phun ra nuốt vào điện xà, mặc dù không rơi xuống, nhưng hắn phảng phất như bị điện xà đánh trúng, cả người chấn động kinh hãi.

Thân thể của âm mộc hộ vệ hoàn toàn do âm linh lực tế luyện mà thành, tuy nói đã đến trình độ đao kiếm khó làm thương tổn, nước lửa khó xâm, chỉ khi nào gặp phải công kích chí cương chí dương, bọn họ mới đặc biệt gặp phải bùa đòi mạng, nếu không cẩn thận sẽ gặp cảnh thân thể nổ tung, trực tiếp hồn phi phách tán.

Đến lúc này, Thánh Tổ mới hơi hiểu ra, đủ loại cử động lúc trước của Diệp Dương Thành thật ra chỉ làm tê dại thần kinh của hắn, mục đích chủ yếu chính là muốn cắt giảm lòng cảnh giác của hắn, sau đó đột nhiên phát lực... cho hắn một kích trí mạng.

Chẳng qua, hắn hiểu được hơi trễ, còn không đợi hắn có bất kỳ cử động nào, Diệp Dương Thành đã giơ tay phải lên, cầm Bàn Long ngân thương chỉ vào chín mươi chín tên âm mộc hộ vệ đang hoảng loạn đứng trên mặt đất, lạnh lùng nói:

- Đánh bọn chúng.

- Ầm ầm...

Trong phút chốc trong mây đen có trăm ngàn tia chớp đánh xuống phía dưới, chỉ có điều mục tiêu tập kích của những tia chớp này cũng không là chín mươi chín tên âm mộc hộ vệ, mà là khắp trang viên.

Chỗ tốt của triệu tập lực nguyên tố thi triển công kích chính là diện tích che phủ rộng, còn chỗ xấu chính là lực lượng vô cùng phân tán không tập trung. Lúc trước đã từng giao thủ với những âm mộc hộ vệ này, Diệp Dương Thành dĩ nhiên biết thân thể của bọn chúng rốt cuộc mạnh mẽ đến loại trình độ nào.

Cho dù trong tia chớp bí mật mang theo dương cương khí là khắc tinh trời sinh đối với đám âm mộc hộ vệ, nhưng cũng phải cường độ đầy đủ mới có thể tạo thành thương tổn chân chính đối với chúng. Hiển nhiên, tia chớp do lực nguyên tố tạo thành cũng không thể đạt tới hiệu quả như vậy, vì vậy, Diệp Dương Thành lựa chọn kiểu công kích bao trùm, đầu tiên là hoàn toàn biến trang viên này đại dương của nguyên tố điện hệ.

Nguyên tố điện hệ phân tán trong khu vực này, hơn nữa Diệp Dương Thành cố ý khống chế, trực tiếp để cho nguyên tố điện hệ thâm nhập xuống dưới đất mấy chục thước, đoạn tuyệt cơ hội chạy trốn của Thánh Tổ.

Nguyên tố điện hệ bàng bạc phân tán đến khu vực này, chín mươi chín tên âm mộc hộ vệ cũng giống như chịu áp chế cực lớn, thậm chí có một tên âm mộc hộ vệ muốn nhảy lên, nhưng chân trước vừa mới rời khỏi mặt đất, chân sau phảng phất giống như không có trọng lực, mạnh mẽ ngã trở về chỗ cũ, không thể động đậy.

Nhìn thấy tình huống này, Diệp Dương Thành cầm thương đứng ngạo nghễ trên hư không không khỏi lộ ra nụ cười khoái trá, giơ tay lên quát khẽ:

- Thần lôi thuật.

- Ầm ầm...

Thần lôi thuật chín ngàn điểm linh lực bỗng nhiên xuất hiện trong tầng mây, đạo thiểm điện này vừa xuất hiện, lại một lần nữa chiếu sáng cả vùng đất, giống như một con hồng hoang cự thú thoát khỏi giam cầm, gào thét lao ra khỏi lồng, đánh về phía chín mươi chín tên âm mộc hộ vệ đứng yên dưới đất.

Chương 704-2: Khốn kiếp! Ta liều mạng với ngươi! (Hạ)

- Chết tiệt.

Thánh Tổ nguyên tố điện hệ bị tụ tập đến dưới đất áp chế không dám hành động thiếu suy nghĩ, nhận thấy trên mặt đất đột nhiên truyền đến áp cực thật lớn, cùng với thanh âm điếc tai, tâm tình lập tức suy sụp đến cực hạn, bất an gào lên.

Mật độ to lớn như thế, cường độ mạnh như thế, một khi đạo thiểm điện này mạnh mẽ đánh xuống, không chỉ có chín mươi chín tên âm mộc hộ vệ trên mặt đất không cách nào bảo toàn, ngay cả chỗ dưới đất 10 mét cũng sẽ gặp phải ảnh hưởng

khổng lồ.

Hắn không cách nào tưởng tượng, cũng căn bản không tưởng tượng ra Diệp Dương Thành rút cuộc là quái vật ở đâu ra? Công kích tia chớp mạnh như thế thi triển một lần cũng đủ rồi, nhưng ngay sau đó hắn lại thi triển đạo thứ hai, thực lực của hắn rút cuộc như thế nào? Khi bắt đầu Thánh Tổ cho là mình đã thông hiểu, nhưng hiện tại hắn mới bi ai phát hiện, Diệp Dương Thành từ khi bắt đầu đã giả trư ăn cọp, dựa vào thực lực của hắn, hoàn toàn có thể phá hủy toàn bộ trang viên này trong nháy mắt.

Buồn cười hắn lại cho rằng mình có thể giết chết Diệp Dương Thành, thuận lợi lấy được huyết hồn hoa trong tay hắn...

Cảm thụ được nguyên tố điện hệ càng lúc càng nồng nặc, Thánh Tổ đã có thể phán đoán ra, Diệp Dương Thành đang trọng điểm chiếu cố khu vực này, nói cách khác, Diệp Dương Thành đã tìm được vị trí hắn ẩn giấu, hơn nữa cũng đã làm ra an bài tương ứng.

- Ta...

- Ầm ầm...

Ẩn mình trong lòng đất tối tăm, khi Thánh Tổ mới vừa há mồm muốn nói gì đó, Diệp Dương Thành cũng không cho hắn bất kỳ cơ hội phản ứng, cái này gọi là đánh chó mù đường, thừa dịp ngươi bệnh lấy mạng ngươi.

Một trận oanh minh điếc tai điếc óc vang lên trên mặt đất, chín ngàn điểm linh lực cộng thêm hình thái chiến đấu gia tăng, đạo thiểm điện mạnh mẽ bổ xuống mặt đất, cả vùng đất run rẩy.

- Ầm...

Chín mươi chín tên âm mộc hộ vệ tụ tập chung một chỗ bị triệt để áp chế, lúc này chỉ có thể trơ mắt nhìn tia chớp khổng lồ phá vỡ trường không, trực tiếp bổ lên đỉnh đầu bọn hắn.

Thần lôi thuật chí cương chí dương, âm mộc hộ vệ lại là chí nhu chí âm, sau khi hai loại năng lượng hoàn toàn bất đồng va chạm lẫn nhau, lập tức xảy ra một trận nổ lớn vô cùng dày đặc.

Bạch quang chói mắt phóng lên cao, chín mươi chín tên âm mộc hộ vệ tựa hồ không có cơ hội hoàn thủ, cũng bởi vì âm linh lực trong cơ thể và năng lượng chí dương xâm nhập va chạm với nhau mà xảy ra nổ tung, như vậy cường độ nổ tung gần như có thể giết chết một gã thần sử cấp ba trong nháy mắt, huống chi chỉ là lệ quỷ bình thường ký sinh trong cơ thể mộc đầu nhân?

Sau tiếng nổ tung dày đặc, bạch quang từ từ phai nhạt, còn vị trí ban đầu của chín mươi chín tên âm mộc hộ vệ, cũng không tìm được tung tích của bọn nó nữa, chỉ còn lưu lại một cái hố khổng lồ có độ sâu tám chín thước.

Trong hố dâng lên từng đợt khói đen, bùn đất cũng bởi vì lôi điện tẩy lễ mà trở nên nám đen, tản mát ra mùi khét lẹt...

Chín mươi chín tên âm mộc hộ vệ tế luyện hơn năm trăm năm mới cuối cùng thành hình hoàn toàn biến thành tro bụi, không chỉ thân thể bị nổ tung thành phấn vụn, ngay cả các lệ quỷ ký sinh trong cơ thể cũng trong nháy mắt hồn phi phách tán.

Tổn thất như vậy đối với Thánh Tổ mà nói quả thực chính là đả kích trí mệnh, lúc này, huyết hồn hoa, nhiệm vụ gì đó đều bị hắn ném ra sau gáy, hắn không dư thừa nói nhảm, ngửa đầu gầm lên giận dữ, sau đó rời đi hang ổ ngàn năm.

- Khốn khiếp, ta liều mạng với ngươi.

Thánh Tổ có chút mất khống chế, gầm thét, không để ý đến nguyên tố điện hệ tụ tập xung quanh, vọt lên cao.

Hai mắt vằn đỏ, trong đầu chỉ còn lại một ý niệm.

Giết, giết tên khốn khiếp này.

- Rống...

Còn chưa rời khỏi địa tầng, hắn đã khẩn cấp phát ra một tiếng gào thét trầm thấp, phảng phất... như muốn tuyên chiến với Diệp Dương Thành.

Chẳng qua, lúc này hắn đã hoàn toàn mất đi lý trí, cũng không biết Diệp Dương Thành làm nhiều như vậy, thật ra chính là muốn ép hắn ra ngoài.

Lúc này nghe được hắn phát ra tiếng gào thét, Diệp Dương Thành đứng ngạo nghễ trên không trung không kinh sợ mà còn lấy làm mừng, ngửa đầu nói:

- Tới hay lắm.

Thánh Tổ trốn trong địa huyệt dưới mặt đất 10 mét, Diệp Dương Thành dĩ nhiên có biện pháp trực tiếp đuổi giết, phương thức đơn giản nhất là thi triển linh lực pháp thuật dẫn động thiên lôi, chỉ cần thiên lôi bổ vào trong địa huyệt kia, là có thể trong nháy mắt phát sinh va chạm với âm linh lực trong địa huyệt, tiện đà dẫn phát nổ lớn.

Diệp Dương Thành hoàn toàn có lý do tin tưởng, Thánh Tổ căn bản không thể nào trốn được uy lực của vụ nổ, kết quả duy nhất là linh thể tan rã, linh hồn chi hỏa bị diệt, trực tiếp hồn phi phách tán.

Nhưng, linh thể hình thái Thánh Tổ đối với Diệp Dương Thành mà nói giống như nhân sâm ngàn năm, đến hiện tại Diệp Dương Thành chưa từng thấy ác quỷ nào mạnh mẽ như thế, nếu như phát nổ giết chết hắn, vậy chẳng khác nào chính hắn cầm đại pháo nổ tung một cây nhân sâm ngàn năm thành mảnh vụn?

Loại mua bán thâm hụt này Diệp Dương Thành tuyệt đối không làm, đối phó với Thánh Tổ, phương thức tốt nhất chắc chắn là lợi dụng thần lôi thuật bức hắn ra khỏi địa huyệt, sau đó...

Trên mặt Diệp Dương Thành tràn đầy sắc mặt vui mừng, lộ ra nụ cười quỷ dị, dáng vẻ giống như một con sói nhìn thấy một con thỏ.

Khẽ giơ Bàn Long ngân thương, hai mắt hơi nheo lại, nhìn chăm chú vào mặt đất phía dưới, chuẩn bị xuất thủ công kích Thánh Tổ bất cứ lúc nào.

Thánh Tổ từ trong địa huyệt giống như nổi điên lao ra, nhưng cũng không biết Diệp Dương Thành đã sớm chuẩn bị, hắn chỉ cho rằng Diệp Dương Thành hiện tại đã cố gắng hết sức rồi, công kích thanh thế lớn như vậy chắc chắn tiêu hao không ít lực lượng.

Hắn dựa theo tiêu chuẩn thực lực của mình tiến hành một phen so sánh, kết quả kinh hãi phát hiện, độ công kích mạnh như vậy cho dù hắn dùng hết tất cả lực lượng, cũng chỉ có thể phát động một lần. Một phen tính toán như vậy, cuối cùng hắn cho ra kết luận, đừng thấy Diệp Dương Thành hiện tại vô cùng lớn lối, nhưng tuyệt đối đã là sức cùng lực kiệt, cho dù còn giữ một chút lực lượng, cũng không còn bao nhiêu.

Hắn thấy biểu hiện của Diệp Dương Thành là đang muốn tung hỏa mù, cố gắng dùng phương thức như thế hù dọa, sau đó tranh thủ thời gian khôi phục lực lượng tiêu hao lúc trước.

Hắn càng nghĩ càng cảm thấy suy đoán của mình tuyệt đối không sai, càng suy nghĩ lại càng thấy được Diệp Dương Thành hiện tại giống như một con dê con không có lực phản kháng, chỉ cần hắn xông ra, sau đó động tay động chân một chút, là có thể dễ dàng đánh chết

Trong đầu mong đợi như vậy, hắn cũng không thể áp chế vui sướng trong lòng, khi hắn lao ra khỏi địa tầng, hắn điên cuồng phá lên cười, hai đầu lông mày tràn đầy vẻ dữ tợn:

- Đồ hỗn trướng, bổn tôn hôm nay sẽ cho ngươi thấy kết quả...

- Kết quả cái mẹ ngươi.