Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Diệp Dương Thành mang theo Thánh Tổ bị nhốt rời khỏi trang viên dưới chân núi Phú Sĩ, mây đen giăng đầy trên bầu trời cũng từ từ tản đi. Thiếu đi những mây đen đông nghịt làm cho lòng người cực độ khẩn trương, du khách trên núi Phú Sĩ rốt cục cũng buông lỏng tâm tình, bắt đầu lớn tiếng nghị luận về kỳ quan lôi điện nhìn thấy lúc trước.
Đối với những du khách này, cảnh tượng lúc trước chỉ có thể làm bọn họ hiếu kỳ, đồng thời cũng trở thành đề tài tán gẫu của bọn họ sau này mà thôi. Nhưng đối vớin đám cảnh sát xông vào trong trang viên, cảnh tượng hiện ra lại khiến bọn họ hồn xiêu phách lạc.
Trong trang viên đổ nát thê lương, khắp nơi đều là dấu vết lôi điện tàn sát bừa bãi lưu lại, hơn nữa ở khá nhiều vị trí, cũng phát hiện từng mảnh phấn vụn đen nhánh hơn nữa còn tản mát ra mùi cháy khét, thông qua những mảnh xương cốt không khó phán đoán, những phấn vụn đen nhánh khét lẹt kia có lẽ là...
Ngồi xổm xuống cầm một mảnh phấn vụn trên mặt đất, một người cảnh sát ngây ngẩn cả người, con ngươi của hắn chợt co rụt lại, tiện đà lớn tiếng hét lên:
- Những phấn vụn này đều là tro cốt.
- A...
Mấy cảnh sát vừa nghe thấy hắn hét chói tai, sợ hãi trực tiếp rút lui bốn năm bước, mới miễn cưỡng đứng lại, mặt trắng bệch hỏi:
- Cái này... làm sao đây?
- Nơi này được quân đội tiếp quản rồi, tất cả những người không có phận sự lập tức thối lui khỏi phạm vi trang viên.
Khi mấy cảnh sát này đang đưa mắt nhìn nhau không biết nên làm thế nào cho phải, thanh âm lạnh lùng của một nam tử trung niên đột nhiên vang lên bên ngoài trang viên, hắn nói:
- Thời hạn trong vòng một phút rời khỏi trang viên, nếu không...
- Đát đát đát.
Bên ngoài vang lên một trận thanh âm đát đát muốn điếc tai, hiển nhiên là nam tử trung niên kia cầm súng tự động trong tay hướng về phía bầu trời bóp cò.
Mấy cảnh sát xông vào trong trang viên bị dọa đến co cổ lại, tựa hồ bỏ chạy ra khỏi trang viên, loáng thoáng, bọn họ cảm thấy có một loại hơi thở bất an, bắt đầu ngưng tụ trên bầu trời Nhật Bản từ hôm nay...
Sau khi mấy cảnh sát vội vàng rời khỏi không tới hai phút, từng đoàn phi cơ trực thăng hạ xuống trang viên, lấy trang viên làm trung tâm, phạm vi một km xung quanh đều bị quân đội Nhật Bản chia làm cấm khu quân sự, đừng nói là người bình thường, cho dù là đệ tử trực hệ của tài phiệt Yamaguchi muốn đi vào nơi này cũng vô cùng khó khăn.
Diệp Dương Thành náo ra động tĩnh lớn như vậy, cuối cùng người phải tới chùi đít lại là quân đội Nhật Bản...
Sau khi rời khỏi trang viên, Diệp Dương Thành căn bản thờ ơ với chuyện xảy ra ở nơi này. Nhật Bản vốn là phạm vi quản hạt của hắn, chỉ cần trong phạm vi hắn quản hạt phát sinh bất cứ chuyện gì, tự nhiên sẽ có thần sử đứng ra dọn dẹp hiện trường, không cần hắn quan tâm.
Cho nên, sau khi phá hủy khắp trang viên, xác định trong trang viên không còn lưu lại bất kỳ người sống nào, hắn liền mang theo Thánh Tổ bị nhốt trực tiếp rời khỏi trang viên, trở về nước, bây giờ hắn đang gấp gáp tìm hiểu một việc.
Diệp Dương Thành nhớ, mình chưa từng động đậy tay với tài phiệt Yamaguchi, cũng chưa từng có bất kỳ xung đột kết thù kết oán nào với Thánh Tổ... Như vậy, tại sao người kia lại đột nhiên lợi dụng Koichi Yamaguchi, cố gắng thông qua Thiên Hoàng nhất mạch Nhật Bản động thủ với hắn?
Rõ ràng trong chuyện này lộ ra một loại khí tức quỷ dị, cho nên Diệp Dương Thành mới có thể đột nhiên thu tay, không giết chết tên kia, ngược lại lựa chọn giam cầm, mang về nước nghiên cứu một phen, ít nhất trước khi giết chết hắn, phải làm rõ làm thế nào hắn biết thân phận thật sự của mình.
Đặc biệt là chuyện này tựa hồ có chút liên hệ đến sự thay đổi của sư phụ Kreis Baer, vì vậy, Diệp Dương Thành càng không dám sơ ý khinh thường, qua loa giết chết Thánh Tổ.
Trong đầu chuyển động những ý niệm này, hắn cũng không chần chờ, liên tiếp sử dụng thuật di động, mười mấy phút sau liền từ núi Phú Sĩ Nhật Bản chạy về căn nhà ở huyện Ôn Lạc Trung Quốc, sau khi xuất hiện trong phòng khách, Diệp Dương Thành nhẹ nhàng hít vào một hơi.
- Cô dựa vào cái gì mà đuổi việc tôi?
Trong văn phòng công ty điện tử Dương Thành ở huyện Ôn Lạc, có một gã nam tử chừng ba mươi lăm tuổi đứng ở mép bàn, đỏ mặt lớn tiếng chất vấn nữ nhân ngồi sau bàn:
- Xin cho tôi một lý do hợp lý.
Nữ nhân bị chất vấn sắc mặt lạnh nhạt lật xem lý lịch của người nam nhân này, phảng phất như không nghe thấy chất vấn của hắn, cầm lấy một chiếc bút viết cái gì lên bản lý lịch.
Nữ nhân này càng bình tĩnh thong dong, khuôn mặt nam nhân lại càng khó coi mấy phần. Rốt cục, sau khi chất vấn nhiều lần mà không được đáp lại, hắn hết sức áp chế tức giận trong lòng, giảm thấp thanh âm cả giận nói:
- Đây là thái độ của cô sao?
- Xoẹt.
Lần này, nữ nhân ngồi trên ghế rốt cục có phản ứng, hơn nữa phản ứng của nàng còn bốc lửa hơn nam nhân kia, hung hăng ném bản lý lịch lên mặt bàn, nữ nhân lạnh lùng cười một tiếng, nói:
- Cút.
- Cái gì?
Sắc mặt nam nhân hơi chậm lại, nhẹ nhàng lắc đầu giống như lỗ tai của mình có vấn đề, không thể tin nhìn nữ nhân, hỏi:
- Ngươi mới vừa nói cái gì?
- Lỗ tai ngươi có vấn đề sao? Ta nói, ngươi lập tức biến mất trước mắt ta, cút.
Tính tình của nữ nhân cũng tương đối bốc lửa, giơ tay lên chỉ hướng cửa phòng nói:
- Trong mười giây biến mất khỏi đây, nếu không ta sẽ gọi bảo vệ.
Nữ nhân này chính là Vương Tuệ Tuệ, lạnh lùng hừ một tiếng, sau đó nói tiếp:
- Ta sẽ đi, nhưng trước đó ngươi phải cho ta một lý do hợp tình hợp lý, hôm trước đã thông qua phỏng vấn, tại sao hôm nay lại đột nhiên thay đổi?
- Bởi vì hôm tuyển chọn ta không có mặt ở hiện trường.
Vương Tuệ Tuệ bất chợt thu liễm tức giận của mình, bình thản nhìn nam nhân này một cái, nói:
- Cho nên, ngươi chiếm được cơ hội vượt qua kiểm tra.
- Hừ, ta là dựa vào thực lực thông qua phỏng vấn, ngươi cũng không nên vô lý...
- Bốp.
Không đợi nam nhân này nói hết lời, Vương Tuệ Tuệ lại đột nhiên giơ tay lên vỗ xuống bàn, đưa mắt nhìn nam nhân này, nói:
- Ngươi tự xem lại lý lịch của mình đi.
- Ta...
Dáng vẻ vô cùng tự tin của Vương Tuệ Tuệ khiến nam nhân này khó tránh khỏi có chút bồn chồn, lần này hắn không chất vấn gì nữa, mà sau khi chần chờ một lát, cầm bản lý lịch đã bị Vương Tuệ Tuệ dùng vẽ đánh dấu, lúc này mới phát hiện, Vương Tuệ Tuệ đã dùng bút đánh dấu rất nhiều nội dung, sau đó bên cạnh những nội dung này còn ghi chú...
Nhìn nội dung Vương Tuệ Tuệ ghi chú trên bản lý lịch, khuôn mặt nam nhân không khỏi lúc trắng lúc xanh.
Lúc này, Vương Tuệ Tuệ mới xoay người ngồi trở lại ghế làm việc, thản nhiên nói:
- Trên bản lý lịch của ngươi, chỉ có một nửa là thật, công ty của chúng ta cần tìm một Phó giám đốc có thể xử lý thích đáng quan hệ công nhân viên trong công ty, chứ không phải một bạch nhãn lang chỉ biết thân bằng hảo hữu, kéo bè kéo cánh, thậm chí lợi dụng bãi công uy hiếp cao tầng công ty.
Chương 707-1: Thánh Tổ lệ rơi đầy mặt (Thượng)- Ta...
Vương Tuệ Tuệ chẳng khách khí nói như vậy khiến nam nhân này vô cùng khó xử, sau khi do dự, hắn cũng chỉ có thể dùng ánh mắt hung ác trợn mắt nhìn Vương Tuệ Tuệ một cái, lúc này mới hừ lạnh một tiếng, xoay người rời khỏi phòng làm việc của Vương Tuệ Tuệ.
Nhìn bóng lưng hắn rời đi, Vương Tuệ Tuệ không khỏi có chút nhức đầu, tay giơ lên trời, hơi có chút cười khổ lẩm bẩm:
- Lại thêm một người muốn báo thù của ta...
- Làm sao, chẳng lẽ ngươi mới tiền nhiệm mấy ngày, đã trêu chọc rất nhiều người muốn trả thù ngươi?
Nam nhân kia vừa rời đi, Vương Tuệ Tuệ đã nghe thấy thanh âm của một nam tử trẻ tuổi.
Nàng khẽ ngây ra một lúc, tiếp theo cười đứng dậy nói:
- Ơ, khách quý đến...
- Ha ha, dù sao khách quý cũng phải có chút tỏ vẻ chứ?
Nghe giọng nói có chút trách cứ của Vương Tuệ Tuệ, Diệp Dương Thành quay đầu lại nhìn về hướng nam tử kia rời khỏi, hỏi:
- Người vừa rồi xảy ra chuyện gì?
- Hai ngày trước ta không phải à dẫn đội đến thành phố Khánh Châu tuyển mộ người tài sao?
Vương Tuệ Tuệ nhún bả vai một cái, có chút bất đắc dĩ nói:
- Một đội khác do bộ phận quản lý nhân lực của công ty dẫn dắt, tuyển mộ nhân tài ở huyện Ôn Lạc, kết quả xảy ra sự cố.
Vương Tuệ Tuệ chép miệng, nói:
- Nam nhân vừa rồi nộp đơn vào vị trí Phó giám đốc bộ phận nhân lực, công việc chủ yếu là điều giải một số mâu thuẫn tranh cãi của công nhân viên, đây là một công việc không dễ làm, nhưng tiền lương cũng tương đối cao, kết quả là…
- Hắn làm gì?
Vừa kéo ghế ngồi xuống, Diệp Dương Thành cũng có chút hăng hái lên tiếng hỏi.
- Hắn làm bên bộ phận nhân sự bảy năm, năng lực không thể nói là nổi bật, nhưng cũng không tính là bình thường, chỉ là tâm thái của người này có vấn đề, thật giống như toàn thế giới đều thua thiệt hắn.
Vương Tuệ Tuệ giơ tay lên trời, lắc đầu nói:
- Được rồi, không nói đến hắn nữa, cứ nghĩ đến hắn là ta lại thấy đau đầu.
Nói xong câu đó, Vương Tuệ Tuệ nhìn Diệp Dương Thành, hỏi:
- Ngươi thì sao? Làm một chưởng quỹ bỏ mặc mọi việc không ở bên ngoài tiêu sái, làm sao đột nhiên lại chạy đến công ty?
- Ha ha, đến tìm ngươi có chút việc.
Diệp Dương Thành nhìn Vương Tuệ Tuệ, cười đáp lại một câu sau đó đứng dậy, khóa trái cửa phòng làm việc.
Tiếp theo hắn mới ngồi xuống ghế sa lon, không e dè nói:
- Ta cần ngươi hỗ trợ tra tìm trí nhớ của một con quỷ hồn...
- Sao?
Không đợi Diệp Dương Thành nói hết lời, Vương Tuệ Tuệ ngây ra một lúc, ngay sau đó thiếu chút nữa hét ầm lên, miệng có chút run rẩy rất nhỏ, sắc mặt trắng bệch:
- Quỷ... Quỷ hồn?
Mặc dù hiện nay Vương Tuệ Tuệ đã sớm không phải là loại trạng thái ban đầu, nàng có năng lực đặc dị, nhãn giới dĩ nhiên cũng theo năng lực tăng lên mà phát triển, nhưng... vật như quỷ hồn vừa nghĩ tới đã cảm thấy kinh hãi, dù sao Vương Tuệ Tuệ cũng chưa từng nhìn thấy qua loi vật này, trong lòng có kiêng kỵ cũng không khó lý giải.
Nhìn sắc mặt Vương Tuệ Tuệ thoáng trắng bệch, Diệp Dương Thành cũng không thèm để ý, trấn an nói:
- Thật ra mỗi lần ngươi tìm kiếm trí nhớ của người khác, cũng là tìm kiếm linh hồn của đối phương, sau khi con người tử vong, linh hồn sẽ rời khỏi đại não một mình tồn tại, loại trạng thái linh hồn này được gọi là quỷ hồn.
Giải thích đơn giản một số tình huống của quỷ hồn, Diệp Dương Thành dừng lại một lát, tiếp theo mới nói:
- Cho nên nói, quỷ hồn thật ra chính là linh hồn, không có gì phải sợ.
- Nhưng…
Mặc dù nói như vậy, nhưng vừa nghĩ tới hai chữ quỷ hồn, trong đầu Vương Tuệ Tuệ bất giác hiện ra hình tượng quỷ hồn bạch y, tóc xõa, thất khiếu chảy máu.
Khó khăn nuốt ngụm nước miếng, Vương Tuệ Tuệ bất chợt ngây ra một lúc, tiếp theo bật cười nói:
- Ban đầu ta còn tưởng mình đã rất kiên cường, không ngờ vẫn bị hai chữ quỷ hồn này hù dọa.
Sau khi tự giễu một phen, nàng trấn định tâm tình, gật đầu nói với Diệp Dương Thành:
- Gọi ra đi, ta rất muốn nhìn xem, quỷ hồn cực kỳ kinh khủng trong truyền thuyết rốt cuộc có dáng vẻ như thế nào.
- Ha ha, con quỷ hồn này hiện tại đã bị ta mang trên người, Nhưng trước khi gọi ra, ta còn có mấy câu muốn nói với ngươi.
Nhìn thấy Vương Tuệ Tuệ nhanh chóng khống chế được tâm tình khẩn trương của mình, Diệp Dương Thành không khỏi mỉm cười, nói:
- Con người có ba bảy loại, quỷ hồn cũng đồng dạng như vậy.
- Vậy sao?
Vương Tuệ Tuệ có chút không hiểu rõ ý tứ của những lời này.
- Trong quỷ hồn cũng tồn tại phân chia cấp bậc tương đối nghiêm khắc, trong đó cấp thấp nhất chính là loại quỷ hồn bình thường căn bản không có lực công kích gì, loại quỷ hồn này vừa ra cũng sẽ bị lối đi âm dương hút vào trong địa phủ.
Diệp Dương Thành bình tĩnh giải thích:
- Trên quỷ hồn bình thường, còn có phân chia lệ quỷ sơ giai, trung giai, cao cấp, tiếp tục là quỷ vương cấp một, tương đương với quyền quý một phương trong xã hội loài người.
- Ồ.
Đối với tình huống này, Vương Tuệ Tuệ cũng không có phản ứng quá lớn, nàng gật đầu ồ một tiếng, phong thái bình tĩnh.
Nhìn thấy phản ứng của nàng, Diệp Dương Thành cũng có chút nghiêm túc tiếp tục nói:
- Phân chia cấp bậc trong quỷ hồn cũng không phải lấy quyền thế làm tiêu chuẩn, mà là căn cứ vào thực lực của những quỷ hồn này mà phân chia cấp bậc, cấp bậc càng cao thực lực quỷ hồn càng mạnh, con quỷ hồn hôm nay ta mang tới, chính là quỷ vương đỉnh phong trong thế giới quỷ quái đó...
- A
Lần này, Vương Tuệ Tuệ không áp chế nổi cảm giác kinh hãi trong lòng, thất thanh kinh hô:
- Quỷ... Quỷ vương?
- Ừ, thực lực của nó có lẽ cũng mạnh mẽ hơn thực lực của đại đa số quỷ vương, tuyệt đối là nhân vật đứng trên kim tự tháp của thế giới quỷ quái. Mặc dù hiện tại nó đã bị ta nhốt, nhưng ta cũng không biết nó còn giữ lá bài tẩy gì hay không, cho nên... Đợi lát nữa khi ngươi tìm kiếm trí nhớ linh hồn của nó, cần phải chú ý phản ứng của nó, nếu như cảm thấy chuyện không thể làm, tuyệt đối không nên do dự, lập tức lui ra ngoài bảo toàn chính mình.
Nghe Diệp Dương Thành trịnh trọng nói như thế, Vương Tuệ Tuệ cũng thu liễm mấy phần tùy ý, sắc mặt ngưng trọng, gật đầu nói:
- Ừ, ta biết rồi.
- Vậy thì bắt đầu đi.
Nhìn thấy dáng vẻ hoàn toàn nghiêm túc của Vương Tuệ Tuệ, Diệp Dương Thành, cũng không chần chờ nữa, trực tiếp lấy ra viên kết giới cầu bị hắn áp súc từ trong không gian Cửu Tiêu ra ngoài, chỉ vào sương khói màu đen trong kết giới nói:
- Con quỷ vương ở chỗ này.
- Ách...
Vương Tuệ Tuệ lòng tràn đầy khẩn trương nhìn thấy thứ trong tay Diệp Dương Thành, nhất thời có loại cảm giác hụt hẫng... Đây chính là quỷ vương sao? Tại sao quá khác biệt với quỷ hồn trong phim ảnh như vậy?
Như thấu hiểu hồ nghi trong lòng Vương Tuệ Tuệ, Diệp Dương Thành cười nói:
- Con quỷ vương đã bị ta nhốt trong này, một khi rời khỏi kết giới..., sợ rằng sẽ xê xích không xa với quỷ vật trong tưởng tượng của ngươi.
Vương Tuệ Tuệ lại nghĩ tới hình tượng ma quỷ cực kỳ kinh người, không tự chủ được rùng mình một cái, cười khan nói với Diệp Dương Thành:
- Bắt đầu đi.
Chương 707-2: Thánh Tổ lệ rơi đầy mặt (Hạ)- Ừ.
Diệp Dương Thành không nói thêm gì nữa, lập tức đưa kết giới cầu nhốt quỷ vương tới trước mặt Vương Tuệ Tuệ, nói:
- Động thủ đi.
Vương Tuệ Tuệ nghiêm túc gật đầu, không nói nhiều cúi đầu nhìn kết giới cầu trong tay Diệp Dương Thành, chậm rãi nhắm mắt lại.
Diệp Dương Thành có thể cảm nhận rõ ràng được, ngay sau khi Vương Tuệ Tuệ khép lại hai mắt, từ giữa hai lông mày của nàng bất chợt tản mát ra một đạo ba động năng lượng rất nhỏ.
Vừa nhận thấy được Vương Tuệ Tuệ phát ra ba động năng lượng, Diệp Dương Thành tựa hồ lập tức hiểu ra, năng lượng Vương Tuệ Tuệ hiện tại phát ra, chính là năng lượng tinh thần.
Chẳng qua lúc này Diệp Dương Thành cũng không thể lên tiếng quấy rầy Vương Tuệ Tuệ, chỉ có thể nín thở tĩnh khí chăm chú nhìn vào vẻ mặt nghiêm túc của Vương Tuệ Tuệ, kiên nhẫn chờ đợi kết quả.
- Đồ chết tiệt, ta đồng ý, ta đồng ý.
Khi Vương Tuệ Tuệ thi triển năng lực đặc thù với kết giới cầu, lúc này Thánh Tổ bị Diệp Dương Thành giam cầm bỗng nhiên lớn tiếng gầm thét.
Loại khí tức càng ngày càng bất an này khiến cho hắn tựa hồ khó có thể giữ bình tĩnh, trên thực tế, khi Diệp Dương Thành nhốt hắn, hắn đã có lòng muốn khuất phục Diệp Dương Thành, bất kể Diệp Dương Thành hỏi cái gì hắn cũng sẽ đàng hoàng trả lời, đối với linh thể sống trên thế gian mấy ngàn năm như hắn, không có người nào có thể quý trọng cái mạng già của mình như hắn.
Cho nên, khi Diệp Dương Thành hỏi hắn, hắn thật sự rất muốn chuyển động con ngươi đáp ứng, nhưng... Hắn là linh thể, con ngươi cũng là thứ huyễn hóa ra, Diệp Dương Thành dùng hơn mười đạo giam cầm thuật giam cầm linh thể của hắn, con ngươi của hắn dĩ nhiên cũng bị giam cầm...Muốn chuyển động con ngươi tỏ vẻ phối hợp, cũng không cách nào chuyển động.
Hình thái linh thể không có hạn chế tuổi thọ, ở địa phủ không tồn tại kiếp nạn như thần phạt, các quỷ hồn dĩ nhiên cũng có thể an tâm tu luyện. Nhưng trên địa cầu, cũng chính là cái gọi là dương thế, chính là tồn tại thần phạt.
Có thể sống mấy ngàn năm duới tình huống như thế, hắn dĩ nhiên cũng có thủ đoạn bảo vệ tính mạng của mình... Một con quỷ quý trọng tính mạng của mình như vậy làm sao có thể trang bị con người rắn rỏi trong tình huống xấu?
Hắn hận đến nghiến răng nghiến lợi, Diệp Dương Thành rõ ràng không biết tình huống của hắn, thấy con ngươi không nhúc nhích còn tưởng hắn thật sự là con người rắn rỏi... So với tính mạng, tôn nghiêm có là cái gì?
Khí tức khiến cho hắn bất an xông qua tầng tầng kết giới, càng ngày càng nhích tới gần... Sâu trong linh hồn Thánh Tổ bộc phát ra oán niệm nồng đậm, nhưng bị giam cầm thuật trói buộc, hắn cũng không thể động đậy, chỉ có thể trơ mắt “nhìn” năng lượng quỷ dị xuyên thấu qua kết giới, sau đó một đầu đâm vào trong linh hồn của mình...
- A.
Cảm giác vô cùng đau nhói, trong nháy mắt làm cho Thánh Tổ kêu rên thảm thiết, linh hồn chi hỏa trong cơ thể điên cuồng khởi động, chỉ có điều tiếng kêu thảm thiết của hắn lại chỉ có thể bị hạn chế trong linh hồn.
Lúc này, Thánh Tổ cảm giác giống như có một thanh cương đao chà đi chà lại trong cơ thể hắn, mỗi một lần chà qua sẽ mang đi một mảng lớn linh hồn của hắn.
Đây là một loại đau khổ thống khổ, hắn muốn phản kháng, nhưng... bây giờ hắn đã bị Diệp Dương Thành vững vàng áp chế, ngay cả âm linh lực bên trong thân thể cũng bị áp chế, không dám có chút dị động, hắn làm gì có tư cách phản kháng?
Lúc này, sâu trong linh hồn chỉ để lại hai ý niệm trong đầu.
Ý niệm đầu tiên là, nếu như sớm biết Diệp Dương Thành có thủ đoạn như vậy, cho dù biết trong tay của hắn có chỗ tốt thiên đại, tuyệt đối không dám sinh ra tâm tư đối địch với hắn, đáng tiếc, trên thế giới này không có hối hận, nếu như có, hắn thật muốn nói:
- Lão bản, đánh ta một cái.
Còn ý niệm thứ hai...
Tên khốn kiếp này thật đúng là ngoan độc, cũng không biết tìm từ đâu ra một tên biến thái, lại có thể trực tiếp cướp đoạt trí nhớ linh hồn của hắn.
Đây rõ ràng là muốn giết chết ta.
Trong hành hạ có thể so với nỗi đau cạo xương, Thánh Tổ lệ rơi đầy mặt.
- Các ngươi sẽ phải hối hận.
Khi Vương Tuệ Tuệ tập trung tinh lực tiến hành tìm kiếm trí nhớ linh hồn của Thánh Tổ, trong cơ thể Thánh Tổ có một trận rống giận vô cùng táo bạo rõ ràng truyền vào trong đầu Vương Tuệ Tuệ, sắc mặt nàng tựa hồ theo bản năng biến đổi...
- Đáng chết.
Nguyên nhân sắc mặt Vương Tuệ Tuệ đột biến là nghe được gầm thét của Thánh Tổ, nhưng Diệp Dương Thành vẫn đứng trước mặt nàng, thời khắc chú ý đến vẻ mặt biến hóa của nàng lại không cho là như vậy. Vừa thấy Vương Tuệ Tuệ biến đổi sắc mặt, Diệp Dương Thành liền vứt kết giới cầu lên giữa không trung, thấp giọng gầm lên, đồng thời Bàn Long ngân thương đột nhiên xuất hiện.
- Phụt...
Một tiếng vang rất nhỏ vang lên trong văn phòng của Vương Tuệ Tuệ, Diệp Dương Thành đã đỏ mắt, căm tức Thánh Tổ trong kết giới cầu, không chút lựa chọn đâm Bàn Long ngân thương vào bên trong kết giới cầu, một giây sau kết giới cầu trực tiếp giải tán.
- A...
Áp súc kết giới cầu biến mất, Thánh Tổ bị gắt gao nhốt trong kết giới cầu lập tức hiển lộ nguyên hình... Nói thật, đây cũng là lần đầu tiên Diệp Dương Thành thấy được nguyên trạng của Thánh Tổ.
Khôi giáp màu vàng lợt bao trùm trên người, tóc dài rũ xuống, cả người hắn dị thường khôi ngô, không nghi ngờ gì, Thánh Tổ khi còn sống tuyệt đối là một gã tướng quân hành quân đánh giặc, khó trách hắn và những âm mộc hộ vệ dưới tay hắn lại quỷ dị như vậy... Thì ra là như vậy.
Vừa thấy dung mạo tư thái của Thánh Tổ khi còn sống, trên mặt Diệp Dương Thành bất giác lộ ra thần sắc chán ghét, thấp giọng nói:
- Mặc dù lão tử bội phục quân nhân vì dân vì nước, da ngựa bọc thây, nhưng người cặn bả giống như ngươi, chết cũng không có gì đáng tiếc.
Thánh Tổ đã được giải trừ âm tàn nhìn Diệp Dương Thành, khàn giọng nói:
- Ngươi nhất định ngươi sẽ phải hối hận.
- Hối hận mẹ ngươi.
Cảm nhận được năng lượng lạnh như băng thông qua Bàn Long ngân thương truyền vào trong cơ thể mình từ từ giảm bớt, cảm thụ được Cửu Tiêu lực trong cơ thể không ngừng bị thúc dục, lớn mạnh, Diệp Dương Thành nheo mắt lạnh lùng nói:
- Cho dù ngươi là quỷ, ngươi cũng nên nhớ tổ tông của mình là ai.
- Bốp...
Lời còn chưa dứt, Diệp Dương Thành căn bản không nói nhiều, giơ đùi phải lên, hung hăng đá một cước vào bụng Thánh Tổ, cũng chính vào lúc này, linh hồn chi hỏa trong cơ thể Thánh Tổ cũng bị Bàn Long ngân thương trong tay Diệp Dương Thành cướp đoạt, chỉ nghe phịch một tiếng, hắn thậm chí không có cơ hội mở miệng nói xạo, liền trực tiếp hóa thành một đạo khói xanh, chậm rãi tiêu tán giữa thiên địa...
Diệp Dương Thành đã sớm nhìn thấy cảnh tượng quỷ vật hồn phi phách tán cũng không có quá nhiều kinh ngạc, chỉ hờ hững nhìn lướt qua, một giây sau thu lại Bàn Long ngân thương, xoay người sang ân cần hỏi han Vương Tuệ Tuệ:
- Vừa rồi có chuyện gfi vậy? Ngươi không sao chứ?
- Không có... Chính là bị hắn dọa hết hồn.
Vương Tuệ Tuệ đến bây giờ còn có vẻ chưa bình tĩnh, giơ tay lên vuốt ngực, lòng vẫn còn sợ hãi nói:
- Đột nhiên rống lớn một tiếng...