Chấp Chưởng Thần Quyền

Chương 564. Giúp ta chăm sóc bọn trẻ. .

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đối mặt với nôn nóng bất an của con chó Điền Viên Trung Hoa, thần sắc nghi hoặc trên mặt Lâm Mạn Ny càng ngày càng nồng đậm, từ khi nàng mang nó tới huyện tự trị Tử Vân tới nay, nó chưa từng có biểu hiện nôn nóng giống như vậy, không biết tại sao, nhìn nó, trong lòng Lâm Mạn Ny cũng sinh ra cảm giác bất an mịt mờ.

Nhưng công trình sư họ Trần đứng bên cạnh lại không có vẻ kinh dị, nhẹ giọng cười nói với Lâm Mạn Ny:

- Lâm tiểu thư, nhà ta cũng nuôi mấy con chó đất, bình thường mấy đứa trẻ hàng xóm chạy qua, bọn chúng đều kêu gào không ngừng.

Nói tới đây, hắn dừng lại một lát, tiếp theo ngẩng đầu nhìn về phía gò đất nhỏ trước mặt, nói:

- Có lẽ bên kia có con thỏ, gà núi gì đấy, cô biết đấy, khứu giác của loài chó nhạy hơn loài người chúng ta...

- Uông Uông Uông Uông.

Công trình sư họ Trần còn chưa dứt lời, con chó Điền Viên Trung Hoa được Diệp Dương Thành sai khiến, chịu trách nhiệm bảo vệ an toàn của Lâm Mạn Ny lại sủa vang, chỉ có điều lần này nó không còn cúi người sủa về phía gò đất nhỏ, mà là sủa về phía công trình sư họ Trần.

- A, con chó này thật khó tính.

Công trình sư họ Trần bất đắc dĩ, bật cười lui về sau mấy bước. Không có cách nào, con chó Điền Viên Trung Hoa này có vóc người rất lớn, so với nó, mấy con chó đất nhà hắn giống như chó con mới sinh ra.

- Ngươi làm gì vậy?

Lâm Mạn Ny đang chuẩn bị nói vài lời với công trình sư họ Trần, lại đột nhiên cảm giác cổ tay của mình truyền đến một trận cảm giác ấm áp, ngay sau đó cả người đã bị một luồng lực lượng khổng lồ xoay một vòng, không tự chủ được chạy theo luồng lực lượng này về phía trước.

Cho đến lúc này, Lâm Mạn Ny mới giật mình tỉnh lại, kinh hãi phát hiện, con chó Điền Viên Trung Hoa lại dùng miệng nó ngậm cổ tay của nàng, nài ép lôi kéo nàng chạy xuống núi.

Lâm Mạn Ny theo bản năng quát lên một tiếng, mạnh mẽ dừng lại:

- Ngươi rốt cuộc làm sao vậy?

- Uông Uông Uông.

Cảm giác nguy cơ khổng lồ tràn ngập toàn thân nó, dưới loại tình huống này, nó lại không dám dùng sức mạnh quá lớn đối với Lâm Mạn Ny, chỉ có thể ngậm lấy cổ tay Lâm Mạn Ny, tiếp tục hướng về phía gò đất nhỏ phát ra một trận chó cắn, sau đó xoay một vòng tại chỗ, nhe răng trợn mắt lại một lần nữa sủa vang.

Biểu hiện quỷ dị của con chó Điền Viên Trung Hoa càng khơi dậy khốn hoặc trong lòng Lâm Mạn Ny, nàng quay đầu nhìn gò đất nhỏ tựa hồ không có vấn đề gì cả, sau khi chần chờ một lát mới thử dò xét nói với con chó Điền Viên Trung Hoa:

- Ngươi... Ngươi muốn nói, bên kia có nguy hiểm?

- Uông Uông.

Con chó Điền Viên Trung Hoa không cách nào phun ra tiếng người, mừng rỡ sủa vang hai tiếng, gật đầu, tựa hồ đáp lại suy đoán của Lâm Mạn Ny.

Lúc này đến phiên Lâm Mạn Ny trợn tròn mắt, nàng không ngờ con chó Điền Viên Trung Hoa đi theo nàng bao lâu nay lại thông minh như vậy, tựa hồ... còn có thể nghe hiểu tiếng người.

Trong lúc hoảng hốt, Lâm Mạn Ny bất giác nhớ lại lai lịch của con chó Điền Viên Trung Hoa... Nó được Diệp Dương Thành đưa đến bên cạnh nàng, chỉ riêng điểm này cũng đã đủ Lâm Mạn Ny lựa chọn tin tưởng cảnh báo của con chó Điền Viên Trung Hoa, nàng chợt quay đầu lại hô lớn:

- Mọi người mau đi theo ta, bên kia có nguy...

- Ùng ùng...

Lâm Mạn Ny còn chưa dứt lời, từ phương hướng gò đất nhỏ đột nhiên vang lên một trận tiếng nổ kinh thiên động địa, ngay sau đó, vùng đất dưới chân bắt đầu mãnh liệt đung đưa, một lần nữa khuếch trương diện tích của hố trời.

- A...

Nghe thấy tiếng nổ vang, công trình sư họ Trần quay đầu nhìn lại, con ngươi bất chợt co rút, trơ mắt nhìn hố trời khổng lồ nhanh chóng sụp đổ, trong nháy mắt có dấu hiệu nuốt chửng cả gò đất nhỏ, hắn theo bản năng phát ra một tiếng kêu sợ hãi, hét lớn:

- Mau chạy đi.

- Uông Uông Uông...

Lúc này, con chó Điền Viên Trung Hoa đứng bên cạnh Lâm Mạn Ny càng thêm bất an, không chỉ hạ người về phía trước, đồng thời cũng lộ ra răng nanh của nó.

Tựa hồ một giây sau, từ trong hố trời khổng lồ, đang không ngừng khuếch trương bộc phát ra một đạo hồng quang chói mắt, bay thẳng đến chân trời.

- Đây là cái gì?

Đạo hồng quang từ trong hố trời phát ra lập tức hấp dẫn lực chú ý của mọi người, các công nhân chưa từng thấy qua cảnh tượng như vậy đều trợn tròn mắt, thậm chí quên cả chạy trốn, ngơ ngác đứng chỗ cũ nhìn cột sáng hồng sắc.

Chỉ có Lâm Mạn Ny bị con chó Điền Viên Trung Hoa liên tục cảnh báo vẫn tỉnh táo, nhưng phản ứng đầu tiên của nàng không phải là lập tức xoay người chạy trốn, mà là vô cùng khẩn trương hô to:

- Các ngươi đừng nhìn nữa, mau chạy đi.

- A a a...

Lâm Mạn Ny liên tiếp hô to nhiều lần, mới thức tỉnh được các công nhân, bọn họ có chút kinh sợ kêu lên mấy tiếng, nhưng hoảng sợ phát hiện mình đã không nâng nổi chân lên... Cảm giác kinh hãi lượn lờ trong lòng mọi người.

- Các ngươi mau chạy đi.

Lâm Mạn Ny đứng cách hố trời khá xa, xoay người lại hai bước là bước lên con đường nhỏ xuống núi, nhưng dưới tình huống như vậy, nàng vẫn dùng ánh mắt khẩn trương chăm chú nhìn những công nhân đang vô cùng hoảng sợ, gấp đến độ cứ dậm chân:

- Nhanh lên đi.

- Ta... Chúng ta nâng không nổi chân nữa...

Có mấy người công nhân sắc mặt trắng bệch, run run đôi môi kêu lên với Lâm Mạn Ny:

- Lâm... Lâm tiểu thư, cứu cứu... Cứu cứu chúng ta...

- Nâng không nổi chân nữa?

Lâm Mạn Ny sửng sốt...

- Ầm.

Tiếng nổ mạnh mãnh liệt đột ngột vang lên, loại động tĩnh đất rung núi chuyển nhất thời làm cho không ít công nhân ngã xuống đất, không để cho Lâm Mạn Ny mở miệng kêu gọi lần nữa, từ vị trí trung tâm hố trời truyền đến tràng cười âm trầm lạnh lùng của một nam tử tráng niên:

- Khặc khặc... Người sống sao... Bổn vương đã mất bao nhiêu năm không được hưởng qua huyết nhục, sinh hồn người sống? Khặc khặc... Để bổn vương ăn các ngươi.

- Vù...

Hắn còn chưa dứt lời, một đạo hắc vụ nồng đậm đã chạy ra khỏi hố trời, trong nháy mắt hóa thành một gã nam tử trung niên người mặc hắc bào, sắc mặt trắng bệch...

- A... Quỷ.

Các công nhân vô cùng hoảng sợ, hò hét điên loạn, Lâm Mạn Ny đứng cách đó không xa cũng bị dọa đến xanh mặt, nhưng cố gắng cắn chặt hàm răng không kêu lên.

Nhưng cảnh tượng tiếp theo lại khiến cho Lâm Mạn Ny không cách nào nhịn được nữa...

- Khặc khặc... Đừng sợ, các ngươi có thể trở thành món ăn cho bổn vương, thì nên cảm thấy vinh hạnh mới đúng.

Tên nam tử tráng niên lơ lửng giữa không trung âm trầm cười, ngay sau đó, gương mặt trắng bệch càng trở nên xấu xí không chịu nổi, hai bên miệng mạnh mẽ chui ra hai chiếc răng nanh màu xanh.

- Thịnh yến thịt người... bắt đầu.

Lời còn chưa dứt, tên nam tử tráng niên tự xưng bổn vương đã đáp xuống, Lâm Mạn Ny thậm chí không thể thấy rõ hắn có động tác gì, chỉ thấy một gã công nhân ngã trên mặt đất bất chợt bay lên...

Chương 722-1: Người nam nhân kia, hắn là ai vậy? (Thượng)

- Ta... Ta không muốn chết...

- Phập phập...

Tên công nhân hoảng sợ tuyệt vọng kêu lên, ngay sau đó hai bàn tay khô gầy như củi, có móng tay sắc bén đã lao tới, không tới ba giây, tên công nhân vừa rồi còn sống sờ sờ, đã bị nam tử tráng niên mạnh mẽ xé thành hai nửa, ngay sau đó nổ tung, hóa thành huyết vụ đầy trời.

Đoàn huyết vụ mới vừa thành hình, nam tử tráng niên cũng há miệng ra, giống như cự kình hút nước, hoàn toàn hút huyết vụ vào trong bụng.

Trước sau chỉ có năm giây, một người sống sờ sờ hoàn toàn biến mất giữa thiên địa, không chỉ không còn hài cốt, ngay cả linh hồn của hắn cũng bị nam tử tráng niên này cắn nuốt.

Đối mặt với tràng diện máu chảy đầm đìa kinh người như thế, cho dù Lâm Mạn Ny đã trải qua thời gian dài tôi luyện, cũng không cách nào chế trụ kinh hãi trong lòng, thất thanh hét lên:

- A...

- Hử?

Nam tử tráng niên mới vừa cắn nuốt một người sống, sắc mặt trắng bệch hơi hiện ra chút huyết sắc lập tức bị tiếng thét chói tai của Lâm Mạn Ny hấp dẫn lực chú ý, ánh mắt của hắn quăng đến người Lâm Mạn Ny, hai mắt tỏa sáng, âm hiểm cười nói:

- Một nữ nhân xinh đẹp.

- Lâm tiểu thư, ngươi... Ngươi mau chạy đi.

Đúng lúc này, công trình sư họ Trần không cách nào điều khiển thân thể của mình nghe thấy tiếng cười bí hiểm của nam tử tráng niên này, vô cùng khẩn trương hô lớn:

- Mau chạy đi, đừng quan tâm tới chúng ta, mau.

- Hừ, muốn chết.

Tiếng hét của công trình sư họ Trần khiến nam tử tráng niên cực kỳ bất mãn, ánh mắt âm trầm của hắn rơi xuống người công trình sư họ Trần, trong đôi mắt nổi lên tử quang yêu dị, sau khi hừ lạnh một tiếng, thân thể chợt lóe, lao về phía công trình sư họ Trần.

- Giúp ta chăm sóc bọn trẻ... A.

Tiếng kêu thảm thiết kinh thiên động địa của công trình sư họ Trần vang lên, khiến thân thể Lâm Mạn Ny đứng cách đó không xa đứng cứng đờ, trong nháy mắt làm ra quyết định.

Nàng ngoài chịu chết căn bản không thể còn lựa chọn nào khác, nếu như nàng có thể chạy thoát..., có lẽ vẫn có thể tìm được viện binh trở lại giải cứu những công nhân thuần phác này.

Nàng ngây người nhìn công trình sư họ Trần thậm chí không kịp nói hết những lời cuối cùng, đã bị ác quỷ tự xưng là bổn vương xé thành hai nửa, trong nháy mắt hóa thành huyết vụ đầy trời...

- Ta...

Nhớ tới lời hô to của công trình sư họ Trần lúc trước, trong lòng Lâm Mạn Ny nổi lên cảm giác chua xót, nước mắt không kìm nổi lăn xuống.

Tuy nhiên chỉ trong chốc lát, nàng đã xoay người chạy như điên về phía con đường nhỏ xuống núi.

Báo cảnh sát, nhất định phải cứu bọn họ, lúc này trong lòng Lâm Mạn Ny chỉ kêu gào điều này.

Nhưng, ác quỷ tự xưng là bổn vương không có ý tứ dừng tay, nhìn thấy Lâm Mạn Ny biến mất ở khúc quanh, hắn lại một lần nữa nở nụ cười quỷ dị:

- Chạy? Ngươi có thể chạy trốn được sao?

Thân thể chợt lóe, ác quỷ này đã biến mất giữa không trung...

Hơn năm giờ sáng, Diệp Dương Thành đang ở trong phòng ngủ tu luyện đột nhiên cảm thấy trong lòng mình truyền đến một trận cảm giác bất an không biết từ đâu tới, hắn chợt mở hai mắt, hai đạo ngân quang chợt lóe trong đôi mắt của hắn!

- Kỳ quái...

Thần sắc hồ nghi liếc nhìn khắp căn phòng ngủ trong, Diệp Dương Thành không nhận thấy có điểm nào khác thường, nhưng cảm giác bất an trong lòng lại càng ngày càng nồng nặc, giống như có người nào đó đang cầm lấy một khẩu súng âm thầm nhằm vào hắn, khiến cho hắn vô cùng mất tự nhiên.

Nhưng, sau khi cau mày suy tư một trận, hắn căn bản không cách nào xác định cảm giác bất an trong lòng mình rút cuộc đến từ đâu? Khẽ ngẩng đầu nhìn thoáng qua chiếc đồng hồ treo trên tường, Diệp Dương Thành hơi ngây ra một lúc, tiện đà lẩm bẩm:

- Năm giờ bốn phút... giờ Tý?

Cả người chấn động, sắc mặt Diệp Dương Thành nhất thời đại biến:

- Chẳng lẽ... Là thứ quỷ kia..

- Ầm!

Khi Diệp Dương Thành còn chưa dứt lời, cánh cửa phòng ngủ đã bị một trận lực lượng khổng lồ đụng vỡ, một bóng đen khôi ngô từ ngoài phòng ngủ lao nhanh vào, thanh âm khàn khàn vang lên bên tai Diệp Dương Thành:

- Chủ nhân, chủ mẫu xảy ra chuyện rồi!

- Mạn Ny xảy ra chuyện?

Diệp Dương Thành ngây người trong chốc lát, mạnh mẽ từ trên giường tung người nhảy xuống, tròng mắt nhìn thẳng vào Nhung Cầu, thanh âm lộ ra vẻ dồn dập:

- Nàng xảy ra chuyện gì?

- Ở hieenjt rường thi công đường núi trên sông Bản Đương huyện tự trị Tử Vân đột nhiên xuất hiện một hố trời cực đại, từ trong hố đi ra một ác quỷ có thực lực cường đại, hiện tại đang đuổi giết chủ mẫu!

Nhung Cầu hiển nhiên cũng bị hồi báo này hù dọa, trả lời vô cùng nhanh chóng.

- Hố trời khổng lồ? Ác quỷ có thực lực cường đại?

Vừa nghe thấy hồi báo của Nhung Cầu, sắc mặt Diệp Dương Thành lập tức trở nên băng hàn, từ trong hàm răng mạnh mẽ nặn ra hai chữ:

- Đáng chết!

Thần quyền tìm người trong nháy mắt phát động, tựa hồ vừa tập trung tìm kiếm vị trí hiện nay của Lâm Mạn Ny, đồng thời Diệp Dương Thành cũng thi triển thuật di động, biến mất trong phòng ngủ của mình! Đối mặt với biến cố bất thình lình, Diệp Dương Thành thậm chí không có thời gian suy nghĩ.

Nhìn Diệp Dương Thành biến mất khỏi phòng, Nhung Cầu chạy tới hồi báo tình huống khẽ cúi đầu phát ra một trận gào thét trầm thấp, ra lệnh:

- Không tiếc bất cứ giá nào thủ hộ chủ mẫu an toàn!

Ở phía xa huyện tự trị Tử Vân, hơn mười giây sau con chó Điền Viên Trung Hoa nhận được mệnh lệnh đến từ Nhung Cầu, hai mắt đầy máu phát ra một trận chó cắn khàn khàn:

- Gâu Gâu!

- Khặc khặc... Lại là một con thú dữ có thể thu lấy linh lực!

Nghe thấy con chó Điền Viên Trung Hoa phát ra tiếng chó sủa, ác quỷ đã chắn đường đi của Lâm Mạn Ny phát ra một tràng cười giả tạo, hắn tùy ý dùng quỷ trảo gạt tóc mình, nói:

- Nhưng, so với đám thú dũ ở vùng đất hoang dã, ngươi thậm chí không bằng một con thú mới sinh!

Ánh mắt ác quỷ lại rơi xuống trên người Lâm Mạn Ny đang được con chó Điền Viên Trung Hoa gắt gao ngăn ở phía trước, cười hắc hắc, gõ gõ móng tay, nói:

- Bổn vương chính là một trong số những quỷ vương thủ hạ của Đế Tôn, tên là Dung Tan quỷ vương, thấy nữ tử ngươi cũng xinh đẹp, chỉ cần ngươi chịu ở bên cạnh bổn vương, bổn vương sẽ..

- Rống!

Dung Tan quỷ vương còn chưa dứt lời, con chó Điền Viên Trung Hoa đã không thể nhịn được nữa, ngang nhiên phát động công kích! Mặc dù nó chỉ là một con chó Điền Viên Trung Hoa tầm thường, nhưng nó cũng là một trong Bát Đại Cẩu Vương hộ vệ dưới trướng Diệp Dương Thành, đối với nó mà nói, Diệp Dương Thành chính là vị thần cao không thể chạm, còn hắn lại là một trong những tín đồ thành kính nhất của Diệp Dương Thành!

Có câu nói yêu ai yêu cả đường đi, nó thành kính tín ngưỡng Diệp Dương Thành, dĩ nhiên cũng sẽ thành kính vị hôn thê Lâm Mạn Ny của Diệp Dương Thành. Lúc này, Dung Tan quỷ vương lại làm trò trước mặt nó, lên tiếng muốn để Lâm Mạn Ny làm thiếp của hắn... Cho dù biết rõ không địch lại, nó cũng tuyệt đối không cho phép chuyện như vậy phát sinh!

Chương 722-2: Người nam nhân kia, hắn là ai vậy? (Hạ)

- Hừ...

Đối với cử động công kích bất ngờ của con chó Điền Viên Trung Hoa, Dung Tan quỷ vương thật sự có cảm giác kinh ngạc, thực lực của mình bày ra như vậy, nó còn dám hung hãn không sợ chết phát động công kích? Cái này không gọi là dũng cảm, mà gọi là ngu xuẩn!

Hơi có chút kinh ngạc ồ lên một tiếng, Dung Tan quỷ vương hoàn toàn không để mắt đến công kích của con chó Điền Viên Trung Hoa, chỉ hơi xê dịch người, đã tránh thoát công kích của con chó Điền Viên Trung Hoa, sau đó còn bình thản cười nói với Lâm Mạn Ny:

- Mỹ nhân, ngươi nghĩ thế nào?

-... Đừng nằm mơ!

Lúc này mặc dù Lâm Mạn Ny bị bộ dạng của Dung Tan quỷ vương hù dọa đến xanh mặt, nhưng đối mặt với yêu cầu của hắn, cũng không chút lựa chọn từ chối, nói rõ chính là chết ở chỗ này, cũng sẽ không để Dung Tan quỷ vương đạt được ước muốn!

- Khặc khặc... Mỹ nhân bướng bỉnh mới thú vị!

Ai ngờ, từ chối của Lâm Mạn Ny chẳng những không khiến Dung Tan quỷ vương tức giận, ngược lại còn phát ra một trận mừng rỡ, lớn tiếng nói:

- Tốt, rất tốt! Bổn vương nhất định phải bắt ngươi làm thiếp!

- Rống!

Con chó Điền Viên Trung Hoa bổ nhào về phía trước thất bại càng nổi giận, thậm chí ngay cả bản năng chó cắn cũng bị nó vứt ra sau ót, trong miệng phát ra tiếng gầm thét không còn là thanh âm chó cắn, mà giống như sư tử mạnh mẽ tức giận, truyền ra một trận gào thét điếc tai!

- Vù...

Thân thể lại một lần nữa lao về phía trước, mục tiêu nhắm thẳng vào Dung Tan quỷ vương!

- Hừ, không biết tự lượng sức mình!

Nhận thấy tiếng xé gió từ phía sau truyền đến, Dung Tan quỷ vương sắc mặt lạnh lẻo, hắn vốn không phải hạng người thiện lương, đối mặt với công kích của con chó Điền Viên Trung Hoa, hắn trực tiếp hừ lạnh một tiếng, mạnh mẽ xoay người tung một trảo!

- Xoẹt!

Quỷ trảo sắc bén trực tiếp xé rách da đầu của con chó Điền Viên Trung Hoa, trong nháy mắt, Dung Tan quỷ vương đã biến quỷ trảo thành quả đấm, cánh tay khô gầy nhẹ nhàng chấn động, chỉ nghe được một tiếng xoẹt, một đoàn huyết vụ đã tràn ngập trong không khí!

- Ô ô...

Con chó Điền Viên Trung Hoa đã bị Dung Tan quỷ vương đánh trọng thương, máu tươi bắn ra, thống khổ kêu thảm, ngã bay ra ngoài.

- Rầm!

Thân thể to lớn đập vào một cây đại thụ cách đó không xa, giống như tắt thở, từ trên thân cây lăn xuống...

- A Hoàng!

Nhìn thấy con chó Điền Viên Trung Hoa bị một kích của Dung Tan quỷ vương đánh cho không biết sống chết, Lâm Mạn Ny không nhịn được hô vang tên của con chó Điền Viên Trung Hoa, giọng nói vô cùng bi thiết.

Nhưng, con chó Điền Viên Trung Hoa lại không cách nào lấy được khí lực trở lời nàng, chỉ có thể nằm trên mặt đất, phát ra từng đợt rên rỉ không ngừng.

Chênh lệch thực lực giữa nó và Dung Tan quỷ vương thật sự quá lớn, dưới đòn tấn công hung mãnh của Dung Tan quỷ vương, nó căn bản không có cơ hội phản kháng! Đầu bị rạch mấy lổ hổng lớn, con ngươi bên phải đã bị thương nghiêm trọng, máu từ vết thương không ngừng chảy ra, trong thoáng chốc, nó tựa hồ cảm nhận được tính mạng của mình đang trôi qua.

Lúc này, tiếng cười đắc ý của Dung Tan quỷ vương lại vang lên bên tai Lâm Mạn Ny:

- Mỹ nhân, con thú dữ này có phải là chỗ dựa cuối cùng của ngươi? Không có nó... xem ngươi làm thế nào chạy thoát khỏi lòng bàn tay của bổn vương?

- Ta...

Lâm Mạn Ny có chút luống cuống, đối mặt với cục diện như thế, nàng thật sự không có cơ hội phản kháng, theo bản năng lui về sau hai bước, trong hoảng sợ lại mang theo tức giận khôn cùng:

- Têm ma quỷ này! Ta sẽ không để cho ngươi được toại nguyện!

- Khặc khặc... Ngươi còn có lựa chọn nào khác sao?

Dung Tan quỷ vương lại một lần nữa mỉm cười khặc khặc, lấy tư thái của một người thắng nhích từng bước tới gần Lâm Mạn Ny!

Hắn tựa hồ nắm đại cục trong tay, chăm chú nhìn Lâm Mạn Ny chậm rãi nói:

- Bổn vương biết, người sống các ngươi luôn thích lấy tự sát uy hiếp người khác, nhưng bổn vương cũng nói rõ cho ngươi biết, cho dù ngươi tự sát, bổn vương cũng có thể bắt được linh hồn của ngươi trong khoảnh khắc... Cho nên, bất luận ngươi sống hay chết, cũng không thể chạy thoát lòng bàn tay của bổn vương!

Thân thể Lâm Mạn Ny có chút phát rét, trong hốc mắt đã sớm chứa đầy nước mắt, nhưng nàng vẫn gắt gao cắn chặt hàm răng, không để cho nước mắt của mình lăn xuống! Lúc này nàng nhất định phải kiên cường...

Nhìn vẻ mặt quật cường của Lâm Mạn Ny, giọng nói của Dung Tan quỷ vương từ từ trở nên nhu hòa, hắn nhỏ giọng nói:

- Thật ra phục tùng bổn vương cũng không phải chuyện gì khó, thân thể linh thể của bổn vương không cách nào tan ra với người sống các ngươi, chỉ cần ngươi lựa chọn phục tùng bổn vương, chỉ cần ngươi nguyện ý, bổn vương có thể tìm bất kỳ nam nhân nào khiến cho ngươi động tâm, sau đó chiếm thân thể của hắn, cùng ngươi động phòng...

- Ngươi... Khốn khiếp!

Lâm Mạn Ny nắm chặt hai nắm tay, cắn chặt miệng không để cho mình lộ ra vẻ mềm yếu, nhưng dưới hình thức tuyệt cảnh này, nàng thật sự không biết mình nên làm gì cho đúng.

A Thành... Trong đầu hiện ra thân ảnh của Diệp Dương Thành, cảm giác khổ sở tràn ngập trong lòng Lâm Mạn Ny... Chẳng lẽ, từ nay về sau sẽ không còn được gặp lại Diệp Dương Thành hay sao?

Không! Trong con ngươi của Lâm Mạn Ny đột nhiên hiện ra vẻ ôn tình, trong tình huống tuyệt cảnh sinh tử lưỡng nan này, Diệp Dương Thành chính là chỗ dựa duy nhất trong lòng nàng!

- Ngươi đang nghĩ đến nam nhân khác.

Chú ý tới thần sắc biến hóa của Lâm Mạn Ny, sắc mặt Dung Tan quỷ vương khẽ biến đổi, cả giận nói:

- Ngươi lại dám nghĩ tới nam nhân khác trước mặt bổn vương! Đáng chết... Nói, người nam nhân đó là ai?

Tiếng gầm thét tức giận kinh thiên động địa vang vọng khắp nơi, trên mặt Dung Tan quỷ vương đã hiện ra sát ý băng hàn, đột nhiên lắc mình đến trước mặt Lâm Mạn Ny, đưa quỷ trảo túm lấy cổ Lâm Mạn Ny, trực tiếp nhấc nàng lên khỏi mặt đất!

- Nói cho bổn vương, ngươi đang nghĩ đến nam nhân nào?

Chất vấn dạt dào sát cơ, lạnh như băng lạnh.

- Dung Tan lão quỷ, chính sự quan trọng hơn!

Khi quỷ trảo của Dung Tan quỷ vương đang túm lấy cổ Lâm Mạn Ny, trong hố trời khổng lồ bất chợt nhảy ra hơn mười đạo sương mù ngăm đen, thanh âm của một nam tử trung niên hơi có vẻ bất mãn đột nhiên vang lên trong núi rừng.

- Các ngươi đi trước đi, bổn... Ta sẽ đi sau!

Nghe thấy thanh âm của nam tử trung niên này, sắc mặt Dung Tan quỷ vương hơi biến đổi, nhưng còn chưa đạt tới trình độ hoảng sợ, hắn trấn định tâm tình, kêu lên với nam tử trung niên:

- Cho ta ba phút giải quyết nàng!

- Hừ.

Nam tử trung niên lạnh lùng hừ một tiếng, cũng không nói gì nữa, hiển nhiên chấp nhận yêu cầu của Dung Tan quỷ vương. Hắn cúi đầu nhìn thoáng qua đám công nhân không khỏi hoảng sợ phía dưới, trên mặt lộ ra nụ cười máu tanh, quát khẽ:

- Nuốt đám nhãi nhép đó đi!