Chấp Chưởng Thần Quyền

Chương 566. Chiêu đãi quy cách cao nhất

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lâm Mạn Ny sững sờ trong chốc lát, khẽ cắn miệng lắc đầu, nói:

- Ta biết, trước kia ngươi không nói chân tướng cho ta biết, nhất định vì có lo nghĩ của mình... A Thành, nếu có một ngày ngươi cảm thấy thời cơ chín muồi, đến lúc đó ngươi nói cặn kẽ cho ta biết, được không?

- Nha đầu ngốc.

Diệp Dương Thành cười, hiện tại quả thật không phải thời điểm nói rõ mọi chuyện với Lâm Mạn Ny cùng, có một số việc, cho dù là người thân thiết nhất bên cạnh mình, cũng không thể dễ dàng để lộ bí mật. Đây không phải là nói Diệp Dương Thành không tin Lâm Mạn Ny, chỉ là vì phòng ngừa chuyện ngoài ý muốn phát sinh mà thôi.

Nhẹ nhàng ôm Lâm Mạn Ny vào trong lòng, hai người ôm nhau hơn một phút, sau đó Diệp Dương Thành mới nhẹ nhàng nói với Lâm Mạn Ny:

- Chuyện bên này ta sẽ xử lý, ngươi về khách sạn nghỉ ngơi trước đi, trưa mai ta sẽ đến đón ngươi... Chúng ta cùng về nhà.

Lâm Mạn Ny im lặng gật đầu, từ đáy lòng bất chợt dâng lên cảm giác mỏi mệt không thể nào kháng cự, dưới hành động cố ý của Diệp Dương Thành, không tới mười giây đã chìm vào giấc ngủ.

Khom lưng ôm lấy Lâm Mạn Ny, Diệp Dương Thành xoay người sang nói với hai quỷ vương Âm Thủy, Âm Kim:

- Bắt đầu từ bây giờ, hai người các ngươi chính là cận vệ của nàng, cố gắng hết sức bảo vệ nàng, biết không?

Trong lòng hai đại quỷ vương Âm Thủy, Âm Kim nhất thời mừng rỡ, hầu hạ Lâm Mạn Ny hiển nhiên tốt hơn hầu hạ Diệp Dương Thành, dù sao hầu hạ ai cũng là hầu hạ, chi bằng chọn người hầu hạ dễ hơn! Hai người nhìn nhau, nhất tề khom người đáp ứng nói:

- Biết rồi, chủ nhân!

- Đưa nàng về khách sạn nghỉ ngơi trước đi.

Diệp Dương Thành khẽ gật đầu, đưa Lâm Mạn Ny cho Âm Thủy quỷ vương, khi nhìn thấy Âm Thủy quỷ vương và Âm Kim quỷ vương nhìn nhau cười, chuẩn bị rời đi, Diệp Dương Thành lại đột nhiên nói:

- Tốt nhất các ngươi đừng giở trò gì.

Cả người Âm Thủy quỷ vương và Âm Kim quỷ vương bất giác run lên, vẻ mặt phức tạp đưa lưng về phía Diệp Dương Thành, đáp:

- Thuộc hạ không dám.

- Đi đi.

Lúc này Diệp Dương Thành mới khoát tay áo, trên mặt hiện ra nụ cười quỷ dị...

Đợi đến khi Lâm Mạn Ny rời đi, sắc mặt ôn hòa của Diệp Dương Thành đột nhiên âm trầm, thấp giọng giận dữ hét:

- Sớm muộn gì có một ngày ngươi sẽ phải trả giá!

Mấy trăm tên công nhân sửa đường bốc hơi trong nháy mắt, Diệp Dương Thành ngửi được mùi máu tươi từ trong không khí ở đây cũng đã có thể chứng minh hướng đi của những công nhân này rồi... Thật là súc sinh ác độc!

Mấy trăm người sống, lại bị hắn tàn nhẫn sát hại! Từ trong chuyện này, Diệp Dương Thành đã có thể hiểu rõ bản chất của những ác quỷ này, một khi để cho bọn chúng rời khỏi địa phủ xông vào địa cầu... thảm án giống như khuya hôm nay sẽ phát sinh bao nhiêu lần nữa?

Lẳng lặng đứng ở chỗ cũ, ánh mắt chậm rãi quét qua mảnh đất trống mới vừa xảy ra thảm án, cuối cùng ánh mắt của Diệp Dương Thành rơi trên bộ xương con chó đến bây giờ vẫn còn đứng thẳng cách đó không xa, hai đầu lông mày lộ ra tức giận khó tả.

Con chó Điền Viên Trung Hoa này mặc dù chỉ là một thành viên trong đại quân sinh vật khổng lồ của hắn, nhưng dù sao nó cũng là thủ hạ của Diệp Dương Thành, hơn nữa là vì bảo vệ Lâm Mạn Ny mà mất mạng!

Nhìn bộ xương bị cháy đen còn lưu lại của nó, Diệp Dương Thành hít vào một hơi thật sâu, thu di vật của nó vào trong không gian Cửu Tiêu, tiện đà nắm chặt quả đấm thấp giọng nói:

- Ngươi sẽ chết không vô ích...

Hai quỷ vương Âm Thổ, Âm Hỏa đưa mắt nhìn nhau, lẳng lặng đứng ở một bên không dám lên tiếng quấy rầy Diệp Dương Thành, cho đến khi Diệp Dương Thành đích thân hoàn thành dọn dẹp xong xuôi, Âm Thổ quỷ vương mới dám tiến lên hai bước, cúi người nói:

- Chủ nhân, sợ rằng chuyện này không đơn giản như vậy.

- Sao?

Diệp Dương Thành thoáng sững sờ:

- Ngươi nói gì?

- Chủ nhân, người xem nơi này.

Âm Thổ quỷ vương nhẹ hít vào một hơi, xoay người giơ tay lên chỉ hướng đại địa xuất hiện vết rách cách đó không xa và hố trời có diện tích kinh người, nói:

- Nếu thuộc hạ đoán không sai, hố trời này tuyệt đối không phải tự nhiên tạo thành, mà do oanh kích chỗ yếu kém của hàng rào không gian giữa địa cầu và không gian thứ nguyên...

Ánh mắt Diệp Dương Thành ngưng tụ, không khí của hiện trường lập tức trở nên trầm muộn...

Thần ngục.

Dung Tan quỷ vương cố gắng ép buộc Lâm Mạn Ny làm thiếp của hắn, mà Lâm Mạn Ny lại là hôn thê tương lai của Diệp Dương Thành, tựa hồ cũng là chủ mẫu của tất cả nhân viên trong thần ngục! Ép Lâm Mạn Ny làm thiếp của hắn, cũng là ép chủ mẫu làm thiếp của hắn...

Khi tin tức kia truyền ra trong thần ngục, không chỉ có mười hai ngục tốt ra mặt bắt giữ Dung Tan quỷ vương trình diện, ngay cả hai gã thần ngục phán quan và tất cả ngục tốt nhàn rỗi trong thần ngục cũng tới. Bọn họ đều muốn nhìn xem, Dung Tan quỷ vương có phải ăn tim gấu gan báo hay không, thậm chí ngay cả chủ mẫu của bọn hắn mà cũng dám động thủ!

Làm một tội phạm đặc thù quan trọng, sau khi bị bắt vào thần ngục Dung Tan quỷ vương thậm chí không cần quá trình thẩm phán, trực tiếp bị phán quan đang làm nhiệm vụ vung tay lên, nhốt vào hình khu kim châm của thần ngục.

Hình khu kim châm thường ngày không được dùng đến, rốt cục cũng nghênh đón ngày náo nhiệt nhất từ khi thần ngục hình thành tới nay...

- Chính là tên này sao?

Một trong tam đại phán quan thần ngục Thái Xương Hoa cùng với mấy ngục tốt hành hình đi tới hình khu kim châm, vừa tiến vào hình khu nhìn thấy Dung Tan quỷ vương bị vô số miếng ngân châm gắt gao đính trên hình đài, hắn hơi nhíu mày, lên tiếng hỏi.

- Chính là hắn.

Sau khi nghe thấy thanh âm của Thái Xương Hoa, một gã ngục tốt hành hình lập tức xoay người lại, nặng nề gật đầu nói:

- Phán quan đại ca, chủ nhân dặn dò chúng ta phải chiêu đãi hắn thật tốt...

- Cho dù chủ nhân không dặn dò, chúng ta cũng phải cho hắn biết lợi hại!

Trong đôi mắt Thái Xương Hoa đã hiện lên vẻ dữ tợn, hắn tiến lên hai bước nhận lấy một xấp dầy ngân châm trong tay tên ngục tốt hành hình, sau đó ngồi xổm xuống bên cạnh Dung Tan quỷ vương, khẽ mỉm cười với hắn:

- Ngươi giỏi lắm, lá gan khá lớn! Thậm chí ngay cả chủ mẫu của chúng ta cũng dám chú ý...

- Ta nhổ vào!

Dung Tan quỷ vương bị trăm cái ngân châm gắt gao đính trên hình đài, toàn bộ linh thể biến thành hình chữ “đại”, tuy nói trên ngân châm mơ hồ truyền ra đau nhức khiến hắn cau mày không dứt, nhưng vẫn chưa tới trình độ không cách nào chịu được, lúc này nghe thấy lời của Thái Xương Hoa, hắn lập tức gào lên:

- Tôn Tử, có gan thả ta ra, chúng ta quang minh chánh đại...

- Thả bà mẹ ngươi!

Khuôn mặt Thái Xương Hoa ban đầu còn thấp thoáng nụ cười thoáng chốc trở nên âm lãnh xuống, trong ánh mắt vô cùng kinh hãi của tất cả ngục tốt, đâm xuống tất cả ngân châm cầm trong tay!

Chương 726-1: Muốn chết cũng phải đợi ta phê chuẩn (Thượng)

- A...

Tiếng kêu thảm thiết, the thé vang dội cả hình khu kim châm, một xấp dầy ngân châm rơi xuống, tựa hồ đâm xuyên qua hai chân linh thể Dung Tan quỷ vương, cảm giác nóng rực đau nhói suýt nữa hành hạ Dung Tan quỷ vương ngất đi!

Sắc mặt trắng bệch thân thể khẽ run, Dung Tan quỷ vương không còn nghĩ tới sống chết, không ngờ tên nam nhân trước mặt lại có thể dứt khoát như thế... lòng dạ độc ác như thế!

Nghe thấy Dung Tan quỷ vương phát ra tiếng kêu thảm thiết, sắc lạnh, Thái Xương Hoa hoàn toàn không có ý tứ dừng tay, một tay hắn lôi ngân châm đâm vào đùi Dung Tan quỷ vương, một tay khác túm tóc Dung Tan quỷ vương, lạnh nhạt nói:

- Đừng kêu vội, chừa chút khí lực đợi lát nữa còn phải sử dụng! Ở chỗ này của ta, ngươi sẽ nhận được chiêu đãi quy cách cao nhất.

- Mẹ ngươi...

- A!

Lời nói tục còn chưa kịp mắng ra, Dung Tan quỷ vương lại một lần nữa kêu lên thảm thiết...

Giờ khắc này, hắn thật sự có một loại vọng động muốn chết.

Bị trên trăm ngân châm hung hăng ghim lên người, Dung Tan quỷ vương thậm chí không còn sức lực kêu gào, chỉ có thể rũ người trên hình đài phát ra từng đợt thống khổ, lúc này, hắn thật sự vô cùng hối hận, nếu như sớm biết mỹ nhân có bối cảnh khủng bố như vậy, hắn làm sao dám to gan thu nàng làm thiếp của mình?

Đáng tiếc, trên thế giới này cái gì cũng bán, chỉ không bán hối hận. Dung Tan quỷ vương bị trăm cái ngân châm đính trên hình đài không cách nào nhúc nhích, xung quanh còn vây quanh từng vòng linh thể của quỷ vương sơ giai thực lực thấp nhất, dưới tình huống như thế, Dung Tan quỷ vương giống như một con chó chết, co quắp trên mặt đất, muốn động cũng không thể động.

Hắn cho rằng, Thái Xương Hoa hành hạ hắn lâu như vậy, có lẽ sẽ cho hắn một cái chết thống khoái? Nhưng hắn hoàn toàn không thể nghĩ đến, trong suy nghĩ của những nhân viên thần ngục, Lâm Mạn Ny chính là chủ mẫu cao cao tại thượng, Diệp Dương Thành không thể khinh nhờn, chẳng lẽ Lâm Mạn Ny có thể bị khinh nhờn hay sao?

Trong đầu chứa đầy tức giận, cũng không vì tiếng kêu thảm thiết của Dung Tan quỷ vương mà giảm bớt, vừa vặn ngược lại, Dung Tan quỷ vương càng kêu la thảm thiết, bọn họ càng phấn khởi...

- Người đâu, treo ngược hắn lên cho ta!

Nghe bên tai truyền đến tiếng kêu thảm thiết càng ngày càng yếu, Thái Xương Hoa lần đầu tiên tự mình động thủ hành hình, có chút mơ hồ phấn khởi, hắn nheo hai mắt dò xét Dung Tan quỷ vương, trong đôi mắt chợt lóe lên vẻ lạnh lùng mãnh liệt!

- Vâng, phán quan đại ca!

Vừa nghe thấy Thái Xương Hoa ra lệnh, hơn hai mươi ngục tốt tụ tập xung quanh lập tức phấn chấn tinh thần, nhất tề đáp ứng, sau đó liền thi triển thủ đoạn, nhổ hét tất cả ngân châm đâm đặc chế đâm trên người Dung Tan quỷ vương, trực tiếp dùng dây xích tỏa hồn treo ngược Dung Tan quỷ vương đã mất đi năng lực phản kháng, đung đưa giữa không trung...

- Ngươi... Các ngươi muốn làm gì?

Lòng bàn chân hướng lên trên, đầu chúi xuống phía dưới, mỗi lần bị treo ngược lên, sắc mặt Dung Tan quỷ vương cũng có chút thay đổi, trở nên càng trắng bệch không còn máu. Hắn run run miệng, dùng hết khí lực toàn thân quát Thái Xương Hoa:

- Có gan thì cho lão tử một cái chết thống khoái, lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn thì gọi gì là anh hùng hảo hán?! Ta nhổ vào!

- Ha ha, giữ sức lực đợi lát nữa dùng đi.

Nghe thấy tiếng la mắng của Dung Tan quỷ vương, Thái Xương Hoa cũng không thèm để ý cười cười, thậm chí còn giơ tay lên móc móc lỗ tai, khẽ lắc đầu nói với Dung Tan quỷ vương:

- Ở chỗ này, ngươi chính là muốn chết cũng phải chờ chúng ta phê chuẩn mới được.

Không để cho Dung Tan quỷ vương có cơ hội mở miệng nói chuyện, Thái Xương Hoa lập tức quay đầu nhìn một gã thần ngục phán quan khác, cười nói với hắn:

- Lão Lý, cho ta mượn dùng cây roi của ngươi một chút.

Trong thần ngục, phàm là nhân viên tại chức đều sẽ có một loại năng lực và vũ khí riêng của mình, loại vũ khí này mặc dù do năng lượng tạo thành, nhưng có thần ngục gia trì, nhìn bề ngoài cũng không khác gì vũ khí thực chất.

Nghe thấy lời nói của Thái Xương Hoa..., thần ngục phán quan Lý Hải Tinh khẽ mỉm cười, gật đầu, trong tay bỗng nhiên xuất hiện một cây roi dài chừng một chấm năm thước, toàn thân đen nhánh, nhìn từ bề ngoài căn bản không biết làm bằng vật liệu gì, ném cho Thái Xương Hoa đang đứng trên hình đài.

Nhận lấy cây roi của Lý Hải Tinh, nụ cười trên mặt Thái Xương Hoa càng nồng đậm, hắn vỗ vỗ cây roi bành bạch trong tay, nói:

- Cây roi này tên là roi đuổi tà ma, là bảo bối chuyên dùng để thống trị loại ác quỷ như ngươi...

- Ngươi... Ngươi ngươi ngươi... Ngươi đừng tới đây!

Vừa nghe thấy tên roi, Dung Tan quỷ vương liền rùng mình, hắn ra sức giãy dụa, có chút cà lăm hô lớn:

- Ta... Ta chính là quỷ vương thủ hạ của Đế Tôn, nếu các ngươi dám động...

- Đế Tôn cứt chó!

- Ba!

- A...

Cây roi quất xuống, Dung Tan quỷ vương tiếp tục kêu thảm, nhìn cây roi đuổi tà trong tay Thái Xương Hoa, trong ánh mắt cũng tràn đầy hoảng sợ, hắn the thé nói:

- Đây là cái gì?

- Hừ, cây roi này chuyên đánh linh hồn chi hạch của đám ác quỷ các ngươi, mỗi một roi vọt tới đều có thể khiến ngươi cảm nhận được cái gì gọi là sống không bằng chết!

Thái Xương Hoa cầm roi đuổi tà trong tay, lạnh lùng hừ một tiếng, sau đó quát Dung Tan quỷ vương:

- Hôm nay ta sẽ cho ngươi biết, khinh nhờn chủ mẫu chúng ta sẽ có kết quả như thế nào!

- Ba...

Lời còn chưa dứt, roi thứ hai đã hung hăng quất lên người Dung Tan quỷ vương, cảm giác rát đau cũng nhẹ, mấu chốt là khi chiếc roi quất xuống, ngay cả linh hồn chi hạch cũng run rẩy mấy phần!

- A...

Dung Tan quỷ vương lại phát ra tiếng kêu thảm thiết, hắn giãy dụa thân thể của mình, thất thanh nói:

-Khốn khiếp! Ngươi muốn đánh chết ta sao? Ngươi đừng quên, chủ nhân của các ngươi cũng đã nói muốn giữ ta lại...

- Ba!

Roi thứ ba mạnh mẽ quất xuống, Thái Xương Hoa cầm roi đứng nhìn, lạnh lùng nói:

- Roi đuổi tà ma chuyên đuổi vật tà ma, nhưng không đến mức lấy mạng chó của ngươi... Hôm nay ta sẽ cho ngươi thưởng thức mùi vị sống không bằng chết, giữ lại cái mạng chó của ngươi đợi chủ người đến thu thập.

- Ngươi...

- Ba!

- A...

Roi thứ tư quất xuống khiến toàn thân Dung Tan quỷ vương phát run, loại đau đớn trực tiếp đến từ linh hồn chi hạch vốn cũng không phải là thống khổ hắn có thể thừa nhận!

- Tha cho...

- Ba!

Dung Tan quỷ vương đang định mở miệng cầu xin tha thứ, Thái Xương Hoa đã cười lạnh quất xuống roi thứ năm, nhất thời khiến hắn mặt toát mồ hôi, miệng phát tím, run rẩy nói không ra lời. Nếu như lúc này còn có những quỷ vương chân chính ở đây, nhất định sẽ bị uy lực của roi đuổi tà ma làm cho sợ hãi xanh mặt!

Chương 726-2: Muốn chết cũng phải đợi ta phê chuẩn (Hạ)

Phải biết rằng, bất luận là lệ quỷ hay là quỷ vương, cấu tạo toàn thân đều là năng lượng hóa, trong cơ thể căn bản không tồn tại bất kỳ khí quan hoặc xương cốt, có thể dùng roi làm một quỷ vương cao cấp mặt đổ mồ hôi miệng phát tím... ý nghĩa là, dưới tác dụng của roi đuổi tà ma, linh hồn chi hỏa trong cơ thể Dung Tan quỷ vương đã mất đi cung cấp năng lượng của linh hồn chi hạch, lâm vào trạng thái dừng lại ngắn ngủi!

Chỉ vài roi là có thể đánh linh hồn chi hỏa trong cơ thể một quỷ vương lâm vào trạng thái dừng lại, chiếc roi này tuyệt đối là khắc tinh trong mắt đa số quỷ vật! Đáng tiếc duy nhất chính là, cả thần ngục cũng chỉ có một cây roi như vậy, nếu không... đến lúc đó mỗi người một cây, có bao nhiêu quỷ vật ra vào địa cầu cũng không sợ.

Liên tiếp bị hung hăng quất năm roi, Dung Tan quỷ vương đã run rẩy không nói ra lời, chú ý tới trạng thái của hắn, Thái Xương Hoa cũng nhớ đến yêu cầu của Diệp Dương Thành, ngưng lại ý niệm tiếp tục đánh hắn trong đầu.

Sau khi để Dung Tan quỷ vương trì hoãn hơn hai phút, xác nhận linh hồn chi hỏa trong cơ thể hắn đã bắt đầu một lần nữa thiêu đốt vận hành, Thái Xương Hoa lại một lần nữa giơ tay phải lên trong cái nhìn vô cùng kinh hãi căm tức của Dung Tan quỷ vương,...

- Ngươi... tên khốn khiếp này! Đừng để bổn vương sống sót, nếu không bổn vương nhất định sẽ bầm thây ngươi thành vạn đoạn, nghiền xương thành tro, đánh thần hồn của ngươi đều...

- Đến hiện tại còn mạnh miệng như vậy trả lại, không đánh ngươi quả thực thật có lỗi với cây roi đuổi tà ma này!

Thái Xương Hoa nheo hai mắt, cười rét lạnh, hô một tiếng quất roi thứ sáu xuống người Dung Tan quỷ vương!

Nếu như nói năm roi lúc trước chẳng qua là đánh cho linh hồn chi hỏa trong cơ thể Dung Tan quỷ vương dừng vận chuyển, như vậy, roi thứ sáu này tựa hồ giống như muốn hủy diệt linh hồn chi hỏa của hắn! Loại cảm giác ở bên bờ sinh tử, khiến cho Dung Tan quỷ vương kinh hãi vạn phần, mặc dù Diệp Dương Thành đã nói, kêu bọn họ giữ lại cái mạng cho mình, nhưng, ai có thể bảo đảm hắn sẽ không thất thủ?

Dung Tan quỷ vương thất thanh thét to:

- Đừng đánh nữa... Van cầu ngươi đừng...

- Ba!

Roi thứ bảy, đau đớn xâm nhập vào linh hồn chi hạch suýt nữa hành hạ Dung Tan quỷ vương ngất đi! Hắn khàn khàn quát um lên:

- Đừng đánh nữa, van cầu ngươi, ta van cầu...

- Ba!

Roi thứ tám, Thái Xương Hoa đánh có chút thuận tay hơn, trong đôi mắt dần hiện ra tinh quang làm cho người ta sợ hãi, cười hắc hắc quất ra roi thứ chín, đồng thời nói:

- Khinh nhờn chủ mẫu, tội không thể tha!

- A...

Tiếng kêu thảm thiết nhất từ trước tới nay, thậm chí phá tan kết giới phong tỏa hình khu kim châm, vang dội cả tòa thần ngục!

- Hừ?

Diệp Dương Thành mới vừa thông qua thần ngục lệnh tiến vào thần ngục không khỏi dừng bước, ngẩng đầu nhìn về phương hướng hình khu kim châm, ánh mắt dừng lại ước chừng ba giây, hắn mới khẽ cười một tiếng, lẩm bẩm:

- Chiêu đãi rất chu đáo...

Đối với phân chia bố trí hình khu trong thần ngục Diệp Dương Thành cũng không biết rõ, mặc dù mơ hồ nghe được phương hướng hình khu kim châm truyền đến tiếng kêu thảm thiết, nhưng cụ thể hình khu đấy nằm ở đâu, hắn cũng không biết.

Sau khi quét mắt một vòng, hắn tiến về phương hướng Thẩm Phán điện, trên mặt lộ vẻ suy tư.

Trong Thẩm Phán điện, hôm nay Triệu Đức Long đang làm nhiệm vụ phán quan, sắc mặt uy nghiêm, đôi mắt lấp lánh có thần nhìn thẳng tên tội phạm đang quỳ phía dưới, trầm giọng nói:

- Tội phạm Junsuina Harujirō tội ác chồng chất! Hành hình ngục tốt nghe lệnh!

- Có!

Hai gã ngục tốt hành hình đang làm nhiệm vụ từ bên cạnh lắc mình đi ra, ôm quyền khom người cao giọng đáp lại, thanh thế quả thật kinh người.

Còn Junsuina Harujirō đang quỳ rạp xuống đất lúc này chỉ có thể ngây ngốc nhìn cảnh tượng trước mắt, vẻ mặt thẫn thờ...

- Lập tức áp tải hắn tới... Ách...

Vừa mở đầu lời tuyên bố đầy uy nghiêm, Triệu Đức Long ngây ra một lúc, ngay sau đó thu liễm thần tình nghiêm túc trên mạnh, bước nhanh xuống đài cao, phù phù một tiếng quỳ rạp xuống đất, kính cẩn nói:

- Nô bộc Triệu Đức Long, tham kiến chủ nhân...

Tràng diện đột nhiên xuất hiện khiến cho Junsuina Harujirō ngây dại, chẳng qua hắn không có dũng khí mở miệng nói chuyện, chỉ có thể cúi đầu quỳ ở đó, trong đầu có chút kinh hãi suy đoán thân phận của người mới đến.

- Ừ, đứng lên đi.

Nhìn thấy Triệu Đức Long quỳ xuống, Diệp Dương Thành trực tiếp gật đầu ừ, giơ tay lên ý bảo Triệu Đức Long đứng dậy, sau đó mới lên tiếng hỏi:

- Tên ác quỷ lúc trước bị áp giải tới đây, hiện tại đang bị giam giữ ở hình khu nào?

- Trước mắt đang chịu hình trong hình khu kim châm.

Triệu Đức Long vội vàng trả lời:

- Hai vị phán quan Thái Xương Hoa và Lý Hải Tinh cũng ở bên đó, bây giờ nô bộc sẽ dẫn chủ nhân qua...

- Tùy tiện kêu người dẫn ta đi là được rồi.

Diệp Dương Thành khoát khoát tay, nhìn thoáng qua Junsuina Harujirō vừa lúc ngẩng đầu cẩn thận nhìn mình, nói với Triệu Đức Long:

- Ngươi cứ làm việc của ngươi đi.

- Vâng, chủ nhân!

Đối với phân phó của Diệp Dương Thành, Triệu Đức Long cũng không dám làm trái, lập tức cung kính đáp ứng, sau đó an bài một gã ngục tốt hành hình đi theo phía sau Diệp Dương Thành, dẫn Diệp Dương Thành tới hình khu kim châm.

Một lát sau, Diệp Dương Thành cùng tên ngục tốt hành hình xuất hiện ở cửa ra vào hình khu kim châm, bởi vì các đại hình khu đều được kết giới trực tiếp bao phủ, đứng ở cửa ra vào Diệp Dương Thành cũng không cách nào thấy rõ cảnh tượng bên trong hình khu kim châm, chỉ có thể loáng thoáng thấy một số nhân ảnh đi lại bên trong.

- Chủ nhân, xuyên qua đạo kết giới này chính là hình khu kim châm, ác quỷ ngài nói đang ở bên trong.

Ngục tốt hành hình cùng đi với Diệp Dương Thành dừng bước, khom người nói với Diệp Dương Thành:

- Ngài có thể dễ dàng xuyên qua đạo kết giới này.

- Ừ, ta biết rồi.

Diệp Dương Thành nheo hai mắt, gật đầu với tên ngục tốt hành hình, mỉm cười ôn hòa nói:

- Được rồi, ngươi quay về Thẩm Phán điện trước đi, nơi này không cần ngươi đi cùng nữa.

- Vâng, chủ nhân!

Tên ngục tốt hành hình lập tức khom người đáp ứng, nhanh chóng biến mất trong tầm mắt Diệp Dương Thành...

- Hình khu kim châm sao?

Đợi đến khi tên ngục tốt hành hình xoay người rời đi, Diệp Dương Thành mới giơ tay lên xoa nắn cằm của mình, trong đôi mắt đột nhiên tóe ra một đạo lãnh mang kinh người! Cả người nhẹ nhàng bước về phía trước, giống như xuyên qua một lớp sương mù, vô cùng dễ dàng tiến vào khu vực hình khu kim châm.

Đây là một khu vực có diện tích không tới hai nghìn thước vuông, bên trong có hơn trăm cột đá cao thấp khác nhau đứng sừng sững, trên một số cột đá còn quấn quanh rất nhiều khóa sắt, dây xích khổng lồ, tựa hồ đang nhắc nhở phạm nhân tới đây, hãy chuẩn bị tốt tâm tư chịu hình.