Chấp Chưởng Thần Quyền

Chương 576. Chơi chết tiểu tử ngươi

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Những thiếu nữ ôn nhu mê người, có thân hình như lửa, có đoan trang tú lệ, có động lòng người... Nhưng mà những thiếu nữ này dung mạo, khí chất dáng người khác nhau, nhưng mà có một điểm thống nhất.

Chính là những thiếu nữ này giống như Tú Nhi, trên người mặc áo dài hơi mỏng, yên tĩnh trùng kích đầu óc Tằng Hán Vĩ một cách trí mạng.

Thời điểm này hết lần này hết lần khác, Tú Nhi bị Tằng Hán Vĩ vô ý thức vứt bỏ, nàng không biết lúc nào xuất hiện bên cạnh Tằng Hán Vĩ, thẹn thùng nói ra:

- Các nàng là tỷ muội Tú Nhi, nhị thiếu gia ưa thích, chi bằng tiến lên hoan hảo với các nàng đi.

- Đương nhiên, đương nhiên...

Tằng Hán Vĩ si ngốc gật gật đầu, lúc này hắn đi tập tễnh, khó có thể ức chế xúc động trong lòng lao tới các thiếu nữ đang oanh oanh yến yến.

......

- Hắn... Hắn xông qua đây?

Người vây xem giật mình, nhìn qua Tằng Hán Vĩ đang ôm ghế đẩu chạy tới, nhất thời ồn ào lên, một nữ nhân hơn ba mươi tuổi lùi bước, giọng the thé nói:

- Ngươi... Ngươi đừng tới đây!

- Ah...

Nhiều nữ hài bị dọa sắc mặt trắng bệch, lập tức chạy đi tán loạn.

Ai ngờ Tằng Hán Vĩ không có hứng thú với những nữ nhân này, ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm về phía trước, nhìn qua một nam nhân to lớn có râu cằm, hắn vừa chạy tới vừa hô:

- Tiểu mỹ nhân, ta đến đây!

Vì vậy những nữ nhân đang chạy đi dừng bước lại, ánh mắt kinh ngạc nhìn qua Tằng Hán Vĩ.

- Thì ra là Gay.

Một nam tử cười lên, nhìn hả hê nói ra:

- Tiểu tử này thảm rồi, thân thể nhỏ như thế, còn chưa đủ người ta đánh một quyền.

- Thực buồn nôn, người này vì sao lại biến thái như thế?

Một nữ hài đưa tay che hai mắt, trong miệng phát ra tiếng kêu xấu hổ, tuy hai tay che mắt nhưng mà hai tay vẫn có khe hở.

Mà nam tử khôi ngôi đứng trong đám người, hắn thấy Tằng Hán Vĩ lao thẳng tới chính mình, sắc mặt giống như ăn con ruồi vậy, vô cùng chán ghét nhíu mày, giơ tay lên tát một cái, tức giận nói:

- Thằng Gay chết tiệt, cút đi cho tao! Tao không phải Gay!

Ba!

Tiếng bạt tai thanh thúy vang lên, Tằng Hán Vĩ bị nam nhân này tất ngã ngồi xuống đất, khóe miệng còn có máu tươi chảy ra.

Ai ngờ Tằng Hán Vĩ bị tát chẳng những không có dừng lại, ngược lại còn lè lưỡi liễm miệng, cười nói:

- Đủ cay, ta thích!

- Thích con mẹ mày ah!

Nam tử khôi ngô tức giận, lửa giận công tâm hắn đi lên hai bước quyền đấm cước đá Tằng Hán Vĩ một hồi, gào thét liên tục:

- Lão tử không phải Gay!

Qua mười giây sau, mặt Tằng Hán Vĩ bị đánh sưng lên.

Nam nhân khôi ngô hoảng sợ, sau khi phát tiết xong thì dừng lại, phi một tiếng phun cục đàm vào mặt Tằng Hán Vĩ, lẩm bẩm nói:

- Tên biến thái này, tại sao chưa chết đi!

Mà những lời của hắn lọt vào trong tai Tằng Hán Vĩ đã biến thành:

- Tiểu ca, ngươi tới nha, chỉ cần ngươi có thể đuổi theo ta, ta sẽ cho ngươi hoan ái một phen...

Giọng nói mềm nhũn làm Tằng Hán Vĩ quên đau đớn, hắn chùi miệng đứng dậy, hắn kiên cường tru lên như sói:

- Tiểu mỹ nhân, chớ đi ah, ta đến, ta đến đây!

Toàn thân không mảnh vãi che thân, da thịt tuyết trắng bạo lộ ra trong không khí, làm cho người ta kinh hãi nhất là, nam nhân này rõ ràng đuổi theo nam nhân thân hình to lớn, vừa đuổi theo vừa hô:

- Tiểu mỹ nhân, đừng chạy nha!

- Thằng Gay chết tiệt, lão tử là nam nhân!

Hắn đã đánh đá Tằng Hán Vĩ nhiều lần, nhưng mà Tằng Hán Vĩ mỗi lần giống như tiểu cường đánh không chết vẫn đuổi theo hắn, đại hán này không chịu đựng nổi, dứt khoát không đánh người, lập tức xum xoe bỏ chạy.

Vì vậy trong đại sảnh diễn ra một chuyện dỡ khóc dỡ cười, đại hán khôi ngô vốn là người nên chiếm chủ động, bây giờ lại biến thành tiểu nữ hài bị bắt nạt, bị một thanh niên mặt mũi bầm dập đuổi theo.

Hắn vừa chạy vừa gào to, đại hán khôi ngô cảm giác cúc hoa của mình như xiết chặt, sau lưng vang lên tiếng cười si ngốc của Tằng Hán Vĩ:

- Tiểu mỹ nhân, em thật là xinh đẹp...

- Khốn nạn!

Nghĩ tới chỗ kín bị tập kích, đại hán khôi ngô bạo phát, hắn nhanh chóng dừng bước lại, quay người giơ chân đạp một cái:

- Đi chết đi!

- Bành...

Tiếng va đập vang lên rõ ràng trong đại sảnh, thân thể nhỏ bé của Tằng Hán Vĩ bị đại hán khôi ngô đạp bay lên trời, trùng trùng điệp điệp té xuống sàn nhà lạnh như băng, phát ra tiếng trầm đục.

- Ôi ôi, các ngươi đang làm cái gì đó? Có gì đẹp mắt chứ?

Trong đám người vây xem có một nam tử trung niên tuổi chừng bốn mươi, thể cốt gầy gò trắng nõn đi ra, hắn rất là bất mãn hai tay chống nạnh, làn điệu quái dị nhìn qua đám người chung quanh, hắn đau lòng nhìn Tằng Hán Vĩ, lẩm bẩm nói:

- Tiểu bảo bối, đến đây, còn đau hay không, ca ca mang ngươi đi.

Hống...

Cả đại sảnh yên lặng một lát, lúc này bộc phát tiếng cười vang như điên, chẳng ai ngờ rằng Tằng Hán Vĩ một phen nổi điên, không ngờ còn dẫn một tên Gay khác xuất hiện.

Thời điểm người vây xem không ngừng kinh ngạc, nam tử trung niên đi tới gần Tằng Hán Vĩ, khom lưng dìu hắn đứng lên, trên mặt đầy thần sắc ân cần, lúc này đưa tay xuống dưới Tằng Hán Vĩ, lại xuống nữa...

- Là chim non!

Âm thanh kinh hỉ bỗng nhiên vang lên trong đại sảnh.

Nghe được nam tử trung niên kinh hô, một ít người sức thừa nhận hơi kém lập tức chịu không nổi, mà người ưa thích bát quái thì không chịu nổi, lúc này nhìn thấy hai người làm trò trong đại sảnh thì chỉ trỏ xì xào.

Cũng vào thời điểm này, Tằng Hán Vĩ sa vào trong ảo cảnh đã khôi phục ý thức của mình, tràng cảnh oanh oanh yến yến trước mặt từ từ tiêu tán, mà biến thành cảnh tượng mơ hồ.

Hắn cảm thấy trên người lạnh lẽo, bên tai còn có tiếng nghị luận ông ông, hắn dường như nghe được người ta nói:

- Đầu năm nay Gay cũng càng ngày càng điên cuồng, ở trước mặt người ta làm trò như thế, chậc chậc, thật sự là thói đời ngày sau ah...

Lại có người nói:

- Đúng vậy a, những kẻ này không phải bình thường rất cẩn thận, sợ bị người ta biết sao? Hai tên Gay này lá gan không nhỏ a, nhưng cũng quá buồn nôn rồi.

Còn có người nói:

- Nghe nói nước Mỹ cho phép Gay kết hôn, thật sự là kỳ quái.

Càng có người nói:

- Ta thấy bộ dáng biến thái này không tệ, thật sự là chà đạp túi da tốt.

Gay? Kết hôn? Biến thái? Vào lúc Tằng Hán Vĩ hoảng hốt không rõ tình huống như thế nào, đột nhiên cảm hoa cúc của mình xiết chặc, một dị vật dài xuyên phá hoa cúc của hắn.

- Ah!

Tiếng thét chói tai vô cùng kinh hãi vang lên, hắn có cảm giác thứ gì đó đâm vào người, Tằng Hán Vĩ nhất thời tỉnh táo lại, ánh mắt khôi phục rõ ràng, cảnh trước mặt hiện rõ, nhìn thấy người chỉ trỏ vào Tằng Hán Vĩ hắn.

Hầu kết của hắn nhấp nhô, cơ mặt co rút, điền xấu hiện ra trong lòng... Cúi đầu nhìn xuống, Tằng Hán Vĩ nhất thời như gặp sét đánh!

Toàn thân của hắn không mặc thứ gì, trần truồng lõa thể còn đi chân trần ở giữa đại sảnh, giống như động vật trong vườn thú bị người ta vây xem...

- Bảo bối, đến, ca ca mang ngươi đi chơi!

Chương 750-1: Hắn có lẽ nên cảm thấy vinh hạnh (Thượng)

Nhưng vào lúc này ngữ khí ôn nhu của tên Gay kia vang lên, hắn ma sát lưng trơn bóng của Tằng Hán Vĩ, lúc này còn nhỏ giọng nói:

- Ta không để ý tới những bại hoại kia, bọn chúng vĩnh viễn không hiểu nổi tình yêu của chúng ta.

Cảm giác lạnh lẽo hiện ra trong đáy lòng, cảm giác tiên đồ sụp đổ hiện ra trước mặt Tằng Hán Vĩ! Hắn gian nan nuốt nước miếng, cứng ngắc quay đầu lại...

- Ba tư!

Miệng của tên Gay kia đưa tới hôn hắn, tay kia giơ lên vỗ mông Tằng Hán Vĩ phát ra tiếng trầm đục. (Thằng tác giả bệnh hoạn vãi ra)

- Ah...

Âm thanh kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết vang lên trong đại sảnh, điểm mấu chốt trong tâm lý Tằng Hán Vĩ đã sụp đổ! Người chưa trải qua chuyện này, vĩnh viễn không cách nào lý giải tâm tình của Tằng Hán Vĩ giờ phút này, không phải người loại hình giống như Tằng Hán Vĩ thì không bao giờ hiểu hắn sợ hãi cái gì.

Từ nhỏ tới lớn hắn sống trong hào quang thiên tài, từ nhỏ đã lớn lên trong ánh mắt kính sợ của người ta, có cảm giác khống chế người khác,kiêu ngạo, tự tin, coi trời bằng vung... Lại đột nhiên xảy ra biến cố, loại trùng kích này quả thật là trí mạng.

Tằng Hán Vĩ có chết cũng chưa từng nghĩ tới, chính mình có ngày lại như thế! Đường đường Tăng gia nhị thiếu gia, đường đường tổng giám đốc kiêm chủ tịch tập đoàn Hán Đình, cho dù là quyền thế hay tiền tài hắn cũng đã đạt tới độ cao không ai sánh bằng, nhưng mà thân phận địa vị của hắn hôm nay...

Hắn lúc này đứng trần truồng trong đại sảnh, bị một đám ‘ người bình thường ’ chỉ trỏ nghị luận nhao nhao, bên người còn có một tên Gay động thủ động cước...

Phốc...

Sắc mặt liên tục biến ảo, khi thì trướng hồng, khi thì trắng bệch, khi thì tái nhợt, rốt cuộc Tằng Hán Vĩ không thừa nhận nổi cảm giác này nên yết hầu ngòn ngọt, há miệng phun ra một đoàn huyết vụ, thân thể của hắn ngã xuống đất...

- Tiểu cường hình người chơi không chết!

Lúc này trên thần điện có một văn kiện xuất hiện, dùng tốc độ nhanh nhất bay tới trước mặt Diệp Dương Thành, rơi vào trong tay Diệp Dương Thành.

Dương Đằng Phi khoanh tay mà đứng, Diệp Dương Thành cũng không hiểu nổi hắn làm cái gì, trực tiếp mở văn kiện ra đưa vào trong tay Dương Đằng Phi, từ đó lấy ra hai trang tư liệu, cầm trong tay tùy ý nhìn sơ qua.

Đối với Tằng gia, Diệp Dương Thành thật sự không có ấn tượng gì cả, nhưng mà hai trang tư liệu này đã nói rõ những tin tức của Tằng gia với Diệp Dương Thành.

Nhìn qua tư liệu ghi lại, Diệp Dương Thành khẽ cười nói:

- Khó trách Tằng Hán Vĩ hung hăng càn quấy như thế, quả nhiên vẫn còn có chút tiền vốn.

Đại bản doanh Tằng gia nằm ở Nam Kinh Giang Tô, xem như gia tộc chính trị quật khởi thời kỳ đầu giải phóng, truyền tới bây giờ là đời thứ tư, Tằng gia trước sau có quan tô cấp chính bộ, ba quan to cấp bộ, sau khi khai chi tán diệp thì nhân vật cấp phó sảnh cũng rộng khắp nơi.

Sau khi trưởng bối Tằng gia đời trước qua đời, cũng chính là lúc cha của Tằng Hán Vĩ thượng vị, tính tới bây giờ, lực ảnh hưởng của Tằng gia tại Hoa Đông rất sâu sắc, tuy người thế hệ trước của Tằng gia đã qua đời, nhưng mà thanh thế Tằng gia vẫn như mặt trời ban trưa.

Cha Tằng Hán Vĩ là Tằng Quốc Chung, bây giờ đang là bí thư tỉnh ủy tỉnh Sơn Đông, là đại tướng nơi biên cương, dưới trướng có ba nam hai nữ, cin lớn là Tằng Hán Quang năm nay ba mươi hai tuổi, là đoàn trưởng quân khu Nam Kinh, xem như quan quân trẻ trung trung tầng, sinh thời có thể đi vào cấp tướng, xem như nhân vật lợi hại.

Tằng gia to như thế cần duy trì, tự nhiên không thiếu tiền tài tiêu xài, nhưng mà thu nhập không lộ ra ánh sáng không phải chính đồ, vì vậy cần một số đệ tử Tằng gia trẻ tuổi ra ngoài kinh thương buôn bán, Tằng Hán Vĩ đen đủi bị lựa chọn kinh thương, hơn nữa còn một tay thúc đẩy tập đoàn Hán Đình huy hoàng tới ngày hôm nay.

Đối với thanh niên hai mươi bảy tuổi mà nói, năng lực của Tằng Hán Vĩ không thể nghi ngờ, nhưng đáng tiếc chính là người này quan niệm thân tình cực mỏng, trong mắt hắn chỉ có lợi ích và lợi ích.

Ngay cả con thứ ba Tằng Quốc Chun là Tằng Hán Vinh, nam nay hai mươi bốn tuổi đã là phó thị trưởng thành phố Giang Tô, tương lai lên chức không có vấn đê,f nói rõ Tằng Quốc Chung có người nối nghiệp chính trị.

Con gái thứ tư Tằng Hồng Hồng dưới sự thúc đẩy của Tằng Hán Vĩ, một năm trước đã gả cho con thứ ba phó bí thư Mã Chính Binh tỉnh Giang Tây, nhưng mà trong tư liệu ghi lại, Tằng Hồng Hồng thời gian ở Mã gia không tốt, nàng chỉ là con cờ thông gia giữa Tằng gia và Mã gia mà thôi.

Cuối cùng chính là tiểu nữ nhi Tằng Diệu Diệu của Tằng Quốc Chung, bạn nữ hiện tại là Trần Thiểu Thanh, năm nay hai mươi mốt tuổi, trước mắt còn là nữ sinh trường đại hộc công lý Chiết Giang, khoảng nửa năm sau sẽ tốt nghiệp, trước mắt chưa rõ nàng sẽ lập gia đình hay theo chính trị hoặc kinh thương.

Mà hai con gái Tằng Quốc Chung, lão đại Tằng Hán Quang vào năm năm trước đã cưới cháu gái phó tư lệnh quân khu, hiện tại đã có một trai một gái, con thứ hai Tằng Hán Vĩ mặc dù chưa kết hôn, nhưng đã từng tiếp xúc với một gia tộc tại Phúc Kiến, nếu không có chuyện gì, ba tháng sau sẽ kết hôn, như vậy địa vị chính trị của Tằng gia tại Hoa Đông là không thể rung chuyển.

Con thứ ba Tằng Hán Vinh đầu năm nay cũng thành hôn, đói tượng kết hôn cũng là danh môn!

Nhìn qua Tằng gia, chỉ một mạch Tằng Quốc Chung, Diệp Dương Thành ẩn ẩn hiểu vì sao tâm lý Tằng Hán Vĩ biến thái nghiêm trọng như vậy... Căn cứ tin tức ghi lại trong tư liệu, Tằng Hán Vĩ sắp thành hôn ' thiên kim tiểu tỷ ' quả thật là nặng ' ngàn cân ', hắn dù thế nào cũng không muốn lấy nàng.

Nhưng hết lần này tới lần khác loại tâm lý khó chịu và không công bằng này, con gái nhỏ Tằng Diệu Diệu của Tằng Quốc Chung, cũng chính là ngũ muội của Tằng Hán Vĩ lại tự chủ tìm được bạn trai.

Thủ hỏi dựa vào tính tình của Tằng Hán Vĩ hắn, làm sao chịu được chuyện này xảy ra? Tằng Hán Vĩ ta đều hi sinh mình cho Tằng gia, Tằng Diệu Diệu dựa vào cái gì tự mình tìm được bạn trai?

Càng cân nhắc càng cảm thấy suy đoán của mình đúng vậy, tuy Tằng Hán Vĩ là thiên tài kinh thương, nhưng mà không ảnh hưởng tới tâm lý biến thái vặn vẹo cực độ của hắn, hắn ghen ghét Tằng Diệu Diệu!

Không biết vì cái gì, Diệp Dương Thành đột nhiên thở dài, xuất thân danh môn có chỗ tốt của xuất thân danh môn, cũng có chỗ bất đắc dĩ của nó, thật không biết Trần Thiểu Thanh và Tằng Diệu Diệu đi lại với nhau là chuyện tốt hay xấu.

- Nhưng mà dù thế nào, chuyện tốt hay chuyện xấu, chỉ cần Thiểu Thanh tiểu tử này nhận thức rõ ràng, ai cũng không ngăn cản tình cảm lưu luyến của hắn và Tằng Diệu Diệu!

Trong bất tri bất giác, Diệp Dương Thành đồng tình với Tằng Diệu Diệu.

Tuy Tằng gia Tằng Quốc Chung kia có năm người đồng lứa, trực hệ cả Tằng gia có hơn hai ba mươi người, quan hệ thế lực các nơi rắc rối khó gỡ, nhưng Diệp Dương Thành cũng không đặt Tằng gia vào mắt, hắn muốn làm đừng nói là một Tằng gia, cho dù mười Tằng gia cũng không thể ngăn cản.

Chương 750-2: Hắn có lẽ nên cảm thấy vinh hạnh (Hạ)

Tùy ý xem qua tư liệu Tằng gia mà Dương Đằng Phi đưa tới, Diệp Dương Thành tiện tay ném tư liệu vào túi văn kiện, ném lên ghế, hắn nhìn qua Dương Đằng Phi, nói:

- Đoạn thời gian gần đây, Quỷ Vương có đi ra nháo sự không?

- Ách!

Dương Đằng Phi không nghĩ tới Diệp Dương Thành nhảy chủ đề nhanh như thế, thoáng sững sờ một chút, hắn nói:

- Tiểu Manh ngày hôm qua ở Nam Mĩ bắt được Quỷ Vương cao cấp, trừ một con này ra, Quỷ Vương còn lại như bốc hơi giữa nhân gian, không biết trốn đi đâu!

- Phân phó thủ ạ tìm kiếm tiếp, đám quỷ chết tiệt này sẽ không từ bỏ ý đồ đâu!

Diệp Dương Thành nhíu mày, nói:

- Thực tế phải chú ý đề phòng tiểu động tác của chúng, không ngoi đầu lên thì thôi, một khi ló mặt ra...

- Lão bộc sẽ dẫn người đi tiêu diệt chúng triệt để.

Dương Đằng Phi nói ra.

- Không không không, không phải tiêu diệt, mà là tận lực bắt sống!

Diệp Dương Thành khóe miệng cong lên, nói:

- Những Quỷ Vương này đều là nhân sâm sống ngàn năm, trực tiếp tiêu diệt thì quá đáng tiếc...

- Như ngài mong muốn!

Dương Đằng Phi cũng cười, nhìn qua Diệp Dương Thành hạ thấp tư thái, nhẹ giọng đáp.

- Ân, mặt khác còn có chuyện cần người đi làm!

Thấy Dương Đằng Phi cúi người, tâm tình Diệp Dương Thành xem như không tệ, trực tiếp đứng dậy, hắn vuốt cằm phân phó:

- Phù Không Thần Điện sinh scow chưa đủ, dựa theo điều kiện hoàn cảnh, tin tưởng đa số động thực vật có thể sinh tồn ở đây, ngươi phân phó thủ hạ, ngươi vơ vét động thực vật thích hợp đưa lên đi.

- Vâng, chủ nhân!

Dương Đằng Phi gật đầu đáp ứng một tiếng, Diệp Dương Thành phân phó gì thì hắn nhớ trong lòng, chỉ rời khỏi Phù Không Thần Điện thì bắt tay xử lý nhiệm vụ Diệp Dương Thành phân phó.

- Ti ti ti ti ti...

Lúc này điện thoại của Diệp Dương Thành đổ chuông, nghe tiếng chuông này, Diệp Dương Thành biết là Trần Thiểu Thanh gọi tới, móc điện thoại trong túi tiền ra, nhìn Dương Đằng Phi khoát tay, nói:

- Ngươi đi làm việc đi!

Đợi tới lức Dương Đằng Phi rời đi, Diệp Dương Thành lúc này nhìn dãy số hiển thị trên màn hình, hắn cười ha hả, nói:

- Ơ, hôm nay có ngọn gió nào thổi tới cửa, tiểu tử ngươi còn nhớ điện thoại cho ta vậy?

- Khục khục...

Trần Thiểu Thanh nghẹn một bụng bị Diệp Dương Thành trêu ghẹo thì ho khan, hắn cười khan, nói:

- Ta đây không có chuyện gì sẽ không lên điện tam bảo nha...

- Ah?

Diệp Dương Thành làm ra vẻ kinh ngạc, hỏi tiếp:

- Chuyện gì?

- Chuyện này, ta và một nữ hài thích nhau!

Trần Thiểu Thành dường như xấu hổ, loại chuyện này phải tìm Diệp Dương Thành hỗ trợ, hắn đúng là cảm thấy xấu hổ.

- Đây là chuyện tốt!

Diệp Dương Thành dường như cao hứng thay Trần Thiểu Thanh, vui tươi nói:

- Không biết là cô nương nhà ai xui xẻo bị ngươi bắt được vậy?

...

Trần Thiểu Thanh im lặng, trong đâu nhanh chóng tìm lời, nhưng mà không tìm ra lời nào cả, quanh co một hồi mới nói:

- Ta đang nói chính sự với ngươi đấy!

- Nói đi, ta đang nghe đây!

Diệp Dương THành chậm rãi thu liễm vui vẻ trên mặt, không tiếp tục chọc Trần Thiểu Thanh, nói:

- Tính cách tiểu tử ngươi thế nào ta còn không biết sao? Không có việc gì, ngươi sẽ không gọi điện thoại cho ta a.

- Ha ha...

Trần Thiểu Thanh khô khốc cười hai tiếng, quay đầu nhìn qua Tằng Diệu Diệu ngồi trên sa lon, cố lấy dũng khí nói với Diệp Dương Thành.

- Chuyện là thế này, hai tháng trước ta trên đường thấy một đám côn đồ chặn một sinh viên... Về sau ta và nàng ở cùng nhau, ta không biết tình hình trong nhà của nàng, sau đó...

Trước trước sau sau bảy tám phút, Trần Thiểu Thanh mới giới thiệu chuyện xảy ra giữa hắn và Tằng Diệu Diệu, kể cả vì sao hai người gặp nhau, còn làm thế nào gặp được vương bát đản Tằng Hán Vĩ, sau đó còn bị ngăn cản...

Nói xong những chuyện này, Trần Thiểu Thanh phát tiết tâm tình của mình, ngữ khí ngưng trọng, nói:

- Tằng gia tại Hoa Đông có địa vị chính trị không thể rung chuyển, Diệu Diệu chính là con gái nhỏ của Tằng gia Tằng Quốc Chung, nàng lựa chọn ở cùng ta, tất nhiên sẽ bị cả Tằng gia phản đối mãnh liệt...

- Không phải chỉ là Tằng gia sao, ngươi sợ trứng gì chứ?

Diệp Dương Thành phản ứng vượt qua đoán trước của Trần Thiểu Thanh, không chút do dự, không cón ngưng trọng và sầu lo, khong chờ Trần Thiểu Thanh nói hết lời, bên kia Diệp Dương Thành đã nói:

- Nói cho ta biết địa chỉ của ngươi bây giờ!

...

Trần Thiểu Thành khuếch đại âm thanh cho Tằng Diệu Diệu nghe, nàng cũng nghe được lời tục tằng của Diệp Dương Thành, nàng vô ý thức quay đầu nhìn qua Trần Thiểu Thanh.

- Khục...

Cảm nhận được Tằng Diệu Diệu nhíu mày sầu lo, Trần Thiểu Thanh lúc này do dự bất địn, hắn nhẹ nhàng ho khan một tiếng, khô khốc nói:

- Lão Diệp, vừa rồi có nghe rõ không đấy?

- Nghe rõ!

Diệp Dương Thành trả lời khẳng định.

- Ngươi xác định ngươi nghe rõ ràng?

Trần Thiểu Thanh vẫn có chút không tin.

- Không phải chỉ là Nam Kinh Tằng gia kia sao?

Diệp Dương Thành bật cười, trợn mắt nói:

- Huynh đệ Diệp Dương Thành muốn kết hôn, có lẽ họ nên cảm thấy vinh dự mới đúng.

- Phốc!

Trân ghế sa lon, Tằng Diệu Diệu đang uống chén trà cũng phun ra...

Đang ở trong trạng thái hoảng hốt, Trần Thiểu Thanh cùng Diệp Dương Thành nói địa chỉ của mình, lại phát hiện Diệp Dương Thành đã cúp điện thoại.

- Thiểu Thanh.

Tằng Diệu Diệu cũng sững sờ thả chén trà trong tay xuống, ngẩng đầu nhìn qua phía Trần Thiểu Thanh nói câu đầu tiên, chính là:

- Anh xác định bạn của anh bình thường chứ?

Tằng gia có quyền thế ngập trời ở khu Hoa Đông, thậm chí trong cả nước cũng là gia tộc có số má, mà Diệp Dương Thành chỉ xuất thân từ một gia tộc bình dân mà thôi, biến hóa đột nhiên này làm cho Tằng Diệu Diệu há hốc mồm.

Nghe được Tằng Diệu Diệu hỏi thăm, Trần Thiểu Thanh cũng cảm giác mình hồ đồ, nhưng mà nhớ tới Diệp Dương Thành biểu hiện ra chỉ là một góc băng sơn, hắn cũng chỉ có thể tự nói thầm với mình, Diệp Dương Thành không nói khoác, hắn không nói khoác.

Tuy biểu hiện ra không dám tin tưởng, nhưng đối mặt ánh mắt của Tằng Diệu Diệu thì hắn chỉ cười cười, trấn an nói:

- Yên tâm đi, lão Diệp vẫn đáng tin cậy, chuyện không có nắm chắc hắn không có làm như vậy...

Tằng Diệu Diệu gượng ép cười cười, nàng làm sao không nhìn ra chột dạ trên mặt Trần Thiểu Thanh? Với tư cách nữ hài lớn lên trong vọng tộc, Tằng Diệu Diệu phi thường hiểu thực lực Tằng gia, nhưng mà Tằng gia theo lời Diệp Dương Thành nói lại không là gì, đó là gia tộc đỉnh cấp cả nước đấy.

Trần Thiểu Thanh sinh ra ở trấn Bảo Kình, có thể làm bạn chơi từ nhỏ tới lớn với Trần Thiểu Thanh thì cũng là người trấn Bảo Kình, Tằng Diệu Diệu tìm khắp trí nhớ của mình cũng không thể tìm ra đại nhân vật nào có nguyên quán ở trấn Bảo Kình cả, huống chi, Trần Thiểu Thanh năm nay mới bao nhiêu?

Có thể là bạn cùng lớn lên với Trần Thiểu Thanh, chỉ sợ tuổi cũng không lớn hơn Trần Thiểu Thanh bao nhiêu a?

Nàng thở sâu, nói:

- Xe tới đầu cầu tự nhiên thẳng, thật sự không được thì dựa theo ý của em làm đi, mai danh ẩn tích vài năm, cha em vẫn thương em a.