Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hắn đi xuống lầu, trước sau như một mỉm cười với nhân viên an ninh ở lầu một, sau đó hắn lại đốt một điếu thuốc, hắn làm tất cả vô cùng thành thạo giống như diễn tập vô số lần.

Nhưng mà tình huống ngày hôm nay cũng khác với ngày thường, Trầm Vũ Phàm cầm chìa khóa chuẩn bị mở cửa xe, phía sau đại thụ bên trái chiếc xe có giọng nói run sợ của một thiếu niên vang lên.

- Xin... Xin hỏi... Xin hỏi ngài... Ngài là Trầm bí thư sao?

Trầm Vũ Phàm vừa mở cửa xe thì sững sờ, nhưng mà hắn vẫn khôi phục tinh thần nhanh chóng, cũng nhanh chóng gật gật đầu, cười nói:

- Tôi chính là Trầm Vũ Phàm, tiểu bằng hữu anh tìm tôi có việc gì hay không?

- Có, có! Tôi... Tôi... Tôi có việc!

Phía sau đại thụ có một bóng dáng đơn bạc đi ra ngoài, thân thể của hắn run nhẹ.

Nhìn thấy cảnh này, Trầm Vũ Phàm cũng khó tránh khỏi nhíu mày, trực tiếp cởi âu phục ra, đi lên vài bước choàng âu phục lên người thiếu neien này, thẳng đến thời điểm này Trầm Vũ Phàm mới nhìn rõ gương mặt của người tới.

Cằm đầy đặn, sống mũi cao, mái tóc dài che khuất tới chân mày, trên mặt đầy dơ bẩn và trên người có mùi hôi, vừa nhìn thấy hắn chẳng khác gì dân Châu Phi chạy nạn, trạng thái cũng tiều tụy, Trầm Vũ Phàm chấn động, đây là thiếu niên mười sáu tuổi a.

Hắn trải qua cái gì? Trong đầu Trầm Vũ Phàm không tự chủ suy nghĩ như thế hắn rất muốn biết tại sao thiếu niên này có bộ dáng như vậy?

- Tiểu bằng hữu, anh tìm tôi có chuyện gì không?

Thông qua ánh mắt thiếu niên này, Trầm Vũ Phàm cảm nhận được sợ hãi và e ngại trong nội tâm của hắn, hắn cố gắng làm gương mặt của mình nhu hòa một chút, làm cho ngữ khí của mình hòa ai hơn, hắn sợ mình hù sợ thiếu niên xin giúp đỡ này.

Nghe được Trầm Vũ Phàm hỏi thăm, trên mặt thiếu niên này sợ hãi thật sâu, cơ hồ theo bản năng lùi ra phía sau một bước, giống như nhớ lại chuyện gì đó, khẽ cắn môi đi lên một bước nhỏ, hắn quỳ trước mặt Trầm Vũ Phàm.

Không nói lời dư thừa, thời điểm hai gối chạm đất, hắn cũng dập đầu ba cái với Trầm Vũ Phàm, lúc này giọng nói run run của hắn vang lên:

- Trầm... Trầm bí thư, tôi nghe người ta nói ngài là quan tốt, là quan tốt thật sự.

Trầm Vũ Phàm không lên tiếng, trên mặt mang theo vui vẻ, khom lưng đi lên nâng cánh tay thiếu niên lên, cũng không có vội vã truy vấn nguyên do, mà là ôn hòa hỏi:

- Đã ăn cơm chưa?

- Ân...

Thiếu niên quẫn bách nhìn qua Trầm Vũ Phàm, có lẽ tươi cười hòa ái của Trầm Vũ Phàm làm cho hắn trấn tỉnh lại, hắn xấu hổ gật gật đầu Ân một tiếng, sau đó cúi đầu xuống.

- Lên xe đi, tôi mang anh đi ăn cơm.

Nhìn qua thần sắc phức tạp của thiếu niên này, Trầm Vũ Phàm cũng tận lực thả chậm giọng nói, đưa tay ra và cười nói.

- Trầm bí thư.

Đột nhiên thiếu niên ngẩng đầu lên nhìn qua Trầm Vũ Phàm, hai mắt mở to, nói:

- Hắn... Kỳ thật tôi không phải người tốt...&"

- Ah?

Trầm Vũ Phàm sững sờ, gật đầu với hắn, nói:

- Vì sao anh có cảm giác mình không phải người tốt?

- Bởi vì... Bởi vì...

Thiếu niên vừa cố lấy hết dũng khí thì bây giờ xẹp xuống như bóng da, hắn ấp úng nói ra một câu làm Trầm Vũ Phàm nghẹn họng nhìn trân trối:

- Bởi vì tôi... Bởi vì tôi cưỡng gian một nữ hài tử... Một... Một tiểu nữ hài chín tuổi...

Thật vất vả lấy hết dũng khí nói xong câu đó, thiếu niên nói:

- Tôi... Tôi là tới tìm ngài đầu thú, tôi là người xấu.

&"...&"

Thân thể Trầm Vũ Phàm cứng một chút, hắn khống chế được tâm tình của mình, hắn tận lực hòa hoãn ngữ khí của mình:

- Đầu thú thì anh nên đi tìm công an, vì cái gì không đi cục công an mà đi tới tìm tôi?

- Bởi vì...

Ánh mắt thiếu niên bộc phát oán hận to lớn, hắn nghiến răng nghiến lợi nói ra:

- Bởi vì còn có người tệ hơn cả tôi.

......

- Từ tình huống trước mắt mà nói, chí có đám thủ hạ Xích Mi Quỷ Đế bắt cóc Lâm Đông Mai viện trưởng.

Hơn mười một giờ đêm, trên tầng mây cách mặt đất tám ngàn mét, một thần điện sáng rực đang lơ lửng, trên đại điện Hoa Hạ Thần Điện, Sở Minh Hiên thần thái tự nhiên chậm rãi nói ra:

- Chỉ cần chúng ta có thể tìm được người tiếp xúc với Lâm Đông Mai viện trưởng thì có thể bắt người sau màn rồi.

- Nhưng vấn đề là trước khi mất tích chúng ta không rõ kẻ tiếp xúc với Lâm Đông Mai viện trưởng là ai!

Đã rời khỏi cô nhi viện tới Phù Không Thần Điện, tiểu thương Ưu Tử Minh cũng có đủ quyền lên tiếng, nàng cau mày nói:

- Hơn nữa ngay cả bản thân Lâm Đông Mai viện trưởng cũng không cách nào nhớ lại tình huống trước khi mình bị bắt và sau khi bị bắt cóc, chúng ta phải thăm dò thế nào?

- Có lẽ chúng ta nên tra lại ghi chép trò chuyện trước khi Lâm Đông Mai viện trưởng mất tích.

Triệu Dong Dong vẫn không lên tiếng đột nhiên nói:

- Theo như trí nhớ của nhân viên công tác hội ngân sách, Lâm Đông Mai viện trưởng rời khỏi hội ngân sách đã rất vội vàng, có phải hắn nhận được điện thoại gì không?

- Điện thoại có người cố ý hủy đi rồi.

Đường Thái Nguyên nói:

- Điều tra điện thoại của công ty, đoán chừng không có gì bất ngờ xảy ra đâu.

- Ân, chỉ cần có thể tìm được người tiếp xúc cuối cùng với Lâm Đông Mai viện trưởng trước khi mất tích, có hy vọng rất lớn...

- Đây là chuyện không thể thực hiện được.

Không đợi Sở Minh Hiên nói xong, Dương Đằng Phi ở bên cạnh đứng lên, nói ra:

- Phụ trách điều tra ghi chép điện thoại trong công ty, tất cả tư liệu trò chuyện của Lâm Đông Mai viện trưởng đã sớm bị người ta xóa đi, không cách nào tra được cái gì.

- Cái gì?

Sở Minh Hiên biến sắc, hỏi:

- Bị xóa như thế nào?

- Vẫn đang điều tra!

Dương Đằng Phi không nhiều lời, trả lời xong thì nhắm mắt lại, hiển nhiên đang thông qua liên lạc tâm linh chỉ huy thần sứ.

Trong Hoa Hạ Thần Điện lâm vào yên lặng ngắn ngủi, mỗi thần sắc tam giai sắc mặt khó coi, đây là lần đầu tiên bọn họ kinh ngạc, hơn nữa còn là lần đầu tiên ăn thiệt thòi trong tay một người như thế.

Hiện tại điều tra Lâm Đông Mai bị bắt cóc đã sa vào cục diện bế tắc, chỗ có khả năng hữu dụng manh mối toàn bộ gián đoạn, đối phương ra tay tốc độ quả thực nhanh kinh người!

Trầm mặc nửa phút sau, Sở Minh Hiên mới nói khẽ:

- Hiện tại hy vọng duy nhất của chúng ta chính là tìm tin tức trên người Lâm Đông Mai viện trưởng mà thôi... Chỉ cần có thể tìm được hắn, cố gắng thông qua manh mối trong đầu của hắn mà tìm tiếp thôi.

Đám người Triệu Dong Dong gật gật đầu, lúc này đồng thời nhìn qua Diệp Dương Thành trên bảo tọa, thời điểm bọn họ thảo luận, Diệp Dương Thành vẫn nhìn chằm chằm vào Càn Khôn Tu Di Kính, giống như thông qua Càn Khôn Tu Di Kính quan sát cái gì đó.

Diệp Dương Thành không mở miệng, đám người Triệu Dong Dong cũng không lên tiếng ảnh hưởng hắn, thần điện to như thế, hào khí trở nên cổ quái...

Càn Khôn Tu Di Kính, ngụ ý có thể thu nạp vạn vật, có thể tra tu di muôn màu, lần trước là khống chế vô ý nhưng làm cho Diệp Dương Thành phát hiện công năng khiến hắn kinh hỉ vạn phần!

Mà thông qua công năng kinh hỉ này hắn biết một tin tức khiến hắn thở dài...

Chương 758-1: Mặt như băng lạnh (Thượng)

- Đừng tra.

Giọng nói nhàn nhạt vang lên giữa Hoa Hạ Thần Điện.

- Người xóa bỏ tư liệu của Lâm viện trưởng đã chết rồi.

- Chết?

Vừa nghe Diệp Dương Thành nói thế, đám người Sở Minh Hiên vừa có chủ ý đã sững sờ, lúc này ngẩng đầu nhìn qua Diệp Dương Thành đang ở trên bảo tọa, trong mắt bọn họ lóe lên thần sắc xấu hổ.

Bọn họ sẽ không đi hoài nghi lời của Diệp Dương Thành nói là thật hay giả, nếu Diệp Dương Thành nói người nọ đã chết, bọn họ cũng hoàn toàn không có lý do đi nghi vấn Diệp Dương Thành có nói láo hay không.

Đám người Dương Đằng Phi chính là thủ hạ thần sứ đầu tiên của Diệp Dương Thành, trước mắt chỉ là thần sứ thập tam giai, Hình Tuấn Phi thống soái thần ngục thành Diêm La, tự nhiên cũng tạm thời loại bỏ hắn, nói cho đúng hơn, ở bên cnahj Diệp Dương Thành có chín thần thứ tam giai.

Từ khi Diệp Dương Thành quật khởi đến nay, chuyện Diệp Dương Thành nói chuyện có khi nào mà không thỏa đáng chưa? Chuyện Diệp Dương Thành phân phó không phải là chuyện dễ dàng sao?

Hiện tại thì tốt rồi, Lâm Đông Mai lâm viện trưởng bị người ta bắt cóc, đến bây giờ đừng nói là tìm được hung thủ, ngay cả manh mối điều tra ra thân phận hung thủ cũng mất đi... Xấu hổ đầy mặt, bọn họ cúi đầu xuống, có tức giận, cũng có thầm hận chính mình không đủ thành việc.

Hơn bảy phút trước, Diệp Dương Thành kinh hỉ phát hiện công năng đặc biệt xem xét dấu vết thời gian của Càn Khôn Tu Di Kính! Tuy chức năng này hao tốn rất nhiều thần nguyên, hơn nữa cuối cùng chỉ điều tra ra manh mối mơ hồ không rõ, nhưng chuyện này đủ làm cho Diệp Dương Thành hưng phấn.

Công năng chủ yếu cũng chỉ có một, sau đó tuyển định khu vực, dùng thần nguyên dự trữ trong Phù Không Thần Điện làm đại giá, vận dụng công năng đặc thù của Càn Khôn Tu Di Kính, cuối cùng hình thành khu vực đặc biệt ngược dòng thời gian, hiển lộ ra hình ảnh đặc biệt của Càn Khôn Tu Di Kính trong thời gian mười phút.

Bằng vào công năng này, Diệp Dương Thành vận dụng bảy lần thời gian ngược dòng, rốt cục tìm được kỹ thuật viên xóa tin tức về Lâm Đông Mai, hắn lại dò xét tiếp, sau đó liền phát hiện hắn đã chết.

Trong gian toilet cách đó mười phút, người kỹ thuật viên bị một tiểu nam hài nuốt sống!

Hình ảnh rất lờ mờ, nhưng Diệp Dương Thành lại có thể xác định, tiểu nam hài giết chết kỹ thuật viên chính là sinh vật quái dị biến ảo thành Đường Thái Nguyên! Nói cho đúng hơn, tất cả đều có bóng dáng tiểu nam hài sau lưng...

- Đẳng cấp Phù Không Thần Điện vẫn còn quá thấp, dự trữ thần nguyên cũng sắp cạn kiệt.

Lẳng lặng ngồi trên bảo tọa, Diệp Dương Thành khẽ cúi đầu, nói thầm trong lòng:

- Nếu như Phù Không Thần Điện đẳng cấp tăng lên một lần nữa, có lẽ khuếch trương thời gian ngược dòng hai mươi phút, hình ảnh cải thiện rõ rệt.

- Nếu thần nguyên dự trữ trong thần điện nhiều hơn, ta có thể không hề cố kỵ ngược dòng tìm hiểu không giới hạn, đi tìm quỹ tích của tiểu nam hài, đáng tiếc ah...

Trong lòng thở dài, Diệp Dương Thành ngẩng đầu nhìn qua đám người Dương Đằng Phi, nói:

- Giết chết kỹ thuật viên chính là tiểu nam hài ra tay với Thái Nguyên... Không, có lẽ gọi nó là quái vật còn chính xác hơn.

Đối mặt với ánh mắt của Dương Đằng Phi, ngữ khí của Diệp Dương Thành bình thường lại, hắn nói:

- Sau đó Thái Nguyên biến thành bộ dáng của hắn, sau đó phân phát hình ảnh cho các thần sứ, phàm là người phát hiện tung tích của hắn... Lập tức báo cáo cho tôi, chém giết tại chỗ.

Ngữ khí bình tĩnh nhưng mang theo lửa giận cực lớn, nghe ra Diệp Dương Thành nói mang theo sát ý mãnh liệt, đám người Dương Đằng Phi đáp ứng:

- Vâng... Chủ nhân!

......

- Ăn no chưa? Có ăn một phần nữa không?

Thời gian đã gần mười hai giờ, Trầm Vũ Phàm mang theo thiếu niên xấu kia đi tới một quán ăn khuya, mua hai cái bánh mật xào và ngồi xuống, thẳng đến khi thiếu niên ăn xong hai cái bánh mật, Trầm Vũ Phàm mới ôn hòa cười, nhìn hắn hỏi.

- Không cần không cần...

Thiếu niên lau nước trên miệng, vừa nghe Trầm Vũ Phàm hỏi thăm, hắn không ngừng lắc tay, không ngớt lời nói:

- No bụng, đã rất no bụng!

- Như vậy cũng tốt.

Trầm Vũ Phàm cười cười, thay đổi chủ đề:

- Hiện tại, anh có thể nói kỹ càng tình huống lúc đó cho tôi biết rồi.

- Ân!

Chạm mặt Trầm Vũ Phàm, cảnh giác trong lòng thiếu niên đã giảm xuống thấp nhất, hai mắt đỏ hồng cúi xuống, dùng giọng khàn khàn nói với Trầm Vũ Phàm:

- Tôi... Tôi tên là Thôi Bằng Cử, năm nay mười sáu tuổi, quê quán tại Thẩm Dương, bởi vì mẹ bệnh cho nên bỏ học sớm, đi vào huyện Ôn Nhạc tìm công việc, ở giao giới huyện Ôn Nhạc và thành phố Đài Châu tìm được công việc chụp ảnh...

Giọng của thiếu niên khàn khàn phá tan màn đêm yên tĩnh, lẳng lặng nghe hắn giảng thuật, Trầm Vũ Phàm gương mặt càng ngày càng lạnh.

Dựa theo Thôi Bằng Cử tự thuật, tại vùng núi giao giới huyện Ôn Nhạc và thành phố Đài Châu có một nhà mở cửa hàng điện ảnh, chỗ vắng vẻ, mỗi lần ra vào phải đi bộ lên con đường núi nhỏ mới tới cửa hàng điện ảnh này..

Cửa tiệm điện ảnh này xây dựng tại khu rừng rậm vắng vẻ, cho dù là địa thế hay vị trí đều ở nơi khuất, có rất ít người biết rõ trong núi rừng có nơi như thế.

Thôi Bằng Cử đạt được công việc đầu tiên là trợ lý điện ảnh, kỳ thật chính là làm các việc lặt vặt tại cửa tiệm, các công việc nặng như mang giá đỡ đều là hắn làm, cái này tuy công việc nặng nhọc nhưng tiền lương cao thần kỳ, đạt tới bốn ngàn nguyên một tháng.

Đối mặt với tiền lương cao như thế, chờ kiếm tiền chữa bệnh cho mẹ như Thôi Bằng Cử thì làm sao do dự chứ, lập tức đạt thành hiệp nghị với người phụ trách tuyển người, xế chiều hôm đó cưỡi chuyến xe đặc biệt đi vùng núi giao giới huyện Ôn Nhạc và thành phố Đài Châu, sau đó đi bộ nhiều giờ mới tới nơi.

Cũng chính từ lúc bắt đầu đi tới nơi này, Thôi Bằng Cử mới phát hiện tình huống nơi này hoàn toàn khác với hắn tưởng tượng, nơi này không phải là phim trường điện ảnh gì đó, mà là một nơi chuyên cung cấp phim sex, là một ổ chó chuyên làm chuyện ác.

Nơi này còn chuyên môn mở vườn rau, có quản lý công nhân tay chân, nghiễm nhiên đây là một thế giới phong bế hoàn toàn! Thôi Bằng Cử sau khi đi vào trước tiên đã bị lấy đi điện thoại và giấy tờ, hơi có phản kháng thì chờ đợi hắn chính là quyền đấm cước đá.

Sau khi làm việc cho nơi chụp ảnh tới bây giờ, Thôi Bằng Cử chưa từng rời khỏi nơi chụp ảnh nửa bước, ăn uống và nhu cầu khác đều giải quyết tại nơi này, tùy thời có vài tay chân theo dõi hắn, làm cho hắn không dám có chút dị động nào cả.

Dưới tình huống như thế, Thôi Bằng Cử trở thành trợ lý chụp ảnh chính của nơi này, chuyên môn phụ trách chụp ảnh và sửa sang các loại đạo cụ, tuy thời gian khẩn trương một chút, nhưng chỉ cần hắn ngoan ngoãn nghe lời, ngược lại cũng không ai vô duyên vô cớ đánh đá hắn.

Qua mấy tháng như vậy, Thôi Bằng Cử dần dần mò ra được một ít quy củ của nơi này, biểu hiện thập phần nhu thuận, chuyện này làm cho tên nam nhân bụng phệ là đạo diễn thỏa mãn, vì tăng hắn lên thành diễn viên chính, nhưng mà lần đầu diễn chính là phim cho gay xem.

Chương 758-2: Mặt như băng lạnh (Hạ)

Nói tới đây sắc mặt Thôi Bằng Cử trở nên trắng bệch, trong mắt đầy dị sắc và lóe lên thần thái thống khổ! Nhưng mà hắn vẫn cắn răng kể lại chuyện trong nơi đó cho Trầm Vũ Phàm biết, thẳng đến khi hắn kể tới chuyện cưỡng gian vài tiểu nữ hài, hắn mới trầm mặc một lúc lâu.

- Nói cho đúng trong cái tiệm điện ảnh đó, mỗi ngày đều có vài chục bộ phim sex và hàng chục bộ ảnh sex sinh ra đúng không, sau đó thông qua con đường đặc biệt đưa ra thị trường?

Trầm Vũ Phàm không có tiếp tục truy cứu câu chuyện của Thôi Bằng Cử, hắn hỏi hướng khác.

- Ân!

Thôi Bằng Cử gật đầu một cái.

- Như vậy phim và ảnh sex muốn thực hiện được thì phải có người đúng không? Diễn viên là người ở đâu?

Trầm Vũ Phàm mơ hồ cảm thấy bản thân mình phát hiện ra một tập đoàn chuyên cung cấp phim sex lớn, Thôi Bằng Cử nói tới tiệm điện ảnh kia, chỉ sợ chỉ là một chi nhánh của tập đoàn này mà thôi! Trừ chuyện đó, sợ rằng những nơi như thế có mặt khắp cả nước.

- Nam diễn viên là bị lừa gạt tới, trong nơi đó, tính luôn cả tôi thì chỉ có chín diễn viên mà thôi.

Thôi Bằng Cử cúi đầu nói ra:

- Vì cam đoan tính bí mật, nữ diễn viên cũng là bị lừa gạt tới, cũng có một phần bọn họ bỏ tiền mua được từ bọn buôn người...

Sắc mặt Trầm Vũ Phàm như băng lạnh, hắn áp thấp giọng:

- Chín diễn viên nam, mỗi ngày lại có vài chục bộ phim sex và hàng trăm bộ ảnh sex tung ra ngoài...

Lời đằng sau không cần Trầm Vũ Phàm làm rõ, Thôi Bằng Cử trải qua mấy tháng ác mộng cũng đã hiểu được ý của hắn, hắn cười, cười rất đắng chát và đầy gượng ép.

- Trong nơi đó có nhiều dược phẩm, cho dù là người liệt dương đi nữa, chỉ cần dùng thuốc vẫn có thể hoàn thành công việc ba lần, nếu như đơn đặt hàng quá nhiều cần đẩy nhanh tốc độ, một nam diễn viên trong một ngày có thể tiếp tục hoàn thành mười lần, thẳng khi toàn bộ tinh lực trong người bị ép khô mới thôi.

Tê...

Trầm Vũ Phàm không tự chủ hít khí lạnh, bỗng nhiên đứng dậy nói ra:

- Một ngày phải hoàn thành mười lần, cho dù thân thể bằng sắt cũng không chịu được.

- Vâng, có rất ít người có thể chịu đựng được.

Thôi Bằng Cử sầu thảm cười cười:

- Một tháng có năm ba nam diễn viên chết là bình thường, có chết dưới tác dụng phụ của thuốc, cũng có chết vì tinh tẫn nhân vong, đối với những kẻ tổ chức mà nói, chúng ta chỉ là một đám gia súc, chết thì chết, dù sao không có ai truy cứu cả.

- Vậy những nữ diễn viên thì sao?

Trầm Vũ Phàm cau mày:

- Tình huống bọn họ thế nào?

- Nữ diễn viên còn thảm hơn chúng tôi nhiều, không chỉ mỗi ngày số lượng quay chụp đặc biệt, sau khi hoàn thành còn phải làm việc tay chân, người tổ chức ngủ với họ, bị tra tấn không còn hình người.

Thôi Bằng Cử trầm giọng nói:

- Mỗi tháng trong nơi đó sẽ có năm ba nữ diễn viên chết, những nữ diễn viên chết đi này bình thường đều bị tra tấn trong các bộ phim bạo dâm, hơn nữa, trong nơi đó ngẫu nhiên còn quay chụp các bé gái.

Nói đến đây, Thôi Bằng Cử tính toán buông bỏ hoàn toàn, hắn nói thẳng:

- Hai ngày trước có ba bé gãi bị đưa tới, tuổi lớn nhất mười hai tuổi, nhỏ nhất chỉ tám tuổi, trong thời gian hai ngày đã hoàn thành bốn mươi chín bộ phim với độ dài hai mươi lăm phút, tôi chính là một trong bảy diễn viên đó.

&"...&" Trầm Vũ Phàm đã không biết tức giận là tư vị gì, trong lòng của hắn lạnh buốt.

Y theo Thôi Bằng Cử tự thuật, những kẻ tổ chức tiệm điện ảnh này hoàn toàn không xem bọn họ là người, chỉ xem bọn họ như gia súc, là gia súc kiếm lợi ích cho bọn họ!

Vì truy cầu nhiều, vì truy cầu lợi nhuận, trong tiệm điện ảnh đó đã diễn ra quay chụp không kể ngày đêm, nam thì sử dụng các loại thuốc kích dục, nữ thì...

Đây là một đám cặn bã táng tận thiên lương.

Đây là một đám súc sinh khiến người ta tức điên.

Trong thời gian ngắn, Trầm Vũ Phàm cũng đã ổn định nỗi lòng, hắn nhìn qua Thôi Bằng Cử, hỏi:

- Hiện tại cho anh tìm đường về, anh còn biết đi về thế nào không?

- Tôi biết đường!

Thôi Bằng Cử khẳng định.

- Vậy anh chuẩn bị một chút, nửa giờ sau chúng ta sẽ xuất phát.

Căn cứ vào tình thế nước sôi lửa bỏng của người bị hại, kéo dài một lát thì người bị hại sẽ càng bị tra tấn, biết rõ không thể chậm được, Trầm Vũ Phàm quyết định thật nhanh, nói ra:

- Đúng rồi... Anh ở nơi đó lâu như thế, biết rõ lão bản của nơi đó là ai không?

- Biết rõ, lần trước tôi nghe đạo diễn nói qua!

Thôi Bằng Cử cúi đầu nhớ lại đôi chút, rất không xác định nói ra:

- Tôi nhớ rồi, hình như họ Chu...

- Chu cái gì?

Trầm Vũ Phàm truy vấn.

- Là Chu Thành Bình!

- Chu Thành Bình?

Nghe được Thôi Bằng Cử trả lời, Trầm Vũ Phàm khẽ nhíu mày suy tư một lát, cũng không có tìm được bất cứ ấn tượng nào về Chu Thành Bình. Hắn ân một tiếng gật đầu, nhìn qua Thôi Bằng Cử nói ra:

- Anh vẫn chờ ở đây đi, tôi đi an bài nhân thủ đã, nửa giờ là đủ rồi.

- Tốt!

Thôi Bằng Cử cực kỳ căm hân nơi sản xuất điện ảnh quái ác kia, tự nhiên sẽ không dị nghị với an bài của Trầm Vũ Phàm, phải biết rằng, thời điểm trước khi tiến vào nơi đó hắn nặng 67 kg, xem như thiếu niên khôi ngô, hiện tại hắn thế nào?

Hắn vẫn cao 1m71, nhưng mà cân nặng biến thành 42 kg! Hắn vốn là thiếu niên khôi ngô, bây giờ biến thành dân Châu Phi chạy nạn, bởi vậy có thể thấy được hắn ở trong nơi đó trải qua khắc khổ cỡ nào!

Thôi Bằng Cử có thể cắn răng sống sót tới mấy tháng qua, nguyên nhân mấu chốt hắn có thời gian ngắn làm trợ lý điện ảnh, không có tham gia những chuyện quay chụp kia, nếu như hắn vừa tiến vào trong nơi đó đã bị phân làm diễn viên, chỉ sợ hắn hiện tại cũng không có cơ hội tìm tới Trầm Vũ Phàm đầu thú.

Trầm Vũ Phàm rời khỏi ghế lô, chỉ lưu lại Thôi Bằng Cử một người ngồi nơi đó, ngơ ngác nhìn qua chén dĩa ăn cơm trống không ở đó, không biết vì cái gì, hắn cảm giác như trải qua mấy đời.

Hôm qua vừa hoàn thành một đơn hàng lớn, chết hai nam diễn viên cùng một nữ diễn viên căn bản không đặt trong lòng đám người này, đơn giản xử lý thi thể một chút, đám người kia xua bọn người Thôi Bằng Cử vào trong một gian phòng tối ngủ, là chuyện nam nữ cùng ngủ, mà tay chân đám người kia ở khu đất trống không xa ăn nhậu với nhau.

Căn cứ an bài, ngày hôm sau cũng chính là hôm nay, tiệm điện ảnh không có đơn hàng gì nữa, tương đương cho các diễn viên nghỉ ngơi, dưới loại tình huống này, Thôi Bằng Cử bắt đầu sinh ý niệm chạy trốn trong đầu, hơn nữa còn được những diễn viên kia ủng hộ.

Hắn ước định với bọn họ, nếu như hắn thoát được, nhất định sẽ nghĩ biện pháp tìm quan tốt, lại mang cảnh sát tới cứu bọn họ, nếu như hắn bị bắt thì bọn họ nhân dịp chạy trốn, có thể chạy được ai thì chạy.

Cuối cùng hắn được thần may mắn chiếu cố, thành công khỏi khu rừng đó, trên đường đi lảo đảo xuống núi, bởi vì sợ bị đám người kia phát hiện, hắn thậm chí không dám đi đường cái, một đường chạy như điện tới huyện Ôn Nhạc, tận khả năng lựa chọn con đường vắng vẻ, hắn muốn giảm khả năng bị lộ.