Chấp Chưởng Thần Quyền

Chương 583. Nàng không nhận, ngươi cũng không được

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chu Thành Bình... Lão bản tiệm điện ảnh Chu Thành Bình là người bắt cóc Lâm Đông Mai sao? Tờ giấy ghi chép của Lâm Đông Mai là của Chu Thành Bình sao? Diệp Dương Thành không biết!

Nhưng hắn vẫn biết rõ, cho dù Chu Thành Bình và Lâm Đông Mai bị bắt cóc không liên quan gì, cho dù tờ giấy ghi chép của Lâm Đông Mai không phải là Chu Thành Bình mở tiệm điện ảnh Chu Thành Bình thì hắn cũng phải tra cho rõ ràng!

Có lẽ đây là manh mối vô cùng trọng yếu, trong tình huống không có đầu mối nào, chỉ cần có sợi tơ nhỏ đi nữa cũng làm người ta hưng phấn, Diệp Dương Thành vỗ bàn một cái, quát:

- Tra, lập tức tra cho ra Chu Thành Bình này...

Dương Đằng Phi tới bây giờ còn không rõ Diệp Dương Thành phát hiện cái gì, nhưng mà đối mặt mệnh lệnh của Diệp Dương Thành thì bọn họ không dám lười biếng.

- Vâng... Chủ nhân!

Giọng đáp chỉnh tề vang lên, vang vọng thật lâu trong thần điện, thẳng tới khi đám người Dương Đằng Phi rời khỏi thần điện, Diệp Dương Thành đứn trước bảo tọa hít sâu một hơi, do dự một chút sau đó ngồi lại vị trí ban dầu, do dự một phen thì ngồi lại bảo tọa, cầm lấy Càn Khôn Tu Di Kính, ý niệm khẽ động, hình ảnh hóa đổi lên người Lâm Đông Mai đang ngủ say, hắn nói thầm:

- Lâm viện trưởng, đây cũng là vì tốt cho ngươi.

...

- Lâm Đông Mai viện trưởng, Lâm Đông Mai viện trưởng!

Lâm viện trưởng đang ngủ say trên giường, bên tai có tiếng nam tử kêu gọi dồn dập, nàng từ trong ngủ mơ tỉnh táo lại, phát hiện mình vẫn đang nằm trong phòng ngủ cô nhi viện, trời đã sáng rõ.

Nàng ngồi dậy, giơ tay lên dụi hai mắt, đáp:

- Ai thế?

- Ta là người cục công an, tới đây tìm ngài hỏi chút tình huống!

Bên ngoài cửa có giọng nam nhân vang lên.

- Xin ngài phối hợp để tôi hoàn thành công việc, có thể mở cửa ra hay không?

- Cục công an?

Lâm Đông Mai há hốc mồm, vừa tỉnh ngủ thì có người ở cục công an tìm tới cửa sao? Nhưng mà cuộc đời này nàng chưa từng làm việc trái lương tâm, không sợ quỷ gõ cửa nửa đêm, huống chi bây giờ là ban ngày? Nàng khôi phục cảm xúc, đáp:

- Chờ một chút, ta tới đây!

Nam tử xưng là công an không có lên tiếng, Lâm Đông Mai nhanh chóng mặc quần áo chỉnh tề, sau đó tiến ra mở cửa phòng ngủ, ánh mặt trời chiếu thẳng làm nàng nheo mắt lại, bên ngoài có công an trung niên xuất hiện giữa tầm mắt của nàng.

- Ngài khỏe, Lâm viện trưởng, tôi là công an hình sự phân cục trinh thám Vương Chấn Hải, ngài có thể gọi tôi là Chấn Hải.

Nam tử mặc đồng phục công an chừng bốn mươi tuổi, mặt hiền lành, không gống như công an hình sư, giống như người xuất gia từ bi vi hoài.

Nghe được công an tự giới thiệu, Lâm Đông Mai cười gật đầu, nói:

- Có việc, chúng ta nên vào phòng nói chuyện!

- Thật xấu hổ, sớm như thế đã quấy rầy ngài nghỉ ngơi.

Công an trung niên cười nói vào nhà, vừa nhỏ giọng nói:

- Hy vọng ngài chớ trách mới tốt.

- Sẽ không, mời ngồi!

Lâm Đông Mai cười gật đầu, vừa suy đoán mục đích công an tìm nàng, vừa quay người pha nước sôi, nói:

- Không biết ngài tới có chuyện gì không?

- Ah, là như thế sao?

Công an trung niên buông cặp công văn dưới nách, đưa hai tay tiếp nhận chén nước, cũng giải thích với Lâm Đông Mai.

- Ta hôm nay tới tìm ngài, mục đích chỉ yếu là hỏi ngài một chút người gọi là Chu Thành Bình!

- Chu Thành Bình?

Ai ngờ Lâm Đông Mai vừa tươi cười biến thành giận tím ặt, mặc dù không có trực tiếp trở mặt, nhưng mà ngữ khí đông cứng, nói:

- Ngươi tìm nhầm người rồi! Tôi căn bản không biết Chu Thành Bình hay Chu Bất Bình gì đó!

- Lâm viện trưởng đừng kích động.

Thấy Lâm Đông Mai phản ứng khác thường, công an trung niên ánh mắt đảo một vòng, đứng dậy nói:

- Ta biết rõ ngài có một ít liên hệ với Chu Thành Bình... Hiệ tại Chu Thành Bình phạm đại án, chúng tôi đi khắp nơi tìm hiểu tình huống của hắn, Lâm viện trưởng, ngài không cần lo lắng...

- Ta nói không biết là không biết, ngươi tới chỗ ta uống chén nước sôi ta rất hoan nghênh, nếu tới đây càn quấy, xấu hổ, nơi này không chào đón ngươi!

Lâm Đông Mai trở nên kích động.

Nàng có phản ứng kịch liệt như thế, sắc mặt công an trung niên vui vẻ vài phần, hắn áp chế vui vẻ, chần chờ nói:

- Kỳ thật ta biết rõ Lâm viện trưởng có chuyện cũ với Chu Thành Bình, ta hôm nay tới tìm ngài chỉ là muốn nói một chuyện...

- Biết rõ? biết rõ thì sao?

Ai ngờ Lâm Đông Mai phản ứng kích động hơn, nàng vỗ lên bàn, ngón tay chỉ vào cửa, quát:

- Ngươi đi đi, ta sẽ không nói gì với ngươi cả!

- Biết rõ thì sao?

Cảnh sát trung niên xem như hiểu cái gì đó, hai mắt tỏa sáng, nói:

- Tốt, lúc này ta đi, ta có lẽ nên đi tìm Lâm Mạn Ny tiểu tỷ tìm hiểu tình huống...

- Chờ chút!

Lâm Đông Mai gấp lên, nói:

- Ngươi có thể tìm được Mạn Ny? Ngươi không thể tìm nàng!

- Ta có biện pháp nào đâu?

Cảnh sát trung niên nói ra, trong đầu thở phào, hắn làm cảnh sát cái gì chứ? Đây là Diệp Dương Thành giả trang, nhưng mà đây chỉ là tu di ảo cảnh, hắn biến thành cảnh sát trung niên để lừa Lâm Đông Mai.

Nhìn qua Lâm Đông Mai nhún nhún vai, Diệp Dương Thành dường như rất bất đắc dĩ, nói:

- Lâm viện trưởng, ngài không muốn nhiều lời với ta, nhưng nhiệm vụ cuối cùng vẫn do ta làm a? Ngài không muốn nói, ta chỉ có thể đi tìm Lâm tiểu tỷ...

- Đừng đi!

Lâm Đông Mai hoảng hốt, bật thốt lên, nói:

- Ta sẽ nói với ngươi, ta sẽ cho ngươi biết!

Đưa lưng về phía Lâm Đông Mai, Diệp Dương Thành vẻ mặt tươi cười, hắn chậm rãi quay người lại, hỏi:

- Chu Thành Bình đã làm những chuyện ác gì, ngươi có biết không?

- Biết rõ, biết toàn bộ!

Phòng tuyến tâm lý của Lâm Đông Mai đã bị Diệp Dương Thành đánh tan, không còn điểm mấu chốt nữa, nàng trả lời phi thường lưu loát:

- Năm đó ta và hắn ở cạnh nhau, ta biết hắn treo tên tuổi công ty mậu dịch để buôn bán thuốc phiện, về sau...

Chu Thành Bình là tình nhân của Lâm Đông Mai năm đó, cũng là cha ruột của Lâm Mạn Ny, căn cứ Lâm Đông Mai nhớ lại, Chu Thành Bình hơn hai mươi năm trước cũng là kẻ nghiện thuốc phiện, sau đó trong một lần vận chuyển đã xảy ra vấn đề, một trăm ba mươi cân thuốc phiện bị cảnh sát bắt đưcọ.

Cũng may vận chuyển thuốc phiện không phải bản thân Chu Thành Bình, mà là mấy tên thủ hạ đắc lực của hắn, bọn chúng phản kháng nên bị công an bắn chết tại chỗ, cũng không thể tiết lộ hắn ra ngoài.

Mà một lần ngoài ý muốn, tuy Chu Thành Bình may mắn tránh thoát được, thật sự hao tổn mấy thủ hạ đắc lực, còn bởi vậy mà bồi thường to lớn, hắn thiếu chút nữa đã mất sạch tiền.

Từ đó về sau Chu Thành Bình dường như cũng sợ hãi, cầm chút tài chính cuối cùng mở công ty điện tử, trùng hợp gặp được phát triển nóng vào năm đó, không qua hai năm tổng tài sản công ty đột phá ba trăm triệu, lúc ấy đó là con số kinh người.

Có được số tiền lớn này, Chu Thành Bình bắt đầu ghét bỏ lợi nhuận của công ty không cao, trải qua điều tra, tập trung ánh mắt vào ngành sản xuát giải trí, nhưng lại bị vợ phản đối mạnh.

Chương 761-1: Nếu phản kháng, xử bắn tại chỗ (Thượng)

Cuối cùng được ăn cả ngã về không, Chu Thành Bình giao tài sản công ty cho vợ, cũng cho vợ quản lý công ty, hắn mang tài sản mấy trăm triệu tài chính đi vào ngành giải trí.

Nhưng hắn không biết quy củ ngành giải trí, trước trước sau sau ném vào mấy trăm triệu cuối cùng nhưng cũng chẳng có chút tăm hơi nào cả, cũng chính một năm thất bại khi gia nhập ngành giải trí, hắn và Lâm Đông Mai cãi nhau, trở mặt và chia tay, mẹ ruột Lâm Mạn Ny là Tạ Hiểu Di thì theo Chu Thành Bình.

Về sau sinh ra Lâm Mạn Ny, quyền hành tài chính Chu gia được giao cho vợ Chu Thành Bình nắm giữ, Chu Thành Bình tại Chu gia quyền nói chuyện nhỏ đi nhiều.

Dưới tình huống này, Tạ Hiểu Di sinh hạ Lâm Mạn Ny làm sao đi vào cửa lớn Chu gia? Vì vậy...

Ân ân oán oán năm đó được nhắc lại, Lâm Đông Mai cảm xúc không khống chế được khóc rống lên, thời điểm nàng rơi lệ thì bên tai có tiếng vang thật lớn...

- Hô...

Thân thể ngồi bật dậy, gian phòng tối như mực không thấy năm ngón tay.

- Thì ra là ác mộng...

Lâm Đông Mai sững sờ thật lâu, lúc này thở dài, ngữ khí cũng mang theo một ít thất vọng khó tả, mộng là giả, chuyện Chu Thành Bình bại lộ cũng là giả.

Một người ôm hai đầu gối dựa vào giường, thần tình phức tạp.

Cũng vào lúc này, trong Hoa Hạ Thần Điện đèn đuốc sáng trưng, Diệp Dương Thành chậm rãi mở mắt ra, nhìn qua Lâm Đông Mai trong Càn Khôn Tu Di Kính, thần tình của hắn phức tạp vạn phần.

Chu Thành Bình bắt cóc Lâm Đông Mai, hình như có qua hệ tới quan hệ giữa Chu Thành Bình và thủ hạ Xích Mi Quỷ Đế. Mà kẻ này là cha ruột Lâm Mạn Ny.

- Nhưng mà Mạn Ny có nhận người này là cha hay không còn khó nói...

Ngồi trên bảo tọa, Diệp Dương Thành lẩm bẩm:

- Nàng không nhận thì ngươi không phải!

Vị trí tiệm điện ảnh này rất ẩn nấp, ngay trong khu vực núi sâu và rừng rậm bao quanh, chung quanh là cây cối to lớn, trong khu đất trống lớn có một lều vải nhỏ dùng để quay chụp và sinh hoạt hằng ngày.

Tiệm điện ảnh ở khu vực ẩn nấp như thế đúng là khó bị người ta phát hiện ra, cho dù bị người ta phát hiện, chỉ cần không có cảnh sát xâm nhập vào trong kiểm tra, người bình thường nhìn thấy tấm biển tiệm chụp ảnh treo ở đó cũng chuyển di lực chú ý, tấm biển có ghi: khu vực chụp ảnh ngoại cảnh.

Lúc này trời vừa tối, trong tiệm điện ảnh này cũng tối lửa tắt đèn, chỉ có thê dựa vào ánh trăng mông lung miễn cưỡng nhìn rõ sự vật, trừ tiếng côn trùng trong rừng cây thì chỉ có âm thanh gió xào xạt vang vọng.

Kim Định Thông là một thành viên của tiệm điện ảnh này, hắn làm việc trong nơi này đã hơn bốn năm, từ tư lịch đã là thành viên lão thành, quyền nói chuyện trong căn cứ cũng không kém.

Buổi tối hôm nay vừa vặn hắn dẫn bốn tay chân đi tuần tra, phòng ngừa đám diễn viên gia súc kia thừa cơ chạy trốn, phải biết rằng được nghỉ ngơi một đêm, những diễn viên này cũng khôi phục không ít thể lực.

Gió lạnh thổi qua mặt, Kim Định Thông chỉ mặc cái áo ba lỗ rùng mình, vô ý thức nhìn qua trăng sáng trên bầu trời, không biết như thế nào, trong lòng sinh ra dự cảm xấu.

- Đều lên tinh thần cho ta, Nhị Mão phụ trách phía tây, lão Hoa xem phía đông, đầu trọc nhìn phía bắc!

Kim Định Thông quát lớn:

- Mở đèn pin lên, cẩn thận một chút!

- Biết rõ!

Cách đó không xa, mấy nam nhân ở dưới một gốc đại thụ đáp lời, lúc này bốn cột sáng hiện ra, mấy nam nhân này đi một hướng, một tên bên cạnh Kim Định Thông nói:

- Thông ca, đáng cẩn thận như vậy sao? Đám nhãi con này to gan thế sao?

Trong căn cứ tổng cộng có nuôi mười hai con chó săn lớn, nhưng hai ngày trước tiến vào thời kỳ động dục, trở nên nôn nóng bất an, vì vậy mười con bị đưa xuống núi lai giống, còn một con rất táo bao, bị hnoots trong lều vải và không thả ra.

Tên này cũng quen thuộc với đám chó săn, nhưng đối mặt với con chó có khả năng nổi điên thì rất phiền muộn, không biết Kim Định Thông đêm nay là thế nào?

- Hy vọng là không xảy ra chuyện gì a.

Nhìn thấy mấy tên kia tiến vào lều vải, cảm giác khẩn trương của Kim Định Thông không vì thế mà giảm bớt, ngược lại càng bất an hơn vài phần, hắn vô ý thức nhìn qua lều vải giam giữ đám diễn viên, nhíu mày đi qua.

Thời điểm này diễn viên đều bị giam trong lều vải chính giữa, chung quanh có lưới sắt vây quanh phòng ngừa các diễn viên nhấc lều vải bỏ trốn, phòng bị như thùng sắt.

Ra vào lều vải chỉ có một lối đi, ngày bình thường không chỉ có tay chân trông coi, còn có bốn con chó canh cửa, bất cứ kẻ nào ra vào lều vải đều có chó sủa nhắc nhở, theo lý mà nói, đám diễn viên tay không tấc sắt này không có khả năng chạy trốn.

Cũng không biết vì cái gì, Kim Định Thông cảm thấy không ổn, vì muốn yên tâm, hắn quyết định đi vào lều vải tìm kiếm/

Trong lều vải chỉ có một cái đèn điện, Kim Định Thông mở chốt, lều vải sáng lờ mờ, hắn dùng gậy điện gõ vào cửa ra vào phát ra âm thanh đinh đang, hô:

- Đều đứng lên cho ta!

Lều vải yên tĩnh lập tức vang lên tiếng yên ắng, nhìn thấy đám diễn viên tụ tập lại, hắn nhíu mày.

- Xếp hàng, đếm số!

- Làm sao bây giờ?

Trong đầu những diễn viên kia đang khó hiểu, làm sao bây giờ? Trong lều vải vốn có hai mươi ba người, nhưng bây giờ Thôi Bằng Cử chạy trốn, chỉ còn lại hai mươi hai, xếp hàng điểm số? Đây chẳng phải muốn mạng của bọn họ hay sao?

Trong đầu vô cùng lo lắng, nhưng mà cũng xếp thành hàng.

Nữ diễn viên đứng đầu hô:

- Một!

- Hai!

- Ba!

- Bốn!

...

- Hai mươi mốt!

- Hai mươi hai!

- Hai mươi ba!

Lúc này hai mươi a người không nhiều không ít. Tình huống này làm cho người ta không rõ, đều kinh ngạc nhưng không ai lên tiếng cả.

Kim Định Thông thì sao? Hắn nghe các diễn viên đếm số, cũng không cẩn thận kiểm tra, chỉ cảm thấy cảm xúc của mình đêm nay không đúng, nghi thần nghi quỷ, lập tức đưa tay kéo một thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi mặc áo ngủ tơ lại, nói:

- Ngươi đi theo ta1 Những người khác tiếp tục ngủ!

Tay chân, quay phim và đạo diễn đều là kẻ có đặc quyền ở đây, mà diễn viên chỉ là kẻ ở tầng dưới chót, bất cứ kẻ nào cũng có thể yêu cầu nữ diễn viên ngủ cùng, hiển nhiên Kim Định Thông muốn thiếu nữ thanh tú này ngủ với hắn...

Nghe được Kim Định Thông nói thế, thiếu nữ này không dám có cả suy nghĩ cự tuyệt, yên lặng đi theo Kim Định Thông, có lẽ với nàng mà nói, chuyện như thế không phải lần đầu.

Thời điểm mọi người tuyệt vọng sẽ trở nên chết lặng, mà với Kim Định Thông là người cường thế, có lẽ trong mắt bọn họ, những nữ diễn viên này chỉ là đồ chơi mà thôi, vung tay bảo tới, khoát tay bảo đi, chỉ cần không chết người thì chẳng ai gây phiền toái cho bọn họ.

Vì vậy mắt thấy tai họa sắp xảy ra, một người âm thầm báo danh hai lần, những diễn viên khác âm thầm đổ mồ hôi lạnh, nhưng mà không ai đi cản trở Kim Định Thông mang thiếu nữ rời đi, có lẽ bọn họ cũng không muốn phản kháng.

Chương 761-2: Nếu phản kháng, xử bắn tại chỗ (Hạ)

Thôi Bằng Cử xem như hy vọng duy nhất của bọn họ, chỉ cần Thôi Bằng Cử có thể mang cảnh sát tới đây, dấu diếm chuyện Thôi Bằng Cử thoát đi, bọn họ cũng chưa tính là đại công cáo thành, nếu như Thôi Bằng Cử rời đi lại chạy trốn...

Bọn họ cũng không sợ, hiện tại lọt vào hoàn cảnh này, chẳng lẽ còn có chuyện gì thảm hại hơn sao? Người chết lặng đôi khi là kẻ đáng sợ nhất.

- Thông ca, xong rồi!

Một tên tay chân thấy Kim Định Thông đi ra khỏi lều vải, còn mang theo một nữ diễn viên, hắn tươi cười ngầm hiểu, nhìn Kim Định Thông hô:

- Con bé này khá tốt, nếu không huynh đệ chơi với ngươi nhé?

- Trông coi trước đi!

Kim Định Thông nhìn hắn một cái, quay đầu nhìn qua thiếu nữ thần sắc vô cảm, thuận tay kéo nàng một cái, nhìn tên tay chân kia nói:

- Xong việc sẽ tới ngươi.

- Hắc hắc!

Tên tay chân chà xát tay, cười đáp ứng.

- Thời điểm này Kim Định Thông đi vài bước, đột nhiên nhíu mày, nói:

- Cương tử đâu rồi?

- Vừa rồi chẳng phải đi tới chỗ con chó sao?

Tên tay chân chỉ vào lều vải, không quan tâm nói:

- Cho chó ăn, mấy ngày nay con súc sinh kia tính khí táo bạo, không thể không mang ra xa một chút.

- Thật sự đi lâu như vậy sao?

Kim Định Thông không có buông lỏng cảnh giác, nhìn qua lều vải yên tĩnh, hô thăm dò:

- Cương tử, con mẹ nó ngươi làm gì với con chó thế? Mau chạy ra đây!

... Trong lều vải giam con chó yên tĩnh, đừng nói là tiếng đáp lại của cương tử, ngay cả tiếng chó sủa cũng không có!

Vừa nhìn thấy tình huống này, tâm thần Kim Định Thông chấn động, cầm gạy điện trong tay, lại nhìn qua thiếu nữ nói:

- Cút về đi!

Thiếu nữ yên lặng nhìn hắn một cái, xoay người trở về lều vải, mà Kim Định Thông cắn môi, quát:

- Cương tử, con mẹ nó nếu ngươi không ra ta sẽ nổ súng!

... Trong lều vải vẫn không có chút giọng nói nào cả, yên tĩnh dọa người.

Đến bước này, Kim Định Thông mơ hồ đoán ra một ít, nhưng chuyện này trước khi tra ra manh mối thì hắn không đưa ra phán đoán cuối cùng, chỉ có thể dậm châm một cái, nói:

- Đáng chết, cầm vũ khí!

Ba tên tay chân lập tức rút gậy điện bên hông ra, đèn pin sáng ngời chiếu vào lều vải, lúc Kim Định Thông còn cách lều vải năm mét, trong không khí có mùi máu tươi làm hắn chú ý tới, hắn giơ tay lên.

- Chờ một chút!

Lều vải bốn phía yên tĩnh, bên trong có tiếng ba ba nho nhỏ, nếu không tới gần thì không nghe được.

Bên tai có tiếng vang quái dị vang lên, Kim Định Thông khó tránh khỏi chấn động, hắn gian nan nuốt nước bọt, không dám tới gần, mở nút gậy điện ra, hào quang lập lòe bắn ra, hắn bình tĩnh đi tới gần lều vải.

Bây giờ Kim Định Thông cách lều vải ba mét, hắn cả gan lao tới giữ chặt mảnh vải biên giới lều vải, nhấc lều vải lên sau đó né qua một bên.

Trong tích tắc Kim Định Thông nhấc lều vải lên, cách đó không xa ba tên tay chân cầm đèn pin chiếu vào cửa vào lều vải, lần này lều vải đen kịt sáng ngời như ban ngày, cảnh tượng bên trong làm bọn họ hết hồn.

- Ah...

Ba tên tay chân nghẹn ngào gào thét, kẻ có tố chất tâm lý kém làm rơi đèn pin, rung giọng nói:

- Cương tử... Đầu cương tử bị ăn rồi!

Chó săn trong lêu vải đang rúc đầu vào phần lưng Cương tử, nó lại ngẩng đầu lên và cắn vào cổ Cương tử, không ngừng cắn xé, máu tươi chảy ra làm cho người ta giật mình.

Cương tử chết vô thanh vô tức, chết trong lều vải, còn chết dưới miệng của chó săn.

Nếu như đám người Kim Định Thông còn trấn định, nhất định sẽ phát hiện Cương tử chết quá khó hiểu, nhưng vấn đề là hiện tại bọn họ chấn động quá lớn, căn bản không có khả năng tĩnh tâm quan sát điểm khả nghi.

- Cương tử chết?

Kim Định Thông nhìn qua lều vải, tâm thần run lên, nói:

- Móc súng ra, bắn chết súc sinh này!

- Không mang súng ah!

Mấy tên tay chân vội vàng mò khắp người, lúc này phát hiện căn bản không có mang súng, vũ khí duy nhất chính là gậy điện trong tay.

Đúng, có gậy điện! Hai mắt Kim Định Thông tỏa sáng, phải biết rằng gậy điện trong tay của bọn họ là gậy điện chuyên dụng cho cảnh sát, đừng nói đối phó chó săn, cho dù là con voi bị điện giật vẫn bị tổn thương thật lớn.

Cầm gậy điện trong tay, Kim Định Thông nhìn qua mấy tay chân kia, nói:

- Các ngươi dẫn nó tới đây, ta sẽ đối phó nó!

Kim Định Thông có thể cao cấp hơn đám tay chân ở đây, hắn hiển nhiên là nhân vật hung ác, Cương tử chết thì chết, dù sao không phải thân thích hoặc bạn của hắn, hắn đau lòng làm gì.

Chế phục con chó săn giết Cương tử chỉ là chuyện hắn nên làm mà thôi.

Nhưng mà Kim Định Thông hét một tiếng, lúc thần kinh của hắn căng cứng tới cực hạn, một bóng đen trong lều vải lao ra, Kim Định Thông theo bản năng ấn chốt mở gậy điện, lại chọc qua!

Xì...

Điện quang lập lòe, Kim Định Thông phát hiện đánh trúng không phải là chó săn nổi điên, mà là Cương tử đã chết.

- Gâu gâu gâu...

Không chờ hắn khôi phục tinh thần lại, Kim Định Thông kinh ngạc phát hiện một móng vuốt đánh bay gậy điện trong tay Kim Định Thông, mở miệng đầy máu cắn vào cổ Kim Định Thông.

- Ah...

Kim Định Thong gào thét thảm thiết, nhưng mà tiếng gào thét kéo dài hai giây thì dừng lại, chó săn đã cắn nát yết hầu của hắn rồi.

Thời điểm tử vong, Kim Định Thong không cách nào khôi phục tinh thần, chó săn này làm sao thông minh thế?

Ngay thời điểm Kim Định Thông bị chó săn cắn chết, trong rừng cây, ở bốn phương tám hướng có vô số cột sáng chiếu vào, còn có ánh sáng màu đỏ bắt mắt quét qua tiệm điện ảnh, một giọng hùng hậu của nam tử trung niên vang lên trong rừng rậm.

- Các ngươi đã bị bao vây, lập tức thả vũ khí trong tay, hai tay ôm đầu, ta đếm tới ba, nếu phản kháng, xử bắn tại chỗ.

- Nếu phản kháng, xử bắn tại chỗ!

Cảnh sát nói ra lời này mang theo sát cơ đậm đặc, đám tay chân há hốc mồm, nhưng mà không ảnh hưởng bọn họ ném gậy điện xuống, sau đó thành thật hai tay ôm đầu, thúc thủ chịu trói.

Không có biện pháp, nơi này đã bị chó săn vây quanh, có rất ít người có thể xâm nhập vào khu vực chó săn mà không bị phát hiện, nhưng lúc này là bọn họ không may, mười hai chó săn trong nơi này này đã đã mười một con, chỉ còn lại một con nổi điên cắn chết hai người.

Trong vô thanh vô tức, tiệm điện ảnh bị cảnh sát vũ trang, cảnh sát hình sự bao quanh, từ trong rừng rậm có cột sáng đèn pin rậm rạp, không khó nhìn ra, vây quanh tiệm điện này này có hơn hai trăm người, mà trong căn cứ có bao nhiêu người? Năm mươi hay sáu mươi?

Trừ những diễn vương và đạo diễn ra, đám tay chân chỉ hơn mười, dưới tình huống này còn định dựa vào địa thế hiểm trở phản kháng, đây không phải là dũng cảm, mà là ngu xuẩn.

Sau kinh ngạc ngắn ngủi, ba tay chân ôm đầu, quát to:

- Đừng nổ súng! Chúng tôi đầu hàng, chúng tôi đầu hàng!

Lúc này hơn mười cột sáng chiếu vào mặt bọn họ, ánh sáng mạnh chiếu vào làm bọn họ không thể mở mắt ra, lúc này con chó cắn chết Kim Định Thông cũng bạo phát, nó lao thẳn qua đám người đầu trọc, lập tức cắn chết bọn họ, ba tên tay chân không kịp phản kháng, bị trúng bệnh điên chết đi!