Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cây liễu, hoa hồng, hoa lan, mẫu đơn, thủy tiên…toàn bộ thực vật trong thần điện đều như nổi điên, từng điểm lục sắc quang mang bay ra tụ tập bên cạnh Ưu Tử, vây quanh nàng không ngừng chuyển động.

- Sinh mệnh đại biểu hi vọng!

- Sinh mệnh đại biểu vui sướng!

- Sinh mệnh đại biểu sầu bi!

- Sinh mệnh đại biểu tử vong!

Theo điệu vũ của Ưu Tử, Diệp Dương Thành hoảng hốt thấy được một sinh mệnh sinh ra đời, lớn dần, trưởng thành, tử vong, còn có cười vui, có hi vọng, mừng rỡ, buồn khổ, tuyệt vọng, cái chết!

Mà Dương Đằng Phi đột nhiên chấn động, hô lên:

- Khí tức trên thân của nàng trở nên mạnh mẽ!

- Chúc mừng người nắm giữ Cửu Tiêu Thần Cách, tam giai thần sử Tiểu Thương Ưu Tử đột phá tầng thứ nhất của Sinh Mệnh Quyết, thành công thăng chức tứ giai thần sử!

Lúc này thần cách cũng đã nêu lên trong đầu Diệp Dương Thành.

- Tứ giai thần sử?

Diệp Dương Thành ngây dại, nhìn lục sắc quang mang dần dần tán đi, hắn có chút khó tin nói:

- Ta…tứ giai thần sử đầu tiên dưới trướng của ta, lại là khiêu vũ mà sinh ra?

- Tam giai thần sử Triệu Dung Dung, Dương Đằng Phi, Sở Minh Hiên, Đường Thái Nguyên, Trần Ngọc Thiến, Ngô Chấn Cương, Vương Minh Khi, gặp qua thần sử đại nhân!

Diệp Dương Thành còn đang ngẩn người, nhóm người Triệu Dung Dung đã đồng loạt quỳ xuống…cấp bậc sâm nghiêm trong thế giới của thần mình vào lúc này hiển lộ không thể nghi ngờ.

Nhìn thấy nhóm người Triệu Dung Dung bái lạy, Tiểu Thương Ưu Tử thản nhiên thừa nhận, nhưng bản thân nàng cũng nhẹ nhàng đi tới trước, quỳ rạp xuống cung kính nói:

- Tứ giai thần sử Tiểu Thương Ưu Tử, gặp qua chủ nhân!

- Được rồi, tất cả đứng lên đi.

Diệp Dương Thành rất nhanh điều chỉnh lại tâm tình của mình, cười ôn hòa, gật đầu nói:

- Dung Dung, các ngươi cũng phải thêm chút sức, nhanh chóng tìm được con đường thích hợp với chính mình, đừng để Ưu Tử bỏ quá xa.

- Dạ.

Nhóm người Triệu Dung Dung có chút xấu hổ, đáp một câu, cùng nhau đứng sang một bên.

Diệp Dương Thành nhìn chằm chằm Ưu Tử, đánh giá một lúc lâu mới hỏi:

- Sau khi thăng chức tứ giai thần sử, ngươi có cảm giác biến hóa gì không?

- Có.

Ưu Tử khẳng định gật đầu, nghĩ nghĩ đáp:

- Khác nhau lớn nhất giữa tứ giai cùng tam giai hẳn là lĩnh ngộ bổn nguyên của bản thân.

- Bổn nguyên?

Diệp Dương Thành nhíu mày, nhìn thoáng qua thần tình khác vọng của nhóm người Triệu Dung Dung, chỉ đành hỏi:

- Ngươi giải thích một chút, bổn nguyên là gì?

- Bổn nguyên chính là bản chất.

Ưu Tử cúi đầu nghĩ nghĩ một lúc, lại ngẩng đầu đáp:

- Ưu Tử tu luyện chính là Sinh Mệnh Quyết, cho nên bổn nguyên của Ưu Tử chính là sinh mệnh, bản chất chính là từ khi sinh mệnh sinh ra đến quá trình từ vong, Ưu Tử hiểu được bản chất sinh mệnh cho nên mới có thể đột phá tới tứ giai thần sử.

- Nói cách khác.

Diệp Dương Thành nghĩ nghĩ, chỉ vào Đường Thái Nguyên, nói:

- Tỷ như Đường Thái Nguyên, hắn tu luyện chính là Lôi Đình Quyết, như vậy bổn nguyên của hắn chính là lôi điện, mà việc hắn cần làm chính là hiểu rõ bản chất lôi điện?

- Dạ.

Ưu Tử gật đầu, mà nhóm người Triệu Dung Dung lộ ra vẻ mặt vui mừng, họ cũng không phải kẻ ngu ngốc, nếu theo kinh nghiệm của Ưu Tử mà làm, họ đương nhiên sẽ tìm được phương thức thích hợp cho mình đột phá!

Đường Thái Nguyên cần giải thích bản chất của lôi điện, Tống Lâm Lập cần giải thích bản chất của biển cả, Ngô Chấn Cương cần tìm hiểu bản chất của ngọn lửa, Sở Minh Hiên phải hiểu được bản chất của mặt trời! Có được manh mối, tiếp tục tìm hiểu sâu xa hơn sẽ càng thêm dễ dàng.

Tám người Dương Đằng Phi quỳ xuống cung kính nói:

- Tạ thần sử đại nhân chỉ điểm.

Mười thần sử tam giai từng sóng vai cùng nhau trong thời gian dài, quan hệ đương nhiên rất hòa hợp cùng tốt đẹp.

Nhưng bây giờ Tiểu Thương Ưu Tử bước vào tứ giai trước tiên, mà họ vẫn còn ở tam giai, cho nên theo bản năng sẽ có cảm giác phục tùng, muốn khôi phục quan hệ ngày trước thì họ phải bước vào trình tự tứ giai mới có thể làm được.

Không hề nghi ngờ, hôm nay Ưu Tử đột phá tứ giai, đã mở cho họ cánh cửa đi thông tứ giai, có kinh nghiệm của nàng, họ sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

- Ân.

Thấy mọi người quỳ tạ, Ưu Tử thản nhiên tiếp nhận.

- Được rồi, Ưu Tử đã đột phá tới tứ giai, hành động trồng cây bạch dương sẽ trợ giúp thật lớn.

Diệp Dương Thành vỗ tay, nói:

- Thời gian không còn nhiều lắm, Ưu Tử lưu lại, các ngươi lập tức đi thu hồi mầm móng cây bạch dương, tối nay…

Khóe miệng hắn nhếch lên, khẽ cười nói:

- Là lúc thần tích bắt đầu buông xuống!

- Dạ…chủ nhân!

Nghe được lời nói của Diệp Dương Thành, tinh thần mọi người rung lên, cùng cúi người hành lễ, sau đó lần lượt biến mất, chạy ra ngoài thu thập mầm móng.

Diệp Dương Thành nhìn Ưu Tử, nói:

- Ngươi đến Thần Ngục một chuyến, đem kinh nghiệm hiểu được khi đột phá nói với Hình Tuấn Phi…lão gia hỏa kia ở đó lâu như vậy, phỏng chừng chỉ còn một bước nhỏ để đột phá, ngươi đi trợ giúp hắn một tay đi.

- Dạ, chủ nhân.

Tiểu Thương Ưu Tử gật đầu biến mất trong hoa viên.

Khi chưa đột phá tới tứ giai, Ưu Tử đã có thể so sánh được với quỷ vương đỉnh cấp, hiện tại đã vào tứ giai, thực lực của nàng đã có thể so được với quỷ đế sơ giai.

Nếu Hình Tuấn Phi được nàng trợ giúp đột phá tứ giai, như vậy Diệp Dương Thành sẽ có hai thần sử tứ giai, cho dù ác quỷ dưới âm tào địa phủ tràn ra, hắn cũng không cần nhiều lo lắng.

Nếu nhóm người Triệu Dung Dung cũng có thể đột phá…đừng nói là Xích Mi quỷ đế, cho dù có hai Xích Mi thì thế nào? Vẫn có thể giết chết không tha!

Đã giao thủ nhiều lần cùng quỷ vật, Diệp Dương Thành mơ hồ nắm giữ được tiêu chuẩn thực lực của bọn hắn, thần sử tam giai tương tự như quỷ vương cao giai, mà thần sử tam giai dùng huyết hồn cũng có thể đạt tới thực lực quỷ vương đỉnh cấp.

Nghĩ một lúc, tâm tình của hắn cũng thả lỏng, chỉ cần hắn bố trí đầy đủ, nếu Xích Mi quỷ đế không đến thì thôi, nếu dám đến…hừ, vậy hãy để cho hắn có đến mà không có về!

- Chủ nhân, ngài cần mầm móng đã thu về.

Hơn mười phút sau, nhóm người Dương Đằng Phi đã trở lại, từng túi mầm móng chất đầy trong hoa viên.

- Sao lại nhiều như vậy?

Tám thần sử mang về hơn trăm bao tải mầm móng bạch dương, đừng nói là ba triệu mầm móng, dù là ba mươi triệu, năm mươi triệu cũng quá đủ! Diệp Dương Thành không khỏi có chút kinh ngạc.

- Việc này…

Nghe Diệp Dương Thành hỏi, Dương Đằng Phi có chút ngượng ngùng cười khan, đáp:

- Lúc lão bộc hạ lệnh xuống dưới không nói rõ ràng, bọn họ còn tưởng rằng mỗi người cần tìm ba triệu mầm móng…

- Ách…

Diệp Dương Thành nhìn nhìn số mầm móng chất đầy trong hoa viên, hỏi:

- Vậy nơi này có bao nhiêu?

- Phỏng chừng không dưới tám mươi triệu.

Dương Đằng Phi gãi gãi đầu, chỉ xuống dưới chân, ngượng ngùng đáp:

- Bên dưới còn có hơn trăm bao tải, cộng lại hẳn phải hơn ba trăm triệu…

Một khi nhóm thần sử làm việc, bằng thực lực của họ hẳn thu thập được nhiều mầm móng như vậy, chẳng qua những người chứa hạt giống này, chỉ sợ phải nhìn thấy kho hàng rỗng tuếch của mình đi…thời đại này còn có kẻ đi ăn trộm mầm móng…

Nghe được Dương Đằng Phi trả lời, Diệp Dương Thành lật mắt, cũng may số lượng này vẫn sẽ cần dùng tới, xem như trước tiên dự trữ.

Chương 776-1: Thần tích, bắt đầu từ bây giờ! (Thượng)

- Lưu lại bốn bao tải, còn lại bỏ vào nhà kho trước đi.

Diệp Dương Thành nói.

- Dạ.

Dương Đằng Phi xấu hổ gật đầu, lưu lại bốn bao tải mầm móng, vung tay mang theo những bao tải mầm móng còn lại mang về kho hàng, đi còn nhanh hơn lúc đến.

- Hoa lạp…

Diệp Dương Thành rạch bao tải, những hạt mầm móng đổ tràn ra dưới đất, sau đó nâng lên tay phải, tùy tay ném lên đống mầm móng kia…

- Cây bạch dương: thực vật thân gỗ rụng lá bình thường, vỏ cây xám trắng, cao nhất 37 m, tuổi thọ 95 năm, năng lực sinh tồn mạnh mẽ, thực vật đê giai nhất đẳng, lấy từng hạt mầm móng làm đơn vị, cường hóa đê giai nhị đẳng cần 10 điểm linh lực, tam đẳng cần 100 linh lực, mời người nắm giữ thần cách lựa chọn cấp bậc cường hóa.

- Lấy một hạt mầm móng làm đơn vị? Cao nhất chỉ có thể cường hóa đê giai tam đẳng? Cây bạch dương lại có cấp bậc cường hóa còn không bằng hạt thóc đâu!

Nhìn thấy nêu lên, Diệp Dương Thành nhíu mày, nếu tính theo số lượng này, hơn ba triệu mầm móng trước mắt cường hóa lên nhị đẳng đê giai cần có ít nhất hơn ba mươi triệu điểm linh lực!

Nguyên bản hắn còn tưởng rằng mầm móng cây bạch dương cũng luận theo ký mà cường hóa, không nghĩ tới…

Nhưng khi so sánh thể tích của cây bạch dương cùng hạt thóc, Diệp Dương Thành cũng hiểu được một ít, xem ra thực vật có thể tích càng lớn, trọng lượng càng nặng thì khi cường hóa tiêu hao linh lực cũng nhiều hơn không ít, hơn nữa cấp bậc cường hóa cũng có giới hạn.

Tuy rằng hắn rất muốn cường hóa tới đê giai tam đẳng để xem thử hiệu quả, nhưng tiêu hao số linh lực thật sự làm hắn không thừa nhận được.

Rơi vào đường cùng, hắn đành lựa chọn cường hóa đê giai nhị đẳng.

- Lựa chọn cấp bậc cường hóa thành công, bắt đầu cường hóa!

Thần cách lại nêu lên.

Bản thân Diệp Dương Thành nhìn xuống đống mầm móng dưới đất, nhủ thầm:

- Ta xuất huyết nhiều như vậy, các ngươi ngàn vạn lần cấp lực một chút, đừng làm cho ta lỗ vốn ah…

Sa mạc Mao Ô Tố nằm trong khu tự trị nội Mông Cổ, nam bộ Y Khắc Chiêu Minh Ô Thẩm Kỳ cùng vùng Du Lâm tỉnh Thiểm Bắc Hoa Hạ, còn được xưng sa mạc Ô Thẩm, đi về hướng đông huyện Thần Mộc tỉnh Thiểm Tây, phía tây là huyện Diêm Trì tỉnh Trữ Hạ, phía nam trung bộ Ngạc Nhĩ Đa Tư Cao bắc Trường Thành, là một trong những khu vực đất cát lớn của Hoa Hạ.

Tổng diện tích nơi này gần bốn vạn km vuông, độ cao so với mặt biển từ 1100-1300m, khu vực tây bắc bộ địa thế cao tới 1400-1600m, lượng mưa hàng năm chỉ từ 250-440mm, bởi vì lượng mưa quá mức tập trung, thường phát sinh nạn hạn hán hoặc ngập úng, dân chúng địa phương không ngừng kêu khổ thấu trời.

Kỳ thật không chỉ có nhân loại địa phương than khổ, động thực vật sống trong vùng đất này đều là giãy dụa cầu sinh. Tuy rằng trải qua nhiều năm xử lý sa mạc hóa, tình huống cát hóa của nơi này đã có ngăn chặn nhất định, nhưng muốn hoàn toàn giải quyết, hiển nhiên vẫn là giấc mộng cực kỳ xa xôi.

Chương Tiến Dược là một nhân viên kỹ thuật trung tâm xử lý sa địa tổng hợp tại Mao Ô Tố, hắn đã ở nơi này được bốn năm, trong bốn năm hắn tận mắt chứng kiến từng phiến cây rừng từ lúc gieo trồng cho đến lúc khô héo tử vong, cũng tận mắt nhìn thấy từng gốc đại thụ đã cắm rễ lại bị bão cát nhổ tận gốc, cuộc sống nơi này ngày càng thêm gian khổ.

Nhưng hắn vẫn tiếp tục kiên trì ở lại nơi này, hắn hi vọng trong lúc mình còn sống, có thể chứng kiến sa mạc Mao Ô Tố từ một vùng đất tử vong không một ngọn cỏ, biến thành một đại thảo nguyên tràn ngập sinh cơ!

Vì mục tiêu này, năm nay đã gần bốn mươi tuổi, hắn lần lượt bỏ quên cơ hội về thăm nhà hàng năm, luôn trú đóng tại tuyến đầu nơi mà sa mạc không ngừng xâm nhập tới. Dùng lời nói đùa của một đồng sự, nơi nào có cây ươm mới gieo trồng, sẽ nhìn thấy thân ảnh của Chương Tiến Dược.

Vào lúc này, vị trí của Chương Tiến Dược nằm ngay khoảng cách bìa rừng Linh Du ở hướng tây bắc, nằm ngay ở cồn cát khoảng cách 30km, từ sau khi bìa rừng Linh Du được hoàn thành, lần đầu tiên lại tiếp tục tiến dần vào khu vực sa mạc, trở thành chiến tuyến đầu tiên tấn công vùng cát hóa.

Lúc này đã là mười một giờ đêm, nhiệt độ không khí từ 21 độ đã hạ xuống âm độ, nhiệt độ chênh lệch giữa ngày và đêm đã lên tới 18 độ.

Ban ngày Chương Tiến Dược lái xe việt dã của trung tâm vận chuyển nước đến địa điểm trồng cây tưới nước, trên người chỉ cần mặc bộ quần áo mùa thu là có thể chịu được, nhưng một khi đến buổi tối, sau khi rời khỏi xe việt dã, hắn phải mặc áo ba đờ xuy thật dày, đội mũ lông thậm chí là đeo khẩu trang, chỉ có như vậy mới chịu đựng nổi gió lạnh ở khu vực này.

Giờ này khắc này, Chương Tiến Dược cầm theo đèn pin dọc theo khu vực Sa Liễu kiểm tra tình huống, đây là một trong những công việc của hắn.

Diện tích khu vực Sa Liễu phủ kín 1.5 hecta, đây là những gốc cây non mới được gieo trồng mấy ngày trước, ngay lúc này cần có người ở lại chiếu cố cho chúng, ngoại trừ phòng ngừ chúng còn chưa mọc rễ đã bị chết héo, còn phải chặt chẽ chú ý thiên địch của Sa Liễu, chính là ngài độc của Sa Liễu.

Một khi ở trong khu vực Sa Liễu phát hiện tung tích của ngài độc…như vậy khuya nay hắn cũng đừng mong được ngủ, phải lấy công cụ phun thuốc, tiến hành phòng bị cho Sa Liễu, tránh bị ngài độc đại quy mô xâm lấn.

Một người lẳng lặng đi trên bãi cát, vừa kiểm tra Sa Liễu vừa phải cẩn thận có bò cạp hay rắn độc tấn công, có thể biết cường độ công tác của hắn cao bao nhiêu.

Nhưng mãi suốt bốn năm nay, chưa từng có ai nghe Chương Tiến Dược thốt ra một câu oán hận, tính cách của hắn làm nhiều mà nói ít, nếu hắn có gì bất mãn cũng sẽ không nói ra, mà trực tiếp từ chức rời đi.

Chờ tới khi hắn quay về xe việt dã nghỉ ngơi, thời gian đã đến gần một giờ sáng.

- Chờ khi nào đem khu vực này xử lý, mình sẽ từ chức về nhà bồi lão bà!

Đứng cạnh xe việt dã, Chương Tiến Dược mệt mỏi ngẩng đầu nhìn cồn cát xa xa, trong lòng thầm ước nguyện, sau đó kéo màn xe, không bao lâu đã ngủ.

- Nơi này đi!

Một giờ mười ba phút, một mảng lớn đám mây xuất hiện cách mặt đất chừng hơn 7000m, Diệp Dương Thành đứng trên mây mù, cúi đầu quan sát khu sa mạc Mao Ô Tố cằn cỗi, đột nhiên đưa tay chỉ vào một khu vực, quay đầu phân phó:

- Mọi người phân công nhau hành động, đem mầm móng bạch dương đều gieo trồng xuống, 3.079.290 mầm móng, ít nhất phải bao trùm diện tích 10km2!

- Dạ…chủ nhân!

Trong tay nhóm người Dương Đằng Phi đều mang theo một cái túi thật lớn, lập tức đáp lời, nối đuôi nhau nhảy xuống đám mây mù…

Nhìn thấy mọi người đã nhảy xuống, Diệp Dương Thành cầm lên một bao tải, nói với Ưu Tử:

- Tốc độ phải nhanh, tranh thủ trước sáu giờ sáng phải làm cho khu vực này trở thành thiên hạ của cây bạch dương!

- Ưu Tử biết, chủ nhân yên tâm đi!

Ưu Tử cười tự tin, cầm theo một bao mầm móng nhảy xuống phù không thần điện.

Nhìn thấy Ưu Tử biến mất trong tầm mắt của mình, Diệp Dương Thành ngẩng đầu nhìn thoáng qua tầng mây mù mông lung trước mắt, thấp giọng lẩm bẩm:

- Thần tích, bắt đầu từ bây giờ…

Chương 776-2: Thần tích, bắt đầu từ bây giờ! (Hạ)

Lời còn chưa dứt, hắn thả người nhảy xuống khu vực cần gieo trồng của mình. Chỉ còn lại năm giờ thời gian, hắn phải tranh thủ làm xong việc cần làm, sau đó quay về thần điện chờ đợi thu lấy nguyện lực.

Một cây số vuông là 100 hecta, đổi lại thành mẫu, chính là 1500 mẫu.

Diệp Dương Thành chưa từng làm qua loại chuyện này, Dương Đằng Phi bọn họ bằng vào khả năng nắm giữ linh lực của mình, mỗi khi rải mầm móng đều trên trăm hạt, mà hắn thì sao? Bởi vì lo lắng không chuẩn xác, hắn chỉ có thể cắn răng một lần vãi ra chỉ năm hạt mầm móng.

Kết quả chính là, khi nhóm người Dương Đằng Phi làm xong khu vực của mình, tiến triển của hắn còn chưa được một phần hai mươi!

Khi nhóm người Dương Đằng Phi làm xong nhiệm vụ quay lại, Diệp Dương Thành ra vẻ thản nhiên đem phần của mình cho họ, chín người tản ra chưa đầy hai phút đã hoàn thành xong phần của Diệp Dương Thành.

Đồng thời Triệu Dung Dung còn mang theo tin tức trở về khiến Diệp Dương Thành kinh ngạc.

- Chủ nhân, cách một dặm hướng đông bắc, có một nam nhân khoảng bốn mươi tuổi đang nằm ngủ trong một chiếc xe việt dã.

- Gì?

Diệp Dương Thành ngẩn người, nhíu mày:

- Biết là ai không?

- Trước xe việt dã là một mảnh Sa Liễu mới gieo trồng, xe của hắn còn có công cụ trừ côn trùng.

Triệu Dung Dung nghĩ nghĩ nói:

- Hẳn là kỹ thuật viên văn phòng xử lý khu sa mạc này đi, ngủ ở đó, phỏng chừng là vì canh chừng phiến Sa Liễu mới gieo trồng đâu.

- Người này thật chuyên nghiệp.

Diệp Dương Thành gật đầu, xua tay cười nói:

- Vậy cứ để cho hắn ở đó đi.

- Không dùng chút thủ đoạn cho hắn ngủ say hơn sao?

Triệu Dung Dung ngẩn ra, vội hỏi.

- Vì sao phải để cho hắn ngủ say?

Diệp Dương Thành sờ cằm, cười nói:

- Để hắn tỉnh cũng tốt, cho hắn ở trên xe chứng kiến!

Nếu đã là thần tích, chỉ có chứng cớ vẫn chưa đủ, ít nhất cũng phải có nhân chứng tận mắt chứng kiến đi? Diệp Dương Thành cũng không muốn quang minh chính đại hấp thụ ánh sáng, nhưng cũng không ảnh hưởng hắn trực tiếp đem mình đắp nặn thành vị thần minh cao cao tại thượng, nhận lấy tín ngưỡng cùng lòng cảm ơn của người khác ah!

Cho nên Diệp Dương Thành đã làm ra quyết định, bắt đầu từ hôm nay, khiến cho địa cầu có thêm một vị thần, dù sao quá nhiều tín ngưỡng, có thêm hắn chẳng sao, làm xong chuyện tốt kiếm chút ưu đãi…hẳn là đương nhiên phải không?

Không chút gánh nặng tâm lý, Diệp Dương Thành vừa nghĩ đến liền làm, quay đầu nói với Ưu Tử:

- Ta làm phép giáng mưa, ngươi nhìn kỹ một chút, một khi mưa đạt tới đủ số lượng thì ngươi làm phép đề cao cây bạch dương sinh trưởng, ta nhìn thấy động tác của ngươi sẽ lập tức ngừng mưa, hiểu chưa?

- Hiểu được, chủ nhân!

Ưu Tử tràn đầy tin tưởng gật đầu đáp, lúc nàng còn là tam giai thần sử, chỉ có thể bao trùm diện tích 100 hecta, bây giờ nàng đã có thể bao trùm diện tích 1000 hecta hoàn toàn!

Đồng thời tam gia thần sử chỉ có thể đề cao mầm móng lên 5m trong vòng ba ngày, mà tứ giai có thể đề cao 5m trong vòng ba giờ mà thôi.

- Tốt lắm, hiện tại bắt đầu đi!

Diệp Dương Thành gật đầu, thân hình phóng lên cao, đứng trên không trung cách mặt đất hơn 700m, quan sát mảnh đất bên dưới.

- Trong vòng một tuần, sa địa Mao Ô Tố sẽ thoát khỏi hàng ngũ khu đất cát lớn của Hoa Hạ, đồng thời sẽ trở thành khu vực đầu tiên có thần tích hàng lâm…

Lẳng lặng trôi nổi giữa không trung, Diệp Dương Thành lẩm bẩm, chậm rãi nhắm hai mắt lại.

Trên bầu trời một thành phố giao giới giữa Mông Cổ cùng nước Nga cách sa địa Mao Ô Tố khoảng hơn 3000km, lúc này tầng mây đen dày đặc đã dần dần thành hình, đã gần sáng, nhưng trong thành phố nhỏ tiếng người ồn ào, thành thị đã rơi vào tình trạng khô hạn suốt cả tháng ở một khắc này phát ra sinh cơ mạnh mẽ.

Dân chúng trong thành phố mở đèn điện cùng ti vi, ngẩng đầu chờ đợi trận mưa to sắp buông xuống.

Cùng lúc đó trong phòng làm việc tại đài khí tượng, nhóm nhân viên đang tiến hành lần phân tích cuối cùng thời tiết hôm nay.

Nhưng có đôi khi chờ mong càng nhiều thất vọng càng lớn, bởi vì thật đúng dịp, nơi này nằm cạnh vị trí khu quản hạt của Diệp Dương Thành…

- Trời ạ, đây là có chuyện gì?

Một nhân viên mở to mắt kinh hô:

- Độ dày của tầng mây đang giảm bớt! Độ dày đang giảm bớt!

Chương Tiến Dược bận rộn cả ngày, mãi đến rạng sáng mới nằm xuống nghỉ ngơi, tự nhiên vừa nhắm mắt liền ngủ say như chết. Đối với hắn mà nói, có thể ở trong xe việt dã ngủ được một giấc, chính là phúc lợi phi thường không tệ lắm.

Làm việc mệt mỏi một ngày, một khi nằm xuống ngủ hoàn toàn không biết gì nữa, đem hết thảy mọi chuyện đều ném ra sau đầu.

Nhưng khuya hôm nay hắn ngủ không ngon giấc, vào lúc 1h58p09s, di động của hắn bắt đầu kêu vang khắp cả xe việt dã.

- Ai?

Đang ngủ say lại bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, nhất thời còn chưa tỉnh lại, Chương Tiến Dược theo bản năng hét lớn một tiếng:

- Là ai?

Sau tiếng rống to, thanh âm tiếng chuông điện thoại làm Chương Tiến Dược phục hồi tinh thần, quay đầu nhìn di động không ngừng lóe sáng kêu vang, trấn định xuống, nhíu mày:

- Kỳ quái, ai lại gọi điện cho mình giờ này?

Chương Tiến Dược ngẩng đầu nhìn ra bãi cát bên ngoài, đưa tay cầm di động, vừa nhìn liền kinh hãi:

- Hùng chủ nhiệm? Sao lại là điện thoại của hắn?

Nhìn dãy số trên màn hình điện thoại, tuy trong lòng thật kinh ngạc nhưng hắn vẫn bấm nút nghe máy, cố gắng khởi lên tinh thần nói:

- Hùng chủ nhiệm, có chuyện gì sao?

- Có, hiện tại anh còn ở ngoài sa địa đi?

Bên kia truyền ra thanh âm vui mừng của một nam nhân trung niên:

- Tôi vừa nhận được bên trạm khí tượng gọi tới, nói có một phiến mưa mây đang tụ tập chỗ của anh, anh nhanh chóng xuống xe nhìn xem, bên ngoài có phải trời mưa hay không?

- Ách…

Vừa nghe được tin tức này, đầu óc Chương Tiến Dược nhất thời không kịp phản ứng, sững sờ trên ghế lái.

Hàng năm từ tháng ba tới tháng sáu, lượng mưa trong khu vực này thấp tới mức gần như khô hạn, bão cát cùng gió lạnh tựa hồ mới là dòng chính của khu vực này.

Ít nhất hắn công tác ở nơi này nhiều năm như vậy, chưa từng nhìn thấy lần nào.

Có một phiến mây mưa đang tụ tập trên bầu trời ở chỗ của hắn sao? Chương Tiến Dược thoáng sững sờ, đột nhiên rùng mình, đưa tay đẩy mạnh cửa xe, đập vào mặt là những hạt mưa lớn như hạt đậu, lúc trước vì đóng chặt cửa xe nên không nghe được tiếng vang, nhưng lúc này vừa đẩy cửa lập tức liền nghe được tiếng mưa rơi…

Trời mưa! Phiến sa địa Ô Tố chưa từng có mưa lớn trong những tháng này, nhưng lại vô thanh vô tức có mưa to! Ngửi được không khí ướt át, nghe bên tai truyền đến tiếng vang, Chương Tiến Dược cơ hồ hoài nghi mình đã nghe lầm, hoặc là…ngửi được sai lầm?

- Nhanh chóng nói cho tôi biết đi, có phải trời mưa hay không?

Bên kia điện thoại Hùng chủ nhiệm thấy Chương Tiến Dược trầm mặc không nói lời nào, vô cùng khẩn trương thúc giục:

- Có phải hay không?

- Mưa…trời mưa…

Chương Tiến Dược bị tiếng hô lớn của Hùng chủ nhiệm làm sực tỉnh, hắn lẩm bẩm vài câu, ngay sau đó gật mạnh đầu:

- Trời mưa, thật sự trời mưa!