Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nhưng mà Diệp Dương Thành không thèm quan tâm phản ứng của hắn, hắn chỉ cười tùy ý, nói:
- Đừng làm chuyện ngu xuẩn.
Giọng nói vang lên, hắn tiêu thất hư không trong phòng hội nghị, trực tiếp bắt liên lạc với Phù Không Thần Điện, quay về Hoa Hạ Thần Quốc.
Việc ở nước Mỹ đã giải quyết xong, trong nước còn có một đống chuyện đang chwof hắn, Diệp Dương Thành không lãng phí thời gian ở đây, về phấn đám người Tư Đặc Lãng lựa chọn thế nào, kỳ thật cũng không nằm trong cân nhắc của hắn.
Phòng hợp to như thế lại im lặng, Tư Đặc Lãng, Duy Nhĩ Tát Khắc, Phí Xá Nhĩ và Tác Lỵ Ti bốn người ngơ ngác nhìn qua thi thể lạnh như băng kia, cũng không biết đang suy nghĩ cái gì.
Hủy diệt? Thần phục?
Đi một vòng lớn, Diệp Dương Thành đã quay về huyện Ôn Nhạc, thời gian hiện tại là chín giờ tối, không có điện thoại quấy rầy ai, một người im lặng tựa vào ghế, hắn vào quán gọi mười cân thịt dê nướng và mấy cánh ga và vài chai bia giải quyết bữa tối.
Hình Tuấn Phi trấn thủ thần ngục, ít nhất trước khi tấn chức thần sứ tứ giai hắn không dễ dàng rời khỏi thần ngục, mà Triệu Dong Dong đang phân tán ở các nơi cố gắng tu hành và thể ngộ, mỗi người cố gắng như nổi điên, tranh thủ sớm ngày đột phá thần sứ tứ giai.
Về phần thần sứ tứ giai duy nhất dưới tay Diệp Dương Thành là Tiểu Thương Ưu Tử hiện tại đang theo dõi Nam Hạo Quỷ Vương, không ngừng báo cáo tình huống bên kia cho Diệp Dương Thành biết rõ, cũng căn cứ hành động của Nam Hạo Quỷ Vương mà đưa ra điều chỉnh thích hợp.
Nhưng mà vấn đề duy nhất làm cho hắn cảm thấy không nắm chắc là, Nam Hạo Quỷ Vương sẽ khó tự kìm chế hấp dẫn của Huyết Hồn Hoa, có lẽ tụ tập hơn mười hai Quỷ Vương để cướp Huyết Hồn Hoa
Kể từ đó, cho dù Diệp Dương Thành thành công chém giết hơn mười hai Quỷ Vương, nhưng mà muốn các Quỷ Vương tứ tán các nơi tụ tập lại, muốn một mẻ hốt gọn đám Quỷ Vương này, độ khó quá lớn.
Nhưng bất kể thế nào, Diệp Dương Thành cũng không thể nắm chắc toàn bộ, nếu đối phương cẩn thận tới mức này, đối mặt với hấp dẫn của Huyết Hồn Hoa mà vẫn thờ ơ, hắn cũng chỉ tự nhận không may.
Nghĩ tới đây, Diệp Dương Thành không kìm lòng được khóe miệng giật giật, tạm thời ném vấn đề này ra sau đầu, vừa uống bia ăn thịt dê nướng, ngồi trên ghế đưa mát nhìn người đi đường qua lại, Diệp Dương Thành cảm giác mình như người ngoài đứng xem.
Hắn không biết mình rốt cuộc siêu thoát hay trầm luân, nhưng mà đôi khi hắn ngoài xem là lựa chọn không tệ, chỉ có chút người không vui khi hắn đứng ngoài nhìn mà thôi.
- Ca đoàn trường, đêm đã khuya, người nọ căn bản không ở huyện Ôn Nhạc a?
Ba nam nhân cao lớn đi tới, gương mặt góc cạnh thô kệch, hơn nữa dáng ngươi cao to, cho nên người đi giữa là dẫn đầu trong ba người.
Nam tử trung niên kia nhìn qua hai bên đường, nhìn nam tử thanh niên đang phàn nàn kia, nói:
- Nếu không, chúng ta đi ngủ đi!
- Đi dạo thêm một lát nữa!
Nam tử thanh niên u oán, nam nhân đi giữa chỉ cười nhạt mà thôi, sắc mặt và bước chân vững vàng, căn bản không nhìn ra hắn mệt mỏi chút nào.
Mà hắn nói ra, hai nam tử khác cũng chỉ nhận lệnh, không có cách nào, tuy đi dạo quanh huyện Ôn Nhạc đã bốn tiếng, lúc này cũng chỉ cắn rắng đi cùng, ai bảo nhân gia là đoàn trưởng chứ?
Thanh niên cao gầy nội tâm oán giận, cũng bất đắc dĩ, hắn nhìn thấy vị trưởng quan này đã hạ quyết tâm, đúng là đang muốn tiền đồ tăng lên! Càng đáng hận là, người mà mình cần tìm lại không cảm nhận được.
Trong công ty không tìm thấy phương thức liên lạc với hắn, cục công thương báo tin cũng chỉ giữ số điện thoại cố định của công ty, mà tìm được người phụ trách công ty, đối phương nói số điện thoại di động của chủ tịch không tiện tiết lộ ra ngoài, hết lần này tới lần khác trưởng quan của hắn lại không biết thân phận đối phương.
Ngay cả cục công thương cũng không tìm ra phương thức liên lạc, hắn còn dẫn hai người bọn họ đi vòng quanh, nói rõ không tìm được sẽ không bỏ qua, hôm nay đúng là gặp chuyện ngược đãi mà, thanh niên cao gầy tức giận bất bình, hắn móc tấm ảnh một tấc được phóng đại vài lần ra, trong đầu oán niệm càng sâu.
Mà nam tử hơn hai mươi tuổi kia, dựa vào cái gì mà hắn có tài sản vài tỷ để hô phong hoán vũ? Mà bản thân mình chỉ có thể làm cảnh vệ? Tiểu tử này sinh ra chắc đã giẫm phải cứt chó, mỗi ngày đều giẫm, hàng tháng đều giẫm, mỗi năm đều giẫm, cả đời này hắn chắc chắn gặp may mắn rồi!
Trong đầu thanh niên cao gầy đầy oán thầm, ánh mắt vô tình đảo qua quán đồ nướng bên cạnh, tiếp theo ánh mắt của hắn nhìn qua cái bàn vuông nhỏ trong quán thịt nướng...
- Ồ!
Nhìn thấy người trẻ tuổi đang ngồi trong quán ăn thịt nướng, uống bia, ánh mắt của hắn nhìn thẳng, hắn vô ý thức dừng bước lại, nhìn qua người trẻ tuổi kia, nhìn tấm ảnh trong tay của mình.
- Không phải hắn hay sao?
Thanh niên cao gầy lẩm bẩm, hắn hưng phấn nhìn qua nam tử hơn ba mươi kia hô lên:
- Tìm được rồi, hắn đang ăn đồ nướng!
Tiếng hé này quá to, không chỉ hấp dẫn nam tử trung niên, ngay cả người đi đường cũng dùng ánh mắt quái dị nhìn qua tên thanh niên cao gầy này, hắn hưng phấn chưa tỉnh, nói:
- Nhìn kìa, đang ở đó!
Hắn giơ tay rất quyết đoán, chỉ thẳng vào Diệp Dương Thành đang ăn, mà người đi đường cũng đưa mắt nhìn qua Diệp Dương Thành.
Chuyện này làm cho Diệp Dương Thành phiền muộn, hắn đang cầm thịt nướng, ánh mắt ngạc nhiên ngẩng đầu lên, nhìn thấy người đi đường mang theo bộ dáng xem kịch vui, như thế nào, chẳng lẽ ăn thịt dê nướng cũng là phạm pháp? Nằm cũng trúng đạn?
Ngay sau đó hắn phát hiện thanh niên cao gầy đang chỉ mình và hai tên nam nhân mặc đồ tây đen sải bước đi qua phía mình, hắn cảm thấy quen mắt, giống như đã gặp ở đâu đó, nhưng mà trong thời gian ngắn chưa nghĩ ra.
- Hảo tiểu tử, làm cho chúng ta khó tìm a!
Nam tử trung niên cao lớn tới gần Diệp Dương Thành, trong đầu của hắn cười khổ, nói thầm:
- Người có tài sản vài tỷ còn thoải mái ăn đồ nướng ở quán nhỏ lề đường? Uống chai bia hai đồng? Con mẹ nó thật thú vị!
- Các người là...
Diệp Dương Thành khóe miệng đầy mở đông, nhìn thấy ba tên nam nhân mặc đồ tây đen xuất hiện trước mặt của mình, Diệp Dương Thành khó hiểu đứng lên, vẻ mặt hồ nghi:
- Tìm ai?
Thanh niên cao gầy và thanh niên hơi lùn kia trong bụng đầy oán niệm.
- Chúng ta đi tìm ngươi, ngươi thì tốt rồi, ngồi ăn uống thật tận hứng a!
Trong đầu bất mãn hiện ra trên mặt, làm cho gương mặt hai người kéo căng ra, rất tức giận nên nói:
- Tìm ngươi!
- Tìm ta?
Diệp Dương Thành càng hoang mang, hắn không nhớ mình đắc tội qua ba người này, đang êm đẹp lại tới tìm ta? Hắn không phải mỹ nữ mà?
Hắn vốn định ăn xong bữa tối, lại lái xe về thành phố, thuận tiện đi thăm gia đình mẹ vợ và đón Lâm Mạn Ny trở về, sau đó lại đi trường học thăm đẹ đệ Diệp Cảnh Long và bạn gái của hắn.
Hành trình đã định tốt, không nghĩ tới lúc đứng đậy rời đi thì gặp ba người này.
Chương 838-1: Quyền lực đỉnh phong (Thượng)Nghĩ tới đây, trên mặt Diệp Dương Thành đầy nghiền ngẫm, ánh mắt nhìn qua hai tên thanh niên thủ hạ, lại nhìn qua nam tử trung niên, nhìn hắn gật đầu, nói:
- Mời ngồi!
- Bày bộ mặt gì đó?
Tên thanh niên cao gầy bũi môi, rất bất mãn.
- Câm miệng!
Nam tử trung niên trừng mắt nhìn hắn, sau đó mỉm cười ngồi xuống, nói:
- Diệp tiên sinh, tìm ngươi quá khó khăn a!
Một câu Diệp tiên sinh làm Diệp Dương Thành hiểu, tiểu tử này không phải tìm hắn gây sự, nhưng mà hắn tìm mình có chuyện gì chứ?
Khẽ nhíu mày, Diệp Dương Thành không vội hỏi thăm, mà nhìn qua lão bản quán đồ nướng hô:
- Lão bản, lại mang thêm hai mươi xuyên thịt dê, hai chai bia!
...
Tươi cười trên mặt nam tử trung niên hơi cứng lại, hắn nhanh chóng bình tĩnh, hắn mỉm cười nhìn Diệp Dương Thành, không nói thêm cái gì cả.
Nhưng mà Diệp Dương Thành căn bản không có phản ứng tới hắn quá nhiều, hắn không nói câu nào, Diệp Dương Thành cũng không hỏi, hào khí đông cứng lại.
- Ngươi không có ý định hỏi cái gì sao?
Sau ba phút, mắt thấy Diệp Dương Thành uống xong một chai bia, lại vui vẻ ăn sáu xuyên thịt dê nướng, cũng không có ý định hỏi cái gì, nam tử trung niên cảm thấy sắc mặt khó coi, hắn không nhịn được hỏi một câu.
- Hỏi cái gì?
Diệp Dương Thành ngạc nhiên nhìn hắn, hỏi:
- Chúng ta quen nhau sao?
... Nam tử trung niên kinh ngạc lần nữa, thật lâu mới nói:
- Không biết ngươi có gọi thêm thịt dê nướng với bia không?
- Ta có nói cho ngươi ăn sao?
Diệp Dương Thành trợn mắt, thiếu chút nữa làm hai tên cảnh vệ phía sau tức giận, ánh mắt của bọn họ nhìn chằm chằm vào Diệp Dương Thành, chỉ cần nam tử trung niên gật đầu, bọn họ sẽ nhào lên liều mạng với Diệp Dương Thành.
Mà nam tử trung niên lúc này triệt để im lặng, các phương thức xử sự lúc trước hắn chuẩn bị tốt bị câu này của Diệp Dương Thành đánh không còn đất dụng võ.
Hắn giơ tay lên, cười khổ, nói:
- Được rồi, ta tự giới thiệu về mình trước, ta tên là Tần Hán Quang, là anh trai của Tằng Diệu Diệu!
- Tằng Hán Quang?
Hai mắt ngưng tụ, Diệp Dương Thành lúc này nhớ tới mình đã nhìn thấy hắn.
Tằng Hán Quang chính là con trai lớn của Tằng Quốc Xuân, là quân đoàn trưởng cấp tỉnh của quân đội Nam Kinh, cũng là anh trai của Tằng Diệu Diệu, bạn gái Trần Thiểu Thanh!
- Ngươi tìm ta có việc gì?
Dị sắc trong mắt chậm rãi tiêu tán, Diệp Dương Thành tùy ý gật đầu, thuận miệng hỏi thăm.
- Chuyện em gái ta đều do ngươi an bài đúng không?
Tằng Hán Quang chưa hiểu rõ Diệp Dương Thành, sau khi nói thân phận ra, cũng không có nhiều lời, hỏi thẳng Diệp Dương Thành:
- Ta muốn biết, ngươi có thể dể cho em gái ta đi tới bước kia?
Tằng Hán Quang hai ngày này phi thường xoắn xuýt, nói cho đúng là sau khi hiểu tình cảnh trước mắt của Trần Thiểu Thanh, hắn cảm thấy đau đầu, hắn không cách nào xác định thứ mình tìm hiểu rốt cuộc là thật hay giả.
Hắn và cha hắn là Tằng Quốc Xuân phái người theo dõi khác nhau, Tằng Hán Quang ngày đó ở trong bệnh viện đã náo với Tằng Quốc Xuân một trận, sau đó trực tiếp cưỡi chuyên cơ đi tới Quảng Châu, đuổi theo tìm Trần Thiểu Thanh và Tằng Diệu Diệu trước khi bọn họ rời Quảng Đông, ngăn cản hai người ngay tại sân bay.
Trần Thiểu Quang này rất khách khí với đại cữu ca (anh vợ), mà sau khi tìm hiểu tình huống, Tằng án Quang cũng hiền lành với Trần Thiểu Thanh, dù sau qua chuyện tứ muội Tằng Hồng Hồng, hắn không còn bức bách Tằng Diệu Diệu đi làm chuyện nàng không muốn.
Nhưng mà hiền lành thì hiền lành, với tư cách anh trai của Tằng Diệu Diệu, Tằng Hán Quang cần hiểu rất nhiều vấn đề! Dù sao hắn cũng muốn tìm cho em gái người chồng tốt, cho nên lúc ngăn cản hai người ở sân bay, hơn nữa còn trực tiếp tiến vào phòng khách quý của sân bay để có không gian riêng nói chuyện.
Sau khi Trần Thiểu Thanh đi ra ngoài, Tằng Hán Quang hỏi Tằng Diệu Diệu rất nhiều vấn đề, kể cả chuyện vì sao nàng quen với Trần Thiểu Thanh, công việc của Trần Thiểu Thanh hiện tại.
Những vấn đề này chỉ là thứ yếu, chính thức làm cho hắn cạn tào ráo màng chính là Trần Thiểu Thanh và Tằng Diệu Diệu liên hệ với quan lớn cấp tỉnh, là chuyện này trở nên không rõ ràng, Tằng Hán Quang không được an tâm.
Có lẽ cảm nhận được sầu lo của Tằng Hán Quang, cũng có thể nghe được Tằng Hán Quang nói sẽ không ngang ngược can thiệp chuyện tình cảm giữa nàng và Trần Thiểu Thanh, phòng tuyến tâm lý chậm rãi buông lỏng, Tằng Diệu Diệu cũng không có giấu diếm, chỉ tỉnh lược vài vấn đề mấu chốt, nói cho Tằng Hán Quang nghe được Trần Thiểu Thanh nghe theo người bạn an bài, mà người bạn kia chính là một chủ xí nghiệp ở huyện ôn Nhạc.
Tằng Hán Quang tự nhiên có phương pháp của mình, tuy Tằng Diệu Diệu không có nói rõ lời nào, nhưng hắn vẫn nhanh chóng nắm giữ một ít tư liệu của Trần Thiểu Thanh, cũng tập trung ánh mắt lên người Diệp Dương Thành, hắn biết rõ, hành động của Trần Thiểu Thanh hiện tại có người chỉ điểm, người đó có lẽ là Diệp Dương Thành.
Cho nên hắn ngựa không dừng vó cáo biệt Trần Thiểu Thanh và Tằng Diệu Diệu, hơn nữa nhanh chóng đi tới huyện Ôn Nhạc, hắn cần thêm tin tức mới có thể quần nhau với cha hắn ở Nam Kinh, có thể trợ giúp hắn nhanh chóng đạt được những tin tức này, không nghi ngờ là Diệp Dương Thành ở sau lưng Trần Thiểu Thanh.
Hao phí nhiều thời gian và tinh lực như thế, rốt cuộc ngoài ý muốn tìm thấy Diệp Dương Thành đang ăn thịt dê nướng ở quán lề đường, Tằng Hán quang cũng không nói bóng nói gió, mà là đi thẳng vào vấn đề!
- Ngươi hỏi vì cái gì?
Diệp Dương thành dường như không cảm thấy kinh ngạc khi Tằng Hán Quang đi thẳng vào vấn đề, vẫn ăn thịt dê, uống bia, ngữ khí thản nhiên.
- Ta đã có một em gái bởi vì quan hệ thông gia gia tộc mà ghi hận Tằng gia, nàng ở nhà chồng chịu rất nhiều uất ức, vất vả mới mang thai hài tử, bất kể nàng hay là Diệu Diệu đều là em gái của Tằng Hán Quang này, cho nên ta không hy vọng Diệu Diệu cũng biến thành vật hi sinh vì lợi ích của gia tộc.
- Nhưng mà với tư cách là anh trai, ta cũng có trách nhiệm tìm gia đình tốt cho nàng, nếu như Trần Thiểu Thanh thật sự yêu nàng, chuyện trong nahf tự nhiên ta sẽ đi xử lý, nhưng trước đó ta hy vọng ngươi có thể trả lời khẳng định, rốt cuộc Trần Thiểu Thanh có thể đi tới bước cuối cùng hay không?
- Có thể đi tới bước cuối cùng?
Diệp Dương Thành buông thịt dê xuống, lấy khăn lau sạch miệng, nhíu mày nhìn Tằng Hán Quang hỏi:
- Lão gia tử nhà ngươi bây giờ chức gì?
- Bí thư tỉnh ủy!
Tằng Hán Quang hô hấp ngừng trệ, thấp giọng đáp.
- Cụ thể bước kia là gì ta không nên nói!
Tằng Hán Quang nhìn Diệp Dương Thành vịn ghế đứng lên, trước khi đi nói một câu.
- Kém nhất cũng cao hơn lão gia tử của ngươi một chút!
Diệp Dương Thành đi rồi, lưu lại Tằng Hán Quang và hai tên cảnh vệ líu lưỡi, thật lâu chưa khôi phục tinh thần lại.
Tằng Quốc Xuân chính là bí thư tỉnh ủy Sơn Đông, là đại quân thống lĩnh một phương chân chính! Diệp Dương Thành lại nói tương lai Trần Thiểu Thanh sẽ không thấp hơn Tằng Quốc Xuân, còn cao hơn một chút?
Chương 838-2: Quyền lực đỉnh phong (Hạ)Cấp bộ chính là cấp quốc gia, là hàng ngũ nằm quyền điều hành đất nước! Trần Thiểu Thanh sau này sẽ là lãnh đạo quốc gia sao? Tằng Hán Quang theo bản năng có hoài nghi, nhưng mà biểu hiện tự tin của Diệp Dương Thành trước khi đi hắn cảm thấy buông lỏng nổi lo trong lòng.
Thanh niên cao gầy cười lạnh, cho rằng Diệp Dương Thành nói bậy, hắn khinh thường cười nói:
- Còn cao hơn Tằng lão gia tử? Hắn cho rằng mình là thần tiên sao? Khoác lác cũng nên có bản thảo a, năng lực không nhiều nhưng mồm mép đúng là lợi hại!
- Nói không chừng người ta thật sự là thần tiên thì sao?
Tên thanh niên lùn trêu ghẹo.
- Thôi đi, nếu tên kia là thần tiên, ta chính là Tôn hầu tử, ta náo hắn long trời lỡ đất!
Thanh niên cao gầy căn bản không tin lời Diệp Dương Thành, nói:
- Gia hỏa mặt dày, giá đỡ đúng là quá lớn!
- Đi thôi!
Không quan tâm tới hai cảnh vệ của mình đang đùa cợt, Tằng Hán Quang đang cân nhắc, hắn nhìn qua thân ảnh Diệp Dương Thành biến mất, hắn đã có quyết định trong lòng.
Kỳ thật ánh mắt Tằng Hán Quang còn nhỏ một chút, hắn xem ra, Trần Thiểu Thanh bò lên cao bao nhiêu? Trung Quốc lớn như thế nhưng cũng không thể cho hắn làm thủ trưởng số 1 a?
Nhưng mà hắn không biết, kế hoạch trước mắt của Phù Không Thần Điện đã khởi động, ánh mắt Diệp Dương Thành đã khác trước, trong mắt Diệp Dương Thành nhìn, đừng nói hắn cho Trần Thiểu Thanh bò lên cao hơn Tằng Quốc Xuân một chút, cho dù làm vương của địa cầu cũng có thể.
Sở dĩ nói không thấp hơn Tằng Quốc Xuân, kỳ thật hắn muốn ít xuất hiện mà thôi, thứ ha, Diệp Dương Thành cũng muốn chấm dứt nói chuyện với Tằng Hán Quang.
Câu lạc bộ Cực Quang trong thành phố Khánh Châu, một nữ nhân chừng ba mươi tuổi ăn mặc đoan trang xinh đẹp, nhưng bởi vì phối hợp hợp lý cho nên làm cho người ta có cảm giác xinh đẹp mà không tục khí.
Mà đối diện nữ nhân này là một nam tử trẻ tuổi chừng hai mươi bốn tuổi, hắn đeo mắt kính viền vàng giá trị xa xỉ, áo sơ mi màu tím nhạt, tóc chải chuốt, hơn nữa cổ tay mang theo đồng hồ tinh xảo, giá trị đắt đỏ, vừa nhìn qua đã biết đây là nhân sĩ thượng lưu thành công.
Đồng thời bên cạnh nữ tử chừng ba mươi tuổi kia còn có nữ nhân hai mươi bảy hai mươi tám tuổi ngồi đó, trang phục chức nghiệp quy chuẩn, xóa tóc sau ót, toàn thân mang theo ý vị hàm súc.
Hồ Đình Diệu nhìn qua quản lý câu lạc bộ này, hắn tuyệt đối khẳng định đây là nữ nhân cực phẩm mà hắn từng nhìn thấy! Trang phục chức nghiệp, đây là thục nữ mà hắn thích, cũng là dạng người khiến nam nhân khó kháng cự được.
Chân chính làm hắn hạ quyết tâm muốn áp nữ nhân này dưới thân, kỳ thật
chính là do nàng bao giờ cũng lộ ra vẻ kháng cự nam nhân, tuy nàng che dấu rất tốt, nhưng mà mỗi người đều nhận ra điểm này.
Nghĩ tới đây, Hồ Đình Diệu nhìn qua Hạng Mộng Nhàn, nhìn thấy nàng xinh đẹp như ly rượu đỏ trước mặt, trên mặt mỉm cười đầy thú vị, hắn bưng ly rượu lên, hướng Hạng Mộng Nhàn, ý bảo:
- Cảm tạ Tống tiểu thư khoản đãi nhiệt tình!
- Ha ha, Hồ thiếu gia nói quá lời, Hồ thiếu gia thật vất vả tới Khánh Châu một lần, ta cũng nên tận tình địa chủ a!
Tống Thần Thần cười như hoa, cho người ta cảm giác thân cận, nàng bưng ly rượu lên cạn với Hồ Đình Diệu, không nói thêm câu nào.
Sau khi đặt ly rượu xuống, Tống Thần Thần đưa mắt nhìn qua Hạng Mộng Nhàn, nói:
- Mộng Nhàn, Hồ thiếu gia khó có khi tới Khánh Châu một lần, ngươi nên chiêu đãi cho tốt đấy!
Ngụ ý chính là ngươi nên mời rượu Hồ Đình Diệu!
Mà Hồ Đình Diệu nghe được câu này, khóe miệng của hắn cong lên, dường như đang chờ mong cái gì đó...
- Hồ thiếu, Mộng Nhàn mời ngài một ly!
Hạng Mộng Nhàn hiện một tay đang ôm con chó trong tay, còn chưa tỉnh táo lại, cầm ly rượu lên, nàng cười nói:
- Nhưng mà tửu tượng Mộng Nhàn không tốt, kính xin Hồ thiếu tha thứ.
- Ha ha, chiếu cố phụ nữ, nhất là phụ nữ xinh đẹp chính là trách nhiệm của nam nhân!
Hồ Đình Diệu cười như hoa, bưng chén rượu lên, ngoài miệng vẫn nói hai câu không có ý nghĩa.
- Hạng tiểu thư có tửu lượng không tốt, như vậy chúng ta cũng nên uống xong chén này đi!
Đúng vậy, uống xong chén này ngươi nên ngã xuống. Hồ Đình Diệu khóe mắt mỉm cười, chuẩn bị chạm cốc với Hạng Mộng Nhàn, ánh mắt của hắn vẫn nhìn chằm chằm vào ngực Hạng Mộng Nhàn.
Đột nhiên con chó nhỏ trong tay của Hạng Mộng Nhàn dường như bị kinh hãi cho nên giãy dụa, Hạng Mộng Nhàn làm rơi ly rượu trong tay xuống bàn, tiếng vỡ vụn vang vọng.
- Ai nha!
Hạng Mộng Nhàn dường như trở tay không kịp, nàng nhanh chóng lấy khăn lau sạch rượu đỏ trên bàn, rượu đỏ chảy xuống dưới bàn.
Hạng Mộng Nhàn rất xấu hổ, ánh mắt của nàng nhìn ra rất khó chịu, lại nhìn qua Hồ Đình Diệu tươi cười cứng đờ, nàng nhanh chóng xin lỗi.
- Thật xin lỗi Hồ thiếu, ta...
- Ha ha, không có việc gì, không có việc gì!
Hồ Đình Diệu lúc này khôi phục tinh thần lại, hắn giả bộ không quan tâm, cười nói:
- Chỉ là vụng về mà thôi, lại thay ly khác, chúng ta uống tiếp.
- Tốt1
Hạng Mộng Nhàn dường như được đại xá, áy náy mỉm cười, đang chuẩn bị rót rượu vào ly thì Hồ Đình Diệu ngăn cản lại.
- Trên người Hạng Tiểu Thư dính đầy rượu đỏ thế kia, mặc quần áo như vậy rất khó chịu!
Hồ Đình Diệu cười nói:
- Nên đi thay quần áo trước đi!
- Ngài xem ta này, vừa rồi hoảng quá nên không có chừng mực mà!
Hạng Mộng Nhàn lúc này chợt hiểu, sắc mặt áy náy và ôm con chó xin lỗi đứng lên, nàng nói:
- Thật xin lỗi, lát nữa trở về ta tự phạt ba chén.
- Ta cũng chờ Hạng tiểu thư trở về!
Hồ Đình Diệu thật cao hứng, đưa mắt nhìn qua Hạng Mộng Nhàn rời khỏi ghế đi thay quần áo.
Chờ Hạng Mộng Nhàn rời đi, sắc mặt Hồ Đình Diệu khó coi, mắng:
- Nữ nhân này đầu óc có bệnh sao? Mang con chó tới đây làm gì? Thật con mẹ nó xui xẻo!
Hồ Đình Diệu miệng hùng hổ, cũng móc một bình nhựa trắng nhỏ lớn bằng cây tăm ra, hắn đổ ngược chất lỏng vào trong ly rượu.
Vào thời điểm này, khi Hạng Mộng Nhàn làm vỡ ly thì Tống Thần Thần không mở miệng nói câu nào cả, nàng kinh nghi bất định đóng cửa phòng lại.
- Ngươi làm gì?
Tâm tình Hồ Đình Diệu không tốt, cũng không nói lời khách sáo, ngữ khí rất cứng, bởi vậy có thể thấy được, cái gì Tống tiểu thư lúc trước căn bản là tận lực làm bộ cả, hắn từ trong thực chất rất xem thường nữ nhân như Tống Thần Thần.
Nghe được Hồ Đình Diệu tức giận hỏi thăm, Tống Thần Thần không dám tức giận, nàng chỉ gượng ép cười cười, hồi tưởng lại cảnh xảy ra vừa rồi.
Hạng Mộng Nhàn không phải là nữ nhân vụng về, nàng ở trong câu lạc bộ Cực Quang nhiều năm như thế, dạng người gì mà Tống Thần Thần không nhìn ra, đừng nói là người mời đêm nay là Hồ Đình Diệu, cho dù là hội viên bình thường, Hạng Mộng Nhàn cũng không có khả năng đang êm đẹp đột nhiên mang theo con chó đi vào chào hỏi người ta.
Đúng vào lúc này, tay kia của Hạng Mộng Nhàn ôm con chó, nói cho đúng hơn là nàng cố ý véo con chó, cho nên con chó mới đột nhiên bạo lên.