Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

%

Nghĩ tới đây Diệp Dương Thành hơi tò mò, hỏi:

- Tên phá sản kia địa vị thế nào?

- Hình như là Sơn Đông Hồ gia!

Vương Tuệ Tuệ cố áp nhỏ giọng, nói:

- Địa vị rất lớn, lúc này đang ở trong phòng khách huyên náo, lão ca, ngươi nhanh trở về đi, ta không chống được!

Diệp Dương Thành lúc này không có suy nghĩ nhiều, vừa mới gật đầu định tắt điện thoại, lại đột nhiên giật mình hỏi:

- Ngươi nói hắn có địa vị gì?

- Sơn Đông Hồ gia!

Vương Tuệ Tuệ bị Diệp Dương Thành hỏi thế thì giật mình, nhất là ngữ khí của Diệp Dương Thành dồn dập thì nội tâm run sợ, không phải Diệp Dương Thành không làm gì được hắn đấy chứ?

Nghĩ cũng đúng, dù sao cũng là nhị thế tổ mà, nội tình sau lưng người ta thâm hậu như thế, cho dù năng lực của Diệp Dương Thành không tầm thường, sợ rằng đối phó loại nhân vật này cũng đau đầu nhiều! Trong lòng Vương Tuệ Tuệ phỏng đoán như vậy.

Trong mắt nàng xem ra, địa vị của Hồ Đình Diệu đúng là kinh người, nếu như ngay cả Diệp Dương Thành cũng không có biện pháp so chiêu với hắn, hắn đưa ra yêu cầu khó chấp nhận được thì không may, mà tập đoàn Diệp thị vừa cất bước, nếu như lúc này bởi vì nàng chủ quan mà đưa tới tai họa ngập đầu, Vương Tuệ Tuệ không dám nghĩ.

Sau khi Diệp Dương Thành nghe điện thoại xong thì ánh mắt cổ quái, hắn tươi cười hỏi:

- Sơn Đông Hồ gia, có phải là Hồ gia của Hồ Bá Hồng không?

- Lão ca biết Hồ gia này sao?

Vương Tuệ Tuệ lặng đi, ảm đạm nói:

- Chính là nhị thế tổ Hồ gia này, tên là Hồ Đình Diệu, nếu như không được thì nên đáp ứng yêu cầu của hắn...

- Hắn đưa ra yêu cầu gì?

Diệp Dương Thành hăng hái hỏi, trong đầu suy nghĩ thật nhanh, Hồ Đình Diệu sao? Cái tên này hắn hình như có nghe qua rồi.

Sơn Đông Hồ gia Hồ Đình Diệu? Trong đầu linh quang lóe lên, Diệp Dương Thành nhớ ra cái tên này rồi! Ngày đó nhị ca của Tằng Diệu Diệu có nói rằng, Tằng Diệu Diệu không muốn gả cho Hồ Đình Diệu sao? Có thể làm cho Tằng Hán Vĩ không tiếc mang em gái của mình đẩy vào hố lửa cho đại nhân vật hưởng dụng ah.

Hồ gia, Hồ Đình Diệu, trừ Hồ gia của Hồ Bá Hồng ra còn có Hồ gia nào nữa đây?

Nghĩ thông suốt điểm này, Diệp Dương Thành cười rộ lên, lúc này không phải oan gia không gặp mặt, đạp phá thiết hài vô mịch xử ah! Tiểu tử này có quan hệ với Tằng Hán Vĩ, lại đánh chủ ý lên bạn gái của Trần Thiểu Thanh, lúc này hắn nên đụng vào họng súng rồi!

Hồ Bá Hồng ah Hồ Bá Hồng, Hồ lão ca ah Hồ lão ca, nếu cháu trai của ngươi không có chừng mực, như vậy cũng không nên trách lão đệ rồi, gặp Diệp Dương Thành hỏi chuyện Hồ Đình Diệu, nàng đành phải nói chi tiết:

- Hắn cho chúng ta hai lựa chọn, hoặc là giao Hạng Mộng Nhàn ra cho hắn xử lý, hoặc là mang cổ phần tập đoàn Diệp thị cho hắn, hắn dùng giá một trăm vạn mua 30% cổ phần của chúng ta, nếu không...

- Tuổi không lớn nhưng mà khẩu vị cũng không nhỏ!

Nghe được yêu cầu của Hồ Đình Diệu, hoặc là nói hắn đang uy hiếp và xảo trá, tượng đất cũng có ba phần nóng tính, huống chi là Diệp Dương Thành? Hồ gia đại thiếu gia, nhị thiếu gia thì Diệp Dương Thành không đặt trong mắt, con mẹ nó gia gia của bọn chúng còn phải gọi ta là Diệp tiên sinh đấy!

Tập đoàn Diệp thị đăng ký tài chính vài tỷ, nhưng trên thực tế tài sản chính hợp lại đã vượt qua mười tỷ, nói cho đúng 30% cổ phần hiện tại cũng có giá hơn ba tỷ, mà Hồ Đình Diệu có suy nghĩ hảo huyền dùng một trăm vạn mua giá trị ba tỷ?

Đầu óc tiểu tử này không phải bị lừa đá thì cũng hoành hành thành quen, nếu như không phải gia gia của hắn là Hồ Bá Hồng, chỉ bằng tính tình của hắn mà có thể sống tới bây giờ sao?

Nghĩ tới đây Diệp Dương Thành không nhịn được cười vui vẻ, trong mắt bắn ra lãnh ý, hắn nói với Vương Tuệ Tuệ:

- Như vậy ngươi bây giờ đi nói với hắn, ta cũng cho hắn hai yêu cầu...

Vương Tuệ TUệ lúc đi ra khỏi phòng làm việc của mình thì hơi khẩn trương, nhưng mà trên mặt cười vui vẻ, không nhanh không chậm đi tới phòng khách tầng tám.

Mà thời điểm này Lưu Phương Hoa được nàng lưu trong phòng khách an ủi Hồ Đình Diệu đã không kiên nhẫn, hắn đứng bật dậy, bành một tiếng ném chén trà vào mặt bàn phòng khách, sắc mặt âm trầm nhìn Lưu Phương Hoa, nói:

- Ta xem công ty của các ngươi không muốn mở cửa nữa rồi!

- Hồ thiếu bớt giận, bớt giận!

Đối mặt với thiếu niên hư hỏng, Lưu Phương Hoa lúc này bồn chồn không ít, Vương Tuệ Tuệ còn chưa quay về, nhiệm vụ của nàng là trấn an Hồ Đình Diệu không để hắn tức giận, Hồ Đình Diệu lúc này có dấu hiệu nổi khùng,l nàng chỉ thở dài trong lòng, lúc này cười lấy lòng, nói:

- Vương tổng của chúng ta đang báo cáo tình huống với ban giám đốc, có lẽ sẽ nhanh chóng quay về, ngài nên chờ một lát, chờ thêm một lát.

- Một phút!

Lưu Phương Hoa nói xong, sắc mặt Hồ Đình Diệu lạnh lùng dựng thẳng một ngón tay, hung dữ nói:

- Tỏng một phút nếu cô ta không quay lại...

- Thật xấu hổ, có chút chuyện làm chậm trễ thời gian...

Ngay lúc Hồ Đình Diệu định đưa ra thông điệp cuối cùng, rốt cuộc Vương Tuệ Tuệ mở cửa phòng khách ra, vui vẻ nhìn Hồ Đình Diệu nói:

- Để Hồ thiếu chờ lâu, thật xấu hổ.

Vương Tuệ Tuệ đã tới nên Lưu Phương Hoa thở ra một hơi, đối mặt với tiểu nhân vật thì nàng ứng phó thong dong, bây giờ nàng lại tiến thoái lưỡng nan, dù sao Hồ Đình Diệu không phải tiểu nhân vật, dù biết hắn tới nháo sự, cũng phải không ngừng cười nói.

Lúc này nhìn thấy Vương Tuệ Tuệ trở về, nàng vô cùng tự nhiên đi vào.

Vương Tuệ Tuệ trở về. Hồ Đình Diệu không thèm nhìn Lưu Phương Hoa, xoay người ngồi vào ghế nhìn Vương Tuệ Tuệ, làm như không quan tâm, nói:

- Chuyện kia thương lượng thế nào rồi?

Hồ Đình Diệu nói rõ đã quyết không bỏ qua, nếu như hôm nay đổi thành người khác, đoán chừng đã bị hắn dọa sợ, thân phận của hắn còn đó, hợp tác với hắn chẳng khác nào phủ lên một lớp áo bào vàng, đúng như hắn nói, người muốn nịnh bợ hắn còn phải nghĩ tìm ra biện pháp đấy.

Đáng tiếc hắn hôm nay gặp không phải tiểu dân nơi phố phường, không bị vài câu của hắn uy hiếp mà ngoan ngoãn thỏa hiệp.

Nhưng mà Hồ Đình Diệu xem ra, chuyện hôm nay là ván đã đóng thuyền, đại gia muốn cổ phần công ty ngươi là cho ngươi mặt mũi, ai dám không cho?

Nhìn thấy thần thái tự tin trên mặt Hồ Đình Diệu, Lưu Phương Hoa lo lắng nhìn qua Vương Tuệ Tuệ, thật sợ Vương Tuệ Tuệ gật đầu đáp ứng yêu cầu của hắn, bỏ qua lợi ích công ty không nói, bản thân Lưu Phương Hoa cũng cực kỳ chán ghét gia hỏa như Hồ Đình Diệu.

Chú ý tới sầu lo trên mặt Lưu Phương Hoa, Vương Tuệ Tuệ cười cười nhìn Hồ Đình Diệu, nói:

- Thương lượng xong rồi, chủ tịch tập đoàn chúng ta cảm thấy...

Sắc mặt Hồ Đình Diệu phát lạnh, âm trầm nói:

- Hắn cảm thấy thế nào?

- Chủ tịch của ta cảm thấy Hồ thiếu khẩu vị quá nặng ròi!

Vương Tuệ Tuệ làm bộ xấu hổ, nói:

- Công ty của chúng ta thành lập có giá trị hơn mười tỷ, ngài xuất ra một trăm vạn mua 30% cổ phần của công ty, thật sự là khó xử a!

Chương 854-1: Ngươi bảo ai cút? (Thượng)

Nhìn thấy sắc mặt Hồ Đình Diệu càng ngày càng đen, Vương Tuệ Tuệ nhăn nhó nói:

- Ý của chủ tịch là, nếu Hồ thiếu đã tới, chúng tôi không thể làm Hồ thiếu thất vọng quay về, cho nên chủ tịch bảo Hồ thiếu lấy mấy cái này đi...

Nói xong Vương Tuệ Tuệ nhìn Hồ Đình Diệu dựng một ngón tay lên, giống như Hồ Đình Diệu uy hiếp Lưu Phương Hoa lúc nãy, lúc đó sắc mặt Hồ Dình Diệu vô cùng hung hăng càn quấy, mà Vương Tuệ Tuệ phi thường xấu hổ.

Nhìn thấy Vương Tuệ Tuệ dựng thẳng một ngón tay với mình, Hồ Đình Diệu tức giận đùng đùng, hắn đứng lên, quát:

- Họ Vương, ngươi không có việc gì nên chơi ta đúng không? 10%? Con mẹ nó ngươi xem ta tới đây làm ăn mày à?

Hồ Đình Diệu lúc này đã hạ quyết tâm, cho dù tập đoàn Diệp thị ngoan ngoãn giao Hạng Mộng Nhàn ra, ít nhất cũng phải từ nơi này kiếm đi 20% cổ phần mới được! Hắn xem ra tập đoàn Diệp thị chỉ là một bánh bao thịt lớn mà thôi, không cắn vài cái chẳng lẽ lỗ lớn? 10%? Con số này thấp hơn dự kiến của hắn nhiều, đáp ứng mới là chuyện lạ!

- Sao có thể cho ngài 10% cơ chứ, Hồ thiếu gia quá xem thường chủ tịch của chúng ta rồi!

Vương Tuệ Tuệ lắc đầu, nói:

- Giảm nhiệt, giảm nhiệt nào!

Nói xong lời này, Hồ Đình Diệu hòa hoãn lại, hắn không kiên nhẫn khoát tay, nói:

- Nhanh nói đi, rốt cuộc là bao nhiêu?

- Thật muốn nói.

Vương Tuệ Tuệ sững sờ, sau đó tiến lên, nhăn nhó nói nhỏ:

- Chủ tịch nói, một trăm vạn chưa mua được 0.001% cổ phần công ty, dù sao Hồ thiếu gia đã tới đây, bao nhiêu cũng nên tặng cho ngài tiền về xe chứ, cho nên chủ tịch đáp ứng một trăm vạn sẽ là 0.001% cổ phần, ngài đừng nóng giận, phải biết rằng tập đoàn...

- Con mẹ ngươi!

Tuy Hồ Đình Diệu đang sững sờ, nhưng hắn không phải người ngu, lời đã nói tới mức này, hắn không hiểu thì quá ngu đần rồi.

Vương Tuệ Tuệ nói rõ đang trêu chọc hắn, cơn tức này hắn làm sao nhịn được? Lúc này hắn trở mặt, tức giận nói:

- Các ngươi đang muốn chết có đúng không?

Hồ Đình Diệu quát lớn, hắn lần đầu tiên bị người ta trêu chọc như thế, 0.001% cổ phần? Con mẹ nó đuổi ăn mày sao? Trong đầu của hắn đầy tà hỏa, Hồ Đình Diệu giống như núi lửa áp chế từ lâu, bây giờ bộc phát.

Mắt của hắn mở to nhìn qua Vương Tuệ Tuệ, trong mắt đầy sát ý, hắn hung ác nói:

- Tốt, rất tốt! Chủ tịch của các ngươi lá gan quá lớn!

- Hồ thiếu quá khen rồi!

Vương Tuệ Tuệ bỏ qua lửa giận của Hồ Đình Diệu, nàng vẫn bộ dáng không âm không dương, cười nói:

- Chủ tịch của chúng ta nói ngài đã cho chúng ta hai chọn, như vậy có qua có lại, chúng ta cũng cho ngài hai lựa chọn.

Hồ Dình Diệu nội tâm bị lửa giận làm u mê, hắn cưỡng ép xúc động đánh chết nữ nhân trước mặt, hắn quát:

- Nói!

- Chủ tịch nói Hồ thiếu gia đi ra từ đại gia tộc, theo lý mà nói chúng ta làm buôn bán phải hòa khí sinh tài, không nên quá phận, đúng không?

Vương Tuệ Tuệ cười hì hì, nói:

- Nhưng mà chủ tịch nói, nếu Hồ thiếu không cho chúng ta măt mũi, cũng không nên giữ thể diện làm gì, chúng ta không phải quả hồng mềm mặc người ta vuốt ve.

Nói tới đây Vương Tuệ Tuệ dựng hai ngón tay lên, nói sinh động như thật:

- Lựa chọn đầu tiên, chủ tịch đại nhân có đại lượng, chỉ cần Hồ thiếu nắm sấp ở đây lăn hai vòng, học chó sủa ba mươi lần, chủ tịch sẽ bỏ qua cho ngài, lựa chọn thứ hai, chủ tịch nói Hồ thiếu thể diện quá ớ, nếu không chọn điều kiện thứ nhất, như vậy khó nói trước...

- Như thế nào?

Hồ Đình Diệu đã bị tức giận làm đỏ mắt, nếu không phải có một tia lý trí áp chế xúc động động thủ ở đây, hắn đã sớm nhào tới liều mạng với Vương Tuệ Tuệ! Nghe Vương Tuệ Tuệ nói ra điều thứ nhát, sắc mặt của hắn mang theo vài phần khó coi, sau khi nghe lựa chọn thứ hai thì hắn hỏi tới.

Vương Tuệ Tuệ đang cười đùa tí tửng, thần sắc thu liễm lại, mặt lạnh xuống làm nội tâm Hồ Đình Diệu chấn động, không chờ hắn phục hồi tình thần lại, Vương Tuệ Tuệ nói:

- Không nói trước chúng ta phải động thủ rồi, lột y phục trên người Hồ thiếu ném ra đường lớn thị chúng!

- Ngươi dám!

Hồ Đình Diệu phát điên, đời này hắn chưa bị ai uy hiếp qua, cho tới bây giờ chỉ có Hồ Đình Diệu hắn uy hiếp kẻ khác, khi nào có người nào uy hiếp hắn cơ chứ? Tập đoàn Diệp thị này lá gan quá lớn rồi!

- Có dám hay không cứ thử thì biết!

Vương Tuệ Tuệ đã vạch mặt, cho nên không cần giả bộ nữa, ánh mắt đầy khiêu khích, trừng mắt nhìn Hồ Đình Diệu nói:

- Nhưng mà lòng dạ chủ tịch chúng ta rộng lớn, cho ngươi một phút quyết định, Hồ thiếu nên suy nghĩ cho kỹ.

Trong nháy mắt, Vương Tuệ Tuệ bạo phát làm cho Lưu Phương Hoa ở bên cạnh há hốc mồm.

Hồ Đình Diệu có địa vị gì? Thời điểm nàng đi chấp hành nhiệm vụ của Vương Tuệ Tuệ thì nàng đã tìm hiểu, đây là thái tử đảng chân chính!

Liên tưởng tới bộ dáng Vương Tuệ Tuệ trước khi rời đi và sau đó quay về quá khác biệt, đầu óc Lưu Phương Hoa đã đoán được nguyên nhân, Vương Tuệ Tuệ rời đi đã tìm ai? Trừ chủ tịch Diệp Dương Thành ra thì có thể là ai?

Thời điểm rời đi còn bộ dáng cười làm lành, thậm chí nói chuyện còn thiếu dũng khí, sau khi trở về thì sao? Đây quả thật là không đặt Hồ Đình Diệu vào trong mắt!

Nói khó nghe một chút, Vương Tuệ Tuệ không xem Hồ Đình Diệu là người, đây quả thật là súc sinh! Nằm rạp trên đất lăn hai vòng, sủa ba mươi tiếng? Loại yêu cầu này đối với Hồ Đình Diệu mà nói là không thể đáp ứng.

Điều kiện thứ hai thì sao? Chẳng lẽ Vương Tuệ Tuệ thật sự có gan cho người trói hắn, cởi quần áo và ném ra đường lớn thị chúng? Chủ tịch tập đoàn Diệp Dương Thành có thân phận gì?

Rất nhiều nghi vấn hiện ra trong đầu Lưu Phương Hoa, nhưng mà nàng thông minh không có đi hỏi thăm, nàng lặng lẽ đứng ở đó nhìn qua Hồ Đình Diệu tùy thời có thể nổ tung.

Mà Hồ Đình Diệu, Vương Tuệ Tuệ và Lưu Phương Hoa không ai biết một điểm là, trên người Hồ Đình Diệu đã bị Tống Thần Thần vụng trộm an trí máy nghe lén, sau khi Hồ Đình Diệu tiến vào tập đoàn Diệp thị thì Tống Thần Thần trốn trong xe nghe lén.

- Cái này...

Tống Thần Thần nghe được giọng nói truyền về thì cho rằng lỗ tai của mình có vấn đề! Ngay từ đầu Hồ Đình Diệu hung hăng càn quấy, Vương Tuệ Tuệ và Lưu Phương Hoa chỉ cười làm lành, nàng cho rằng tập đoàn Diệp thị hỏng bét.

Không nghĩ tới chuyện này lại phát triển như thế! Tổng giám đốc tập đoàn Diệp thị Vương Tuệ Tuệ còn bảo Hồ Đình Diệu nằm rạp xuống đất lăn hai vòng, sủa như chó? Đây chẳng lẽ tập đoàn Diệp thị không rõ thân phận Hồ Đình Diệu sao? Không! Hồ Đình Diệu đã sớm nói rõ thân phận của mình rồi.

Nếu đã biết rõ thân phận của Hồ Đình Diệu mà còn dám làm như vậy? Nếu không phải lão bản tập đoàn Diệp thị bị điên, như vậy tập đoàn Diệp thị có bối cảnh khủng bố hơn Hồ Đình Diệu nhiều.

Nhưng tại sao có thể như thế? Cả Trung Quốc có mấy người lãnh đao? Gia gia Hồ Đình Diệu là mấy người đứng ở đỉnh cao nhất, ai có bối cảnh thâm hậu hơn hắn?

Chương 854-2: Ngươi bảo ai cút? (Hạ)

Tống Thần Thần ngồi trong xe nghe được tiếng vang, Tống Thần Thần thất thần, đầu óc của nàng rối loạn, nhưng mà nhiều hơn là sợ hãi! Giác quan thứ sáu cho nàng biết, lần này Hồ Đình Diệu đá trúng thiết bản.

Cái gọi là trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, người trong cuộc u mê, người ngoài tỉnh táo, Tống Thần Thần nghe được tập đoàn Diệp thị tỏ thái độ cường ngạnh thì suy đoán ra một ít manh mối, Hồ Đình Diệu hiện tại đã bị lửa giận làm điên cuồng, không có suy nghĩ thật sâu.

Nhìn thấy Vương Tuệ Tuệ cười trào phúng, nhìn Vương Tuệ Tuệ ánh mắt đầy thương cảm, Hồ Đình Diệu có cảm giác sắp nổi điên. Hắn thở hổn hển nhìn qua Vương Tuệ TUệ, sau nửa ngày hung ác gật đầu, nói:

- Tốt, tập đoàn Diệp thị các ngươi rất tốt! Các ngươi không biết điều, như vậy hôm nay các ngươi xong rồi!

Hắn khẽ vươn tay chỉ vào Vương Tuệ Tuệ, tức giận quát lớn ra bên ngoài:

- Ta sẽ cho các ngươi biết chọc giận ta...

Không chờ Hồ Đình Diệu nói xong, hắn tự tay mở cửa thủy tinh, đột nhiên cửa thỉ tinh mở ra, một người trẻ tuổi hoàn toàn lạ lẫm hiện ra trong mắt Hồ Đình Diệu, người này ngăn cản đường hắn đi.

Hồ Đình Diệu mặc kệ hắn là ai, nhìn hắn hai giây sau đó dừng bước, quát:

- Chó ngoan không cản đường, không muốn chết thì tránh ra cho ta!

- Nếu không thì sao?

Người trẻ tuổi cản đường cười tủm tỉm nhìn hắn, hỏi ngược một câu.

- Ơ, tập đoàn Diệp thị các ngươi thật to gan mà!

Hồ Đình Diệu nhìn chằm chằm vào người trẻ tuổi vài giây, âm dương quái khí quay đầu lại, nhìn Vương Tuệ Tuệ nói:

- Như thế nào? Muốn giữ ta ở lại đây sao? Các ngươi biết làm thế có hậu quả gì không?

- Lão ca!

Nhưng mà Vương Tuệ Tuệ căn bản không quan tâm Hồ Đình Diệu uy hiếp, nhìn thấy người trẻ tuổi kia, sắc mặt của nàng băng hàn biến thành tươi cười, gật đầu nhìn Diệp Dương Thành, nói:

- Tới nhanh thế?

Mà nhìn thấy Diệp Dương Thành xuất hiện, Lưu Phương Hoa há hốc mồm sững sờ, khôi phục tinh thần, nói:

- Diệp đổng khỏe!

- Ngươi chính là tên họ Diệp?

Thần sắc hung ác Hồ Đình Diệu cứng đờ, hắn lại giả bộ như không có chuyện gì, lườm Diệp Dương Thành, không nói hai lời đi ra ngoài cửa.

Có lẽ cảm giác mình đi như thế quá mất uy phong, trước khi đi phải tìm thể diện trở về, hắn bĩu môi nhìn Diệp Dương Thành, nói:

- Đồ không thức thời! Ngươi chờ đóng cửa đi!

- Ngươi nói cái gì?

Diệp Dương Thành làm như nghe không hiểu, hắn ngạc nhiên nhìn Hồ Đình Diệu, hắn ngươi đầu qua, nói:

- Thật xấu hổ, mấy ngày nay bị mấy con chó điên sủa làm tai nghễnh ngãng, không có nghe rõ ràng, ngươi lập lại lần nữa?

- Con mẹ nó ngươi muốn chết thì cứ nhảy lầu đi!

Hồ Đình Diệu nghẹn một bụng tức giận đã bạo phát, hắn nhìn Diệp Dương Thành giận dữ hét:

- Cút cho ta!

- Ngươi bảo ai cút?

Thần sắc Diệp Dương Thành cứng đờ.

- Ngươi cút! Lỗ tai bị chó cắn nên nghe không thủng sao? Cút đi!

Hồ Đình Diệu giận dữ.

Diệp Dương Thành đảo đảo lỗ tai, đưa tay ngoắc ngoắc Hồ Đình Diệu, nói:

- Ngươi tới đây, ta nói cho ngươi một chuyện.

- Cái gì?

Hồ Đình Diệu đi lên vài bước, căn bản không lo lắng Diệp Dương Thành bất lợi với hắn, trong mắt hắn xem ra, Diệp Dương Thành chỉ là một đầy tớ râu ria giả trâu bò mà thôi, có thể làm gì được hắn? Kẻ sai sửa chính thức trong chuyện này mới là lão bản tập đoàn Diệp thị a.

Vì vậy hắn không cố kỵ đưa mặt tới.

Ba!

Một cái tát gọn gàng đánh lên mặt của hắn.

Đôi má sưng vù, khóe miệng đổ máu, Hồ Đình Diệu sững sốt tại chỗ!

- Đánh ta? Ngươi dám đánh ta?

Đôi má nón rát làm Hồ Đình Diệu dần tỉnh táo lại, hắn quả thật khó tin được nhìn qua Diệp Dương Thành, khàn giọng nói:

- Ngươi dám đánh ta?

- Đánh ngươi thì thế nào?

Diệp Dương Thành trợn mắt, trở tay tất thêm một cái, quát:

- Cút ra ngoài!

Ba!

Tiếng bạt tai chói tai làm cho Vương Tuệ Tuệ và Lưu Phương Hoa kinh ngạc ngây người, ngay cả Tống Thần Thần đang ngồi trong xe nghe lén cũng há hốc mồm.

Hồ Đình Diệu bị đánh? Nghe được tiếng tát vang lên và tiếng gào thét như tâm thần của Hồ Đình Diệu, nàng biết rõ Hồ Đình Diệu quả thật bị đánh, hơn nữa còn bị người ta tát rất kêu.

Trong nháy mắt Tống Thần Thần cảm thấy sống lưng lạnh giá, người dám tát Hồ Đình Diệu vài cái, ngay từ đầu nàng cho rằng là chó giữ nhà? Nàng cho rằng là đầy tớ?

Nhưng mà không chờ Tống Thần Thần khôi phục tinh thần lại, nàng nhìn thấy một tiểu nữ hài bảy tám tuổi, bộ dáng đáng yêu từ trong cửa lớn tập đoàn Diệp thị chạy tới chiếc Porsche của nàng, sau đó duỗi bàn tay nhỏ ra ý bảo nàng xuống xe.

Nhìn thấy tiểu nữ hài đáng yêu này, Tống Thần Thần cảm thấy tim đập nhanh, đương nhiên không có khả năng làm theo ý tiểu nữ hài xuống xe rồi.

Nhưng mà thời điểm nàng định khởi động xe rời đi, tiểu nữ hài lại vuột qua đầu xe tới cửa ghế lái phụ, lúc Tống Thần Thần chưa kịp phản ứng thì nghe được tiếng mở cửa xe vang lên, tiểu nữ hài nhảy vào trong ghế phụ.

- Ngươi là hài tử nhà ai? Tại sao không có lễ phép như thế?

Tống Thần Thần chán nản, nàng định kéo tai tiểu nữ hài, sắc mặt bất thiện nhìn qua tiểu nữ hài, ngữ khí quát lạnh:

- Xuống xe!

- Ngươi nghe lén tập đoàn Diệp thị!

Giọng của tiểu nữ hài vang lên giống như chim sơn ca đang hót, nhưng mà thần sắc của nàng chất phác, ánh mắt lạnh như băng, nàng không có nhìn Tống Thần Thần cái nào, chỉ nói:

- Không muốn chết thì lập tức biến mất!

Sau khi nói xong câu này, Tiểu Long Nữ mở cửa xe đi ra, sau đó trong ánh mắt kinh ngạc của Tống Thần Thần quay về cao ốc Diệp thị.

- Là quái vật gì?

Tống Thần Thần cảm thấy tim đập nhanh, bối rối không dám nghe lén gì nữa, khởi động xe chạy trốn thật nhanh.

Nhưng mà ác mộng của nàng còn chưa chấm dứt, xe vừa chạy đi chưa được vài trăm mét, nàng nhìn thấy thiếu nữ đứng giữa giao lộ, nàng nhìn thấy thiếu nữ này thần thái điềm tĩnh, dung nhan chưa nói cái gì khuynh quốc khuynh thành, nhưng mà khí chất lại làm cho nàng cảm thấy tự ti.

Nàng vội vàng phanh xe lại, nhưng không chờ nàng kịp tỉnh táo, cửa ghế lái phụ mở ra, một thiếu nữ xinh đẹp gõ gõ trần xe, mỉm cười nhìn nàng, nói:

- Trên đường trở về cẩn thận một chút!

...

- Ngươi biết ta là ai không?

Hồ Đình Diệu bị Diệp Dương Thành tát vài cái đã ổn định lại, khóe miệng có máu tươi chảy ra, hắn đỏ mắt nhìn qua Diệp Dương Thành gào lên:

- Con mẹ nó, ngươi biết hậu quả khi chọc giận ta không?

- Nếu không xem mặt mũi của gia gia ngươi, ngươi cho rằng còn có thể đứng ở đây kêu gào hay sao?

Sắc mặt Diệp Dương Thành âm trầm, tiến lên vài bước kéo cổ áo Hồ Đình Diệu, kéo hắn tới trước mặt mình, giọng lạnh lùng:

- Ngươi là đồ vô dụng phá sản!

Ba!

Lúc buông cổ áo ra, lại tát thêm một cái hung ác, Diệp Dương Thành làm bộ dáng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nói:

- Ngươi có biết ngươi đang bôi đen mặt mũi của gia gia ngươi không! Ta thật hoài nghi ngươi không phải là thân sinh của Hồ gia!

Hồ Đình Diệu bị Diệp Dương Thành tát vài cái làm lọt vào sương mù, hiện tại bị Diệp Dương Thành quát lớn thì đầu óc nở ra, hắn ngơ ngác nhìn qua ĐiệpƯơng Thành, thật lâu mới khôi phục tinh thần lại, quát:

- Ta có phải thân sinh Hồ gia hay không, liên quan gì tới ngươi?