Chấp Chưởng Thần Quyền

Chương 684. Tái nhập Địa phủ

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Thực lực của quỷ vật tốt nhất là lệ quỷ trung cao cấp, mặc dù thực lực cao thấp cũng không ảnh hưởng tới thực lực sau khi thu phục, nhưng bắt càng nhiều, sau này số lượng xông vào Địa Cầu lại càng ít.

Đứng trong bụi cỏ âm linh nào đó ở Địa phủ, Diệp Dương Thành đưa tay vuốt vuốt một cành liễu dài chừng 1m5, nghĩ đến thứ mình giấu trong không gian Cửu Tiêu, trên mặt bất giác lộ ra nụ cười.

- Máu gà máu chó, hành tây tỏi.

- Gỗ đào cành liễu, hương tro gạo nếp...... Những thứ này nếu thật sự có hiệu quả..., hơn một tháng sau nếu đại quân quỷ vật thật sự xông vào Địa Cầu, chắc chắn sẽ khiến bọn chúng hối hận kêu thấu trời xanh!

Giơ tay lên làm một đạo ẩn thân thuật, Diệp Dương Thành len lén tiềm hành.

Trong phạm vi của Địa phủ ngoại trừ đám quái vật ẩn núp trong Minh Hà, căn bản không tìm được bất kỳ tánh mạng sinh động, ngoài quỷ hồn chính là quỷ hồn.

Cấm chế của vị thần đột nhiên xuất hiện mặc dù phong tỏa khả năng các quỷ vật rời khỏi Địa phủ, nhưng cũng khiến cho Xích Mi Quỷ Đế buông lỏng cảnh giác, các quỷ vật tụ tập lại một lần nữa phân tán đến các nơi trong Địa phủ, không có khả năng tập hợp thành đoàn.

Diệp Dương Thành tiềm hành không tới hai phút, tìm được một đám sáu quỷ vật trong bụi cỏ âm linh, sáu lệ quỷ đang chặt cây tìm âm linh thảo.

- Triệu Mạnh, ngươi nói những quỷ vương kia rốt cuộc đang giở trò quỷ gì? Không phải nói muốn dẫn chúng ta đến Địa Cầu ăn người sống sao? Hơn một tháng trôi qua rồi, một chút động tĩnh cũng không có?

Một lệ quỷ trung giai vừa cầm lưỡi hái dùng năng lượng biến ảo mà thành thu hoạch âm linh thảo, vừa khốn hoặc nói với tên lệ quỷ trung giai bên cạnh:

- Không phải là bỏ qua sao?

- Có lẽ không phải.

Lệ quỷ trung giai tên là Triệu Mạnh ngẩn người, cười nói:

- Những tên đó còn gấp gáp hơn chúng ta, nói không chừng Đế Tôn đang chuẩn bị vũ khí bí mật gì đó.

- Cái này cũng không đúng.

Lại có một lệ quỷ trung giai xen mồm vào, nhỏ giọng nói:

- Nghe nói Đế Tôn bị nhốt ở thế giới bổn nguyên. Lần này khó khăn lắm mới trốn ra được, làm sao còn hấp tấp như ngày trước? Bản thân ta cảm thấy, hắn bị sợ quá hóa…

- Ngươi không muốn sống nữa sao?

Không đợi tên lệ quỷ trung giai này nói hết lời, Triệu Mạnh liền trừng mắt thấp giọng trách mắng:

- Chuyện của Đế Tôn chúng ta có thể nghị luận được sao?

- Dù sao hắn cũng không nghe được.

Tên trung giai lệ quỷ bị quát bĩu môi nói:

- Không thể nào tụ tập nhiều quỷ vương, lệ quỷ như vậy, lại đột nhiên hạ lệnh tản mát? Không có nửa điểm giải thích, đây không phải là sợ mất mật thì còn là gì?

- Được rồi được rồi, những chuyện này không phải chuyện chúng ta nên thảo luận. Chúng ta cứ đàng hoàng thu hoạch âm linh thảo đi, sao ta cứ cảm giác tâm thần không yên, giống như có chuyện gì sắp sửa phát sinh.

- Có thể xảy ra chuyện gì? Ta thấy không chỉ có Đế Tôn bị sợ mất mật, ngay cả ngươi cũng...

- Ba!

Khi sáu tên trung giai lệ quỷ đang cười đùa, bất chợt vang lên một tiếng giòn vang, dọa bọn chúng gần chết.

Bọn hắn nhất tề dừng tay, nhìn về phương hướng truyền ra thanh âm, lại thấy Diệp Dương Thành đã hiển lộ thân hình đang lôi một cành liễu dài chừng 1m5, mặt đầy hồ nghi nhìn tên trung giai lệ quỷ tên là Triệu Mạnh, sau đó lại cúi đầu nhìn cành liễu trong tay mình, tiếp theo hỏi hắn:

- Ngươi... không có cảm giác gì sao?

- Ngươi...... Ngươi là......

Cành liễu quất lên người không đến nơi đến chốn, nhưng sự xuất hiện của Diệp Dương Thành thực sự làm sáu tên trung giai lệ quỷ sợ run người.

- Ác ma kia, ác ma kia lại tới nữa rồi!

Mặc dù Diệp Dương Thành xuống Địa phủ mấy lần, nhưng ngoài lần đầu tiên, hầu như lần nào cũng tạo ra thanh thế cực lớn? Lời đồn đãi một người sống xông vào Địa phủ đánh chết đốt giết đã sớm lưu truyền khắp Địa phủ, thời điểm ban đầu quả thực khiến cho đám quỷ vật cảm thấy vô cùng bất an.

Sau đó, Diệp Dương Thành không xuống Địa phủ nữa, lòng cảnh giác của đám quỷ vật cũng chầm chậm thư giãn xuống, không nghĩ rằng Diệp Dương Thành lại tới nữa, còn giơ lên một cành liễu quật hắn?

Triệu Mạnh rùng mình một cái, đang chuẩn bị kêu năm đồng bạn của mình trốn đi, lại nghe thấy bên tai truyền đến một tiếng ngâm khẽ:

- Giam cầm thuật.

Sáu tên trung giai lệ quỷ cứ như vậy bị Diệp Dương Thành dễ dàng giam cầm.

Nhìn vẻ mặt kinh hãi của bọn hắn, Diệp Dương Thành trong tay cầm cành liễu, cũng cau mày buồn rầu nói:

- Mẹ hắn, chẳng lẽ lão già kia lừa mình?

Cành liễu quất vào đối phương không có cảm giác nào, cuối cùng vẫn là sử dụng giam cầm thuật mới có thể chế phục sáu tên trung giai lệ quỷ trước mắt này, đòn đầu tiên thất bại, hứng thú của Diệp Dương Thành cũng giảm xuống không ít.

Hắn giơ cành liễu chuyển động xung quanh sáu tên trung giai lệ quỷ, bộ dạng cau mày suy nghĩ.

Cành liễu đuổi tà ma, giống như Trương Thiên Sư đã nói, phải dệt cành liễu thành đuôi sam mới có thể sử dụng? Diệp Dương Thành ngại phiền toái không làm, chẳng lẽ vấn đề nằm ở chỗ này?

Nghĩ đến cái này, tinh thần của Diệp Dương Thành không khỏi rung lên, vội vàng lấy ra ba cành liễu dài ngắn khác nhau từ trong Cửu Tiêu không gian bện lên.

Cả quá trình ước chừng kéo dài hơn hai phút, sau đó một dây liễu dài chừng một thước từ từ thành hình dưới thao tác của Diệp Dương Thành. Nhìn cành liễu nặng hơn không ít, lúc này Diệp Dương Thành mới đưa mắt quăng về phía sáu đối tượng thí nghiệm tuyệt hảo, con ngươi không có hảo ý quét qua trên người Triệu Mạnh.

- Ba!

Cành liễu mạnh mẽ quất vào người Triệu Mạnh, Diệp Dương Thành thậm chí có thể thấy rõ, trên người Triệu Mạnh dâng lên một luồng khói xanh khó có thể phát hiện, chỉ có điều do tác dụng của Cấm cố thuật, cho dù hắn chịu thương tổn lớn hơn cũng không cách nào kêu la mà thôi.

Nhìn thấy cành liễu quả nhiên có hiệu quả, tâm ý của Diệp Dương Thành nhất thời lung lay mở ra, trong ánh mắt kinh hãi của sáu tên trung giai lệ quỷ, lại lấy ra một nắm chu sa trộn phấn vụn chồi tỏi từ trong Cửu Tiêu không gian, ném lên trên người một tên trung giai lệ quỷ.

- Xuy......

Lần này hiệu quả càng thêm kinh người, hỗn tạp phấn vụn chồi tỏi chu sa vừa rơi xuống người tên lệ quỷ này, nhất thời giống như mảnh sắt đỏ bừng rơi vào khối băng, chỉ nghe được một tiếng xuy, thân thể của tên lệ quỷ nhất thời trở nên trong suốt.

Nhìn thấy màn này, Diệp Dương Thành càng thêm vui mừng, thu chu sa về tiếp theo lại lấy ra non nửa bầu máu gà trống, nhìn tên lệ quỷ được chọn làm đối tượng thí nghiệm thứ ba, để ước chừng không biết dùng bao nhiêu máu gà trống mới đủ.

Sau một thoáng chần chờ, hắn lại lấy ra một cái thìa, đổ ra một muỗng nhỏ máu gà trống, lúc này mới nện bước đi tới trước mặt tên trung giai lệ quỷ cười nói:

- Yên tâm, ta sẽ không giết các ngươi, chờ ta thí nghiệm xong, ta sẽ mang các ngươi rời khỏi nơi này.

- Xuy.

Thìa máu gà trống được Diệp Dương Thành đổ lên trán tên lệ quỷ xui xẻo, kết quả không đến ba giây, tên lệ quỷ giống như chất lỏng hoá khí, trực tiếp hóa thành một luồng khói xanh trước mặt Diệp Dương Thành, vô ảnh vô tung biến mất.

Chương 891-1: Tiết lộ hành tung (Thượng)

Vài giây trước còn nói sẽ không giết ngươi, một giây sau liền trực tiếp hồn phi phách tán......

Cử động của Diệp Dương Thành khiến ba tên trung giai lệ quỷ còn lại sợ hãi, còn hai tên trung giai lệ quỷ trước đó thì cảm thấy may mắn, may mắn là ác ma này không thí nghiệm máu gà trống trên người bọn hắn!

Nhìn thấy máu gà trống có hiệu quả mãnh liệt như thế, Diệp Dương Thành không kìm được vui mừng nhếch miệng cười một tiếng, thu hồi máu gà trống, lại lấy ra máu chó đen.

Lần này hắn càng thêm cẩn thận, chỉ dùng thìa dính một chút, sau đó nhỏ lên trán tên trung giai lệ quỷ thứ tư.

- Xuy...

Trên trán tên trung giai lệ quỷ dâng lên một trận khói xanh, từ từ trở nên uể oải không phấn chấn, giống như người sống dùng ma túy quá độ, ốm yếu khiến cho Diệp Dương Thành cười to không ngừng.

Bốn trung giai lệ quỷ thí nghiệm bốn loại đồ, kết quả chứng minh bốn loại đồ này quả nhiên có công dụng!

Nếu thế này, chính là người bình thường cũng có thể cùng nhau đối phó lệ quỷ rồi? Nghĩ đến chuyện này, Diệp Dương Thành đầu tiên là sửng sốt, tiếp theo thấy buồn cười...

Đối diện với mấy tên lệ quỷ, ác quỷ hung ác, người bình thường có thể đứng vững đã coi như không tệ, còn trông cậy bọn họ hỗ trợ trừ quỷ?

Lắc đầu loại bỏ ý nghĩ điên cuồng này, hắn thu hồi máu chó đen, lại lấy ra nước hành tây.

Trong những thứ này, chỉ sợ nước hành tây là có sản lượng cao nhất.

Cho nên, Diệp Dương Thành sử dụng cũng không cố kỵ nhiều, trực tiếp múc một bát to đổ lên người tên trung cấp lệ quỷ thứ năm.

- Phốc xuy...

Bên ngoài thân thể tên trung giai lệ quỷ bị giội nước hành tây dâng lên một trận sương khói, giống như da người sống bị bỏng nước nóng, mặc dù bộ dạng thê thảm, nhưng cũng không nguy hiểm trí mạng.

Quá trình chế tạo nước hành tây đơn giản nhất, sản lượng cũng cao nhất, hơn nữa giá thành vô cùng rẻ, một giỏ hành tây là có thể chế tạo ra vài thùng nước hành tây rồi.

- Hàng rẻ tiền đúng là không phải hàng tốt...

Diệp Dương Thành bĩu môi lẩm bẩm một câu.

Sáu lệ quỷ trung giai bất hạnh chết đi trong thí nghiệm máu gà, đợi tới lúc Diệp Dương Thành thí nghiệm dùng nước tiểu đồng tử, năm lệ quỷ trước mặt biến thành bộ dáng ốm yếu, có thể nghĩ thí nghiệm của Diệp Dương Thành tạo thành tổn thương bao nhiêu với bọn chúng.

Nhìn qua những lệ quỷ trung giai bị cấm cố thuật giam cầm không cách nào nhúc nhích, Diệp Dương Thành rốt cuộc phải bỏ qua ý niệm tiếp tục thí nghiệm trên người của chúng, giơ tay đánh ra năm đạo trấn linh thuật, trực tiếp trấn áp đám lệ quỷ này vào trong Cửu Tiêu Thần Cách.

Những lệ quỷ này bị trấn áp, Diệp Dương Thành có thể thu chúng làm linh bộc, thần sứ, cũng chính là mục đích của yếu của Diệp Dương Thành khi tiến vào âm tào địa phủ lần này.

Hoàn thành trấn áp năm lệ quỷ, Diệp Dương Thành ngẩng đầu nhìn qua phương hướng, lại thi triển khả năng tàng hình tiềm hành về phía trước.

Hắn không biết, sau khi hắn rời khỏi không lâu, trong bụi cỏ âm linh phía sau có hơn ba mươi lệ quỷ trung giai do lệ quỷ cao giai suất lĩnh đi tới nơi hắn thí nghiệm.

- Kỳ quái, sáu đồ hỗn trướng Triệu Mạnh kia đâu?

Đầu lĩnh lệ quỷ cao giai nhíu mày, ánh mắt đảo qua đám bụi cỏ âm linh, rất nhanh phát hiện không đúng.

- Ồ!

Phát hiện trên mặt đất, trong không khí có rất nhiều dấu vết gay mũi của cà rốt, nước tiểu đồng tử tanh hôi... Những hương vị thối này làm cho lệ quỷ cao giai mấy trăm năm này biến sắc...

- Đây... Đây là...

Quỷ vật có nhiều khắc tinh, nhưng mà rất nhiều tài liệu không có trải qua gia công đặc thù thì không có hiệu quả xua tan quỷ vật, cho nên trong truyền thuyết nhân gian có nhiều đồ vật xua quỷ, trên thực tế đúng là có hiệu quả, nhưng mà thực tế thu thập, sử dụng không đạt tới hiệu quả lý tưởng mà thôi.

Bởi vì rất nhiều thủ đoạn xua quỷ trong dân gian bị nhiều người xì mũi coi thường, căn bản không tin.

Nhưng mà lai lịch lệ quỷ cao giai này không đơn giản, bởi vì hắn khi còn sống là thuật sĩ giang hồ chuyên trừ quỷ, hắn biết một ít phương pháp sử dụng.

Huống hồ âm tào địa phủ thực vật chỉ có âm linh thảo, cho dù có thêm huyết hồn hoa cũng chỉ là hai chủng, cà rốt? Nước tiểu đồng tử? Máu gà máu chó?

Một điềm xấu mãnh liệt tràn ngập linh thể của lệ quỷ cao giai này, hắn ngây ngốc nửa phút mới quay đầu lại quát:

- Lập tức thông tri Quỷ Vương, có đạo sĩ dương gian xông tới!

Sử dụng cà rốt, tỏi, nước tiểu đồng tử các loại... Trừ những đạo sĩ kia ra còn có khả năng khác sao? Tên lệ quỷ cao giai kia không dám khinh thường.

Bởi vì lúc hắn còn sống, hắn nhìn tấy cao thủ trong đạo sĩ đúng là có thể mượn các loại bảo vật trời sinh chém giết lệ quỷ, đây cũng không phải đồn đãi vô căn cứ.

Tuy nước cà rốt tổn thương hắn không lớn, nhưng mà máu gà làm hắn lạnh mình... Không được, phải giết chết đạo sĩ kia, quả quyết không để hắn còn sống rời khỏi địa phủ.

Trong lòng sát cơ nổi lên, nhưng mà lệ quỷ cao giai căn bản cũng biết thực lực của mình không thể là đối thủ của đạo sĩ kia, cho nên lựa chọn duy nhất là rải tin tức này ra ngoài cho các Quỷ Vương cao cao tại thượng ra tay chém giết đạo sĩ kia.

Hơn ba mươi lệ quỷ nhanh chóng tản ra, không bao lâu tin tức đã truyền bá ra ngoài, đạo sĩ không vào âm tào địa phủ, nghe đồn này càng làm cho nhiều quỷ hồn hoảng hốt.

Mà Diệp Dương Thành hiện tại giống như chưa biết, hắn đang tìm kiếm con mồi các nơi, trước dùng cấm cố thuật khống chế, sau đó thí nghiệm các đồ vật trừ quỷ mà mình mang theo, sau khi thí nghiệm chấm dứt thì giam cầm lệ quỷ còn sống vào Cửu Tiêu Thần Cách.

Bất tri bất giác đã ba giờ trôi qua, hắn mang theo hơn trăm đồ vật đã thí nghiệm xong, Cửu Tiêu Thần Cách cũng trấn áp hơn trăm quỷ vật.

- Đại đa số đồ vật vẫn có hiệu quả, nhưng mà hiệu quả rõ ràng nhất chính là máu gà, máu ưng, máu sói... Mà phấn gián, phấn bò cạp, cây dong diệp... Không có nửa điểm hiệu quả...

Đứng trong bụi cỏ âm linh rậm rạp, Diệp Dương Thành sửa sang kết quả mấy tiếng qua.

- Máu gà trống cần thu thập thỏa đáng, hoàn toàn có thể thực hiện thu thập đại quy mô, nhưng mà quá trình này phải cẩn thận... Dựa theo tư duy quán tính, nếu tin tức đại quân quỷ vật công kích lộ ra ngoài, chỉ sợ trong một đêm gà trống trên địa cầu sẽ bị tiêu diệt không còn, nhưng lại không đạt được yêu cầu lấy máu gà trống trừ quỷ.

- Mấy tháng này phải thu thập rất nhiều máu gà trống chính là công việc ưu tiên hàng đầu, cho nên ta cần nhiều nhân thủ, âm tào địa phủ không thiếu nhất là quỷ hồn, cho nên những điều kiện cơ bản đã được thỏa mãn.

- Trừ máu gà trống ra, hiệu quả máu ưng tuy mạnh hơn máu gà trống, nhưng mà không thích hợp thu thập số lượng lớn, cho nên chỉ có thể cường hóa nó, để nó trực tiếp tham gia chém giết.

- Máu sói càng khó khăn, cho nên máu gà trống là lựa chọn đầu tiên.

Chương 891-2: Tiết lộ hành tung (Hạ)

- Trừ chuyện này ra, hiệu quả không kém chính là cành liễu, nhưng hạn chế quá lớn, không cách nào thực hiện một lần duy nhất, cho nên cành liễu biến thành roi, chỉ có thể dùng phòng ngự mà thôi, tỏi và chu sa hiệu quả hỗn hợp không tệ, sản lượng chu sa cũng không thấp, có thể nhét vào phạm vi sử dụng... Nhưng mà chỉ làm lệ quỷ bình thường thống khổ như đầu nóng, chỉ làm giảm sức chiến đấu của quỷ vật xuống.

Trong đầu suy nghĩ thật nhanh, Diệp Dương Thành đã quyết định đại khái, hắn tươi cười, lẩm bẩm:

- Thí nghiệm đã chấm dứt, bước tiếp theo chính là bắt bớ nhiều lệ quỷ về thế giới bổn nguyên, mau chóng tăng số lượng thần sứ lên.

Ý niệm tới đây, Diệp Dương Thành không chần chờ nữa, lập tức tiến vào trạng thái tàng hình tiến về nơi không biết.

Nhưng mà Diệp Dương Thành rất nhanh phát hiện không đúng...

- Ồ, những lệ quỷ thu hoạch cỏ âm linh đi đâu?

Đi được sáu phút, Diệp Dương Thành đi đạo quanh những bụi cỏ âm linh tươi tốt, dựa theo kinh nghiệm lúc trước, những nơi này phải có lệ quỷ mới đúng.

Nhưng bây giờ hắn không nhìn thấy lệ quỷ nào cả, hắn đi dạo vài bụi cỏ âm linh cũng không phát hiện lệ quỷ nào.

- Chẳng lẽ phát hiện ra ta?

Đối mặt tình huống yên lặng như thế, Diệp Dương Thành âm thầm lẩm bẩm:

- Đồ vật ta sau khi thí nghiệm vẫn còn lưu lại, chỉ cần một lệ quỷ phát hiện những thứ này sau đó rải tin tức ra, lập tức sẽ có quỷ hồn khác biết được, nói cũng phải!

Diệp Dương Thành tiến vào âm tào địa phủ bốn giờ, thân phận đã lộ ra án sáng, hiện tại đám lệ quỷ quy mô nhỏ đã biến mất là do phát hiện ra hắn.

- Nhưng mà... Dù có phòng bị thì thế nào?

Nghĩ tới khả năng mình bị lộ, Diệp Dương Thành cười cười, hắn loáng thoáng phỏng đoán được, có lẽ hắn ra tay với đội ngũ quy mô nhỏ cho nên những ác quỷ kia cho rằng hắn thực lực không đủ, chỉ có thể lựa chọn đội ngũ nhỏ.

Cho nên bọn chúng cho rằng chỉ cần ôm thành một đoàn, Diệp Dương Thành không có khả năng làm bọn chúng thế nào, thậm chí bọn chúng có thể đổi vai nhân vật từ con mồi biến thành thợ săn.

Tình huống thật sự thế nào?

Diệp Dương Thành ra tay với đội ngũ nhỏ, chủ yếu là vì thí nghiệm xem đồ vật mình mang theo có hiệu quả hay không, số lượng lệ quỷ ít vừa vặn thỏa mãn yêu cầu của hắn.

Nhưng bây giờ thí nghiệm chấm dứt, Diệp Dương Thành bước tiếp theo chính là bắt nhiều quỷ hồn.

Nếu như đám quỷ hồn này rải rác các nơi, hắn phải tiêu hao nhiều thời gian và tinh lực đi bắt đấy, chúng tụ tập lại giúp Diệp Dương Thành giảm đi nhiều phiền toái.

Về phần ôm thành một đoàn, quỷ nhiều như thế, có tạo thành tổn thương cho Diệp Dương Thành hay không còn khó nói, nếu ngay cả một đám lệ quỷ trung giai, cao giai có thể uy hiếp Diệp Dương Thành, hắn còn dám một mình xông vào âm tào địa phủ sao?

Có thể làm cho hắn cố kỵ ít nhất cần hai ngàn Quỷ Vương sơ giai, hoặc là ba trăm Quỷ Vương đỉnh phong hoặc là Quỷ Đế tạo thành đoàn đội.

Cho nên những quỷ vật này tụ tập với nhau, đối với Diệp Dương Thành mà nói cũng không phải chuyện xấu, mà là một chuyện tốt, chuyện tốt to lớn.

- Có đôi khi lộ ra ngoài ánh sáng cũng không phải chuyện xấu.

Trên mặt tươi cười giả tạo, Diệp Dương Thành nỉ non vài câu, sau đó hắn nhận thức chuẩn một hướng sau đó bay đi thật nhanh.

Hắn nhớ rõ mình đi trên con đường này có một nơi tụ tập quỷ vật quy mô không nhỏ, trước đó hắn ẩn nấp hành tung trong bóng tối nên không có đánh rắn động cơ.

Lúc này đã lộ ra ngoài ánh sáng, hắn làm gì ngu ngốc ẩn nấp thân hình cơ chứ?

Mượn căn cứ quỷ vật này làm con mồi đầu tiên đi, nếu không quấy âm tào địa phủ thành long trời lỡ đất, Diệp Dương Thành cũng xấu hổ khi quay về địa cầu.

- Ta nói Xích Mi Quỷ Đế có thể ở đây chiêu binh mãi mã, mài đao soàn soạt chuẩn bị tiến quân địa cầu? Không cho phép Diệp Dương Thành ta ở đây giày vò sao? Cho dù tổn thất không quá lớn, nhưng cũng phải làm tâm thần của ngươi không tập trung.

- Tốt nhất là không nhịn được nhảy ra động thủ mới tốt! Ta thừa dịp này làm thịt cả ngươi, một lần vất vả nhàn nhã cả đời!

Trên đường đi tới căn cứ quỷ vật kia, Diệp Dương Thành hung ác nghĩ những chuyện này, trên mặt tươi cười như tắm trong gió xuân.

Cách địa điểm không xa, hắn nhìn thấy đám quỷ vật còn chưa biết cái gì cả, căn bản chưa biết hung thần đã tập trung vào bọn chúng!

- Bổn vương có năm trăm lệ quỷ cao giai dưới trướng, trung giai và sơ giai nhiều vô số kể, đạo sĩ kia chỉ dám ra tay với đội ngũ nhỏ, đã nói rõ hắn không phải bằng khả năng bản thân xé rách hàng rào không gian xâm nhập vào âm tào địa phủ, mà là bị vòng xoáy không gian ép đi vào.

Với tư cách vương giả cao nhất ở nơi này, Bách Diễn Quỷ Vương lẳng lặng ngồi lên bảo tọa do cỏ âm linh xây thành, hắn nghiêng người ủ rũ nói:

- Nghĩ tới hắn mang theo vật phẩm chí dương cũng không nhiều, cho nên không cần phải giấu đầu giấu đuôi như thế chứ?

- Bỏ đi, chỉ cần hắn không chọc tới ta, ta cũng lười quản. Âm tào địa phủ quỷ vật hoành hành, đạo sĩ dương gian tới có thể làm ra sóng to gió lớn thế nào? Quả thật là chuyện bé xé ra to.

Nghĩ tới đây, Bách Diễn Quỷ Vương cũng không nghĩ chuyện này nữa, hắn hóa thành sương mù dày đặc, biến mất trong hang ổ của hắn.

Bách Diễn Quỷ Vương cao cao tại thương, hắn không đi quản đạo sĩ đi tới âm tào địa phủ, dưới tay của hắn có năm trăm lệ quỷ cao giai tự nhiên tâm thần đại định, nhao nhao tươi cười rời đi, phân tán đi làm việc của mình.

Khắp bụi cỏ âm linh gió lạnh gào thét, nhưng mà đây là cảnh tượng cực kỳ bình thường.

Ai cũng không biết đạo sĩ dương gian mà Quỷ Vương của chúng không xem là uy hiếp, lúc này đang tàng hình hiện ra trên đỉnh đầu của chúng, nhìn chúng không hảo ý.

- Hơn năm trăm lệ quỷ cao giai, hơn tám vạn lệ quỷ trung giai, hơn năm vạn lệ quỷ sơ giai... Cấm cố thuật tối đa một lần thi triển ba mươi đạo, trấn linh thuật chỉ có thể cấm cố một, muốn bắt hết đám lệ quỷ này quá khó khăn.

- Nhưng nếu như làm cho chúng trọng thương, thừa dịp hỗn loạn có thể bí mật bắt một ít?

Diệp Dương Thành tàng hình nhìn qua đám quỷ vật đang ở trong cỏ âm linh, hắn suy nghĩ thật nhiều.

Trầm ngâm một phút, hắn cũng có kế hoạch hành động.

- Nhanh bắt đám quỷ vật ở đây cho thật nhiều.

Hắn tươi cười vui vẻ, nâng tay phải lên, một vòi phun nước cao áp hiện ra trong tay của hắn, vòi phun hắn cầm trong tay, ống nước nằm ở ngực của hắn, bộ dáng này làm cho người ta cảm thấy kỳ lạ.

Đây chính là lễ vật mà Diệp Dương Thành chuẩn bị cho đám quỷ vật, kỳ thật dùng súng bắn nước cao áp bắn nước cà rốt còn không bằng vung vẫy chúng ra, nhưng Diệp Dương Thành hứng thú cầm súng bắn nước bắn ra.

Nước cà rốt không ngừng thông qua vòi súng bắn lên không trung, sau đó hóa thành bọt nước bay xuống.

- Ah ah ah ah....

Đám ác quỷ trong cỏ âm linh không có cơ hội phản ứng, chúng bị nước cả rốt bắn xối xả vào người, không ngừng kêu thảm thiết.