Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hi sinh một đám tay sai đổi lấy cơ hội đánh giết cường giả bán thần, mua bán này với bọn chúng mà nói là có lợi nhất, hoàn toàn là đáng giá đánh đổi.
Nhưng mà theo thời gian qua đi, đám Quỷ Vương tìm tòi mỗi tấc thổ địa mà không có gì, sắc mặt Xích Mi Quỷ Đế biến hóa.
- Không có? Làm sao có thể không có gì?
Nghe được Quỷ Vương báo cáo, Xích Mi Quỷ Đế nhíu mày, nỉ non:
- Diệp Dương Thành bị đánh hài cốt không còn thì còn có thể hiểu được, nhưng đó là thần cách trung giai a! Làm sao có thể bị tổn hại trong vụ nổ vừa rồi được?
- Đã không tìm thấy thần cách, như vậy chỉ có hai khả năng...
- Hoặc là Diệp Dương Thành không có mang theo thần cách, khả năng còn lại là...
Nghĩ tới đây, Xích Mi Quỷ Đế tâm tình vốn thoải mái biến thành âm trầm, nếu như Diệp Dương Thành thật sự không chết mà trốn đi, hắn tổn thất lớn như vậy biết tìm ai mà đòi bồi thường.
Vừa vặn vào thời điểm này, Quỷ Vương trung giai không hợp thời xuất hiện, trầm thấp báo cáo nói:
- Đế tôn đã công tác thống kê đã có...
- Bao nhiêu?
Xích Mi Quỷ Đế tâm phiền khí nóng, phiền muộn nói.
- Trải qua chiến dịch này, âm tào địa phủ của ta tổn thất hơn bảy vạn lệ quỷ sơ giai, lệ quỷ trung giai tổn thất hơn mười lăm vạn, lệ quỷ cao giai... Tổn thất hơn bảy mươi vạn. Hơn nữa, còn có ít nhất tám mươi vạn lệ quỷ cao giai trọng thương nặng hoặc nhẹ, hơn phân nửa đã giảm xuống còn lệ quỷ trung giai...
Quỷ Vương trung giai lúng ta lúng túng báo cáo, hắn đã chuẩn bị sẽ bị mắng chửi.
Nghe được hắn nói thế, Xích Mi Quỷ Đế oán hận hỏi:
- Vì sao tổn thất nhiều như vậy? Diệp Dương Thành làm sao có thể trong thời gian ngắn...
- Đế tôn, là vụ nổ lớn vừa rồi...
Quỷ Vương trung giai nhỏ giọng nhắc nhở:
- Tổn thất, lệ quỷ cao giai... Có ít nhất một trăm hai mươi vạn tên trong vụ nổ vừa rồi bị trọng thương hoặc chết...
&"...&"
Sắc mặt Xích Mi Quỷ Đế biến đen, tổn thất thảm trọng như thế, nếu Diệp Dương Thành chết đi còn dễ nói, tổn thất thì tổn thất, địa phủ không thiếu quỷ hồn. Nhưng nếu như Diệp Dương Thành không chết thì sao?
Nghĩ đi nghĩ lại, tâm tình Xích Mi Quỷ Đế càng ngày càng không xong, mà tên Quỷ Vương trung giai lại nhỏ giọng nhắc nhở:
- Mặt khác, trải qua chiến dịch lần này, bên ta còn tổn thất ba mươi sáu Quỷ Vương đỉnh phong, ba Quỷ Vương cao giai, mười một Quỷ Vương trung giai, sáu mươi bốn Quỷ Vương sơ giai, mà... Còn có tất cả Huyết Hồn Hoa hai bên bờ sông minh hà...
- Cút!!!!!
Xen lẫn lửa giận trùng thiên, Xích Mi Quỷ Đế gào thét vang vọng cả âm tào địa phủ! Lúc trước bởi vì đánh chết Diệp Dương Thành mang theo vui sướng đã biến mất vô tung vô ảnh.
Hiện tại quả thật là trộm gà không được còn mất nắm gạo, bồi phu nhân lại gãy binh! Xích Mi Quỷ Đế làm thế nào mà nghĩ tới, đường đường một cường giả bán thần lại có thể hạ lưu vô sỉ như thế...
Máu gà, máu ưng, máu chó, tỏi, chu sa... Hắn là cường giả bán thần ah! Hắn vì sao có thể dùng các đồ vật vô sỉ, hèn hạ, hạ lưu như thế? Hắn nghĩ mãi mà không rõ, thực nghĩ mãi mà không rõ.
Cho nên càng nghĩ càng bực bội, càng nghĩ càng tức giận, cả âm tào địa phủ bất cứ nơi hẻo lánh nào đều có thể nghe được tiếng gào thét vô cùng bá đạo của hắn.
Mà đầu sỏ gây nên tức giận của hắn, Diệp Dương Thành hiện tại bình yên vô sự quay về địa cầu, xuất hiện trong hậu hoa viên Phù Không Thần Điện.
- Hai mươi hai vạn lệ quỷ, hoàn toàn có thể trang bị một chi quân đoàn Quỷ Vương sơ giai, đến lúc đó nghênh chiến quỷ vật của âm tào địa phủ cũng là chủ lực.
Ngồi trên ghế đá hậu hoa viên, Diệp Dương Thành xoa cằm suy nghĩ.
Lần đi âm tào địa phủ này hắn làm rất nhiều chuyện, nhưng không thể nghi ngờ thu hoạch lớn nhất có ba chuyện, chuyện đầu tiên là bắt được rất nhiều lệ quỷ, tổ kiến đại quân thần sứ cho hắn, thứ hai là vơ vét rất nhiều Huyết Hồn Hoa, đến lúc đó một khi thu thập hoàn tất, có thể ban thưởng Huyết Hồn Hoa cho đám thủ hạ tăng thực lực lên,, chuyện thứ ba làm cho Diệp Dương Thành cảm thấy thỏa mãn nhất, chính là xông vào đại bản doanh Xích Mi Quỷ Đế chém giết một trận, mặc dù không biết cuối cùng làm cho Xích Mi Quỷ Đế tổn thất bao nhiêu, nhưng nghĩ tới chắc chắn sẽ không ít.
Kể từ đó lực lượng của đối phương giảm xuống thật nhiều, thực lực đối phương bị trọng thương, cao thủ tổn thất nhiều, Diệp Dương Thành càng nắm chắc trong chiến tranh sau đó.
- Trước cường hóa đại quân sinh vật biển, tránh cho quỷ vật trong âm tào địa phủ dùng biển cả làm cửa vào đất liền, tránh bị đột kích bất ngờ. Nhưng mà hiện tại không biết thần điện phát triển thế nào rồi?
Hắn đi âm tào địa phủ nên mất thời gian cả ngày, Phù Không Thần Điện trong ngày hôm nay không được chú ý tới, Diệp Dương Thành nhất định phải dọn tinh lực chú ý tình huống của Phù Không Thần Điện.
Dù sao đây là căn cứ hậu cần của hắn, nếu không có đủ nguyện lực, hắn không thể làm được chuyện gì, chỉ có thể nắm chặt dây lưng quần miễn cưỡng sống qua ngày, làm gì dám bàn tới chuyện cường hóa đại quân sinh vật biển, thu nạp thêm thủ hạ.
Cho nên Phù Không Thần Điện mới là trọng yếu nhất, là chỗ dựa của Diệp Dương Thành.
Nghĩ tới đây, hắn lại tiến vào Phù Không Thần Điện, ngồi vào bảo tọa và triệu hoán Càn Khôn Tu Di Kính, sau đó điều động hệ thống, hiển thị số liệu điều tra của thần điện.
Hoa Hạ Thần Điện chính là tôn giáo thánh địa: nằm ở vùng duyên hải Hoa Hạ Thần Quốc.
Lục cấp thần miếu: tạm thời chưa có ngũ cấp thần miếu: tạm thời chưa có tứ cấp thần miếu: tạm thời chưa có tam cấp thần miếu: tạm thời chưa có nhị cấp thần miếu: tạm thời chưa có nhất cấp thần miếu: 399 tòa chung cực thần thuật: chung cực tinh lọc thuật, chung cực tài quyết thuật, chung cực phán xét thuật, chung cực lôi đình thuật, chung cực thông linh thuật, chung cực trị liệu thuật, chung cực điều khiển thuật. Đã kích hoạt, có thể học tập và sử dụng.
Cửu cấp thần thuật: tạm không kích hoạt ( không thể kích hoạt, điều kiện kích hoạt là có một tòa lục cấp thần miếu)
Bát cấp thần thuật: tạm không kích hoạt ( không thể kích hoạt, điều kiện kích hoạt là một tòa ngũ cấp thần miếu)
Thất cấp thần thuật: tạm không kích hoạt ( không thể kích hoạt, điều kiện kích hoạt là một tòa tứ cấp thần miếu)
Lục cấp thần thuật: tạm không kích hoạt ( không thể kích hoạt, điều kiện kích hoạt là một tòa tam cấp thần miếu)
Ngũ cấp thần thuật: tạm không kích hoạt ( không thể kích hoạt, điều kiện kích hoạt là có một tòa nhị cấp thần miếu)
Tứ cấp thần thuật: tứ cấp trị liệu thuật, tứ cấp thông linh thuật, tứ cấp điều khiển thuật, tứ cấp tài quyết thuật. Đã kích hoạt, có thể học tập và sử dụng.
Tam cấp thần thuật: tam cấp trị liệu thuật, tam cấp thông linh thuật, tam cấp điều khiển thuật. Đã kích hoạt, có thể học tập và sử dụng.
Nhị cấp thần thuật: nhị cấp trị liệu thuật, nhị cấp thông linh thuật. Đã kích hoạt, có thể học tập và sử dụng.
Nhất cấp thần thuật: nhất cấp trị liệu thuật. Đã kích hoạt, có thể học tập và sử dụng.
Chương 898-1: Thần Tiêu giáo hoàng (Thượng)Thần Tiêu Giáo hoàng: tạm thời chưa có Thanh Tiêu trưởng lão: tạm thời chưa có Bích Tiêu trưởng lão: tạm thời chưa có Đan Tiêu trưởng lão: tạm thời chưa có Cảnh Tiêu trưởng lão: tạm thời chưa có Ngọc Tiêu trưởng lão: tạm thời chưa có Lang Tiêu chủ trì: 339 tên tử tiêu tu sĩ: 1867 tên thái tiêu đệ tử: 638849622 điểm nguyện lực, tích súc trong thành địa: 1766558002
- Hiệu suất rất nhanh!
Nhìn thấy số liệu này, Diệp Dương Thành cười to.
Số tín đồ vượt qua sáu trăm triệu, đạt tới sáu trăm triệu ba trăm tán mươi ngàn người, có thể nói đã chiếm cứ một phần mười nhân loại, tin tưởng theo thời gian qua đi, tỉ lệ này sẽ mở rộng ra, sẽ biến thành căn cứ hậu phương của Diệp Dương Thành.
Hơn nữa số lượng thái tiêu đệ tử đã hơn một ngàn tám trăm tên, cũng có ý nghĩa...
- Trong vòng một ngày xây xong một ngàn tám trăm sáu mươi bảy tòa thần cấp một miếu, cộng thêm lúc trước có ba trăm chín mươi chín tòa, không sai biệt lắm có thể bao trùm Tích Giang, Giang Tô, Thượng Hải hai tỉnh một thành phố, nhân khẩu vượt qua một trăm triệu.
Diệp Dương Thành ánh mắt sáng lên.
Bình tĩnh cảm xúc, hắn thuận tay ấn mở danh sách chủ trì, sau khi xem xét thì hắn cả kinh ngảy dựng lên, thần sắc trên mặt vừa mừng vừa sợ.
Danh sách chủ trì thường ngày, xếp hạng phía trước nhất tất nhiên là Uông Minh Tuyền cùng Chương Tiến Dược hai người này, dù sao cũng là người đầu nhập sớm nhất, có ưu thế từ sớm cho nên khó có người nào dao động được.
Vốn dựa theo ý định trong lòng Diệp Dương Thành chỉ chuẩn bị bồi dưỡng hai người này, mau chóng từ hai người này lựa ra người thích hợp nhất trực tiếp đề bạt làm Thần Tiêu giáo hoàng.
Dù sao Cửu Tiêu Thần Điện đã thành lập, thần miếu cũng đã sớm mở ra, dù sao tông giáo cũng phải có một người đứng ra làm chủ a? Cũng không thể để Diệp Dương Thành tự mình đứng ra làm việc, phải biết rằng tu kiến thần miếu cần rất nhiều linh lực, nhưng nếu như giao cho các tín đồ trùng kiến thì có thể giảm đi rất nhiều linh lực cho Diệp Dương Thành.
Nhưng mà thần miếu sau khi tu kiến lại có công năng thu thập nguyện lực, cần có một Thanh Tiêu trưởng lão là tín đồ thành kính cầu xin, lấy liên lạc với Phù Không Thần Điện.
Nói cho đúng hơn, Cửu Tiêu Thần Điện căn cơ là có, nhưng tín đồ cao tầng thì một nghèo hai trắng, đừng nói là Thần Tiêu giáo hoàng, cho dù là Đan Tiêu trưởng lão cũng không có.
Thì ra Diệp Dương Thành còn đang suy nghĩ, có nên chọn ra vài thiên tài đào tạo một phen, không nghĩ tới sau khi xem danh sách thì hắn lại vừa mừng vừa sợ.
Bởi vì Chương Tiến Dược, Uông Minh Tuyền đã lui xuống vị trí thứ hai, thứ ba, mà vị trí thứ nhất chính là một cái tên lạ lẫm.
Nhìn thấy cái tên lạ lẫm, Diệp Dương Thành thở sâu, thuận tay điểm vào tư liệu của người này: Trương Hiểu Phi, nam, hai mươi sáu tuổi, trước mắt cống hiến nguyện lực mỗi ngày bảy mươi chín điểm, thân cao một mét bảy chín, thể trọng sáu mươi bốn cân, nguyên quán Hoa Hạ Thần Quốc Tích Giang thành phố Cù Hằng trấn Hồ Trần, trong nhà có mẹ già khỏe mạnh, có ba chị em, dưới có hai con cháu.
Trước mắt chủ trì thần miếu cấp một của trấn Hồ Trần thành phố Cù Hằng, đã nắm giữ toàn bộ thần thuật cấp một, toàn bộ thần thuật cấp hai, hai chủng thần thuật cấp ba là tam cấp trị liệu thuật, tam cấp điều khiển thuật.
- Người khởi đầu chậm đã bắt đầu phát lực rồi, những kẻ tới sau hiện tại đã có biểu hiện rõ ràng.
Nhìn qua tư liệu của Trương Hiểu Phi, Diệp Dương Thành âm thầm trầm ngâm:
- Đa số các Lang Tiêu chủ trì mỗi ngày chỉ cống hiến hai ba mươi điểm nguyện lực, hắn lại đạt tới bảy mươi chín điểm...
Một người tại Hoa Hạ trong thần điện trầm ngâm thật lâu, Diệp Dương Thành thở dài một hơi, ngẩng đầu lên nói ra:
- Dong Dong, ngươi lập tức đi thành phố Cù Hằng trấn Hồ Trần thần miếu cấp một, ngươi đi điều tra Lang Tiêu chủ trì Trương Hiểu Phi thật kỹ càng sau đó báo cáo lại cho ta biết.
- Vâng, chủ nhân.
Triệu Dong Dong khoanh chân ngồi dưới đài cao lập tức đi bước dài, đi tới trước Diệp Dương Thành hạ thấp người hành lễ sau đó quay người rời đi.
Sau khi Triệu Dong Dong rời khỏi, Diệp Dương Thành cũng không có dừng xem xét danh sách, hắn lại tra xét tiếp, ngay cả tư liệu của Chương Tiến Dược cùng Uông Minh Tuyền cũng không buông tha.
Có thể nghĩ, hiện tại Diệp Dương đã cầu hiền như khát nước...
Sau khi qua nửa canh giờ, Triệu Dong Dong rốt cục trở lại Hoa Hạ Thần Điện, trên mặt mang theo vẻ giận dữ, tiến vào đại điện báo cáo Diệp Dương Thành:
- Chủ nhân, hắn quả thực khinh người quá đáng!
- À?
Diệp Dương Thành đang ngồi trên bảo tọa suy tư bị Triệu Dong Dong nói câu đầu tiên khi đi vào làm giật mình, bình tĩnh cảm xúc sau đó cười hỏi:
- Xảy ra chuyện gì mà tức giận như vậy?
Nhưng trong lòng thì thầm nghĩ, chẳng lẽ là Trương Hiểu Phi tuy nguyện lực dồi dào, trên thực tế là hỗn trướng tội ác tày trời? Phải biết rằng, Cửu Tiêu Thần Điện mở rộng với thế nhân, cũng mặc kệ ngươi là cùng hung cực ác hay là lưu manh, chỉ cần ngươi tin vào Ngự Long thần tôn, như vậy có thể trở thành tín đồ Cửu Tiêu Thần Điện.
Tuy Cửu Tiêu Thần Điện hôm nay thế đại, nhưng Diệp Dương Thành không cho phép nhân viên Cửu Tiêu Thần Điện làm xằng làm bậy, cho nên hắn cường hóa kim điêu cho tới các thần điện cũng có ý dò xét.
Ý niệm này hiện ra trong đầu của hắn đã bị Diệp Dương Thành trực tiếp đè xuống, bởi vì nếu như Trương Hiểu Phi thật sự làm xằng làm bậy tới bây giờ, sợ là kim điêu trong thần miếu đã sớm thông báo cho hắn rồi.
Quả nhiên nghe được Diệp Dương Thành hỏi thăm thì Triệu Dong Dong tức giận nói ra:
- Cũng không phải Trương Hiểu Phi kia khinh người quá đáng, mà là biểu ca của hắn...
Theo Triệu Dong Dong tự thuật, Diệp Dương Thành nhanh chóng hiểu rõ chân tướng.
Thì ra Trương Hiểu Phi xác thực đúng là tín đồ của Cửu Tiêu Thần Điện, điểm này từ nguyện lực hắn tỏa ra mỗi ngày là có thể nhìn rõ ràng.
Hắn thờ phụng Cửu Tiêu Thần Điện là vào lúc mẹ của hắn bị bệnh nặng, lúc ấy nghe đồn trấn Bảo Kình có thần tích hàng lâm, với tư cách một người vô thần, đối mặt với mẹ bệnh nặng nên cuống tay cuống chân, hắn ôm tâm tình thử thời vận tới trấn Bảo Kình, vừa vặn gia nhập vào lớp thần tích cuối cùng.
Kết quả mẹ của hắn đang bệnh nặng có thể đứng lên đi lại, cảnh này làm cho Trương Hiểu Phi cả kinh, ngày hôm sau hắn từ một người vô thần đã biến thành tín đồ thành kính.
Sau khi trở về nhà hắn lập tức tải các hình ảnh trên mạng cầu nguyện, thành kính hơn ai hết.
Bởi vậy có thể xác định hắn là hiếu tử, hơn nữa còn vô cùng hiếu thuận.
Nhưng mà từ lúc nguyện lực của hắn vượt qua mười điểm, bị thần sứ dưới trướng Diệp Dương Thành tiếp đi tu hành thần thuật, tin tức này một khi truyền ra lập tức làm cho người Trương gia chấn động.
Lúc ấy mẹ của Trương Hiểu Phi bệnh nặng tại giường, thân thích Trương gia cũng giúp đỡ không ít, xuất tiền xuất lực cũng làm không ít, mắt thấy Trương Hiểu Phi có tiền đồ, thân thích tìm tới cửa là đương nhiên.
Kết quả chờ tới lúc Trương Hiểu Phi đảm nhiệm chức Lang Tiêu chủ trì của trấn Hồ Trần, khi vừa về nhà bị các thân thích làm đầu trướng não váng, không biết nên đáp lại thế nào.
Chương 898-2: Thần Tiêu giáo hoàng (Hạ)Thật vất vả nhịn đến sáng sớm hôm sau, lập tức mang người nhà đi đảm nhiệm chức vụ, hắn đi lần này làm cho các thân thích bất mãn mãnh liệt, xế chiều hôm đó xe tải đã đi tới trấn Hồ Trần, làm rõ chuyện hỗ trợ Trương Hiểu Phi.
Cái gì biểu ca biểu tỷ chị dâu biểu muội, có thể an bài tiến vào trong Cửu Tiêu Thần Điện làm các công việc tốt... Trên thực tế Cửu Tiêu Thần Điện quật khởi cũng là vì thần sứ phủ thêm một lớp áo quý giá, Trương Hiểu Phi tới trấn Hồ Trần đảm nhiệm chức vụ một ngày, các quan chức của trấn Hồ Trần nhanh chóng tới bắt liên lạc và chào hỏi.
Cho nên nếu như Trương Hiểu Phi thực nguyện ý thiên vị, an bày các thân thích trong nhà tìm được công việc tốt cũng không khó, các quan chức ở trấn chắc chắn cho hắn mặt mũi.
Hắn thật sự an bài công việc cho bọn họ, nhưng làm cho người ta không biết nên khóc hay cười là, hắn mặc dù là Lang Tiêu chủ trì, lôi kéo một đám thân thích bạn bè cùng lứa đi ra đường, đi loạn một vòng và an bài các chức vụ phục vụ.
Bởi như vậy các thân thích Trương gia không thích, càng mắng to Trưng Hiểu Phi, cuối cùng khai ra ba yêu cầu đơn giản về công việc: nhẹ nhõm, tùy ý, tiền lương cao.
Trương Hiểu Phi tự nhiên không đáp ứng, các thân thích lúc này lập tức trở mặt.
Thời điểm Triệu Dong Dong đi qua, đúng lúc nhìn thấy một biểu ca của Trương Hiểu Phi xâm nhập thần miếu kéo cổ áo Trương Hiểu Phi chửi mắng không ngớt, nói hắn vong ân phụ nghĩa, nói hắn lang tâm cẩu phế...
Nhân viên thần chức là cái gì? Nhân viên thần chức là tín đồ của Diệp Dương Thành, cũng là một bộ phận trọng yếu của Cửu Tiêu Thần Điện! Với tư cách thần sứ của Diệp Dương Thành, đại biểu cho mặt mũi của hắn, Trương Hiểu Phi cũng giống như Triệu Dong Dong, đều là người của Diệp Dương Thành.
Nhìn thấy Trương Hiểu Phi bị biểu ca mắng máu chó xối đầu, nghe tên biểu ca kia đưa ra yêu cầu, Triệu Dong Dong tự nhiên là tâm hướng về Trương Hiểu Phi, nếu không phải nhớ tới Diệp Dương Thành thì nàng đã không nhịn được nhảy ra quát tháo.
Nhưng mà khi Diệp Dương Thành nghe xong những lời này, hắn lại hiểu điểm khó xử của Trương Hiểu Phi, cũng tìm ra một cái tệ nạn.
Hắn cười cười sau đó nói với Triệu Dong Dong:
- Không có gì phải tức giận, đây là chuyện bình thường!
Đừng nói là những thân thích Trương gia từng có ân với gia đình Trương Hiểu Phi, cho dù không có ân huệ, dựa vào chút huyết thống với Trương Hiểu Phi cũng muốn tới tìm chút lợi lộc.
Đây chính là đặc điểm của xã hội hiện tại, Trương Hiểu Phi cũng tốt, thân thích Trương Hiểu Phi cũng được, kỳ thật đều không có sai, sai chính là quan niệm truyền thống.
Trương Hiểu Phi xem ra, hắn bây giờ là Lang Tiêu chủ trì một thần miếu cấp một phạm vi trăm cây số vuông, là phụ trách của Cửu Tiêu Thần Điện, hắn là người phụ trách các tín đồ của Diệp Dương Thành trong phạm vi trực thuộc của hắn.
Cho nên dù các thân thích có ân với hắn, bảo hắn lấy chuyện công làm chuyện tư là không thể làm, dù sao đây là thần miếu, ở trên còn có thần linh đấy!
Sau khi cân nhắc điểm này, hắn sao dám dễ dàng đáp ứng? Càng không đề cập tới hắn không có ý niệm này trong đầu.
Bởi vậy nói, Trương Hiểu Phi làm đúng, bởi vì hắn eo thẳng cho nên không làm chuyện âm u.
Mà các thân thích kia xem ra, Trương Hiểu Phi hôm nay thăng chức rất nhanh, trở thành thần chức của Cửu Tiêu Thần Điện, không chỉ thần miếu cổ kính, còn có thực quyền.
Với tư cách thân thích từng giúp đỡ gia đình Trương Hiểu Phi, đương nhiên hy vọng Trương Hiểu Phi có thể báo ân, huống chi hai bên còn có cùng huyết thống?
Cho nên bọn họ xem ra, bọn họ tìm Trương Hiểu Phi hỗ trợ làm việc, đó là chuyện nhà mà thôi, chỉ cần Trương Hiểu Phi gật gật đầu, chỉ bằng uy phong của Cửu Tiêu Thần Điện, trên thị trấn có quan viên nào dám nói không?
Người bình thường có tập tính hết ăn lại nằm, đáp lên cây to Cửu Tiêu Thần Điện này, ai không muốn làm các công việc nhẹ nhàng, thời gian tùy ý, tiền lương lại cao chứ?
Cho nên thân thích Trương Hiểu Phi cũng vậy, bởi vì trong quan niệm truyền thống, người trong nhà thăng chức cao, ra tay giúp thân thích là chuyện tốt, nếu thăng chức mà không giúp đỡ gì cho người nhà, như vậy sẽ bị người ta chỉ vào mặt mắng to.
Bởi vậy Diệp Dương Thành rất hiểu tình cảnh của Trương Hiểu Phi, cũng biết hắn hiện tại chỉ sợ đã bị thân thích trong nhà làm nhức đầu não trướng.
Nhưng mà phải làm gì đây? Đây là tử huyệt, muốn cởi bỏ chuyện này quá khó khăn. Ngươi an bài công tác, dã tâm người trong nhà sẽ sinh ra, sớm muộn gì cũng không thỏa mãn với hiện tại, lại tìm tới tận cửa rồi yêu cầu cái này yêu cầu cái kia.
Nếu ngươi không an bài công tác a, ở sau lưng chỉ vào lưng ngươi mắng to cũng không phải số ít, tóm lại đi cũng khó, lui cũng khó, thường thường tệ nạn này bức người ta phải bỏ đi tứ xứ, không có tiền đồ thì không trở về.
Nhưng vấn đề bây giờ là, vấn đề Trương Hiểu Phi gặp phải chỉ là ván đề của Trương Hiểu Phi sao? Không! Cửu Tiêu Thần Điện vừa mới cất bước, nhưng thần miếu cũng hơn ba trăm cái, cũng có hơn ba trăm Lang Tiêu chủ trì.
Nói cho đúng, vấn đề này không phải chỉ là chuyện của mình Trương Hiểu Phi, sẽ còn có thêm nhiều người gặp phải các vấn đề này, lại không tìm thấy các giải quyết.
Hoặc là thiên vị, hoặc là bị người nhà mắng chửi, tất cả căn nguyên là do Cửu Tiêu Thần Điện quá mạnh mẽ, lãnh đạo quốc gia, lãnh đạo tôn giáo đều tới, ngươi nói đây là tôn giáo bình thường sẽ có người tin tưởng sao?
Với tư cách là Lang Tiêu chủ trì, cho dù làm viên chức quản lý của Cửu Tiêu Thần Điện, mặc dù chỉ là kế cuối nhưng cũng có trách nhiệm to lớn.
Loại trách nhiệm này có thể hiểu thành trách nhiệm, cũng có thể hiểu là quyền lực.
Hiện tại ai cũng biết thần chức Cửu Tiêu Thần Điện có thuật trị liệu, giao hảo với thần chức Cửu Tiêu Thần Điện chẳng khác nào nhiều ra một tấm bùa hộ mạng.
Với tư cách là Lang Tiêu chủ trì thần miếu cấp một, từ khi Trương Hiểu Phi mặc thần phục vào trên người, hắn nhất định đã biến thành nhân vật chạm tay có thể bỏng, mà phiền toái cũng từ thân phận của hắn sinh ra.
Cho nên Diệp Dương Thành không trách Trương Hiểu Phi, cũng không đi trách tội thân thích của Trương Hiểu Phi, bởi vì chuyện này không có lý do tức giận, làm gì có thể vì chút chuyện nhỏ mà gây chuyến?
Đương nhiên, việc này đúng là phải tìm hắn rồi, nếu không khi quy mô Cửu Tiêu Thần Điện càng lớn, nhân viên thần chức quản lý càng nhiều, đến lúc đó không chỉ có có Lang Tiêu chủ trì, còn có Ngọc Tiêu trưởng lão, Cảnh Tiêu trưởng lão, Đan Tiêu trưởng lão... Thậm chí là Thần Tiêu giáo hoàng.
Đúng!
Nghĩ tới Thần Tiêu giáo hoàng, Diệp Dương Thành liền nhớ lại chính sự, nhìn Triệu Dong Dong hỏi:
- Trương Hiểu Phi làm người như thế nào?
- Làm người?
Triệu Dong Dong sững sờ, nhớ tới cảnh lúc trước, không khỏi có chút khinh thường bĩu môi, nói ra:
- Hắn bị biểu ca của mình níu cổ áo chửi ầm lên, còn làm ra bộ dáng giải thích cười làm lành, theo ta thấy, đây là một gia hỏa nhu nhược.
- Nhu nhược?
Diệp Dương Thành nhíu mày... Nhu nhược?
Chương 899-1: Cánh cửa địa ngục (Thượng)Thần Tiêu giáo hoàng với tư cách là kẻ quản lý cao nhất của Cửu Tiêu Thần Điện, Diệp Dương Thành nhíu mày suy nghĩ, kẻ quản lý quyết không thể là kẻ nhu nhược!
Nghe được Triệu Dong Dong đánh giá Trương Hiểu Phi, Diệp Dương Thành càng nhíu mày sâu hơn, tạm thời áp chế suy nghĩ này trong lòng, nhìn qua Triệu Dong Dong phân phó nói:
- Ngươi trước an bài thần sứ đi điều tra cẩn thận, sau khi làm rõ ràng thì báo cáo lên.
- Vâng, chủ nhân.
Triệu Dong Dong tất cung tất kính đáp ứng một tiếng, sau đó liền lui sang một bên nhắm mắt không nói, nhưng mà tâm linh lại liên lạc với các thần sứ.
Chuyện này tạm thời mắc cạn, Diệp Dương Thành cũng không có hứng thú kiểm tra thêm, lúc này đứng lên, hắn nhoáng cái biến mất.
Hai tỉnh một thành phố, tổng diện tích hai mươi mốt vạn cây số vuông, dựa theo tiêu chuẩn một tòa thần miếu cấp một là một trăm cây số vuông, như vậy cần hai ngàn một trăm thần miếu mới có thể bao phủ diện tích này.
Bởi vậy mỗi một tòa thần miếu có phân chia đẳng cấp cực kỳ sâm nghiêm, bằng không rất nhiều thần miếu sẽ bao phủ lẫn nhau, lãng phí đại lượng tài nguyên.
Tu kiến mỗi một tòa thần miếu đều phải trả qua tính toán cẩn thận, cũng may thần sứ đã thay Diệp Dương Thành hoàn thành công việc phức tạp này, Diệp Dương Thành chỉ cần dựa theo kết quả thăm dò của các thần sứ mà quyết định.
Từng tòa thần miếu cấp một mọc lên như nấm, mọi người nhìn thấy tren bầu trời thần miếu có ánh sáng bao phủ, sau đó vô số hào quang từ từ bao phủ các nơi, thường thường từ khi manh mối tu kiến thần miếu xuất hiện đến khi tu kiến hoàn thành, tất cả chỉ diễn ra trong nửa phút.
Lần này xuất hiện thần tích trước mặt mọi người, trên thực tế mỗi một tòa thần miếu sinh ra đều tạo thành trùng kích to lớn, cũng khiến không ít người nội tâm có nghi vấn liền trở thành tín đồ của Cửu Tiêu Thần Điện, dù sao nhìn thấy thần tích trên TV và trực tiếp nhìn thấy là hai khái niệm khác nhau.
Diệp Dương Thành hối hả ngược xuôi tu kiến thần miếu cấp một, trên lầu bốn cao ốc Diệp thị ở huyện Ôn Nhạc, Lâm Mạn Ny cầm văn bản tài liệu tìm được hơn ba mươi nam tử trang niên.
- Lão Từ, số liệu đăng ký này đã trải qua xác nhận chưa?
Tráng niên trước mặt tuổi chừng ba mươi lăm, đầu húi cua và tinh thần phấn chấn.
Thấy Lâm Mạn Ny cầm văn bản tài liệu hỏi mình, lão Từ lập tức gật đầu nói:
- Tất cả đều trải qua xác nhận, những tư liệu người bị hại đã trải qua kiểm tra cả, số liệu phía trên đã trải qua xác nhận nên ngài cứ yên tâm.
- Ha ha không phải ta lo lắng, chỉ hơi kinh ngạc.
Lâm Mạn Ny nghe vậy không khỏi cười cười, giơ tay lên dương dương tự đắc vuốt văn bản tài liệu trong tay, nói ra:
- Lúc này mới mấy tháng thôi, người bị hại đã tăng lên hơn bốn mươi chín vạn, mấy ngày hôm trước còn không có thời gian mở tài liệu ra xem, bây giờ xem thì cảm thấy giật mình.
- Thật muốn nói thì nó cũng không khó hiểu!
Lão Từ cười nói:
- Chúng ta ở đây phụ trách đăng ký, tìm kiếm tung tích của người bị hại cần bên cảnh sát ra sức, có tài chính của chúng ta đầu nhập vào ủng hộ, tìm được những người bị hại này sẽ không quá khó khăn.
Lâm Mạn Ny nói với lão Từ, lại nói:
- Vậy được, ngươi trước tiếp tục làm việc đi, ta đi xem tư liệu!
- Được.
Lão Từ cười mỉm gật đầu đáp ứng sau đó rời khỏi văn phòng Lâm Mạn Ny, lúc này hắn mới thở dài lẩm bẩm:
- Đúng là có tiền không có chỗ xài!
Qua thời gian vài tháng, hành động cứu trợ người bị hại trong cả nước đã có tiến cảnh huy hoàng, tới trước măt số người bị hại đã hơn bốn mươi chín vạn tám ngàn người, khoảng cách năm mươi vạn người của Diệp Dương Thành đã tới gần.
Nhưng mà sau lưng thành quả huy hoàng đã đầu nhập tài chính vài tỷ. Lão Từ cẩn thận tính toán sổ sách qua, quỹ từ thiện Dương Thành đã đầu nhập hơn ba tỷ vào trong chuyện này, tương đương khi giải cứu một người đã chi ra sáu ngàn đồng.
Đây là bao nhiêu tiền? Lão Từ không thể không bội phục Diệp Dương Thành, công ty càng lớn thì sự nghiệp từ thiện cũng càng lớn, một năm đã đầu nhập vào từ thiện vài tỷ đồng, đây là số tiền bao lớn?
- Hình như sau khi người ta trở nên giàu có, tiền chẳng khác gì giấy chùi đít!
Lẩm bẩm lắc đầu, lão Từ xoay người sang chỗ khác tiếp tục công việc của mình, về phần có xài bao nhiêu tiền đi nữa, đây không phải chuyện hắn cân nhắc.
Sau khi lão Từ văn phòng, Lâm Mạn Ny đi tới văn phòng khác, tìm được một tiểu nữ hài chừng hai mươi tuổi, nhìn nàng hỏi:
- A Phỉ, có tin tức mới nhất hay không?
- YAA.A.A.., Lâm hội trưởng tốt!
Tiểu nữ hài nhìn thấy người tới là Lâm Mạn Ny thì giật mình, ngẩng đầu lên hưng phấn nói:
- Ân, hơn mười phút đồng hồ trước vừa nhận được tin tức từ Quảng Đông, Sơn Đông, Thiểm Tây, Hồ Nam, Hà Bắc gọi tới, là tin tức tốt từ các chuyên viên.
- Tin tức tốt gì?
Lâm Mạn Ny nghĩ đến con số bốn mươi chín vạn tám ngàn người, tâm tình cấp bách. Diệp Dương Thành rất sớm đã đề cập tới con số năm mươi vạn, tuy Lâm Mạn Ny không biết con số năm mươi vạn đại biểu cho cái gì, nhưng cũng biết nhất định có thể giúp Diệp Dương Thành.
Cho nên hôm nay mở văn bản tài liệu đã thấy con số bốn mươi chín vạn tám nghìn, lập tức tìm lão Từ chứng thực, cấp bách hy vọng mao chóng giải cứu hơn một ngàn người, hoàn thành kỳ vọng năm mươi vạn người của Diệp Dương Thành.
Lúc này nghe được a Phỉ có tin tức tốt, nàng sao mà không hỏi chứ?
A Phỉ ngạc nhiên nhìn qua Lâm Mạn Ny, nàng nói:
- Nói là từ nơi này tìm được không ít người bị hại bị lừa bán, không có gì bất ngờ xảy ra thì ba ngày sau sẽ đưa tới huyện Ôn Nhạc.
Nói xong a Phỉ chỉ vào đồng tài liệu trên bàn, nói ra:
- Ta đang chỉnh sửa tài liệu, xác nhận thân phận người bị hại sau đó gọi cho gia đình của họ.
Dựa theo lệ cũ khi cứu người bị hại sẽ đưa tới huyện Ôn Nhạc, sau đó an trí cùng một chỗ, chờ đợi người nhà của bọn họ tới mang về.
Nghe a Phỉ trả lời, trong lòng Lâm Mạn Ny vui vẻ, bình tĩnh cảm xúc lại hỏi:
- Bây giờ có thể xác định có bao nhiêu người bị hại chưa?
- Rất nhiều, có một ngàn bảy trăm người.
A phỉ nói ra:
- Cộng thêm bốn mươi chín vạn tám ngàn sáu trăm bốn mươi bốn người lúc trước, đã vượt qua năm mươi vạn.
- Năm mươi vạn?
Lâm Mạn Ny vốn sững sờ, lúc này cười nói:
- Còn có ba ngày sao? Năm mươi vạn a?
- Hình thể của đám cá này thích hợp rồi, muốn ẩn nấp khắp biển cả thì chúng là đủ.
Diệp Dương Thành đi tới một hòn đảo không người trên biển, lúc này có rất nhiều con cá bạc hiện ra, nhìn nước biển sôi trào thì hắn đầy vui vẻ.
Nếu lựa chọn gián điệp và mật thám, loài cá có hình thể lớn bị loại trừ đầu tiên, trước mắt những con cá màu bạc tụ tập tới kỳ thật chính là cá xacdinh số lượng lớn.
- Cường hóa.
Giơ tay chỉ thẳng vào đám cá, Diệp Dương Thành nói ra hai chữ cường hóa.
Chương 899-2: Cánh cửa địa ngục (Hạ)- Cá xác dinh: loài cá nhỏ trong biển: sơ cấp cường hóa cần 20 công đức huyền điểm hoặc linh lực, trung cấp cường hóa cần 60 công đức huyền điểm hoặc linh lực, cao cấp cường hóa cần 180 công đức huyền điểm hoặc linh lực, chung cực cường hóa cần 540 công đức huyền điểm hoặc linh lực, ngài trước mắt có 3462685772(34 ức 6 ngàn 2 trăm 68 vạn 5 ngàn 7 trăm 72) công đức huyền điểm, linh lực 9476552557(94 ức 7 ngàn 6 trăm 55 vạn 2 ngàn 5 trăm 57) điểm, thỉnh lựa chọn đẳng cấp cường hóa: sơ cấp, trung cấp, cao cấp, chung cực.
- Hao phí lớn như thế?
Nhìn thấy Cửu Tiêu Thần Cách nhắc nhở, Diệp Dương Thành im lặng tại chỗ, làm sao bây giờ? Là cường hóa cao cấp hay chung cực.
Hiện tại có chín mươi bốn ức bảy ngàn hơn sáu trăm vạn linh lực, nhìn qua đám cá xacdinh nhiều như thế, nếu cường hóa chung cực...
Diệp Dương Thành tính nhẩm một chút, chín mươi bốn ức điểm linh lực, nhiều lắm là cường hóa ra hơn một ngàn bảy trăm năm mươi vạn con cá chung cực, khoảng cách hắn kỳ vọng còn quá xa.
- Dù sao cũng không trông cậy vào chúng chém giết quỷ vật, vẫn nên hao phí một chút thôi. Sau khi do dự một phen, Diệp Dương Thành cũng chỉ có thể cúi đầu trước sự thật, lựa chọn cường hóa cao cấp đám cá này, mà không phải hao phí cường hóa chung cực.
Linh lực ngang nhau chỉ có thể cường hóa một ngàn bảy trăm năm mươi vạn con cá chung cưc, bây giờ có thể tạo ra năm ngàn vạn con cá cao cấp, tuy còn kém con số mà Diệp Dương Thành kỳ vọng không nhỏ nhưng cũng tiết kiệm hơn so với cường hóa chung cực.
Nghĩ tới đây Diệp Dương Thành mở miệng nói ra:
- Dùng linh lực, cường hóa cao cấp.
- Đế tôn, không tốt, lại gặp chuyện không may!
Diệp Dương Thành giày vò xong và rời đi, tâm tình Xích Mi Quỷ Đế rất bực bội, không nghĩ tới chưa chờ chuyện hư hỏng mà Diệp Dương Thành gây ra khôi phục lại, tên nô tài Quỷ Vương trung giai vội vàng chạy tới.
Nhìn thấy bộ dáng bối rối của tên Quỷ Vương trung giai, trong đầu Xích Mi Quỷ Đế sinh ra tức giận không tên, ngữ khí bất thiện hỏi một câu:
- Chuyện gì?
- Đế tôn, đấy, cánh cửa địa ngục lại chấn động!
Quỷ Vương trung giai vẻ mặt cầu xin báo cáo nói:
- Hơn nữa phi thường mạnh mẽ, còn mạnh hơn cả lần trước!
- Cái gì?
Sắc mặt Xích Mi Quỷ Đế đột nhiên đại biến, âm tào địa phủ có tầng địa ngục thứ mười tám, chỗ đó trấn áp lệ quỷ hung ác ngập trời, nhưng từ khi âm tào địa phủ vận hành toàn diện thì cánh cửa tầng thứ mười tám đã đóng lại.
Vô số ác quỷ chém giết nhau, cắn nuốt nhau ở đó, cho nên chúng biến thành hai trận doanh: ác quỷ và hung hồn.
Ác quỷ chính là ác quỷ bị trấn áp trong tầng mười tám tiếp nhận cực hình, nhưng đều là cường giả sống sót trong chém giết, thực lực thấp nhất đều đạt tới Quỷ Vương sơ giai, vừa ra tới đây chính là thổ hoàng đế một phương.
Mà hung hồn hoàn toàn khác với ác quỷ, bởi vì hung hồn là quỷ vật cùng hung cực ác vì chém giết mà mất đi linh trí, hoàn toàn là quái vật dữ tợn.
Hơn nữa thực lực chỉnh thể của hung hồn hơn xa ác quỷ, hai trận doanh này chém giết lẫn nhau trong tầng mười tám, ác quỷ vẫn bị hung hồn áp chế toàn diện, có thể nói là nhận hết khi dễ.
Về sau cánh cửa địa ngục không hiểu thấu mở ra một lần, vừa lúc ác quỷ bị hung hồn bức lui đến gần cánh cửa địa ngục và cánh cửa mở ra, chúng đã chạy thoát khỏi tầng mười tám.
Mà những hung hồn bị trấn áp trong cánh cửa địa ngục khó có thể thoát thân, cho nên tiếp tục bị giày vò.
Đừng nhìn ác quỷ trong âm tào địa phủ sinh long hoạt hổ, trên thực tế bọn chúng chỉ là mỹ vị trong mắt của hung hồn mà thôi, thời thời khắc khắc chờ đợi lo lắng, sợ không cẩn thận sẽ biến thành thức ăn của hung hồn.
Sau khi bọn chúng cahyj ra, mà hung hồn lại bị trấn áp trong tầng mười tám.
Sau khi Xích Mi Quỷ Đế trở lại âm tào địa phủ, từng mấy lần đi qua cánh cửa địa ngục, đã từng cảm nhận được một khí tức thực lực không thua kém gì hắn.
Cho nên Diệp Dương Thành đại náo âm tào địa phủ, suýt nữa thả hung hồn ra làm cho Xích Mi Quỷ Đế thập phần lo lắng, cũng may cánh cửa địa ngục bị nước minh hà trấn áp sau đó.
Không nghĩ tới hắn còn chưa kịp thở ra một hơi, cánh cửa địa ngục lại có động tĩnh mới.
Vừa nghĩ tới những hung hồn kia thoát ra khỏi cánh cửa địa ngục sinh ra biến cố mới, Xích Mi Quỷ Đế không ngồi yên được, đứng lên hỏi:
- Bây giờ còn đang chấn động?
- Đúng vậy a.
Quỷ Vương trung giai vẻ mặt cầu xin nói:
- Thuộc hạ thậm chí nghe được bên trong có tiếng vang bang bang truyền ra, hình như là hung hồn đang trùng kích cánh cửa địa ngục!
- Nghe được tiếng bang bang?
Xích Mi Quỷ Đế sững sờ, có chút suy tư một lát
- Hỏng bét, là khe hở!
Xích Mi Quỷ Đế kinh hô xong cũng không dám có nửa điểm chần chờ, lập tức rít gào nói:
- Gọi tất cả Quỷ Vương cao giai lập tức tiến tới cánh cửa địa ngục! Nhanh!!
Âm tào địa phủ diện tích thật lớn, mặc dù liền nhau với man hoang, lại bởi vì thần linh thiết hạ cấm chế ngăn cách với dị thú man hoang xông lấn, khiến cho cả âm tào địa phủ trở thành thiên đường của quỷ vật.
Nhưng mà tại âm tào địa phủ lại có một nơi mà ai nghe qua cũng kinh hồn táng đảm, cũng không phải là Diêm La đại điện vứt đi kia, mà là mười tám tầng địa ngục khủng bố trong truyền thuyết.
Đám ác quỷ ngày qua ngày bị các loại cực hình không ngừng tra tấn, bởi vậy cũng tạo thành tính khí cùng hung cực ác của ác quỷ, chúng trở nên táo bạo và khát máu.
Sau khi âm tào địa phủ ngừng công việc, ngàn vạn năm qua ác quỷ tụ tập trong âm tào địa phủ nhiều vô số kể, nhưng cũng rất ít có quỷ hồn biết rõ trong tầng thứ mười tám âm trầm đáng sợ kia còn trấn áp một con hung hồn, một con hung hồn bị trấn áp vĩnh viễn ở tầng dưới chót.
Mà bây giờ con hung hồn ở tầng dưới chót đã phá tan gông cùm xiềng xích, không chỉ có nó trốn ra, còn mang theo tám mươi mốt con hung hồn đang thụ hình cùng trốn đi.
Tất cả những chuyện này Xích Mi Quỷ Đế không hề phát giác, thời điểm hắn mang theo số lượng Quỷ Vương khổng lồ đi tới cánh cửa địa ngục, cánh cửa địa ngục đã bị đánh ra từng khe nhỏ, giống như chỉ cần hung hồn va chạm thêm mấy lần là có thể triệt để thoát khỏi cánh cửa địa ngục này.
Nhìn thấy cảnh này, sắc mặt Xích Mi Quỷ Đế đã trở nên tái nhợt, không nói hai lời tay giơ lên giận dữ hét:
- Tất cả Quỷ Vương nghe cho bản tôn! Trong tầng thứ mười tám này trấn áp một đám hung hồn chẳng phân biệt địch ta có thực lực cường đại, một khi chúng nó chạy ra khỏi tầng mười tám, âm tào địa phủ sẽ gặp tai hoạ ngập đầu!
Nếu không có cấm chế thần linh, nếu như ở âm tào địa phủ có thể dễ dàng xé rách hàng rào không gian, Xích Mi Quỷ Đế căn bản sẽ không nóng lòng chạy tới nơi này. Bởi vì hung hồn có mạnh hơn nữa, đến thế giới bổn nguyên cũng phải như chó cụp đuôi làm người.
Nhưng mà bây giờ hắn không có lựa chọn khác, hàng rào không gian cả âm tào địa phủ đã bị thần linh gia trì cấm chế, căn bản không thể phá tan.