Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thần uy thật cường đại! Những người phàm như Trương Hiểu Phi chỉ nhìn thấy cảnh tượng rạng rõ tươi đẹp của kim sắc hào quang, nhưng trung giai thần Ngả Nặc Tư Bỉ Đúc có thể thập phần tinh tường cảm nhận được thần uy cuồn cuộn bên trong đó!
Hắn biết đây không phải là vô tình, một khi có một thần minh cường đại tản ra chân khí của mình, sẽ khiến cho thiên địa cộng hưởng, sau đó hình thành một loại hiện tượng kỳ lạ, loại hiện tượng này…hắn chỉ nhìn thấy trên người ba vị chủ thần.
Mà bây giờ hắn nhìn thấy kim sắc hào quang còn sáng hơn ba vị chủ thần kia rất nhiều, vị thần minh đang hàng lâm địa cầu, thực lực tuyệt đối vượt trên chủ thần!
Trên chủ thần là ai? Thần vương! Sắc mặt hắn đại biến, đại não cứng ngắc, hệ Ngân Hà là một mảnh chủ tinh hệ xa xôi trong Nam Hạo tinh khu mà thôi, mà vị trí của Thái Dương hệ càng thêm hẻo lánh.
Như thế nào lại có một thần vương đột nhiên hàng lâm địa cầu? Cả bổn nguyên vũ trụ chỉ có hai thần vương, hơn nữa không phải đều tiến vào tinh khu mới xuất hiện kia sao?
Hắn nghĩ mãi mà không rõ, hiện tại chỉ muốn quay đầu chạy trốn, nhưng bị thần uy cuồn cuộn của đối phương áp chế, thậm chí dũng khí chạy trốn đều không có.
Lúc này cả người hắn run rẩy, tuy Trương Hiểu Phi không biết cảm nhận của hắn, nhưng có thể chứng kiến được phản ứng của hắn.
- Là Ngự Long thần tôn bệ hạ trở về sao?
Nhìn thấy Ngả Nặc Tư Bỉ Đức run rẩy trên không, trên mặt Trương Hiểu Phi hiện lên vẻ chờ đợi tràn đầy, cả liên bang địa cầu gặp phải nguy hiểm phá thành mảnh nhỏ, mà Cửu Tiêu thần điện rải khắp toàn cầu cũng bị bức bách lòng người sắp tan rã.
Mọi người đều ngẩng đầu nhìn lên chờ đợi, người trong trấn Bảo Kinh cũng đi ra khỏi nhà, yên lặng ngẩng đầu nhìn không trung.
Kim sắc hào quang đã tán khắp đại địa, nháy mắt tản ra khí tức mát lạnh khiến mọi người cảm thấy khoan khoái.
Trong ánh mắt mong chờ của mọi người, Diệp Dương Thành bao trùm ngân giáp tay cầm bàn long ngân thương, từ trên không trung giáng xuống.
- Là Ngự Long thần tôn bệ hạ!
Trương Hiểu Phi đã nhìn thấy rõ ràng, người vừa xuất hiện liền làm cho Ngả Nặc Tư Bỉ Đức run rẩy, chẳng phải chính là Diệp Dương Thành, chủ nhân chân chính của địa cầu sao?
Trương Hiểu Phi sùng kính bái xuống đất, đầu úp sấp, lẳng lặng quỳ bái.
Cùng lúc đó, người trong trấn Bảo Kinh cũng lục tục quỳ trên mặt đất, tín ngưỡng vốn đã dao động của họ một khắc này tỏa sáng sinh cơ!
- Ngự Long thần tôn bệ hạ, xin ngài tiêu diệt tặc tử này!
Có vài tín đồ lớn mật hô to lên, vẻ cuồng nhiệt trên mặt vô cùng rõ ràng.
Giờ khắc này lòng người dao động đã khôi phục kiên định, mọi người đều sùng kính quỳ xuống cầu nguyện…
Lúc này Ngả Nặc Bỉ Tư Đức sắc mặt xanh mét, miễn cưỡng lộ ra nụ cười thật khó xem:
- Thần vương bệ hạ, ngài là…
- Ta là chủ nhân Thái Dương hệ Diệp Dương Thành.
Nhìn thấy người kia chủ động mở miệng, Diệp Dương Thành lãnh đạm quét mắt nhìn hắn, nói:
- Nghe nói ngươi đang ở trong phạm vi phúc trạch của ta đốt giết hoành hành, muốn bức bách ta đi ra gặp ngươi? Có chuyện này không?
- Việc này…
Ngả Nặc Bỉ Tư Đức khóc không ra nước mắt, hắn rõ ràng nhớ được thần minh ở địa cầu chỉ là sơ giai thần đi? Vì sao chỉ chớp mắt lại thế này? Từ sơ giai thần lên tới thần vương, tốc độ không phải nhanh tới mức thái quá đó chứ?
Ngả Nặc Tư Bỉ Đức thật khó thể thừa nhận, nhưng sự thật xảy ra trước mắt khiến cho hắn không dám nghi ngờ, vị thần vương trước mắt chính là chủ nhân địa cầu Diệp Dương Thành!
Nhưng điều này làm cho hắn có chút thất thần, cả bổn nguyên vũ trụ chỉ có hai thần vương, Diệp Dương Thành làm sao lại là thần vương đây? Vậy hắn là thần vương thứ ba sao?
Cảm xúc dao động kịch liệt, Ngả Nặc Bỉ Tư Đức cúi đầu giải thích:
- Đây là nhầm lẫn….ta…ta nhầm lẫn…
- Vậy ngươi luôn mồm muốn ta lăn ra đây, là có ý tứ gì?
Diệp Dương Thành nheo mắt, như không hề để ý hỏi.
Nhưng ngữ khí của hắn càng thong dong hờ hững, Ngả Nặc Bỉ Tư Đức càng áp lực, run rẩy nhỏ giọng đáp:
- Ta…ta còn tưởng rằng thần minh tại địa cầu là một lão đối đầu, nếu ta sớm biết địa cầu là phạm vi phúc trạch của ngài, dù cho ta bao nhiêu lá gan cũng không dám tới nơi này gây ngột ngạt cho ngài ah!
Ý thức được tình huống không ổn, Ngả Nặc Bỉ Tư Đức ngoại trừ chịu thua cũng không biết nên làm gì, trên thực tế lúc này hắn đã hối hận muốn bóp chết chính mình.
Nhưng lúc này ở trong kết giới bên dưới, Trương Hiểu Phi rống lớn một tiếng:
- Ngươi nói dối! Ngươi rõ ràng luôn mồm nói muốn tìm Ngự Long thần tôn bệ hạ!
Trương Hiểu Phi xem như đã hiểu được, thần minh mình tín ngưỡng vượt xa mèo ba chân như Ngả Nặc Bỉ Tư Đức, bằng không người kia trước đó còn vô cùng hung hăng càn quấy, nhưng dựa vào điều gì ăn nói khép nép sợ hãi như thế?
- Ngự Long thần tôn bệ hạ, tên nửa người nửa quỷ thanh sắc này, suốt bảy ngày nay đã phá hủy bảy lục cấp thần miếu, tám mươi sáu ngũ cấp thần miếu, ba trăm chín mươi chín tứ cấp thần miếu, một ngàn bốn trăm sáu mươi lăm tam cấp thần miếu…
- Chẳng những như thế, người này còn giết chết bốn vị Thanh Tiêu trưởng lão, mười lăm vị Bích Tiêu trưởng lão, ba mươi chín vị Đan Tiêu trưởng lão, một trăm lẻ bảy vị Cảnh Tiêu trưởng lão…
- Bảy ngày trước trên bầu trời Thái Bình Dương, vạn thần sử đại nhân ra mặt khuyên hắn rời khỏi địa cầu, lại bị hắn nhẫn tâm động thủ giết chết, sát thương gần bốn ngàn thần sử đại nhân, ngay cả ba vị thần sử đại nhân Trương Ngọc Thiến, Dương Đằng Phi, Đường Thái Nguyên đều bị hắn đánh trọng thương, tới nay chưa biết chết sống!
Thanh âm tiếng rống của Trương Hiểu Phi xuyên qua kết giới, truyền vào trong tai Diệp Dương Thành.
Trong mắt Diệp Dương Thành bộc phát ra một đạo sát khí băng hàn cực kỳ chói mắt, rít lên:
- Muốn chết!
Tiếng rống to của Trương Hiểu Phi đồng dạng làm cho Ngả Nặc Bỉ Tư Đức sắc mặt đại biến, nhìn thấy vẻ mặt lạnh băng của Diệp Dương Thành, hắn thầm kêu một tiếng không xong, không nói một lời muốn trốn khỏi địa cầu.
Nhìn thấy hành động của hắn, khóe môi Diệp Dương Thành hiện lên nụ cười châm chọc, một đạo ngân quang bắn thẳng lên đỉnh đầu Ngả Nặc Bỉ Tư Đức, hoàn toàn giam cầm hắn.
- Phanh!
Ngả Nặc Bỉ Tư Đức phịch một tiếng rơi xuống, hăng hăng nện thẳng lên mặt đất.
Diệp Dương Thành một cước giẫm lên mặt Ngả Nặc Bỉ Tư Đức, lạnh lùng nói:
- Đừng cho rằng ta không biết vì sao ngươi tới địa cầu, đừng mang ảo tưởng còn sống sót rời đi!
Lúc này Diệp Dương Thành cũng đã tuyên án cái chết của Ngả Nặc Bỉ Tư Đức vô cùng dứt khoát.
- Oanh!
Ngả Nặc Bỉ Tư Đức văng lên cao, lại bị một đạo sấm sét giáng xuống đỉnh đầu, rơi xuống đất tạp ra một hố sâu.
Diệp Dương Thành cầm bàn long ngân thương xuất hiện bên cạnh hố sâu, cười lạnh nói:
- Chỉ mới bắt đầu đâu!
…
- Tinh khu mới xuất hiện?
Bên cạnh Thái Dương hệ, Khải Lạc Khốc Kỳ nghe Lạp Tác Đa vừa nói, ngẩn người, sau đó thật hứng thú hỏi:
- Ngươi có biết tinh khu đó như thế nào hay không?
- Nghe nói là một tinh khu bị bụi vụ bao phủ, bên trong không biết có nguy hiểm gì hay không…
Hắn nhìn nhìn Khải Lạc Khốc Kỳ, nói:
- Từ xa xa nhìn tới tinh khu kia chỉ là một thế giới sương mù trắng xóa mênh mông, toàn bộ thần minh từ chủ thần trở lên trong bổn nguyên vũ trụ đều đã đi tới đó, phỏng chừng muốn hoàn thành tra xét cũng hao tổn vài chục năm thời gian đi…
- Tinh khu bị bụi vụ bao phủ?
Khải Lạc Khốc Kỳ có chút kinh ngạc, cúi đầu nghĩ nghĩ, sau đó hỏi:
- Vậy ngươi có biết tinh khu ở vị trí nào không?
- Từ Cực Đạo tinh khu đi thẳng vào hỗn độn…Tinh khu rất lớn, bên trong Cực Đạo tinh khu là có thể chứng kiến ảnh tử của nó…
- Vậy toàn bộ tinh khu mới xuất hiện đều có bộ dạng bụi vụ mênh mông sao?
Khải Lạc Khốc Kỳ như nghĩ tới chuyện gì, trong mắt bộc phát ra tinh quang đầy khát vọng.
- Không phải toàn bộ tinh khu đều như vậy, trên thực tế tuy bổn nguyên vũ trụ thật lớn, nhưng cũng không phải có vô số tinh khu, nhiều năm qua chỉ mới xuất hiện vài tinh khu mà thôi, mà tinh khu mới hiện thân kia càng lớn hơn nữa…
- Nga…
Khải Lạc Khốc Kỳ trầm mặc, bắt đầu sưu tầm trí nhớ truyền thừa của chính mình.
…
- Đó là một thế giới bụi vụ mênh mông, có vô số tinh quang, vô số năng lượng tinh thuần, nơi đó là khởi nguyên của bộ tộc Khải Lạc Khốc Kỳ, nơi đó là thiên đường của bộ tộc chúng ta!
Đó không phải là quê hương của Khải Lạc Khốc Kỳ bộ tộc?
Hắn hỏi Ngả Mễ Lạp Tác Đa:
- Cực Đạo tinh khu ở đâu?
- Ngươi xem đi, vị trí của chúng ta nằm bên cạnh Thái Dương hệ Nam Hạo tinh khu, mà Cực Đạo tinh khu nằm ở đối diện…
Nhớ kỹ xong đường đi, Khải Lạc Khốc Kỳ đi tìm Mã Nhĩ Khắc Thác.
- Mã Nhĩ Khắc Thác, ta nghĩ ta có chút chuyện cần đi một chuyến.
- Thời gian không xác định, làm phiền ngươi nói với lão sư một tiếng, ta sẽ nhanh chóng trở về!
- Ngươi muốn đi ra ngoài?
Mã Nhĩ Khắc Thác kinh ngạc hỏi:
- Ta giúp ngươi nói không thành vấn đề…nhưng ngươi không cảm thấy tự mình nói tốt hơn sao?
- Ta…ta sợ lão sư sẽ không đáp ứng…
Không cấp cho Mã Nhĩ Khắc Thác thời gian phản ứng, hắn liền bỏ chạy:
- Dù sao ta nói với ngươi cũng vậy, ngàn vạn lần nhớ nói với lão sư giúp ta ah…
- …
Mã Nhĩ Khắc Thác trợn tròn mắt, muốn quýt làm cam chịu sao? Hắn kéo kéo khóe môi, lộ ra nụ cười khổ.
Chương 1116-1117: Tình huống quỷ dị- Không…
Tiếng kêu thảm thiết thê lương trong nháy mắt vang vọng cả địa cầu!
- Oanh!
Một giây sau, Ngả Nặc Bỉ Tư Đức cũng đã…
…
Diệp Dương Thành tận lực ra vẻ thản nhiên, lên tiếng:
- Cha, mẹ, Cảnh Long, Văn Tuệ, mọi người đều ở đây ah.
- A…
Nghe được tiếng chào hỏi của con trai, Diệp Hải Trung bật cười, nói:
- Tiểu tử, đi suốt một năm cũng không biết quay về thăm nhà!
- Không phải con quá bận sao?
Diệp Dương Thành cười cười, tâm tình thả lỏng, nói:
- Xong việc đã lập tức vội vã chạy về, thế mới biết con có đứa con, mà cha cũng có cháu nội rồi!
- Được rồi được rồi, cùng ra ăn cơm đi.
Ngô Ngọc Phương cười nói:
- Dương Thành thật lâu mới trở về một chuyến, hôm nay mẹ đích thân xuống bếp!
- Hắc hắc, vậy thật tốt!
Diệp Dương Thành nhếch miệng cười, quên mất địa vị bây giờ của mình:
- Mẹ, con muốn ăn thịt kho tàu!
- Yên tâm, biết con thích món này, không thiếu đâu.
Trong lòng Ngô Ngọc Phương cao hứng, lôi kéo chồng rời khỏi phòng.
Diệp Cảnh Long đi tới vài bước, nói:
- Ca…em cùng Văn Tuệ sắp kết hôn…
- Gì?
Diệp Dương Thành sửng sốt:
- Hai người còn chưa tốt nghiệp đi?
- Hắc hắc, thật sự rất nhanh, còn ba năm đã kết hôn, ca, đến lúc đó anh đừng vắng mặt!
- Cút!
…
Diệp Dương Thành đang ngồi rỗi rảnh câu cá, Diệp Đồng Hân tiêu thất không biết bao nhiêu ngày đã quay trở lại.
Trên váy áo trắng loang lổ vết máu, tóc tai bù xù làm Diệp Dương Thành ngẩn người…con bé đi làm gì vậy?
Hắn buông cần câu đứng lên, bước nhanh tới sờ soạng trên người cô bé, xác định không có vết thương mới đặt hai tay lên vai cô nhỏ, hỏi:
- Đồng Hân, cả ngày không thấy bóng dáng, đi đâu đây?
- Con…con cũng không biết ah…
Diệp Đồng Hân đưa tay lau vết máu trên mặt, nức nở nói:
- Ba ba, Đồng Hân luôn có cảm giác có người không ngừng nói chuyện, con rất khó chịu, chỉ phải đi tới một chỗ mới cảm thấy thoải mái một ít.
Nghe được câu trả lời, trong lòng Diệp Dương Thành nhất thời trầm xuống, quay đầu nhìn thoáng qua Lâm Mạn Ny cũng đã buông xuống cần câu đang nhìn mình, sau đó hỏi:
- Vậy con đi những địa phương nào có biết không?
- Đồng Hân biết!
Diệp Đồng Hân phi thường khẳng định nói:
- Ở vùng ngoại thành thành thị 5879 có một ao hồ, con luôn ở đó.
- Thành thị 5879?
Diệp Dương Thành kỳ quái hỏi.
Lâm Mạn Ny đi tới, liền giải thích:
- Sau khi liên bang địa cầu thành lập, chính quyền các quốc gia trên thế giới tan rã, thành thị 5879 chính là thủ đô Tokyo ngày xưa.
- Nguyên lai là Tokyo.
Diệp Dương Thành tỉnh ngộ, nghe số thứ tự làm cho hắn tưởng là Vũ Không đại lục.
- Mạn Ny, anh gọi vài thần sử đưa em về trước.
Diệp Dương Thành nói:
- Anh đi xem thử ao hồ đó, cảm giác có điểm cổ quái.
Lâm Mạn Ny gật đầu:
- Tự em đi về, anh đừng lo lắng.
Diệp Dương Thành gật đầu, ôm Diệp Đồng Hân phóng lên cao, đi thẳng về hướng Tokyo.
Đi lên không trung, hắn chợt hỏi:
- Đồng Hân, con đã ở chỗ ao hồ kia, với thân thủ của con sao trên người lại dính vết máu?
Diệp Đồng Hân nói:
- Ba ba, không phải Đồng Hân giết tiểu động vật đâu, là tiểu động vật nổi điên công kích động vật khác, còn có thật nhiều tiểu động vật biến thành thật lớn thật lớn, giống như trướng thành bong bóng hơi vậy.
- Con nhìn thấy chúng tự giết nhau nên không đành lòng, muốn tách chúng ra nhưng chúng không thèm để ý con, còn vẩy máu trên người con…
- Tiểu động vật tự giết lẫn nhau, thân thể còn trướng lên như bóng hơi?
Một cảm giác bất tường loáng thoáng hiện lên trong lòng Diệp Dương Thành.
Diệp Dương Thành rất nhanh đi tới trên bầu trời Tokyo, theo chỉ dẫn của Diệp Đồng Hân đi tới chỗ ao hồ diện tích hơn 10km2 kia.
Quả nhiên, Diệp Dương Thành vừa nhìn xuống đã thấy hồ nước bắt đầu nhuộm thành màu đỏ, giống như có vô số sinh vật đang chém giết bên dưới.
Càng làm trong lòng Diệp Dương Thành trầm xuống chính là, hắn cảm nhận được trong không khí có một ít mùi vị máu tanh cực nhạt, nhưng thật cuồng táo, đó là khí tức của dị thú!
- Lại là đám súc sinh kia đang phá rối?
Nhận ra được khí tức dị thú, sắc mặt Diệp Dương Thành hiện lên hàn mang, tinh thần lực bàng bạc tràn ra mãnh liệt, nhẹ nhàng đảo qua trên ao hồ, đã đem hiện trạng ao hồ hoàn toàn hiểu rõ.
Làm cho hắn cảm thấy kỳ quái chính là hắn không phát hiện được dị thú tồn tại, mà sinh vật đang chém giết trong hồ chỉ là một loại cá mà thôi.
Hiện tượng kỳ quái này làm hắn nhíu mày, đây là có chuyện gì? Khu vực này không hề có dấu hiệu không gian đứt gãy, tự nhiên không khả năng có chuyện dị thú trốn ra khỏi phóng trục địa đi tới địa cầu.
Ánh mắt hắn thật nghi hoặc nhìn Diệp Đồng Hân, chỉ một lát sau đã bỏ qua hoài nghi của mình.
Chuyện này không thể nào là Diệp Đồng Hân đã làm, đừng nói nàng đã đánh mất trí nhớ, chỉ riêng chân khí dị thú trong ao hồ cũng tuyệt đối không phải của Diệp Đồng Hân!
Vấn đề mấu chốt chính là, hiện tại ngoại trừ Diệp Đồng Hân là thành viên của Tử Sắc Long tộc, miễn cưỡng xem như thuộc về tộc đàn dị thú, trên địa cầu căn bản không khả năng tồn tại dị thú nào khác, nếu không có dị thú, khí tức dị thú trong ao hồ từ đâu mà tới?
Cuối cùng hắn đành quyết định tự mình đi xuống nước điều tra, bởi vì tình huống quỷ dị nơi này đã làm cho hắn cảm nhận không ổn.
- Đồng Hân ngoan, ba ba muốn đi xuống xem tiểu động vật, một mình con ở đây tản bộ dạo chơi, nhưng không có ba ba cho phép, con chỉ ở nơi này, không được đi nơi khác biết không?
- Dạ.
Diệp Đồng Hân gật đầu, vô cùng nhu thuận.
Diệp Dương Thành dặn dò xong liền nhảy vào trong hồ nước bên dưới.
Hắn thật cẩn thận tìm kiếm, vẫn không phát hiện manh mối nào hữu dụng.
- Cuối cùng đã xảy ra chuyện gì?
Diệp Dương Thành cảm thấy hồ đồ, không có gì cả, vậy vì sao đàn cá lại liều mạng chém giết?
Hắn còn đang nghi hoặc, chợt nghe tiếng gọi to thống khổ của Diệp Đồng Hân:
- Ba ba, thanh âm kia lại tới nữa!
- …
Tinh thần Diệp Dương Thành chợt rung lên!
Đúng rồi, Diệp Đồng Hân phát hiện ao hồ này cổ quái, là có thanh âm không ngừng ồn ào bên tai nàng, như vậy ao hồ này có phải cũng liên quan tới thanh âm kia?
Vừa nghĩ tới đây, hắn lập tức xuất hiện trên không trung.
Lúc này khuôn mặt đáng yêu của Diệp Đồng Hân bởi vì buồn rầu mà nhăn nhó khó chịu, đang che lỗ tai không ngừng xoay quanh trên không trung.
Diệp Dương Thành đánh ra một đạo Tĩnh Tâm thuật, đợi nàng an tĩnh lại, liền hỏi:
- Đồng Hân, đem thanh âm con nghe được nói cho ba ba nghe được không?
- Dạ!
Diệp Đồng Hân gật đầu, nghiêng đầu lắng nghe chốc lát sau đó mới lặp lại cho Diệp Dương Thành.
Từng đoạn âm tiết tối nghĩa từ trong miệng nàng tuôn ra, mà sắc mặt Diệp Dương Thành liền đại biến!
Đây là…