Chúa Tể Thời Gian

Chương 12. Lão Đàm, ngươi sẽ hối hận!

Trong mắt Đàm Kiệt thoáng hiện vẻ u ám. Vị thống lĩnh Đông khu như hắn, trong mắt một thực thể khổng lồ như Thừa Quang thành thì chẳng khác nào kiến hôi. Nếu chiến tranh thực sự nổ ra, trấn Tro Bụi này cũng chỉ như vật hy sinh làm bia đỡ đạn mà thôi.

Vương Xà tiếp lời: "Ngươi đã bao giờ nghĩ tới việc đám Linh Cẩu đột nhiên xuất hiện lần này có liên quan đến Thừa Quang thành chưa?"

"Ồ? Ý ngươi là sao?"

"Bạch phó thống lĩnh tới!" Một giọng hô dõng dạc vang lên trong quán rượu Lốp Xe.

Mấy chục cặp mắt đồng loạt đổ dồn về phía cửa. Chỉ thấy Bạch Dã đang trong tình trạng suy nhược, được một tên đàn em dìu từng bước chậm chạp đi vào.

Tên đàn em đi bên cạnh đỏ mặt tía tai, nói nhỏ: "Bạch phó thống lĩnh, tôi đã làm theo lời ngài dặn rồi, ngài đừng quên lát nữa thưởng cho tôi miếng thịt nhé."

Tận hưởng cảm giác được vạn người chú ý, Bạch Dã hài lòng vỗ vai gã: "Yên tâm, ta quên rồi."

"Hả!?"

"Bạch phó thống lĩnh, rốt cuộc cậu cũng tới. Thế nào rồi? Cơ thể không sao chứ?" Đàm Kiệt nở nụ cười niềm nở nghênh đón, đích thân thay tay tên đàn em để dìu Bạch Dã vào chỗ ngồi.

"Ngươi nhìn ta giống như không sao à?" Bạch Dã liếc xéo Đàm Kiệt một cái đầy bất mãn.

Đàm Kiệt cũng chẳng giận. Từ khi chấp nhận sự thật Bạch Dã là một kẻ điên, tâm thái của hắn tốt đến lạ kỳ. Đừng nói là bị mắng một câu, ngay cả việc trước đó bị tát mười mấy cái hắn cũng chẳng còn để bụng nữa.

"Ngồi xuống nói, ngồi xuống nói."

Bạch Dã thản nhiên ngồi vào giữa Đàm Kiệt và Vương Xà, bày ra bộ dáng của một đại ca thực thụ.

"Còn đứng ngây ra đó làm gì, mau mang rượu thịt lên đây!"

Rất nhanh sau đó, rượu và thịt đã được bưng lên. Những miếng thịt nướng đen sì, chẳng có kỹ thuật nấu nướng gì cao siêu, hoàn toàn dựa vào độ tươi của nguyên liệu thô sơ nhất.

Nhưng Bạch Dã ăn rất ngon lành. Chẳng còn cách nào khác, cơ thể này vốn dĩ đã lâu lắm rồi chưa được một bữa no nê.

"Ăn từ từ thôi, kẻo nghẹn." Đàm Kiệt cười híp mắt rót rượu. Giờ đây nhìn Bạch Dã ăn thịt hắn không còn thấy xót nữa, thậm chí còn mong cậu ta ăn nhiều thêm một chút để bồi bổ khí huyết.

Thằng nhóc này lúc đánh nhau đúng là liều mạng thật sự!

Bạch Dã vừa nhồm nhoàm nhai thịt vừa hỏi: "Hai người các ngươi vừa nãy bàn chuyện gì thế? Có phải đang lén lút nói xấu ta không?"

"Làm sao có chuyện đó được, cậu là đại công thần, chúng ta khen còn không hết lời ấy chứ."

"Chúng ta vừa nhắc đến chuyện đàn Linh Cẩu." Vương Xà tiếp lời: "Lũ Linh Cẩu này xuất hiện quá đột ngột, ta nghi ngờ có liên quan đến những biến động gần đây của Thừa Quang thành."

"Ồ?" Bạch Dã nhướng mày: "Nói rõ hơn xem nào."

Thừa Quang thành thì hắn tất nhiên đã nghe danh. Nói chính xác thì gần như không ai ở trấn Tro Bụi là không biết đến nơi đó, đó là thánh địa trong lòng cư dân vùng phế thổ này.

Truyền thuyết kể rằng ở đó ai cũng có cơm ăn, có trường học, mỗi ngày đều có nước sạch để tắm rửa. Phụ nữ ở đó ai nấy đều xinh đẹp, da dẻ mịn màng trắng trẻo, chẳng giống như người vùng phế thổ quanh năm dầm mưa dãi nắng nên da dẻ thô ráp.

"Chuyện là thế này." Vương Xà sắp xếp lại ngôn từ rồi chậm rãi nói: "Gần đây Thừa Quang thành thường xuyên điều động quân đội và các đội săn nô lệ, rầm rộ cướp bóc nhân khẩu ở các thị trấn lớn, có vẻ như đang chuẩn bị cho chiến tranh."

Bạch Dã gật đầu. Trên vùng phế thổ này không chỉ có duy nhất một thành phố lớn như Thừa Quang thành. Đã hơn một trăm năm trôi qua kể từ sau Đại Thảm Họa, con người đã dần phục hồi, những thành phố lớn mọc lên san sát, các thế lực không ngừng tranh giành, chia cắt lãnh thổ.

"Việc đó thì liên quan gì đến đàn Linh Cẩu?"

"Theo ta biết, đàn Linh Cẩu vốn dĩ trú ngụ ở gần Hắc Sơn. Dù chúng đã biến dị thành dị hóa thú nhưng bản năng động vật vẫn còn, chúng có ý thức về lãnh thổ và thường không rời khỏi Hắc Sơn. Nay chúng đột nhiên xuất hiện ở trấn Tro Bụi, ta đoán chắc chắn Hắc Sơn đã xảy ra chuyện. Trước đây khi đi giao dịch vật tư ở Thừa Quang thành, ta vô tình nghe người bên đó bàn tán rằng quân đội Thừa Quang thường xuyên tiến vào Hắc Sơn. Vì vậy, ta nghĩ Thừa Quang thành muốn chiếm đóng hiểm địa Hắc Sơn để chuẩn bị cho chiến tranh." Vương Xà giải thích.

"Chắc chắn là phải đánh nhau sao? Biết đâu Thừa Quang thành chỉ muốn tiêu diệt dị hóa thú trên Hắc Sơn thì sao?"

Đàm Kiệt cười khẩy một tiếng: "Bạch phó thống lĩnh, cậu đúng là đánh giá Thừa Quang thành quá cao rồi. Cậu chưa từng đến đó nên không biết đức tính của bọn họ đâu. So với việc người phế thổ chúng ta liếm máu trên lưỡi đao, thì lũ người trong thành mới thực sự là ăn thịt người không nhả xương. Những lão gia hỏa đó tuyệt đối không làm việc gì nếu không có lợi ích. Nếu các thế lực lớn thực sự hợp tác để đối phó với dị hóa thú, thì lũ quái vật chết tiệt kia đã tuyệt chủng từ lâu rồi. Chính vì bọn họ nội đấu không ngừng, nên chẳng ai muốn lãng phí binh lực để dọn dẹp dị hóa thú nằm ngoài phạm vi thế lực của mình. Thậm chí có thế lực còn cố ý nuôi dưỡng dị hóa thú để làm vùng đệm ngăn cách với các phe phái khác."

Bạch Dã mỉm cười, rất tốt, điều này hoàn toàn khớp với định kiến của hắn về nhân loại.

"Thôi, đừng nói chuyện đó nữa." Vương Xà lảng sang chuyện khác: "Chuyện của những nhân vật lớn đó chúng ta cũng chẳng quản nổi, việc cấp bách hiện giờ vẫn là giải quyết đàn Linh Cẩu đã. Bạch phó thống lĩnh, ngày mai cậu còn có thể tiếp tục chiến đấu không?"

"Có thể! Nhất định là có thể!" Bạch Dã đã sớm không đợi nổi nữa rồi.

"Đừng đừng đừng..." Đàm Kiệt vội vàng ngăn cản: "Hôm nay cậu tiêu hao quá nhiều, nên nghỉ ngơi thêm một ngày đi. Thực ra lương thực ở trấn Tro Bụi vẫn còn cầm cự được vài ngày, không cần vội vàng nhất thời."

Hắn thực sự sợ Bạch Dã đang đánh giữa chừng thì lăn đùng ra chết, lúc đó ai sẽ là người bắn hạ Linh Cẩu Vương? Chẳng phải thấy bây giờ ngay cả đi đường Bạch Dã cũng cần người dìu đó sao?

"Lão Đàm!" Bạch Dã đột ngột đập bàn một cái rầm, tiếng động lớn đến mức át cả sự ồn ào trong quán rượu.

Mọi người trong quán đồng loạt dừng tay, nhìn về phía ba vị thống lĩnh, bầu không khí bỗng chốc trở nên im phăng phắc.

Nhìn thấy điệu bộ quen thuộc này, Đàm Kiệt cảm thấy đau đầu: "Bạch phó thống lĩnh, cậu..."

"Cậu cái gì mà cậu! Các cụ có câu, chính là một tiếng trống làm tinh thần hăng hái, lần thứ hai sẽ suy yếu..."

"Dừng lại, dừng lại đi. Cậu lắm lời xưa ý cũ quá, ta nói không lại cậu. Nhưng cậu đừng quên, ta mới là thống lĩnh! Ngày mai cậu bắt buộc phải nghỉ ngơi!" Đàm Kiệt cứng giọng.

Bạch Dã nhìn chằm chằm vào Đàm Kiệt, gằn từng chữ: "Lão Đàm, ngươi sẽ hối hận!"

Nói xong, hắn bưng đĩa rượu thịt quay người bỏ đi.

"Ơ kìa, cái cậu kia, mau dìu Bạch phó thống lĩnh đi chứ!"

...

Về đêm.

Bạch Dã nằm thoải mái trên giường, nhưng trong đầu lại hồi tưởng về cuộc đối thoại với Đàm Kiệt và Vương Xà lúc ban ngày.

Chiến tranh sắp đến!

Cảm giác khủng hoảng lập tức dâng trào. Chiến tranh không phải là mời khách ăn cơm, mà là súng thật đạn thật!

Hắn tuy có thể ngưng đọng thời gian, nhưng vấn đề là liệu có kịp phản ứng hay không?

Tốc độ bay của đạn chắc chắn nhanh hơn tốc độ tư duy của hắn. Một khi chiến tranh thực sự nổ ra, hàng vạn binh sĩ đồng loạt nổ súng, một phút đồng hồ ngưng đọng cũng không đủ để hắn chạy thoát khỏi chiến trường. Ngoài đạn ra còn có đại bác, súng bắn tỉa, xe tăng...

Trong lúc hỗn chiến, hắn không thể lúc nào cũng bật ngưng đọng thời gian, lượng thời gian tích lũy cũng không đủ để tiêu xài như vậy.

Trấn Tro Bụi trên danh nghĩa thuộc phạm vi quản lý của Thừa Quang thành, khi chiến tranh bắt đầu, người của các thế lực khác liệu có tha cho nơi này không? Lỡ như một ngày nào đó đang ngủ, trên trời đột nhiên rơi xuống vài quả pháo, hắn còn chưa kịp bật ngưng đọng thời gian đã mất mạng thì biết kêu oan với ai?

Ngay cả khi luôn cảnh giác, giả sử hắn nhạy bén đến mức nhận ra mọi cuộc tấn công và dùng ngưng đọng thời gian để né tránh, nhưng có thể né được bao nhiêu lần? Không lẽ toàn bộ thời gian đều lãng phí vào việc này?

Mẹ kiếp, không được! Vùng phế thổ này quá không an toàn, phải tìm một nơi ổn định hơn mới có thể tích lũy thời gian tốt hơn được!

Nghĩ đến đây, Bạch Dã bắt đầu nảy sinh ý định với Thừa Quang thành. Nếu có thể tiến vào đó, ít nhất cũng an toàn hơn ở phế thổ nhiều. Cho dù có đánh nhau, dù Thừa Quang thành có bại trận thì dân chúng trong thành cũng là những người cuối cùng gặp họa. Đến lúc đó hắn hoàn toàn có thể chuồn sớm, chứ không phải như bây giờ, suốt ngày ở phế thổ lo âu sợ hãi, hôm nay đối mặt với dị hóa thú, ngày mai đối mặt với súng đạn, ngày kia lại đối mặt với cảnh thiếu lương thực.