Chúa Tể Thời Gian

Chương 2. Rốt cuộc ai là người đứng đầu vùng đất hoang dã?

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Sau khi nghe xong, các cư dân ở khu Đông đều lộ vẻ kinh ngạc, bọn họ thật sự không ngờ lại có kẻ ngốc tự mình đứng ra chịu chết. Phải biết rằng lần chơi Vòng Quay Vận Mệnh này sẽ khác hẳn bình thường, mọi khi chỉ cần thắng một vòng là đủ, nhưng bây giờ phải thắng đến khi được Vật Cấm Kỵ công nhận mới thôi.

Lý Hữu của khu Tây, kẻ được mệnh danh là Bàn Tay Ma Thuật đã thắng liên tiếp ba vòng, nổ năm phát súng mà vẫn chưa được chấp nhận, bấy nhiêu thôi cũng đủ để thấy độ khó đã đạt tới mức nào.

"Ai? Là kẻ nào nói năng mạnh mẽ thấy?"

Mọi người lập tức quay đầu nhìn về phía giọng nói vừa phát ra, chỉ thấy một thiếu niên ăn mặc rách rưới, trên chân còn đang đeo xiềng xích đang chậm rãi đi tới. Khuôn mặt thiếu niên bị bùn đất che lấp, không nhìn rõ diện mạo, duy chỉ có đôi mắt là sáng rực một cách lạ thường, trông hoàn toàn lạc lõng giữa đám người xung quanh.

Ánh mắt của những kẻ ở đây nếu không tê dại, u ám thì cũng tàn nhẫn, tham lam. Thế nhưng ngọn lửa trong mắt người thiếu niên ấy chưa bao giờ tắt, đó là sự giao thoa giữa văn minh và hoang dã.

"Bạch Dã?" Có người kinh hãi thốt lên.

"Cái tên này bị điên rồi sao?"

"Nói nhảm, tên này mà không phát điên thì sao lại dám đứng ra vào lúc này?"

"Tôi nghe nói lúc Bạch Dã đi săn trên vùng đất hoang đã chạm phải thứ gì đó, lúc trở về thì hoàn toàn hoá điên như thế nà, trong miệng cứ không ngừng lẩm bẩm cái gì mà 'Ta chính là thần của thời đại mới', 'Kể từ hôm nay trở đi ta sẽ đứng giữa trời'… mấy câu đại loại thế."

"Còn chưa hết đâu, tôi còn nghe tên này ngâm thơ nữa: Rốt cuộc ai là người đứng đầu vùng đất hoang dã, vừa gặp Bạch Dã đã đắc đạo thành không. Gió tuyết vùi ta hai ba năm, ta tự đạp tuyết tiến tới đỉnh cao…"

Nghe thấy tiếng bàn tán xôn xao của đám đông, sắc mặt Bạch Dã tối sầm lại, những ký ức đen tối mà bản thân hắn không muốn nhớ lại lập tức tràn vào trong ký ức.

Hồi mới xuyên không tới đây, hắn phát hiện bản thân đã thức tỉnh năng lực Ngưng Đọng Thời Gian, thế là chẳng nói chẳng rằng gì lập tức cho rằng "chỉ cò bản thân là nhất".

Hắn tự xưng mình là vị thần của thời đại mới, nhìn ai cũng thấy giống hạng vô danh tiểu tốt. Đúng lúc gặp bọn Đàm Kiệt đến thu phí bảo kê, hắn lập tức nổi giận. Cái loại rác rưởi gì thế này? Chỉ có danh hiệu thủ lĩnh khu Đông mà cũng đòi làm càn, ngay cả thần linh mà cũng dám thu phí bảo kê sao?

Lúc này, hắn lập tức tức giận giáo huấn đám người đó một tràng. Khi đối mặt với họng súng đen ngòm của đám người Đàm Kiệt, hắn đang định thi triển thần lực, đại triển thần uy thì bỗng nhiên… bị đứng hình. Thời gian chỉ dừng được hai giây rồi khôi phục, bởi vì trước đó hắn đã lãng phí hơn năm mươi giây để thử nghiệm năng lực.

Cũng chính lúc đó, hắn phát hiện ra mỗi ngày bản thân chỉ có thể sử dụng khả năng Ngưng Đọng Thời Gian đúng một phút. Sau đó thì thành ra thế này, hắn từ tiện dân biến thành nô lệ.

Trong thời kỳ Đại Tai Biến, cũng có không ít người bị loạn trí. Đám người Đàm Kiệt chỉ nghĩ hắn bị điên, cũng không muốn lãng phí sức lao động nên mới đày hắn làm nô lệ.

Chuyện cũ nghĩ lại cảm thấy thật xấu hổ, cũng may mặt mũi Bạch Dã đang nhem nhuốc nên không ai thấy được vẻ mặt của hắn lúc này.

Thống lĩnh khu Đông là Đàm Kiệt nghe thấy có người tự nguyện, trong lòng cảm thấy vui mừng khôn xiết. Nhưng khi ông ta nhìn kỹ người vừa mới đứng ra tự nguyện, sắc mặt bỗng trở nên kỳ quái.

Bạch Dã? Chẳng phải thằng nhóc này bị điên sao?

Sáng nay, tên điên này còn dám xưng thần giả quỷ trước mặt ông ta, trong miệng cũng không ngừng lẩm bẩm cái gì mà muốn khai sáng nên một thời đại mới…

"Cậu…" Đàm Kiệt ngập ngừng định nói lại thôi.

"Tôi đã khỏi bệnh rồi, trước đó lúc ở nơi hoang dã lỡ ăn nhầm nấm độc nên xuất hiện ảo giác thôi." Bạch Dã nói dối không hề chớp mắt, hắn vốn có sở thích hay nói dối vài câu cho vui nhà vui cửa ấy mà.

Đàm Kiệt thấy Bạch Dã nói năng mạch lạc, cũng không còn tự xưng là thần nữa thì không nhịn được lộ vẻ vui mừng không thôi. Ông ta biết ở ngoài hoang dã thật sự có một số loại nấm độc gây ảo giác, thậm chí có kẻ còn cố tình tìm nó ăn để tìm cảm giác mạnh.

"Tiểu Bạch, trước đó tôi cứ tưởng cậu bị loạn trí nên mới đày cậu làm nô lệ. Cậu cứ yên tâm, chỉ cần cậu có thể thu phục được Hài Cốt Chi Tức, tôi không những khôi phục thân phận cư dân cho cậu mà còn kết nghĩa cậu làm anh em của mình nữa! Từ nay về sau, khu Đông này sẽ là do hai anh em chúng ta quyết định!"

Giọng điệu của Đàm Kiệt vô cùng nhiệt tình, dù sao thì ngồi đó vẽ ra một tương lai tươi sáng nào có tốn đồng nào chứ.

Bạch Dã cười khẩy khinh miệt. Kiếp trước, hắn đã nghe không biết bao nhiêu bản thiết kế về một tương lai tươi sáng của sếp rồi, ngày nào vị sếp đó cũng nói mấy lời hoa mỹ, vẽ vời tương lai nên Bạch Dã thật sự ngán đến tận cổ rồi, đương nhiên lúc này hắn cũng chẳng thèm tin mấy lời này của Đàm Kiệt.

"Mở ra." Hắn lắc lắc sợi xích sắt dưới chân.

Nghe thấy mệnh lệnh chẳng chút khách sáo của Bạch Dã, ánh mắt Đàm Kiệt thoáng lạnh đi nhưng ngoài miệng vẫn cười nói: "Ôi chao, xem trí nhớ của tôi này, suýt nữa thì quên mất rồi. Này, mau đến mở xích cho Tiểu Bạch."

Một tên đàn em cầm chìa khóa chạy tới, nhanh chóng tháo xích chân cho Bạch Dã.

Bạch Dã cử động đôi chân có chút cứng đờ, sau đó nhấc chân đá văng cái xác khô trên ghế ra ngoài.

Bộp!

Cái xác khô bay xa hơn một mét, vỡ vụn đầy đất. Màn xuất hiện phô trương của hắn khiến mọi người liên tục liếc nhìn, thật ra hắn cũng muốn khiêm tốn, nhưng xin lỗi nhé, thực lực không cho phép!

Mang trong mình khả năng Ngưng Động Thời Gian, sao Bạch Dã có thể khiêm tốn cho nổi đây? Tuy chỉ có một phút, không thể trở thành vị thần của thời đại mới nhưng chắc làm một kẻ ngông cuồng vẫn được nhỉ?

Ở phía đối diện, Bàn Tay Ma Thuật, Lý Hữu khẽ nheo mắt, nhìn thiếu niên vừa xuất hiện một cách ngạo mạn này, trong lòng thầm cảnh giác.

Hắn ta có chút ấn tượng với người thiếu niên ở khu Đông này. Có người nói Bạch Dã là một con sói cô độc trên vùng đất hoang dã này, ngày thường rất ít khi tiếp xúc với ai, sống bằng nghề săn bắn.

Thời buổi này, kẻ nào dám đi săn một mình trên vùng đất hoang dã thì đều không thể xem thường. Chỉ là sau đó lại nghe nói Bạch Dã bị điên, không ngờ lại là do ăn nhầm nấm độc.

Thế nhưng, một thợ săn trên vùng đất hoang dã mà lại ăn nhầm nấm độc sao? Là do quá đói, hay là do muốn tìm kiếm sự kích thích?

Trong lúc Lý Hữu đang suy tư, Bạch Dã đã ngồi xuống đối diện hắn ta. Nếu không phải sợ Đàm Kiệt sẽ lên tiếng nhận thua, chắc chắn hắn sẽ đợi thêm một lúc nữa rồi mới lên tiếng.

Bởi vì hiện tại là 23 giờ 55 phút. Sau sự cố dở khóc dở cười lần trước, hắn đã nghiên cứu kỹ khả năng Ngưng Đọng Thời Gian, thậm chí còn tìm hiểu rõ nguồn gốc của nó: Đó chính là sự không đồng bộ về thời gian!

Nghe thì có vẻ phức tạp, nhưng nếu giải thích kỹ thì… đúng là phức tạp thật. Chỉ khi ở chiều không gian thời gian, vậy thì mới có thể hoàn toàn thấu hiểu sự huyền diệu của thời gian, giống như sinh vật ở tầng thấp khó lòng hiểu được sinh vật ở những tầng cao hơn.

Bạch Dã không thể dùng ngôn từ để mô tả chính xác nguyên lý, chỉ có thể thông qua cách ẩn dụ để đại não của bản thân miễn cưỡng tiếp nhận thông tin này. Nói đơn giản là ở thế giới cũ của hắn, tức là thế giới văn minh của hai trăm năm trước, và thế giới Đại Tai Biến hiện tại, tốc độ dòng chảy thời gian không giống nhau.

Giữa hai thế giới chênh lệch nhau một phút, cho dù là trước hay sau Đại Tai Biến, nhân loại đều định nghĩa một ngày là 24 giờ.

Nhưng nếu thực sự tính toán theo 24 giờ, thế giới văn minh là 24 giờ tròn, vậy thì thật chất, một ngày ở thế giới Đại Tai Biến này ít hơn một phút, chỉ có 23 giờ 59 phút.

Hắn không rõ nguyên nhân của sự sai lệch này, có lẽ là do thảm họa Đại Tai Biến đã xảy ra vài một trăm năm trước.

Linh hồn của hắn vốn là sinh vật của hệ thời gian 24 giờ, khi tới thế giới 23 giờ 59 phút này, mỗi ngày hắn sẽ dư ra một phút để có thể tự do muốn làm gì thì làm.

Đây chính là lý do Bạch Dã có thể ngưng đọng thời gian một phút mỗi ngày.

"Bắt đầu đi." Lý Hữu lên tiếng.

"Anh trước hay tôi trước đây?" Bạch Dã cố ý hỏi như thế để kéo dài thêm thời gian.

Lý Hữu nhíu mày: "Dĩ nhiên chúng ta sẽ chơi kéo búa bao để quyết định thú tự rồi. Dù cậu chưa chơi Vòng Quay Vận Mệnh bao giờ thì chẳng lẽ vừa rồi còn chưa nhìn rõ sao?"

Rầm!

Bạch Dã đột nhiên đập mạnh xuống bàn, tiếng động lớn khiến người của cả hai khu Đông và khu Tây giật bắn mình, có kẻ thậm chí còn theo bản năng định rút súng.

"Anh bảo ai mù đấy hả! Tôi hỏi anh bảo ai mùa! Có giỏi thì anh nói lại lần nữa xem!"

Lý Hữu ngơ ngác: "Tôi bảo cậu mù hồi nào…"

"Mẹ kiếp, anh còn dám nói nữa sao!" Bạch Dã lập tức nổi trận lôi đình, một tay túm lấy cổ áo sơ mi hoa hòe của Lý Hữu, làm ra vẻ như thể chuẩn bị tẩn cho tên này một trận.

Răng rắc…

Bọn người ở khu Tây của Vương Xà đồng loạt rút súng ra, chỉa thẳng vào Bạch Dã. Mà đám người Đàm Kiệt đang đứng phía sau Bạch Dã cũng lập tức phản ứng lại, vội vàng rút súng chỉa ngược lại đối phương.

Hai bên rơi vào thế giằng co căng thẳng, trông cứ như thể, ngay giây sau là sẽ nổ ra một trận đấu súng đẫm máu.