Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Phó thủ lĩnh Bạch, chúng ta vẫn còn chưa giải quyết xong đám dị thú, lượng lương thực còn lại thật sự sắp không đủ ăn nữa rồi. Hay là cậu cố gắng nhịn một chút, tạm thời ăn uống thanh đạm một chút nhé?"
Đàm Kiệt móc ra một thanh đạm hình chữ nhật đen xì, có thể thấy, trên thanh protein này còn sót lại vài sợi râu gián.
Đây chính là món ăn hằng ngày của cư dân ở vùng đấy hoang dã: Thanh đạm gián!
Bên ngoài là một lớp bao bì đơn giản, in dòng quảng cáo thô kệch: "Thanh protein gián, hương vị vô cùng đáng thử! Đáp ứng đủ nhu cầu dinh dưỡng cho bạn cả ngày! Thanh protein Gián."
Bạch Dã liếc nhìn thanh protein gián, lập tức nổi trận lôi đình. Thứ này xuất hiện không ít trong ký ức của nguyên thân, được coi là lương thực chính, tuy nhìn buồn nôn nhưng ít nhất thì nó... thật sự.
Cái vị đó... giống như một kẻ bị hôi chân, đi tất lụa ngắn rồi xỏ vào ủng đi tuyết, chạy năm cây số giữa trời đông giá rét, sau đó nhét đôi tất vào trong ủng buộc kín lại để đến tận mùa xuân mới mở ra, rồi lấy đôi tất đó chà xát lên mặt lưỡi vậy.
"Trước khi tôi làm phó thống lĩnh thì ngày nào cũng ăn thanh protein gián, giờ làm phó thống lĩnh rồi mà vẫn phải ăn thứ này, chẳng lẽ cái chức này tôi làm không công sao? Mang đi! Thứ này đến chó cũng không thèm ăn!"
Hắn phất tay một cái, nhanh tay vứt thanh protein gián ấy đi, cuối cùng rơi vào giữa đám đông khiến mọi người lập tức nhào tới tranh giành, tạo nên cảnh tượng vô cùng hỗn loạn.
Sắc mặt Đàm Kiệt có chút khó coi, cười gượng hỏi lại: "Nhưng chẳng phải trước đây cậu vẫn luôn ăn nó sao?"
Bạch Dã làm như không nghe thấy, khoác vai Đàm Kiệt, nói giọng đầy tâm huyết: "Lão Đàm này, ông có biết sau khi một người thành công, việc đầu tiên cần làm là gì không?"
"Làm gì?"
"Đương nhiên là quên đi những thứ thuộc về thuở ban đầu rồi! Thành công rồi mà không quên đi những thứ đó, vậy chẳng phải là uổng phí rồi sao?"
Đàm Kiệt: "..."
"Lão Đàm, ông cứ yên tâm, có tôi ở đây rồi, lũ dị thú kia chỉ là chuyện nhỏ, chỉ cần búng tay một cái là diệt sạch sẽ thôi ấy mà. Đến lúc đó thiếu gì thịt để ăn? Thế nên lúc này đừng có tiết kiệm làm gì, có bao nhiêu đồ ngon cứ mang hết ra đây để tôi bồi bổ thân thể. Dù sao, ông cũng không muốn tôi bị thiếu hụt khí huyết, không đủ sức đối phó với dị thú đúng không?"
Kiếp trước Bạch Dã đã phải nghe mấy lời vẽ vời tương lai của cấp trên không biết bao nhiêu lần, sau khi “ăn” nhiều rồi thì đương nhiên kỹ năng vẽ vời này cũng tăng vọt.
"Phải phải phải, phó thủ lĩnh Bạch nói rất đúng. Người đâu, mau mang thịt lên!" Đàm Kiệt ngoài mặt cười hùa theo, trong lòng cũng bắt đầu "bỏ quên gốc gác", âm thầm quyết định, sau khi Bạch Dã giải quyết xong lũ dị thú thì sẽ thẳng tay xử tử hắn ngay lập tức!
Không chỉ để thu hồi quyền lực, mà quan trọng hơn là vì Vật Cấm Kỵ kia. Thứ đó có giá trị liên thành, tuy ông ta không dùng được nhưng vẫn có thể mang đi bán lấy tiền.
Tất nhiên, nếu Bạch Dã có thể tự động lăn đùng ra chết bởi vì chém giết quá nhiều gây tổn hại khí huyết thì càng tốt, ông ta cũng đỡ phải mang tiếng xấu. Sau một hồi ăn uống no nê, Bạch Dã hài lòng đi về căn phòng mà Đàm Kiệt sắp xếp cho hắn để ngủ. Đương nhiên hắn cũng chẳng thèm quay trở về cái ổ chó trước kia nữa, đã bảo là phải quên gốc gác rồi kia mà...
Sau khi Bạch Dã rời đi, quán rượu Luân Đài hoàn toàn chìm vào im lặng. Sắc mặt Đàm Kiệt trở nên u ám, trong mắt thấp thoáng hiện lên ý muốn giết người mãnh liệt. Đám thuộc hạ cũng cảm nhận được cơn giận của đại ca, không ai dám lên tiếng.
Lúc này, một tên đàn em thân cận vội vàng tiến lên, nhỏ giọng nói: "Đại ca, em thấy thằng nhóc Bạch Dã kia cậy mình có Vật Cấm Kỵ, dường như có hơi không tôn trọng anh cho lắm đấy ạ."
Rầm!
Đàm Kiệt đập mạnh xuống bàn, quát lớn: "Mẹ kiếp, đó mà gọi là ‘hơi’ sao? Rõ ràng là nó không hề coi “Lợn Rừng” Đàm Kiệt tao ra gì cả!"
Cùng với cơn giận dữ, lông tơ trên người ông ta lập tức dựng đứng lên, trở nên đen và cứng như lông của lợn rừng, một cảm giác hoang dại đặc trưng của dã thú lập tức lan tỏa trong không khí.
Từ hai cánh mũi của ông ta, thấp thoáng có hai luồng khí màu trắng xuất hiện.
Mấy tên đàn em khác thấy vậy thì vội vàng quỳ rạp xuống đất: "Đại ca bớt giận, đại ca bớt giận! Anh là người có gen đã cải tạo, cũng đã tiêm thuốc cải tạo gen rồi, còn tên nhóc kia chẳng qua cũng chỉ là một người bình thường dựa dẫm vào một vật bên ngoài mà thôi. Đợi cậu ta tiêu diệt xong đám dã thú, khí huyết chắc chắn sẽ bị hao tổn nhất định, không thể nổ súng được nữa, đến lúc đó, chẳng phải sẽ mặc cho chúng ta xâu xé sao?"
"Hừ!" Sắc mặt Đàm Kiệt hơi dịu lại. Tuy lời của tên đàn em đã nói trúng tim đen ông ta nhưng với tư cách là thủ lĩnh, ông ta không thể hùa theo ngay được mà phải giữ gìn hình tượng.
"Tao vốn muốn kết nghĩa anh em với Bạch Dã, để cùng quản lý khu Đông này, nào ngờ sau khi có được Vật Cấm Kỵ, thằng nhóc này lại đắc ý quên bản thân đến mức này. Tính tình của tên này quái gở, tham lam vô độ, nếu để hắn cùng quản lý khu Đông với tao, chắc chắn sẽ gây tai hoạ cho người dân ở đây. Vậy nên, vì tương lai của anh em, vì tương lai của toàn bộ người dân khu Đông, Đàm Kiệt này thà mang danh bội ước cũng phải ra tay thôi."
"Đại ca suy nghĩ chu toàn thật đấy!"
"Bọn em thề chết đi theo đại ca!"
...
Trong căn nhà gạch đỏ cũ kỹ, Bạch Dã vừa tắm xong, lúc này đang trần truồng đứng trước gương.
Hắn vuốt cằm, không ngừng quan sát chính mình: "Cũng được, đẹp trai vừa đủ."
Trong gương, người thiếu niên có mái tóc đen hơi rối rủ xuống trước chân mày như muốn che đi đôi mắt đen sắc sảo và kiêu ngạo như loài sói.
Trên sống mũi cao thẳng có một vết trầy xước chưa lành, rìa vết thương còn đọng máu khô. Vết thương cũng không hề gây ảnh hưởng gì đến dung mạo của Bạch Dã mà trái lại trông càng thêm hoang dã hơn. Thân hình hắn cao ráo nhưng hơi gầy, làn da trông có vẻ tái nhợt cho thấy đây là một người thiếu dinh dưỡng.
Đây là lần đầu tiên Bạch Dã nhìn kỹ diện mạo của mình, chủ yếu là vì nguồn nước khan hiếm, ngày nào cũng đầu bù tóc rối, phần lớn người ở thị trấn Hôi Thổ đều như vậy, ngoại trừ một số người làm công việc đặc thù.
Giờ có Đàm Kiệt bao nuôi, đương nhiên hắn có thể thoải mái tắm rửa một chút rồi,
"Nếu mình đoán không lầm, chắc hẳn bây giờ tên Đàm Kiệt kia đang bàn mưu tính kế làm sao để giết mình nhỉ? Chậc chậc... lão Đàm đúng là chẳng ra gì, cũng may bản thân mình chẳng hề có ý định tha cho ông ta."
Bạch Dã hiểu rõ tính tình của lão Đàm. Với tính cách của đối phương, sau khi xong việc chắc chắn sẽ cướp Vật Cấm Kỵ rồi mang đi bán lấy tiền.
Hắn không hề bận tâm đến mối đe doạ đến từ tên Đàm Kiệt này. Lúc trước, Bạch Dã mất mười giây để Vật Cấm Kỵ nhận chủ, hiện giờ khả năng Ngưng Đọng Thời Gian vẫn còn lại năm mươi giây, bấy nhiêu thời gian cũng đủ để giết một kẻ như lão Đàm rồi, cho dù đối phương có là người cải tạo gen đi chăng nữa.
Cho dù gen của ông ta có được cải tạo thế này, vậy thì chung quy vẫn là sinh vật gốc carbon. Dù trên người mọc đầy lông cứng, nhưng cổ họng, hạ bộ, đôi mắt... đều là những điểm yếu chí mạng.
Sở dĩ bây giờ Bạch Dã chưa ra tay giết ông ta là vì hắn cũng cần lão Đàm để đối phó với đàn dị thú.
Đàn dị thú đang vây hãm thị trấn Hôi Thổ, nếu không giải quyết sớm, chắc chắn mọi người ở đây sẽ chết hết.
Bạch Dã nằm trên giường, mân mê khẩu Hài Cốt Chi Tức, khóe môi nở một nụ cười nhạt: "Thu phục hoàn toàn, đúng là niềm vui ngoài ý muốn."
Người thường chỉ biết có thể thu phục Vật Cấm Kỵ, nhưng không biết rằng việc thu phục còn có hai chế độ: Thu phục thông thường và thu phục hoàn toàn.
Với tư cách là thợ săn ở vùng đất hoang dã, Bạch Dã từng bôn ba săn bắn để mưu cầu sự sống, vậy nên cũng có cơ hội tiếp xúc với không ít thợ săn khác. Những người này đi đây đi đó, thực lực chưa chắc đã mạnh nhưng kinh nghiệm và kiến thức cực kỳ phong phú, những thông tin này hắn đều nghe được từ miệng họ.
Nói một cách dễ hiểu, thu phục thông thường là người sử dụng đáp ứng các điều kiện mà Vật Cấm Kỵ đưa ra, sau đó Vật Cấm Kỵ sẽ làm việc cho người đó. Giống như ông chủ tuyển nhân viên, trả lương để nhân viên làm việc, thân xác nhân viên thuộc về ông chủ nhưng cả hai không được tính là đồng lòng.
Còn việc thu phục hoàn toàn giống như thu nhận tử sĩ, hoàn toàn phục tùng chủ nhân, cả thể xác lẫn tâm hồn đều thuộc về chủ nhân.
Sáu viên đạn của Bạch Dã đã nhanh chóng thu phục hoàn toàn Vật Cấm Kỵ, Hài Cốt Chi Tức này.
Năng lực của Hài Cốt Chi Tức cũng rất đơn giản, đó là rút khí huyết của chủ nhân, sau đó bổ sung vào viên đạn nằm trong ổ đạn để gia tăng lực lượng. Súng ống thông thường rất khó bắn xuyên lớp da phòng ngự của dị thú, dù có xuyên qua cũng khó gây nên thương tích gì lớn, nhưng Hài Cốt Chi Tức có thể dễ dàng phá vỡ lớp phòng thủ bên ngoài, thậm chí là giết chết mục tiêu.
Vì cơ chế rút khí huyết nên việc sử dụng Hài Cốt Chi Tức gây tổn hại cực lớn cho cơ thể người sử dụng. Nếu nổ súng quá nhiều lần, thậm chí người sử dụng có thể bị hút cạn khí huyết mà chết.
Nhưng thu phục hoàn toàn thì hoàn toàn khác. Tuy vẫn bị rút khí huyết, nhưng khi Hài Cốt Chi Tức giết chết kẻ địch, nó sẽ hoàn trả lại toàn bộ phần khí huyết đã cướp đoạt được từ kẻ địch cho chủ nhân. Như vậy, không những không bị hao hụt khí huyết mà càng đánh sẽ càng mạnh.
Bạch Dã xoay xoay khẩu súng trong tay, nhếch môi nở một nụ cười xấu xa: "Ăn thịt của lão Đàm, sai bảo người của lão Đàm, cuối cùng còn mượn sức mạnh của lão Đàm để thu hoạch khí huyết. Lão Đàm à, ông đúng là một người tốt đấy."
Lúc này, Bạch Dã đã bắt đầu mong đợi biểu cảm của lão Đàm khi thấy hắn càng đánh càng mạnh rồi đấy.