Ta Là Chưởng Giáo Ẩn Thế Tông Môn

Chương 31. Vi sư chuẩn bị kiểm tra các ngươi một phen (1)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Ngao ngao ngao ngao..."

Vừa lăn về tới chủ điện, Giang Bắc Thần lập tức ôm lấy nửa người dưới, đau đến chết đi sống lại. Chỗ yếu ớt nhất của nam nhân chung quy vẫn là hạ bộ.

"Không biết có bị phế luôn không nữa." Hắn lén lút nhìn xuống kiểm tra một chút, cũng may chim chóc vẫn bình yên vô sự.

Cả một đêm trằn trọc trong đau đớn, hắn thức trắng.

Sáng hôm sau, hai mắt Giang Bắc Thần thâm quầng mệt mỏi, nhưng bù lại cơn đau rốt cuộc cũng tiêu tán. Ngay lúc hắn vừa ngả lưng định đánh một giấc, một âm thanh trong trẻo bỗng vang vọng từ bên ngoài.

"Sư tôn!"

Nghe tiếng gọi, Giang Bắc Thần giật mình ngồi bật dậy. Phóng tầm mắt nhìn lại, chỉ thấy bóng dáng Vương Lạc Ly đang chậm rãi bước vào.

Vương Lạc Ly vừa bước vào đại điện, ánh mắt quét qua bốn phía, cái miệng nhỏ nhắn lập tức há hốc vì kinh ngạc.

Chuyện này... chuyện này...

Chủ điện thế mà lại xa hoa nhường này! Bề ngoài rõ ràng chỉ là một túp lều tranh rách nát, bên trong lại ẩn chứa khí phái hoành tráng đến bực này!

Vừa bước qua bậc cửa, đập vào mắt nàng là mười hai chữ to vàng óng lơ lửng giữa không trung.

"Tụng chân danh ta, luân hồi bên trong đắc vĩnh sinh!"

Mười hai chữ ngắn ngủi nhưng lại mang theo đạo vận mênh mông, hệt như tiếng chuông Hoàng Chung Đại Lữ ầm ầm nổ vang bên tai Vương Lạc Ly. Đầu óc nàng phút chốc trống rỗng, chấn động đến mức hồi lâu vẫn chưa thể hoàn hồn.

"Lạc Ly, ngươi tìm vi sư có việc gì sao?" Giang Bắc Thần nhạt giọng lên tiếng. Nương theo trận pháp được bố trí sẵn trong đại điện, giọng nói của hắn trực tiếp truyền thẳng vào thần thức Vương Lạc Ly, kéo nàng ra khỏi cơn kinh hãi.

Tòa chủ điện này nào chỉ có vẻ bề ngoài hào nhoáng, bên trong còn khắc họa vô số trận pháp huyền diệu. Dù hắn ngồi trên cao bệ nghễ, chỉ cần khẽ nói, âm thanh cũng sẽ uy nghiêm vang vọng khắp bốn bề.

Vương Lạc Ly hít sâu một hơi, cố đè nén sự chấn động trong lòng, khom người chắp tay: "Sư tôn, đệ tử đã dọn dẹp xong nhà tranh. Những thứ đồ lặt vặt trong đó, đệ tử có nên vứt đi không?"

Chỗ tạp vật nàng nhắc đến chính là đống rìu, xẻng cuốc xỉn màu – công cụ mưu sinh từ thuở Giang Bắc Thần còn cong lưng đi đào mỏ than.

Tạp vật?

Mụ nội nó, hóa ra tối hôm qua lão tử va phải đống rác rưởi kia... May mà không đụng trúng chỗ hiểm, nếu không lão tử tàn phế rồi!

"Giữ lại đi, sau này ắt có trọng dụng." Giang Bắc Thần làm ra vẻ cao thâm mạt trắc. Thật ra, đống đồ nát kia đều là kỷ vật thời hắn còn làm cu li đào quặng cho một cái tông môn cửu phẩm.

Cứ thử nghĩ mà xem, sau này lão tử trở thành Tiên Đế, đống đồ nghề kia chẳng phải sẽ hóa thành cổ vật sao? Đem ra đấu giá bèo bọt cũng kiếm được một mớ tiền lẻ chứ đùa!

"Đệ tử tuân mệnh!" Vương Lạc Ly cung kính đáp. Sắc mặt nàng khẽ ửng đỏ, lưu luyến xoay người rời đi, bước chân chậm chạp như chẳng muốn rời.

Nàng thầm nghĩ, cho dù chỉ được tìm một góc nhỏ trong cái đại điện lộng lẫy này để ngồi thiền, cũng còn sướng gấp vạn lần cái túp lều tranh rách nát kia. Đáng lẽ chủ điện là nơi Tiên Đạo Môn dùng để nghị sự, nhưng vào tay Giang Bắc Thần, hắn trực tiếp biến nơi này thành hoàng cung xa hoa để hưởng thụ.

Cùng lúc đó, Trần Hắc Thán sau nửa ngày lục lọi đã tìm thấy hơn mười viên Tích Cốc Đan. Hắn không ngần ngại ngửa cổ nuốt chửng một viên.

Mùi vị của viên đan dược này vô cùng cay xè, lại khô khốc đến nghẹn họng. Cố nhịn xuống xúc động muốn nôn mửa, Trần Hắc Thán khó nhọc nuốt trôi. Đợi đến khi cảm giác cồn cào trong bụng hoàn toàn biến mất, hắn mới khoanh chân nhắm mắt, tiếp tục chìm vào trạng thái lĩnh ngộ công pháp 《Tiên Đạo Chi Lộ》.

Về phần Vương Lạc Ly, sau khi trở lại nhà tranh thu xếp ổn thỏa, mãi đến chiều nàng mới hoàn toàn gạt bỏ tạp niệm, tĩnh tâm tu luyện.

Nàng thừa hiểu một đạo lý, nếu bản thân không đủ cường đại, việc tìm Quỷ Vương Tông báo thù chỉ là người si nói mộng. Nàng tuyệt đối không ỷ lại, không muốn mượn tay sư tôn để rửa hận. Huyết cừu của nàng, nàng phải tự tay dùng máu kẻ thù để tế điện!

...

Đêm khuya thanh vắng.

Quỷ Vương Tông.

Khắp nơi oan hồn vất vưởng, âm khí dày đặc. Dưới ánh trăng bợt bạt, khung cảnh tông môn càng tăng thêm vài phần quỷ dị, rợn người.

Bên trong đại điện hắc ám, một gã thanh niên áo đen đang quỳ rạp dưới đất, run rẩy bẩm báo tình hình cho bóng người đang ngồi trên cao.

"Khởi bẩm Tông chủ, Cuồng Quỷ trưởng lão dẫn theo một đội đệ tử tinh anh tiến hành truy sát đích nữ Vương gia, thế nhưng... hồn bài của toàn bộ bọn họ đều đã đồng loạt vỡ vụn, hiện vẫn chưa rõ nguyên do!"

Nam tử trung niên ngồi trên chủ tọa sắc mặt âm trầm đến đáng sợ. Lão chậm rãi mở bừng hai mắt, quỷ khí quanh thân bạo phát cuồn cuộn, bạo ngược vô cùng.

"Ồ? Đều chết sạch rồi sao?" Tông chủ Quỷ Vương Tông cất giọng đều đều, nhưng ngữ khí lại lạnh lẽo như băng ngàn năm, không mang theo chút tình cảm nào của nhân loại.