Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
— Hừ, chỉ được cái dẻo mỏ. Đã bảo rồi, em chỉ thích phong cách của Đao Phong Chiến Sĩ thôi, chứ bản thân hắn thì em không hứng thú!
Đường Linh cong môi nói.
— Thật không? Một chút xíu cũng không? — Lý Phong tiếp tục cười.
— Được rồi, em thừa nhận, có một chút xíu thôi. Người bình thường ai chẳng thế.
— Anh có ghen đâu, đừng vội thanh minh thế chứ, hì hì. — Kể cả Đao Phong Chiến Sĩ không phải là mình, Lý Phong cũng chẳng thèm ghen tuông vớ vẩn kiểu này.
— Chị Châu nói rồi, đàn ông, nhất là đàn ông nhỏ tuổi, hẹp hòi nhất... À, em không nói anh hẹp hòi đâu nhé. — Đường Linh vội che miệng, len lén nhìn Lý Phong.
Quả nhiên là yêu nữ Châu Chỉ. Xem ra phải cảnh cáo cô ta một trận, Linh Nhi đơn thuần thế này, đừng để cô ta dạy hư.
Lý Phong rót một cốc nước, trịnh trọng đặt trước mặt Đường Linh:
— Mời dùng.
— Làm gì thế, em có khát đâu.
— Chẳng phải anh đã nói rồi sao? Anh bảo tên nhóc Đao Phong Chiến Sĩ hay ghen tuông kia rót nước mời em mà.
Lý Phong cười híp mắt nhìn Đường Linh đang ngẩn tò te.
— Anh Phong... anh là Đao Phong Chiến Sĩ?
Đường Linh vui sướng suýt nhảy cẫng lên. Lý Phong vội bịt miệng cô lại. A di đà phật, nếu để người khác biết được thì y sống không yên đâu. Con đường của một quân nhân và một ngôi sao khác nhau hoàn toàn, y không hứng thú lắm với việc kiếm tiền kiểu đó.
— Thật sự là anh sao?
Đường Linh nén niềm vui sướng lại. Cô vui không phải vì Lý Phong là Đao Phong Chiến Sĩ, mà vì Lý Phong - với tư cách là Đao Phong Chiến Sĩ - đã nguyện ý chia sẻ bí mật này với cô. Có danh tiếng lớn như vậy nhưng Lý Phong vẫn nỗ lực, từng bước thực hiện mục tiêu của mình mà không bị hào quang và tiền bạc làm mờ mắt.
Lý Phong vuốt tóc Đường Linh:
— Cô bé ngốc, Đao Phong Chiến Sĩ thì có gì ghê gớm đâu.
— Anh không biết giờ anh nổi tiếng thế nào đâu. Nếu biết anh là sinh viên Á Lãng, hừ, không biết bao nhiêu cô gái sẽ lao vào tán tỉnh anh mất... Cười cái gì mà cười! Không được cười! Anh là do em đặt hàng trước rồi đấy!
Lý Phong sững người. Hóa ra Đường Linh cũng biết ghen, đáng yêu thật.
— Ừm, cái đó còn phải xem biểu hiện của em thế nào đã.
— Cái gì? Đồ xấu xa! Xấu xa!
Lý Phong nắm lấy nắm đấm nhỏ của Đường Linh, ôm cô vào lòng, ghé sát tai thì thầm:
— Quen biết em, có được em là giấc mơ mà trước đây anh không dám nghĩ tới. Nếu không có sự cho phép của em, anh tuyệt đối sẽ không thay lòng đổi dạ.
…
Đường Linh cong môi hờn dỗi, nhưng tay lại siết chặt hơn một chút:
— Biết vậy là tốt. Nửa câu đầu nghe cũng được đấy, nhưng nửa câu sau thì chưa chắc đâu nhé. Đàn ông là chúa dẻo mỏ, trời mới biết em có bị anh làm cho mê muội mà đồng ý những chuyện không nên đồng ý hay không.
— Lạnh gáy... Lại là ai dạy em thế? Chẳng lẽ lại là cô... à nhầm, chị Châu à?
— Đúng rồi, chị Châu bảo em phải cẩn thận với những lời đường mật và mấy gã sắc lang!
— Chậc chậc, cô ấy thông minh thật đấy. Tiếc là muộn rồi, Cừu Vui Vẻ đã trở thành bữa tối ngon lành của Sói Xám rồi.
Lý Phong chưa bao giờ cảm thấy mình là Đao Phong Chiến Sĩ thì có gì ghê gớm. Có được Đường Linh mới là vinh quang lớn nhất đời y. Y cũng đang cố gắng hết sức để trở thành người đàn ông xứng đáng với cô.
— Anh Phong, lại đây, chúng ta cùng xem diễn đàn đi!
— Diễn đàn nào?
— Đương nhiên là diễn đàn của anh rồi!
Lý Phong ngớ người. Cái đó có gì hay đâu mà xem.
— Trước đây em lười xem, nhưng diễn đàn của anh thì bổn tiểu thư dĩ nhiên phải quản lý một chút chứ! — Nói rồi cô lao vút vào phòng thực tế ảo của Lý Phong như một cơn gió, bắt đầu hí hoáy.
Nhưng Lý Phong chưa kịp bước vào, Đường Linh đã vội vàng chạy ra:
— Em quyết định rồi, sau này chúng ta không lên diễn đàn nữa!
Thái độ của người đẹp bỗng trở nên kiên quyết lạ thường... Sự thay đổi chóng mặt khiến Lý Phong không kịp trở tay.
— Không được xem! Thật tình, một đám con gái rảnh rỗi sinh nông nổi, dám lập cái gì mà "Hội fan nữ Đao Phong", lại còn được nhà phát hành ghim lên đầu trang để tuyển người nữa chứ!
Lý Phong không nhịn được lắc đầu cười lớn. Cảm giác khiến Đường Linh ghen thật tuyệt, làm đàn ông đúng là sướng.
— Được rồi, không xem thì không xem. Em đến đúng lúc lắm, anh đang định đi tắm, giờ thì chỉ còn cách tắm chung thôi!
— Được thôi... Á, không chịu đâu, người ta tắm rồi mà! Ái chà, đừng ôm, em tự đi được... Á...
Sự phản kháng yếu ớt của Đường Linh rõ ràng chẳng có tác dụng gì, ngược lại những lời mắng yêu chỉ càng kích thích cảm quan của ai đó. Cô nàng xinh đẹp này quả là vưu vật trời sinh, chỉ phản ứng theo bản năng thôi cũng đủ chết người.