Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

— Heo con, dậy thôi nào!

Đường Linh đang ngủ ngon lành, đột nhiên bị ai đó vỗ vào mông, cơn buồn ngủ lập tức bay biến.

— Á, đáng ghét thật, người ta muốn ngủ thêm chút nữa!

Nói rồi cô kéo chăn lại từ tay Lý Phong, che đi thân thể ngọc ngà trắng muốt, khiến ai đó không khỏi nuốt nước bọt.

— Cứ ngủ đi, còn nửa tiếng nữa là vào học. Trừ thời gian ăn sáng, thời gian đi bộ, và thời gian chải chuốt của ai đó...

Lý Phong chưa nói hết câu, Đường Linh đã bật dậy như lò xo... Trời đất ơi, tối qua không về thì không sao, nhưng sáng ra nhất định phải cẩn thận, phải chải chuốt gọn gàng, nếu không...

— Tại anh cả, tại anh cả đấy! Sao không gọi người ta dậy sớm hơn!

Lý Phong trưng ra vẻ mặt oan ức còn hơn Đậu Nga. Chúa ơi, thật sự đâu phải lỗi của y.

— Lại đây, để thủ phạm giúp em một tay!

Kết quả... càng giúp càng rối, cuối cùng bị Đường Linh đuổi thẳng cổ. Đúng là sắc đảm ngút trời... Nhưng trong lòng cô lại ngọt ngào khôn tả. Trước đây cô từng có chút coi thường mấy cô gái suốt ngày bàn tán chuyện nam nữ, cảm thấy họ không đứng đắn, chuyện đó có gì hay ho đâu mà nói. Giờ thì hay rồi, chính cô cũng đã "sa ngã".

Bữa sáng do chính tay Lý Phong làm: bánh mì nướng, trứng ốp la. Đơn giản vậy thôi nhưng khiến Đường Linh hạnh phúc lâng lâng, không ngờ Lý Phong còn có tài lẻ này.

Thực ra trình độ của Lý Phong cũng chỉ đến thế. Sở dĩ y biết làm là do hoàn cảnh bắt buộc, thường xuyên tập luyện nên hay đói, tự làm bữa sáng là điều cần thiết, để bụng đói sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển của cơ thể.

Hai người cố gắng ra ngoài một cách tự nhiên nhất có thể. Đặc biệt là Đường Linh, cô cố tình giả vờ như mới đến vào buổi sáng. May mà khu ký túc xá Song Tử Tinh khá vắng người, ai nấy đều bận rộn việc riêng.

— Trưa nhớ ăn cơm cùng nhau đấy, đừng quên nhé! — Trước khi đi, Đường Linh không quên dặn dò Lý Phong.

Lý Phong dĩ nhiên sẽ không bỏ lỡ cơ hội này. Chỉ có điều không phải bữa ăn riêng của hai người, mà giờ đã thành nhóm bốn người, thêm cả Mã Tạp và Salta.

Khoa Chiến binh cơ động hôm nay đừng hòng yên tĩnh. Trận chiến Lando hôm qua chính là chủ đề thảo luận nóng hổi. Rất nhiều người cầm Thiên Tín chỉ trỏ, rõ ràng đã tải video về để phân tích từng động tác cụ thể.

Lý Phong vừa vào lớp chưa bao lâu, một sinh viên đã bí mật xông vào, tay kẹp một cuộn giấy lớn, rồi bất ngờ mở ra:

— Everybody, chú ý!

Vật trong tay được mở tung, lập tức thu hút sự chú ý của cả lớp. Một tấm poster khổ lớn in hình chiếc BS001 siêu ngầu, một tay cầm Kiếm Laser, một tay cầm súng laser, vai vác pháo shotgun và pháo xuyên giáp, hỏa lực toàn khai. Tư thế đó đẹp trai không bút nào tả xiết. Trên poster dĩ nhiên là dòng slogan thương hiệu: "Đao Phong xuất vỏ, ai dám tranh phong".

— Á... Đừng qua đây! Các cậu muốn làm gì? Cái này tớ vất vả lắm mới trấn lột được từ ông anh họ đấy, đừng có cướp!

Cậu chàng vừa khoe khoang xong đã hối hận không kịp, lập tức bị một bầy sói đói lao vào sâu xé, chú cừu non đành vắt chân lên cổ mà chạy.

Đây là ấn phẩm tuyên truyền của nhà phát hành, phối hợp với đợt tấn công thị trường mới. Hiện tại còn gì hút khách hơn thương hiệu Đao Phong Chiến Sĩ.

— Quá ngầu! Siêu kiểm soát X3 (Triple Force Control), trong Vũ Chiến e rằng chẳng mấy ai làm được, mà lại còn dùng BS001 để thực hiện nữa chứ. Quá đỉnh! Tên Hải Tặc Gai Góc đúng là thằng ngốc, thảo nào Đao Phong Chiến Sĩ lại khinh thường hắn, hắn quả thực lãng phí vũ khí tốt như vậy!

— Chuẩn không cần chỉnh! Cậu xem dữ liệu đi, dù sử dụng X3 nhưng tỷ lệ trúng đích trong lúc di chuyển vẫn lên tới 97.3%. Quá kinh khủng! Khẩu súng laser shotgun đó vốn dĩ rất khó điều khiển, vậy mà hắn giữ ổn định được như thế... Chẳng lẽ cơ thể hắn miễn nhiễm với lực giật sao?

— Quỷ dị thật! Biết đâu trọng lượng của BS001 lại có lợi cho việc giữ thăng bằng trong trường hợp này. Nhưng tớ chưa thử bao giờ, lát nữa phải vào thực địa nghiên cứu xem sao.

— Đúng đấy, cơ giáp của USE chúng ta luôn hướng tới việc giảm trọng lượng. Tuy dễ điều khiển hơn nhưng khi sử dụng vũ khí hạng nặng lại có chút bất lợi.

— Hai cậu bớt mơ mộng đi. Giảm trọng lượng là xu thế tất yếu. Đao Phong Chiến Sĩ là trường hợp đặc biệt. USE và NUP chắc chắn đều có những đội chiến binh cơ động đặc chủng, họ được trang bị những cỗ máy thiết kế riêng. Nhưng xét về tổng thể, giảm trọng lượng vẫn là điều bắt buộc. Những mẫu cơ giáp hạng nặng của NUP đều dùng cho mục đích đặc biệt cả thôi.

Cuộc thảo luận của sinh viên luôn bay bổng, thoáng cái đã lạc đề đi xa tít tắp. Người nói vô tình, người nghe hữu ý. Có những điều họ nói thực sự khá giống với những gì Kim Ma Quỷ từng đề cập, chỉ có điều chính họ cũng không biết mình nói đúng.