Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đến phòng bắn súng ngầm, Châu Chỉ vẫy tay, lập tức có người mang súng ống đến. Dài ngắn lớn bé đủ cả.

— Vốn dĩ làm một vệ sĩ giỏi cần phải am hiểu các loại súng, không phải để sử dụng chúng mà là cảm nhận sự tấn công của chúng. Nhưng thứ đó cần rèn luyện lâu dài, lại còn phải xem thiên phú. Nhiệm vụ hiện tại của em là học cách sử dụng chúng, kẻo người của NUP lại bới lông tìm vết.

— Ý cô là người của NUP còn kiểm tra xem em có đủ tư cách không ạ?

Châu Chỉ giả vờ ngạc nhiên cười:

— Chẳng lẽ em nghĩ chúng ta có thể đơn phương quyết định sao?

Lý Phong nhún vai vẻ không quan tâm:

— Em cũng rất hứng thú với súng ống. Hay là cô để em tự nghiên cứu đi ạ.

— Này cậu bạn nhỏ, cậu biết dùng thật không đấy? Đây không phải mấy khẩu súng đơn giản các cậu dùng trong quân huấn đâu. Có những khẩu rất nguy hiểm, lực giật rất mạnh, sẽ làm cậu bị thương đấy. — Giáo viên phụ trách súng cười nói. Cậu nhóc này tuổi còn trẻ mà khẩu khí lớn thật, coi mấy thứ nguy hiểm này như đồ chơi vậy.

— Hì hì, cô Châu, cô thấy sao ạ?

Lý Phong không giải thích. Hiếm khi có cơ hội chơi súng xịn hàng thật giá thật, không chơi thì phí, lại còn miễn phí nữa chứ. Trường bắn bình thường làm gì có mấy loại "hàng nóng" bạo lực thế này!

— OK, thầy Phương, chúng ta để em ấy tự làm quen ở đây một lát nhé. Có vấn đề gì tôi chịu trách nhiệm. Nhưng camera giám sát phải bật lên để đề phòng sự cố. — Châu Chỉ nói rất hào phóng.

Lý Phong đồng ý ngay không chút do dự. Y thừa biết, dù y không đồng ý thì Châu Chỉ cũng sẽ nhìn trộm. Người phụ nữ này nhìn trộm đâu phải lần một lần hai.

Thầy Phương quản lý vũ khí vốn định phản đối, nhưng bị nụ cười rạng rỡ của Châu Chỉ làm cho mê muội không phân biệt được Đông Tây Nam Bắc, cứ thế mơ màng đi ra. Dù sao có sự cố cũng không phải việc của ông ta.

Đợi mọi người đi hết, Lý Phong mới thong thả ngắm nhìn dàn vũ khí xếp thành hàng. Hì hì, đây chính là lợi ích của trường quân sự, sướng thật! Nếu không có cơ hội này, muốn tiếp xúc với những loại súng này quả thực không dễ. Y biết những trường quân sự như Á Lãng đồng thời cũng là trung tâm nghiên cứu phát triển vũ khí, rất nhiều vũ khí mới ra đời từ đây, nên họ có nguồn lực như thế này cũng không lạ.

— ...Cô Châu, cậu sinh viên này lai lịch thế nào vậy? Nhiều vũ khí thế kia, liệu có nguy hiểm không?

Thầy Phương trong phòng giám sát đầu đầy dấu hỏi. Ông dĩ nhiên biết cậu sinh viên này được cử làm vệ sĩ cho Angel. Vốn tưởng chuyện quan trọng như vậy sẽ do toàn trường công khai tuyển chọn, hoặc ít nhất các giáo viên đề cử rồi thi tuyển. Nhưng chuyện này lại bị cô Châu và Hiệu trưởng một tay ấn định. Chuyện như thế này ở Á Lãng là lần đầu tiên.

Cạch... Cửa mở, một ông lão bước vào.

— A, Hiệu trưởng, sao ngài lại tới đây?

— Hì hì, đến xem vũ khí bí mật của chúng ta chút thôi. Tiểu Phương à, cậu cũng xem kỹ đi nhé. Ơ, thằng nhóc này vẫn chưa động đậy gì à? — Hiệu trưởng Barbara híp mắt cười, nhìn chăm chú vào màn hình lớn. Tám màn hình lớn hiển thị biểu cảm và động tác của Lý Phong từ mọi góc độ, cực kỳ chi tiết.

Thầy Phương không hiểu tại sao Hiệu trưởng lại quan tâm đến một tân sinh viên như vậy. Chuyện này đã nhiều năm không xảy ra, lần trước có vẻ là vì cô giáo Châu bên cạnh này. Mà Châu Chỉ lại là một huyền thoại của trường quân sự, một huyền thoại thực sự. Là giáo viên, họ lờ mờ biết Châu Chỉ ở trường chỉ là treo tên, thực quyền nằm trong quân đội. Bởi họ từng tận mắt chứng kiến trong một lần lễ kỷ niệm trường, những vị Tướng quân kia đều phải khách sáo với cô, trong khi cô chỉ mang quân hàm Thiếu tá.

— Thầy Phương, chỉnh lại vị trí bia số 3 một chút. Chú ý ánh mắt của cậu ta.

— Hì hì, thằng nhãi này đang nhìn kìa. Ánh mắt kích thích thật đấy, tôi hồi trẻ cũng y hệt thế này.

— Thầy ơi, thầy bớt "nổ" đi ạ! — Châu Chỉ chẳng nể nang gì vạch trần, nhưng Hiệu trưởng Barbara cũng không để bụng, râu vểnh lên, mắt dán chặt vào màn hình.

Lý Phong bắt đầu hành động. Y tùy tiện cầm lên một món vũ khí hạng nặng, thản nhiên vác lên vai. Tay y di chuyển liên tục, rất nhanh họng súng bắt đầu lóe sáng.

— Chúa ơi, cậu sinh viên này gan to quá! Súng laser này phải đặt trên giá đỡ phía sau mới bắn được, cậu ta chán sống rồi sao! — Thầy Phương đứng cạnh sợ hết hồn. Cậu sinh viên này thực sự to gan lớn mật, đồ nguy hiểm thế mà cầm lên dùng như không.

— Thầy Phương, cứ bình tĩnh chớ nóng vội!

Rầm...

Một luồng laser đường kính 50cm bắn ra, nện mạnh lên bức tường từ trường. Loại laser này có thể bắn xuyên xe bọc thép, được coi là một trong những vũ khí đơn binh hung hãn nhất. Khi bắn, trừ những cao thủ được huấn luyện chuyên nghiệp, người thường đều phải dùng giá cố định. Vậy mà cậu sinh viên trước mặt chỉ cần dùng chân phải làm trụ đã chịu được lực giật.