Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thám hiểm liên sao trở thành tất yếu, vì hiện tại và cả tương lai. Những người cầm quyền không phải suốt ngày chỉ biết đấu đá nội bộ. Đây tuyệt đối là một thành công lớn. Bất kể tương lai phải đối mặt với nguy hiểm gì, mọi người đều phải thử sức. Và chúng ta cũng tin rằng thực lực của nhân loại đã khá mạnh mẽ rồi.
— Đúng vậy, tớ cũng xem tin tức rồi. Họ thực sự quá vĩ đại, đã vượt qua vô vàn khó khăn mới tìm ra được. Thật hy vọng tương lai có thể gia nhập đội ngũ của họ!
— Hì hì, chúng ta e rằng không kịp chuyến đầu tiên rồi.
— Cũng chưa chắc, còn phải xem tiến độ nghiên cứu thế nào đã. Đường Linh, cậu chắc có nhiều tin nội bộ hơn nhỉ?
— Cái này thì không, nhưng chuyện USE và NUP đều đang phát triển chiến binh cơ động dùng cho vũ trụ là thật, cũng chẳng phải bí mật gì. Hiện tại được quan tâm nhất vẫn là chiến binh cơ động tác chiến toàn diện (all-weather). Nhưng nghiên cứu cụ thể thế nào thì chúng ta không tiếp cận được đâu.
Mọi người gật đầu. Đây đều là những đại sự cốt lõi, ngay cả các công ty sản xuất chiến binh cơ động cũng tiến hành bí mật. Thời buổi này công nghệ chiến binh cơ động và chiến hạm tinh tế chính là sinh mệnh.
Dù sao cũng là những sinh viên tràn đầy hy vọng và tương lai, nhắc đến những cuộc phiêu lưu kỳ thú ngoài vũ trụ luôn thu hút vô số người. Đường Linh xác định nghỉ đông sẽ cùng bố mẹ lên trạm không gian nghỉ dưỡng tiện thể khảo sát. Đây chính là sự khác biệt. Dù du lịch vũ trụ hiện nay đã có, nhưng không phải ai cũng đi được. Nhưng với công chúa của GAD thì chỉ là chuyện một câu nói. Vốn dĩ cô muốn rủ Lý Phong đi cùng, nhưng Lý Phong vẫn quyết định đi Thái Cốc rèn luyện cùng Salta. Không phải không muốn đi, ngược lại y rất muốn, nhưng cơm phải ăn từng miếng, đường phải đi từng bước. Hơn nữa Lý Phong cũng không muốn để bố mẹ Đường Linh coi thường. Vũ trụ sớm muộn gì cũng đi, nhưng y sẽ đi với tư cách khách mời vinh dự!
Đàn ông mà, ai chẳng có chút lòng tự trọng nhỏ nhen, nếu không thì đâu phải đàn ông.
Tan học, Lý Phong bị cô Châu gọi đi. Mấy ngày nay Ma nữ Châu ở trường rất nhiều, xem ra vấn đề an ninh của Angel tại đây đúng là do cô ta phụ trách.
…
— Lý Phong, em không định thay quần áo sao, cứ thế này mà đi gặp Angel à?
Châu Chỉ đã thay một bộ đồ rất trang trọng, tuy không phải lễ phục dạ hội nhưng cũng không phải trang phục giáo viên thường ngày. Lý Phong không rành về thời trang, nhưng nhìn qua cũng biết là hàng hiệu, gói gọn trong một chữ "đắt". Trong khi đó, Lý Phong vẫn trung thành với chiếc áo phông trắng, sạch sẽ là được. Y đâu phải đi tán gái, đối phương nghĩ gì về y chẳng quan trọng.
— Cô ơi, đây mới là bản sắc sinh viên chứ. Với lại em là sinh viên nghèo, tiền đâu mà mua quần áo đẹp!
Lý Phong nhún vai cười bất lực:
— Nếu cô tự bỏ tiền túi ra mua mà không cần em trả lại thì em sẽ hào phóng hơn một chút, không ngại đâu ạ.
— Ồ, thế à? Thôi sinh viên cứ giữ bản sắc là tốt nhất, em cứ mặc thế đi!
Châu Chỉ thản nhiên lên xe. Đối phương đã không quan tâm thì cô càng chẳng bận tâm, để xem tên nhóc này sẽ có màn trình diễn kinh ngạc nào.
Trên xe, Châu Chỉ không nề hà nhắc lại mục đích của cuộc gặp mặt, chủ yếu là làm đối phương hài lòng. Dù sao người ta cũng không phải ai muốn tiếp cận là tiếp cận được. Lý Phong lần này cũng chỉ có 50% cơ hội thành công.
Xe chạy thẳng vào khách sạn Hilton Garden. Lý Phong đi theo Châu Chỉ vào thang máy... Phô trương thật đấy, ngay cả nguyên thủ quốc gia cũng chỉ đến thế này là cùng. Đám vệ sĩ đeo kính đen đông nghịt như đang đóng phim hành động.
Thấy Lý Phong không hề căng thẳng, ngược lại còn lơ đễnh ngó nghiêng khắp nơi, Châu Chỉ bỗng thấy lo lo. Tên nhóc này đừng có gây ra rắc rối gì mới được.
Thang máy dừng ở tầng 20. Họ đi lối VIP. Từ tầng 20 trở lên đã được bao trọn. Dĩ nhiên không chỉ vì Angel là ca sĩ thần tượng, mà còn vì bối cảnh của cô ấy thực sự rất ít người biết.
— Chào Thiếu tá Châu, mời đi theo tôi.
Một gã kính đen kính cẩn chào theo kiểu quân đội, dẫn Châu Chỉ và Lý Phong đến phòng họp.
— Xin mời cậu sinh viên tự vào trong, phòng nghỉ của Thiếu tá ở đối diện.
Điều khiến Lý Phong bất ngờ là bên trong đã có bốn người đang đợi sẵn. Nhìn huy hiệu trên ngực áo, họ đến từ bốn Học viện quân sự hạng A khác của USE. Bốn người nhìn thấy Lý Phong cũng tỏ ra ngạc nhiên. Trong ấn tượng của họ, đại diện Á Lãng phải là Lý Lan Gia Lạc Tư hoặc Hoàng Triều Dương, không ngờ lại là một tên nhóc vô danh tiểu tốt. Thật thất vọng, chẳng lẽ Á Lãng sa sút đến mức không còn mắt nhìn người sao?
Bốn người không ai thèm để ý đến Lý Phong. Lý Phong cũng mặc kệ, tự tìm một chỗ ngồi. Dù sao ghế trống còn nhiều, y cầm ly nước lên uống ừng ực, khiến bốn người kia nhíu mày khó chịu.