Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cuối cùng, Khương Yển tội nghiệp vẫn bị Trương Lâm Tinh đá cho hai cái mới yên chuyện. Giơ tay đầu hàng, anh chàng đẹp trai hất tóc đầy phong độ:

— Có cần bổn soái ca ra tay cưa đổ cô nàng đó không? Coi như xả giận cho Trương đại tiểu thư chúng ta?

— Cứ như cậu ấy, cũng không soi gương xem, Đường Linh mà thèm để mắt tới cậu à!

— Thế à? Chưa chắc đâu nhé.

— Hai người đừng cãi nhau nữa. Theo tin tức đáng tin cậy, Đường Linh đã có bạn trai rồi, ở Á Lãng cũng chẳng phải bí mật gì. Nè, đây là ảnh và sơ yếu lý lịch của hắn.

Một sinh viên đang gõ máy tính vẫy tay. Trên màn hình hiện ra thông tin cá nhân của Lý Phong, máy chiếu phóng thẳng lên tường. Mọi người trong câu lạc bộ đều dừng tay... Dù mạnh miệng không phục nhưng ai cũng tò mò về sự lựa chọn của Đường công chúa.

Tuy nhiên... thật đáng thất vọng. Gã đàn ông này trông cũng quá bình thường đi.

— Không có thiên lý! Chẳng lẽ USE hết người rồi sao? Tôi còn đẹp trai hơn hắn nhiều, xem ra tôi vẫn có hy vọng!

— Năng lực tên này cũng thuộc dạng thường thường. Á Lãng mấy năm nay xuống dốc không phanh, nếu không nhờ Đường Linh e rằng đã bị người ta quên lãng rồi. Tên này cũng chỉ miễn cưỡng gọi là ưu tú so với tiêu chuẩn người thường thôi. Thật không hiểu nổi cô gái kiêu sa như Đường Linh sao lại thích một tên "cùi bắp" thế này.

— Có lý, có lý. Hazz, bên chúng ta tùy tiện lôi ra một người cũng đủ hô mưa gọi gió ở USE rồi. Đây đúng là trong núi không có hổ, khỉ xưng làm vua thôi. Tiếc thật, không được, tôi phải làm đơn xin chuyển trường, đi giải cứu các người đẹp Á Lãng!

— Xì...

Mọi người đồng loạt khinh bỉ. Trương Lâm Tinh vỗ tay:

— Đường Linh lần này có thể sẽ đến thăm trường chúng ta, coi như giao lưu giữa các trường quân sự. Là chủ nhà, chúng ta làm sao có thể không tiếp đón chu đáo được chứ!

— Đúng thế, không thể để nhân loại (người thường) coi thường chúng ta!

— Nhất định phải cho cô ta một đòn phủ đầu (dằn mặt), nhân tiện cho cô ta biết sự lợi hại của đàn ông Event chúng ta, ha ha!

...

Trong khi bị người ta khinh bỉ qua khinh bỉ lại, Lý Phong lúc này lại đang cực kỳ nở mày nở mặt. 17 trận toàn thắng! Đã lâu lắm rồi không xuất hiện tân binh có thành tích như vậy. Hơn nữa người này đều kết thúc trận đấu bằng lối đánh chớp nhoáng (blitzkrieg), không có đối thủ nào trụ được quá một phút. Điều khiến người ta câm nín nhất là, trận nào hắn cũng cười. Nụ cười ban đầu khiến người ta thấy hơi ngốc nghếch, nhưng giờ những kẻ đó lại thấy mình mới ngốc. Đó tuyệt đối là nụ cười tử thần.

— Salta, vừa rồi cậu nương tay đấy à?

Lý Phong ném ba hạt bỏng ngô lên trời, ngửa đầu há miệng hứng trọn từng hạt rơi xuống.

— Đại ca, em thấy tên đó định nhận thua rồi nên...

— Ồ, thế à? Cậu thấy à? Cậu thấy với tâm thái hiện tại, cậu có thể đạt 4 sao không? — Giọng Lý Phong rất lạnh, cũng rất thẳng thắn. Đến đây rồi, Lý Phong càng thực hiện nghiêm túc trách nhiệm hướng dẫn Salta. Huống luyện thường ngày chỉ dạy được những thứ có hạn, nhưng thực chiến thì khác. Hầu như sau mỗi trận đấu Salta đều bị Lý Phong phê bình. Salta vốn tưởng mình đã rất khá, giờ mới phát hiện ra bản thân còn quá nhiều tật xấu.

Trong lúc nghỉ giữa giờ, Lý Phong cũng xem qua phân loại thực lực. Nói thẳng ra, với thực lực của Salta muốn đạt 4 sao thực sự rất khó khăn. Bị thương trong lúc huấn luyện còn hơn là chết trên đấu trường.

— Rõ!

— Nhớ kỹ, con người ai cũng phạm sai lầm, nhưng ở đây phạm cùng một sai lầm, không phải thằng ngu thì là người chết.

Không biết có phải cuộc sống học đường đã ảnh hưởng đến Salta hay không, dù đánh nhiều trận như vậy và đều thắng, nhưng Salta vẫn chưa hoàn toàn tàn nhẫn. Tâm thái này lăn lộn ở sân đấu 1 sao thì không vấn đề gì, nhưng về sau thì sao? Một sai lầm nhỏ cũng chí mạng. Gặp phải những cao thủ biết biến đổi khí thế, chắc chắn là đường chết.

Salta gật đầu thật mạnh, ánh mắt nhìn Lý Phong thêm vài phần kính trọng. Thật sự, dù tuổi nhỏ hơn cậu nhưng cậu chưa từng thấy người cùng trang lứa nào có tâm thái như vậy. Điều này còn khó rèn luyện hơn cả thực lực. Một con người bí ẩn.

— Theo tôi, làm mẫu một lần nữa.

Hai người tìm một sân tập trống.

— Nhìn cho kỹ đây. Mấy ngày nay tôi đã phân tích các trận đấu của 5 cấp độ đấu trường. Cấp 1 chủ yếu dựa vào thể chất. Cấp 2 là những cao thủ cách đấu, ai cũng qua huấn luyện cường hóa, đều có một bộ kỹ năng giết người. Cấp 3, ngoài kỹ thuật, tâm thái của đấu sĩ cũng ổn định hơn nhiều, kinh nghiệm phong phú. Những người này đều là tuyển thủ có thể bùng nổ tiềm năng siêu mạnh trong tình huống nguy hiểm, nghĩa là thực lực không trực tiếp quyết định thắng bại. Còn cấp 4, về cơ bản đều thuộc hàng cường giả, người biến đổi gen khá nhiều, thể chất vượt xa người thường, lại có tâm thái ổn định và kỹ thuật cứng, quan trọng hơn là họ đều biết vận dụng khí thế. Về mặt này cậu còn kém lắm.