Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Một học sinh bình thường lại có thể thu hút sự chú ý của Đường Linh, khiến cô chủ động gửi thiệp mời, chuyện này không đơn giản. Điều đó chứng tỏ đối phương đã để lại ấn tượng cực sâu sắc với Đường Linh. Không phải nhân tài thì cũng là nhân vật cực độ nguy hiểm. Châu Chỉ ngoài mặt chỉ trêu đùa vài câu, nhưng cái tên này đã được cô ghi nhớ kỹ càng.
Thứ Hai, một buổi sáng đẹp trời, nhưng Lý Phong lại cau mày nhăn nhó. Bị ai đó lải nhải cả buổi sáng thì bố ai mà chịu nổi.
— Thần linh ơi, Lý Phong, cậu nói sớm đi chứ! Cậu không đi được thì để bạn tốt như tớ đi thay, tớ sẵn sàng nhảy vào dầu sôi lửa bỏng vì cậu mà, huống chi chỉ là tiệc sinh nhật!
Khi biết Đường Linh mời Lý Phong dự sinh nhật, phản ứng đầu tiên của Mã Tạp là thằng bạn mình ngủ mơ nói mộng. Nhưng khi nhìn thấy tấm thiệp mời, hắn phát điên luôn. Trời ơi, nếu là hắn nhận được lời mời này, dù bên ngoài có nổ hạt nhân hắn cũng phải lết xác đến. Vậy mà Lý Phong lại dễ dàng bỏ qua cơ hội tiếp cận Đường Linh như thế. Nếu Lý Phong không hứng thú với Đường Linh thì thôi đi, đằng này rõ ràng thầm thương trộm nhớ người ta bao lâu nay. Haizzz, tiếc đứt ruột!
— Bạn học Mã Tạp, tớ lạy cậu đấy, làm ơn đừng nhắc lại chuyện này nữa được không? Tớ rất tiếc, cực kỳ tiếc nuối, cậu hài lòng chưa? Lỡ rồi thì thôi, trên đời này làm gì có thuốc hối hận.
— Haizz, cũng phải. Công nghệ của chúng ta lạc hậu quá, thế kỷ 23 rồi mà chưa phát minh ra cỗ máy thời gian, chán thật.
Nhìn Mã Tạp chìm đắm trong ảo tưởng, Lý Phong cạn lời. Thế mà cũng "tự sướng" (YY) được. Suốt ngày mở miệng là Đường Linh thế này thế nọ, giờ mới lộ rõ bản chất. Nhưng nói thật lòng, Lý Phong chỉ cảm thấy chút tiếc nuối nhàn nhạt. Kể từ khi bước ra khỏi ảo cảnh, Lý Phong đã không còn là Lý Phong của ngày xưa nữa.
…
Lúc này y thật sự muốn dốc sức làm một trận ra trò. Mục tiêu chỉ có một: Nhất định phải thi đỗ Học viện Quân sự Á Lãng. Trước kia khả năng rất thấp, nhưng hiện tại y nắm chắc năm thành cơ hội!
— Hôm nay tan học đừng hòng chuồn, đi tập với tớ.
— Không phải chứ, cậu chơi thật đấy à?
— Chứ còn gì nữa. Dù làm phóng viên giải trí cũng cần thể lực. Cơ thể cậu bây giờ quá yếu, đừng hòng trốn, cậu không đánh lại tớ đâu.
Mã Tạp ngẩn tò te, đành chấp nhận số phận. Hôm qua hắn đã thử phản kháng nhưng bị trấn áp tàn bạo, đứng trước Lý Phong, hắn hoàn toàn không có khả năng chống cự.
Hắn đâu biết rằng, với thân thủ hiện tại của Lý Phong, dù sát thủ chuyên nghiệp hàng đầu có đến cũng chưa chắc làm gì được y.
Lý Phong cùng Mã Tạp ủ rũ bước vào lớp. Nhưng vừa vào học, Lý Phong lại chẳng khác gì Mã Tạp, y phát hiện mình vẫn không nuốt trôi nổi mớ kiến thức này. Dù có đỡ hơn trước một chút, nhưng cũng chỉ là một chút thôi. Chẳng mấy chốc, Lý Phong cũng lăn quay ra ngủ.
Lớp học theo mô hình mở, chẳng ai quản lý sinh viên. Thầy giáo chỉ nhắc nhở qua loa mọi người chăm chỉ ôn thi rồi tự mình thao thao bất tuyệt.
Chỉ đến khi chuông hết giờ vang lên, một số thành phần cá biệt mới tỉnh cả ngủ. Lý Phong không mấy hứng thú với mớ kiến thức này, y cảm thấy đang lãng phí thời gian. Thay vào đó, chi bằng lập kế hoạch rèn luyện mới. Kiểm tra thể chất chắc chắn không thành vấn đề, nhưng cần chuẩn bị cho các bài kiểm tra khác của trường quân đội.
Ừ, đúng rồi, đó mới là lựa chọn tối ưu. Về nhà phải lên mạng tra cứu ngay mới được.
Đột nhiên lớp học ồn ào bỗng im bặt. Mã Tạp đấm mạnh vào người y mấy cái. Lý Phong ngẩng đầu lên nhìn... Là Đường Linh.
Cô ấy đến đây làm gì?
Đó là phản ứng đầu tiên của Lý Phong. Dù Đường Linh vẫn xinh đẹp động lòng người như vậy, nhưng đã không còn ảnh hưởng đến tâm lý y như trước nữa.
Thực ra Đường Linh đã do dự mãi mới quyết định đến đây. Cô không sao nuốt trôi cục tức này, nhất định phải hỏi cho ra lẽ tại sao tên này dám thất hẹn, lại còn không có lấy một lời giải thích!
Nhưng khoảnh khắc bước vào lớp, cô nhìn thấy Lý Phong ngay lập tức. Cái nhìn này không đơn thuần bằng mắt thường, mà trong linh giác của cô, Lý Phong hiện lên sừng sững, độc nhất vô nhị, chẳng cần tìm kiếm cũng thấy ngay.
Hơn nữa, lần đầu tiên Đường Linh cảm nhận được một mối đe dọa. Trước kia chỉ là tò mò, còn Lý Phong hiện tại giống như một con quái thú khoác da người.
Trấn tĩnh lại tâm trạng, Đường Linh chậm rãi bước về phía Lý Phong. Ánh mắt cả lớp đều đổ dồn theo nhân vật phong vân này. Đây là đẳng cấp hoàn toàn khác biệt. Tuy cùng là học sinh, nhưng tương lai của họ một trời một vực. Không nghi ngờ gì nữa, chỉ vài năm sau, Đường Linh sẽ trở thành nhân vật lớn ngày ngày xuất hiện trên bản tin thời sự.