Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Jamison như cái đuôi bám theo hai người, chỉ có điều hứng thú đã chuyển từ Salta sang Lý Phong. Cô nàng chân dài kia cũng ở đó, tay cầm cuốn sổ nhỏ hí hoáy viết vẽ gì đó không biết.
— Thưa quý vị khán giả, trận đấu mở màn hôm nay: Tân binh sân 3 sao số 234 đấu với Sát thủ rừng rậm số 89!
Sát thủ rừng rậm là biệt danh của số 89, tội phạm truy nã cấp 1 của USE. Thiên hạ tuy lớn nhưng muốn trốn thoát sự truy lùng của USE là rất khó, nhất là khi gã không muốn mai danh ẩn tích sống đời khổ hạnh. Thái Cốc chính là thiên đường của gã. Gã có thực lực, có tiền, sống ở đây muốn gì có nấy, sung sướng biết bao. Cảnh sát muốn tiêu diệt gã chỉ có nước phái người vào tham gia thi đấu. Đã có 7, 8 lính đặc nhiệm chết dưới tay gã. Thực lực của gã đủ sức đánh ở sân 4 sao nhưng không cần thiết phải mạo hiểm. Cấp thấp, đông người, hỗn loạn, dễ tạo cơ hội cho đối phương đánh lén. Còn sân 3 sao trở lên thì khá nghiêm ngặt, ngay cả người của USE cũng không dám gây chuyện. Dù sao ở đây ảnh hưởng của USE không lớn, quy tắc là bất khả xâm phạm. Sân 4 sao trở lên thì quá nguy hiểm, sân 3 sao tuyệt đối là lựa chọn tốt nhất.
Sát thủ rừng rậm đẩy hai cô gái bên cạnh ra. Giết thằng nhãi này xong là có thể nghỉ ngơi thêm 9 ngày. Chậc chậc, cuộc sống thế này mới gọi là sướng.
Lý Phong bước lên bậc thang, lắc hông, vung tay. Hắn ngửi thấy mùi hoang dã trên người đối thủ. Mùi vị này rất tuyệt.
Sát thủ rừng rậm lộn một vòng nhảy lên đài. Trên màn hình bắt đầu đặt cược. Rất nhiều người biết thân phận của Sát thủ rừng rậm, tên này mới thực sự là kẻ liều mạng, sống ngày nào hay ngày đó. Dù là đấu trường sinh tử nhưng cũng chẳng ai muốn chết uổng, đa số là thi đấu võ thuật, còn tên này là muốn giết người.
— Hì hì, nhóc con, trên người mày có cái mùi tao rất ghét. Cấp trên của mày ngu xuẩn thật, không nói cho mày biết nhiệm vụ này rất nguy hiểm sao?
Lý Phong nhún vai:
— Không hiểu ông nói gì.
— Hì hì, sợ vi phạm quy tắc Thái Cốc chứ gì? Bọn mày ấy mà, thích nhất là vừa làm đĩ vừa muốn lập bàn thờ trinh tiết. Chọn vũ khí đi.
Sát thủ rừng rậm chẳng thèm để ý. Gã giỏi nhất là dao bướm (dao Balisong). Chút võ vẽ của đặc cảnh chẳngõ bèn gì trước kỹ thuật giết người của gã, lại còn phái một tên non choẹt thế này.
Lý Phong xua tay, ra hiệu không cần vũ khí.
— Salta, bạn học của cậu đầu óc có vấn đề à? Số 89 này tuyệt đối có thực lực sân 4 sao, ở đây đã thắng 32 trận liên tiếp, trong đó 90% là đối thủ chết, 10% trọng thương. Đao pháp lạnh lùng tàn độc, thế mà cậu ta còn không cần vũ khí?
Không biết từ lúc nào Jamison đã sán lại gần hỏi.
Salta lười để ý đến hắn, nhưng Jamison không quan tâm, da mặt hắn dày vô đối.
— Này, làm bộ thâm trầm gì chứ, hay thua tôi nên không phục? Yên tâm, tiết lộ chút thông tin cho tôi, lần sau tôi nhường cậu.
Salta mặt không đổi sắc, tim không đập nhanh, vẫn không nói một lời, coi như Jamison đang tự kỷ. Nếu là tính khí trước đây, có kẻ dám châm chọc thế này cậu đã nổi điên rồi. Nhưng bây giờ phải nhịn, nhẫn nại!
Dù đối phương tức giận hay thế nào thì cũng phải mở miệng, nhưng không nói một chữ nào lại khiến hắn trông hơi ngốc. Tự nói một mình chán, Jamison cũng chẳng ngại ngồi xuống ngay cạnh Salta.
Sát thủ rừng rậm không quan tâm. Kỹ thuật của gã được tôi luyện trong rừng rậm Nam Mỹ, trước đây làm lính đánh thuê, sau đó làm sát thủ. Đến giờ giết người như cơm bữa, chẳng còn chút cảm giác nào.
Người gã cong lại, lao vút đi như báo săn. Dao bướm lóe lên ánh sáng chói mắt, nhanh như chớp lướt qua...
Một cú lướt người, Sát thủ rừng rậm lao qua, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra. Lý Phong thậm chí còn không đổi vị trí.
Bịch...
Sát thủ rừng rậm ngã xuống, con dao cắm ngập vào ngực gã. Đến lúc chết, gã vẫn không nhìn rõ khoảnh khắc đó đã xảy ra chuyện gì.
Khán giả cũng chưa kịp phản ứng. Sao lại thế này?
Màn hình lớn chiếu lại cảnh quay chậm vừa rồi. Nhưng chậm chỉ có mình Sát thủ rừng rậm, còn tốc độ của Lý Phong vẫn rất nhanh, chỉ là người khác đã có thể nhìn rõ.
Dao đâm tới, nhưng đáng sợ là số 234 "nhàn nhã" tóm lấy cổ tay đối thủ, sau đó bẻ ngược lại. Toàn bộ động tác hoàn thành trong tích tắc, đối phương thậm chí không kịp phản ứng. Nếu lúc này có ai chú ý đến đôi mắt Lý Phong, sẽ thấy một luồng ánh sáng khiến người ta tim đập chân run.
Nhân viên y tế chạy lên, nhưng nhìn vết thương thế này, dù có sống sót cũng thành phế nhân.
Lý Phong đi xuống như không có chuyện gì, cười híp mắt nhìn Salta và Jamison:
— Hì hì, bạn Jamison nhã hứng thật, thích giao lưu với đối thủ thế cơ à.
Jamison không cười nổi... Tên này ra tay quá tàn nhẫn, quá độc địa. Đây đâu phải chuyện một sinh viên có thể làm được. Hơn nữa gây ra vết thương chí mạng như vậy mà hắn không có chút cảm giác nào, còn cười được!