Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
— Hì hì, cô giáo này, cô xem chúng ta có nên làm quen với thân phận mới luôn không nhỉ?
— Hì hì, bây giờ cậu tên là Bowman. Tính cách: Bề ngoài lạnh lùng nhưng nội tâm lại cực kỳ ngông cuồng; nói đơn giản là một gã kiêu ngạo sinh ra từ sự tự ti.
— Bowman... đổi tên khác được không?
— Cậu nghĩ sao?
— Hazz... Bowman thì Bowman, Bào Ngư cũng được. Vậy còn cô? — Lý Phong nheo mắt nhìn chằm chằm vào trang phục của Châu Chỉ. Trang phục thì không sai, nhưng Lý Phong cứ nhìn là buồn cười, nó quá lạc quẻ so với phong cách thường ngày của cô.
— Edith, sinh viên Học viện Nữ sinh Quý tộc Tell.
— Hì hì, không biết nói thế này có được không... Nếu tôi là Bào Ngư... à nhầm, Bowman, thì thay vì bao nuôi một cô sinh viên, chi bằng bao nuôi một cô giáo sẽ kích thích hơn nhiều, nhất là một cô giáo xinh đẹp quyến rũ thì càng phấn khích. Hơn nữa, hình tượng đó cũng hợp với phong cách của cô hơn. Cô thấy sao? — Lý Phong cười tủm tỉm.
Châu Chỉ bỗng im lặng. Quả thật, tuy bình thường ít xảy ra sự cố, nhưng làm giáo viên quen rồi, lỡ may lúc hành động vô tình để lộ sơ hở thì hỏng bét.
— Cậu đợi tôi một lát. — Nói rồi Châu Chỉ đi vào phòng trang điểm.
Mười phút sau, Châu ma nữ bước ra... lại trở về hình dáng cô giáo Châu Chỉ khuynh đảo thiên hạ: Thanh lịch mà vẫn gợi cảm, khiến đàn ông chỉ muốn xé toạc lớp áo kia để chiếm đoạt lấy cô.
Mẹ kiếp... Lý Phong cảm thấy mình vừa tự đào hố chôn mình rồi.
— Hì hì, cậu nói đúng. Đóng giả sinh viên lại dễ sinh chuyện. Chi bằng tôi cứ vào vai một cô gái ham hư vinh, đào mỏ vậy. Dù motif hơi cũ nhưng những phương pháp truyền thống luôn có cái hay của nó.
— Khụ khụ, cô giáo à, tôi chỉ đùa chút thôi, cô không cần phải nhập vai sâu thế đâu!
— Hì hì, cục cưng à, chẳng phải anh thích chơi trò nhập vai nhất sao? Hôm qua chúng ta vừa diễn vai bác sĩ và học sinh xong mà! — Châu Chỉ tình tứ khoác tay Lý Phong, thu trọn vào tầm mắt y là một mảng da thịt trắng ngần cùng khe ngực sâu hút.
Dù khoang hạng nhất không đông người, nhưng ai cũng phải ngoái nhìn cặp đôi kỳ quặc này. Đã là đàn ông thì khó lòng làm ngơ trước sự quyến rũ bốc lửa của Châu Chỉ. Phụ nữ đẹp thì thiếu gì, nhưng ở cô toát lên một khí chất "họa long điểm nhãn" (tạo điểm nhấn chết người): Chỉ cần liếc mắt nhìn một cái, dục vọng muốn chiếm hữu người phụ nữ này sẽ lập tức bùng lên.
Ngay cả một người định lực vững vàng như Lý Phong còn thấy xao xuyến, huống hồ là kẻ khác. Thực ra trong bụng y đang nghiến răng tức tối, y biết rõ vì nghĩ đến Đường Linh nên y không dám làm bậy, vậy mà cô ta lại cố tình trêu chọc y, rõ ràng là lấy việc công trả thù riêng!
— Hì hì, bảo bối, đi lấy cho tôi ly nước, tôi khát rồi! — Lý Phong nuốt nước bọt. Không sai bảo cô ả này một trận tơi bời thì y không mang họ Lý!
— Cục cưng à, anh bấm nút ở đây này, muốn uống gì các cô tiếp viên xinh đẹp sẽ mang đến tận nơi. — Châu Chỉ lườm y một cái. Thằng ranh con muốn sai vặt bà á? Còn non lắm!
— Em lại quên tính anh rồi à? Anh ghét nhất là người khác chạm vào ly của mình. Em đi lấy giúp anh đi, nhanh lên, đừng làm anh nổi giận!
Châu Chỉ khựng lại một giây, cuối cùng cũng đứng lên, tươi cười rạng rỡ:
— Được rồi, được rồi, thật hết cách với anh. Đợi em một lát nhé.
Nhìn ánh mắt tóe lửa của Châu Chỉ, Lý Phong sướng rơn cả người. Ha ha, ma nữ cũng có ngày hôm nay, cho cô nếm mùi bị hành hạ xem sao.
Một lát sau, Châu Chỉ uyển chuyển bước về, tay bưng ly nước hoa quả, dịu dàng ngồi xuống bên cạnh Lý Phong. Đôi chân thon dài quyến rũ đến mức có thể hút cạn sinh lực của đàn ông dán sát vào đùi y:
— Nào, cục cưng, để em đút cho anh!
Ánh mắt ghen tị từ xung quanh đổ dồn về phía Lý Phong. Tên nhóc vắt mũi chưa sạch này mà cũng được hưởng thụ một tuyệt sắc giai nhân nhường này, không biết có chịu nổi nhiệt không đây.
Lý Phong nhìn Châu Chỉ, rồi lại nhìn ly nước, uống cũng dở mà không uống cũng dở. Nếu bảo trên người Châu Chỉ không giấu vũ khí hay thuốc men gì đó thì đánh chết y cũng không tin. Ly nước này liệu có bị "thêm mắm dặm muối" gì không đây?
— Cục cưng, uống nhanh đi, em mỏi tay quá rồi. — Gương mặt Châu Chỉ ngập tràn nụ cười, nhưng ẩn chứa lời đe dọa. Thằng nhóc nhà cậu uống cũng phải uống, không uống cũng phải uống, nếu không thì cẩn thận đấy!
Bàn tay trái của Châu Chỉ đã áp sát vào "chỗ hiểm" của bạn học Lý Phong. Dù chưa đến mức ra tay tàn độc, nhưng Lý Phong không mảy may nghi ngờ rằng: Nếu mình không uống, ma nữ này chắc chắn sẽ để lại cho mình một kỷ niệm khó quên.
Dù không can tâm tình nguyện, Lý Phong vẫn ực một hơi cạn sạch ly nước hoa quả. A Di Đà Phật, hy vọng Kim Ma Quỷ đã cải tạo cơ thể mình đủ triệt để!