Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Gần đây rộ lên phong trào dùng BS001. Tiếc là khi trực tiếp lái thử mới biết nó ức chế đến mức nào. Vốn có thể chiến đấu linh hoạt, nhưng dùng BS001 thì chẳng khác nào "bước đi thây ma", chậm chạp đến phát bực. Sau khi trải nghiệm rồi đối chiếu lại với các động tác trong video, người ta chỉ còn biết thốt lên hai chữ: Chấn động!
Lúc này, Đao Phong Chiến Sĩ vĩ đại của chúng ta đang vùi đầu khổ luyện. Mã Tạp cũng chẳng khá hơn là bao. Vì tương lai, cả hai quyết định phấn đấu hết mình: cùng nhau tập luyện, cùng nhau gặm sách!
Theo chỉ dẫn của các cao thủ trên mạng, cả hai mua một đống sách về. Mã Tạp cũng quyết tâm thi vào trường quân đội. Hắn cảm thấy làm phóng viên giải trí trong quân đội có tiền đồ và thách thức hơn nhiều. Đã đến mức Lý Phong còn dám đặt mục tiêu vào Học viện Quân sự Á Lãng, thì hắn tự nhận chỉ số thông minh cao hơn y một chút, dĩ nhiên không ngán. Hai người lao vào cuộc chiến đèn sách.
Sau khi vận động xong, phòng khách vang lên tiếng đọc bài lanh lảnh, chẳng khác gì học sinh tiểu học. Chỉ học thuộc lòng thôi chưa đủ, theo một chuyên gia thi cử chuyên nghiệp, học xong xé sách ăn vào bụng sẽ nhớ lâu hơn. Thế là hai người xé những trang trọng điểm nhét vào bụng, dù sao cũng toàn chất xơ.
Không phải Lý Phong không nhớ đến Đường Linh, chỉ là nếu không thi đỗ Học viện Quân sự Á Lãng, mọi thứ đều là công cốc.
Nếu Lý Phong thực sự bám riết lấy Đường Linh, có lẽ hai người đã chẳng còn chút hy vọng nào. Với cô gái như Đường Linh, sở dĩ Lý Phong thu hút được sự chú ý của cô, không ngoài hai điểm: Một là cảm giác kỳ lạ kia, hai là thái độ của Lý Phong. Y không giống những gã đàn ông khác khúm núm bám đuôi, ngược lại còn có chút thờ ơ, khiến Đường Linh cảm thấy khác biệt.
Nhưng cảm giác khác biệt này cũng chẳng dễ chịu chút nào!
Quân đội và GAD có một hợp đồng lớn, Châu Chỉ với tư cách nhân viên đặc biệt đến ở tại nhà Đường Linh. Đây không phải lần đầu, quan hệ hai người rất tốt. Mấy ngày nay Châu Chỉ cũng để ý phản ứng của Đường Linh. Xem ra tên nhóc kia cũng có chút thủ đoạn, đây là lần đầu tiên cô thấy Đường Linh dành thời gian suy nghĩ về một người đàn ông. Tất nhiên không phải nói Đường Linh có ý đồ gì với Lý Phong, chuyện đó còn quá xa vời. Nhưng có thể khiến Đường Linh để tâm, chắc chắn phải là kẻ khác người. Thời gian qua bận rộn nên cô suýt quên chuyện này, giờ rảnh rỗi rồi, chi bằng thử thăm dò một chút.
Vào phòng vệ sinh, Châu Chỉ mở Thiên Tín, nhập một dãy số. Hình ảnh ba chiều lập tức hiện lên, một người lính nghiêm trang chào theo nghi thức quân đội. Châu Chỉ thì thầm dặn dò vài câu rồi tắt máy.
Rời khỏi phòng vệ sinh, Châu Chỉ cư xử như chưa có chuyện gì xảy ra, tìm Đường Linh vui vẻ trò chuyện. Đường Linh cũng tạm gác lại nỗi bực dọc trong lòng. Cái tên Lý Phong kia thật là quá đáng... Bao nhiêu ngày rồi mà không có chút động tĩnh gì, coi cô là không khí chắc? Cô không thể chủ động đi đòi quà người ta được, da mặt cô chưa dày đến thế. Hơn nữa cảm xúc này không thể bộc lộ ra ngoài. Nếu nói thẳng ra có khi lại chẳng có chuyện gì, nhưng càng để trong lòng lâu thì cảm giác càng sâu đậm. Dù sao cứ nhớ mãi về một người, muốn quên cũng không xong.
…
Nhưng Đường Linh rốt cuộc không phải cô gái tầm thường. Cô biết Lý Phong đang điên cuồng ôn thi vào trường quân đội, chi bằng cứ để ông trời quyết định. Nếu Lý Phong thực sự thi đỗ, cô cũng không ngại chủ động tiếp cận chàng trai kỳ lạ có thể cưỡng lại sức hút của mình. Còn nếu thất bại, thì coi như vô duyên.
Tìm được điểm cân bằng cho bản thân, tâm trạng Đường Linh cũng nhẹ nhõm hẳn. Cô còn rất nhiều việc phải làm. Kế hoạch tuy đã hoàn thành nhưng khâu kiểm tra mẫu cuối cùng vẫn phải lưu tâm, không thể lơ là.
Buổi tối, Lý Phong một mình ôn bài trong thư viện. Từ khi Mã Tạp quyết tâm thi vào Học viện Quân sự Á Lãng, bố mẹ hắn vui như mở cờ trong bụng, cảm ơn Lý Phong rối rít. Thằng con trời đánh từ nhỏ chí lớn không có, nay chịu nghiêm túc một lần, làm bố mẹ ai mà không ủng hộ. Nhà không thiếu tiền, nhưng thời buổi này trong quân đội không có người quen thì rất khó làm việc. Nếu con trai vào được Á Lãng, sau này ra trường dùng tiền vận động chút quan hệ, kiếm một chức quan nhàn hạ thì đời sống sung túc, tiền đồ rộng mở. Cha mẹ nào chẳng kỳ vọng vào con cái. Thế là bố mẹ Mã Tạp mời mấy nhân vật liên quan đi ăn cơm, tuy chưa chắc có tác dụng lớn nhưng ít nhất cũng không bị ngáng chân.
Còn Lý Phong đành tự mình ôn tập. Lịch sử chiến tranh quân sự thật đáng sợ! Tại sao phải nhớ mớ niên đại và con số khô khan, cùng mấy nhân vật ất ơ nào đó chứ? Dù vô nghĩa nhưng thi là thi, Lý Phong vẫn phải học thuộc lòng.