Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

— TIN là một nhánh của Lực lượng Đặc nhiệm, nói chính xác hơn là "đặc nhiệm của đặc nhiệm". Mỗi thành viên đều là tinh anh trong lĩnh vực của mình. Ví dụ như gã đang lái máy bay kia, không có phương tiện giao thông nào mà gã không biết lái, cực kỳ thành thạo trong việc ẩn nấp và tẩu thoát.

— Ấy chết, Đội trưởng, nể mặt tôi chút đi chứ. Dù sao tôi cũng là tiền bối mà. Tôi là Sosa, đã gia nhập TIN được 5 năm rồi, chuyên phụ trách đưa đón trong những nhiệm vụ then chốt như thế này. Ha ha.

Bất kể là Châu Chỉ hay Sosa, đều đinh ninh rằng Lý Phong chắc chắn sẽ vui vẻ nhận lời. Suy cho cùng, đích đến của sinh viên trường quân sự cũng chỉ là nhập ngũ, mà TIN lại là tinh anh của quân đội. Thế nhưng Lý Phong lại lắc đầu:

— Cô giáo Châu, xin lỗi nhé, mục tiêu của tôi là trở thành một phi công lái chiến binh cơ động. TIN không phải là lựa chọn của tôi.

Sosa kinh ngạc đến mức không khép nổi miệng:

— Cậu em à, TIN cũng trực thuộc quân đội USE mà. Hơn nữa đây là bộ phận có đặc quyền, các đơn vị khác làm sao sánh bằng.

Lý Phong nhìn gã:

— Anh có thể dõng dạc tuyên bố với cả thế giới rằng anh là quân nhân không? Anh có thể đi lại tự do khắp nơi không? Thứ chúng ta cần không giống nhau. Tôi chẳng có yêu cầu gì cao siêu, chỉ muốn bắt đầu từ một phi công chiến binh cơ động mà thôi.

Châu Chỉ ra hiệu ngắt lời Sosa, trên mặt không hề có chút phật ý, cười đánh giá Lý Phong:

— Bạn học Lý Phong, thân phận của cô giáo là bí mật cấp cao đấy. Cậu xem, nếu cậu không gia nhập, tôi sẽ rất khó xử đấy.

— Cục cưng à, thật sự khó xử đến thế sao? Đây chắc hẳn là một trong những bài kiểm tra cô sắp xếp cho tôi nhỉ. Tôi nghĩ chắc là do cô cực lực tiến cử, chứ thủ tục gia nhập TIN bình thường phức tạp lắm. Hảo ý của cô tôi xin nhận. Tôi vẫn muốn tiếp tục cuộc sống đại học, sau đó nhập ngũ như bình thường. Còn việc sau này có duyên với TIN hay không, cứ để thời gian trả lời vậy.

Ánh mắt hai người giao nhau, trên mặt đều nở nụ cười rạng rỡ. Một lát sau, Châu Chỉ lại thoải mái ngả lưng ra ghế:

— Hì hì, nếu cậu đã nói thế, vậy tôi cũng không ép. Giao dịch của chúng ta xem như đã sòng phẳng.

— Thế thì đa tạ. Cô giáo Châu, dưới sự chỉ bảo của cô, em nhất định sẽ chăm ngoan học giỏi, mỗi ngày một tiến bộ.

Sosa chỉ muốn đập đầu vào tường. Tên nhóc này rốt cuộc là thần thánh phương nào mà dám nói chuyện với Đội trưởng như thế? Lúc thì "cục cưng", lúc lại "cô giáo". Mà Đội trưởng xưa nay nổi tiếng tàn nhẫn lại không hề có phản ứng gì. Nếu đổi lại là người khác dám vô lễ như vậy, đảm bảo cô ấy sẽ khiến hắn hối hận vì đã được sinh ra trên đời.

Chăm ngoan học giỏi, mỗi ngày một tiến bộ á?

Buồn cười thật, nhưng Sosa lại không thể cười nổi. TIN là nơi tập trung của những kẻ quái dị, nhưng quái dị đến mức độ này thì đúng là hiếm thấy. Lại có quân nhân nào dám từ chối TIN để chạy đến cái trại tị nạn của bia đỡ đạn cơ chứ. Thật không biết não tên này cấu tạo bằng cái gì nữa.

Lý Phong rõ ràng thuộc tuýp người coi suy nghĩ của kẻ khác chẳng ra gì. Phi công chiến binh cơ động là thứ y nhất định phải trở thành. Đó là mục tiêu bất di bất dịch từ trước đến nay của y!

Châu Chỉ đã tiêu hao quá nhiều sức lực. Vẫn còn một khoảng thời gian nữa mới bay về đến nơi, cô chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Cái hộp kia cũng biến mất từ lúc nào, điều này Lý Phong hoàn toàn không để ý. Dĩ nhiên y cũng chẳng muốn để ý. Việc không nên hỏi thì đừng hỏi. Y vẫn chỉ là sinh viên, đối đầu với TIN và quân đội chẳng có lợi lộc gì. Nhưng y tin rằng Châu Chỉ sẽ không thực sự làm hại y, đó chỉ là trực giác của y mà thôi.

Châu Chỉ ngủ rất say. Dần dần, cơ thể cô bắt đầu nghiêng ngả, tựa vào vai Lý Phong, một lát sau vậy mà ngả hẳn vào lòng y, cứ thế ngủ ngon lành. Sosa từng chứng kiến không ít chuyện quái lạ, nhưng chuyện xảy ra với Đội trưởng thế này thì đúng là hiếm gặp. Lý Phong ngồi im bất động, nhìn ra bầu trời đen kịt ngoài cửa sổ. Đối với một con người nhỏ bé, tương lai cũng giống hệt như màn đêm đen tối này, không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra. Nhưng Lý Phong biết rõ bản thân mình muốn gì.

Lực lượng Đặc nhiệm và quân đội thông thường vẫn có sự khác biệt. Từ trước đến nay y luôn thích cái sau hơn là cái trước. Y biết Châu Chỉ rất đáng sợ, nhưng chẳng thể ngờ lại là Đội trưởng của TIN.

TIN là gì? Là "Bàn tay Ác quỷ" của quân đội USE!

Đây cũng là lý do vì sao Châu Chỉ có tư cách phụ trách một dự án lớn như GAD. Mọi thứ đã rõ ràng. Cô giáo Châu quả thật không phải người tầm thường.