Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lúc đó, Lý Phong thực sự có xúc động muốn lao đến cho cô ta một trận. Không hợp ư? Thế trước đây làm cái quái gì!
Nhưng vấn đề lớn nhất là, người mở lời chia tay lại không phải Trương Thiến Như, mà chính là Mã Tạp. Nghe đến đây, Lý Phong cũng đành xìu xuống. Nếu là do chính Mã Tạp đề nghị chia tay, thì sao có thể trách người khác được? Chỉ là thằng nhóc này thích cô ta đến vậy, sao có thể chủ động buông tay?
Hôm nay xem ra không thể về ký túc xá được rồi. Nhắn cho Đường Linh một tiếng, Lý Phong quyết định ở lại nhà Mã Tạp qua đêm. Nhìn Mã Tạp dù đang trong cơn mê ngủ mà vẫn khóc lóc thảm thương, Lý Phong chỉ biết bất lực lắc đầu.
Hai người chơi với nhau từ nhỏ, học cùng trường từ mẫu giáo đến đại học. Tuy không phải anh em ruột thịt, nhưng tình cảm còn gắn bó hơn cả máu mủ ruột rà. Nếu có kẻ nào ức hiếp Mã Tạp, y chắc chắn sẽ ra mặt đòi lại công bằng. Nhưng trong chuyện tình cảm kiểu này, y thực sự không thể xen vào, chỉ có thể cố gắng giúp cậu bạn quên đi hình bóng ấy mà thôi.
…
Sáng hôm sau, bạn học Lý Phong tỉnh giấc, nhưng lại là bị Mã Tạp gọi dậy. Dụi dụi mắt... đập ngay vào mặt là một cặp răng cửa to đùng.
— Ha ha, hiếm khi tôi dậy sớm hơn cậu. Đi thôi, đến giờ đi học rồi! À phải rồi, Hội trưởng đại nhân, cậu phải sắp xếp cho tôi một chức vụ trong Phong Thần Hội đấy nhé. Anh em một đời, kiểu gì cũng phải cho tôi cái ghế Phó Hội trưởng chứ!
Sáng sớm ra Mã Tạp đã phát ra điệu cười dâm đãng đặc trưng, cứ như thể biến thành một người hoàn toàn khác so với hôm qua.
— Thằng ranh này, không phải cậu "vui quá hóa rồ" đấy chứ? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ cần tôi giúp được thì cứ mở miệng.
Mã Tạp càng tỏ ra như vậy, Lý Phong lại càng lo lắng. Hôm qua còn sống dở chết dở, hôm nay lại như chẳng có chuyện gì xảy ra.
— Tôi không sao thật mà. Mã Tạp của quá khứ đã chết rồi. Chắc đúng là luật nhân quả tuần hoàn, trước kia toàn là tôi đá người khác, giờ đến lượt mình bị đá. Hazz, gieo gió gặt bão thôi. Từ giờ trở đi, tôi chính là "Tân Mã Tạp" tinh khôi, một Mã Tạp hoàn toàn mới!
— Mới sáng sớm đừng làm tôi buồn nôn. Cậu muốn làm trai tân thì đợi kiếp sau đi nhé! Hình như là cậu chủ động chia tay mà, rốt cuộc là sao? Tôi thấy Trương Thiến Như và Hoàng Triều Dương dạo này thân thiết lắm.
Nét ảm đạm thoáng qua trên gương mặt Mã Tạp:
— Đúng là tôi chủ động chia tay, cô ấy không hợp với tôi. Bây giờ tôi đã hoàn toàn quên rồi. Không đi nhanh là trễ học đấy!
Nhìn phản ứng của Mã Tạp, Lý Phong cũng không muốn gặng hỏi thêm. Trên đường đi, Mã Tạp dường như thực sự trở lại trạng thái bình thường, cười nói rôm rả, tròng mắt lại bắt đầu đảo láo liên ngắm nghía mấy cô nữ sinh.
Đến trường, hai người tách ra. Mã Tạp đến phòng Giáo vụ để đăng ký, bộ dạng đáng thương lập tức qua mặt được bà thím phụ trách đăng ký. Về nguyên nhân thực sự khiến hai người chia tay, Mã Tạp không nói, và cũng chẳng cần thiết phải nói. Cậu sớm biết Trương Thiến Như không mấy hứng thú với mình, nhưng cậu vẫn có thể kiên nhẫn chờ đợi. Thậm chí nếu cô ấy thích người đàn ông khác cũng chẳng sao, dù gì bản thân cậu trước đây cũng có rất nhiều bạn gái. Ai cũng có quyền tự do lựa chọn. Nhưng Trương Thiến Như đã làm một việc chạm đến giới hạn của cậu, một việc không thể tha thứ. Đúng là cậu rất thích cô gái này, nhưng khi cô ta đã làm ra chuyện đó thì chẳng còn cơ hội cứu vãn nào nữa. Trên đời này, thứ không bao giờ thiếu chính là phụ nữ.
Trận say mèm tối qua, thực ra nửa đêm cậu đã tỉnh. Ngẫm lại khoảng thời gian hoang đường vừa qua, cậu có chút cảm giác như một giấc mộng huyễn hoặc. Cậu lớn tuổi hơn Lý Phong, trước kia luôn là cậu che chở cho y. Hễ có ai bắt nạt y, cậu chắc chắn sẽ là người đầu tiên nhảy ra. Còn nhìn lại bản thân bây giờ xem, suốt ngày chỉ biết cắm đầu vào chơi, ngoài lúc nghiêm túc ôn thi vào Á Lãng ra thì thời gian còn lại đều bỏ phí. Chuyện của Trương Thiến Như lần này cũng vậy, suốt ngày cứ xoay quanh một người phụ nữ. Giống như lời cô ta nói, cậu quả thực chẳng có tài cán gì. Nhưng cậu không tin mình là một kẻ vô dụng. Cậu phải vùng lên, phải chứng minh bản thân, và tuyệt đối không được làm anh em mất mặt!
Nghĩ đến đây, Mã Tạp bất giác cười khổ. Tình cảnh này giống hệt kịch bản phim truyền hình: Vấp ngã rồi vươn lên mạnh mẽ. Hì hì, thực tế cuộc sống chính là như vậy, chẳng có nhiều thi vị như thơ ca. Lần đầu tiên nghiêm túc theo đuổi tình yêu lại gặp ngay thảm bại Waterloo, đây chắc chắn là một đòn kích thích cực lớn đối với cậu. Một là tiếp tục trượt dài, hai là xốc lại tinh thần. Cậu chọn vế thứ hai. Còn về phần Hoàng Triều Dương, hì hì, đúng là hắn ta đẹp trai hơn cậu một chút, giàu có hơn một chút, năng lực nhỉnh hơn một chút. Nhưng những thứ này đâu phải là không thể thay đổi!