Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lý Phong cẩn thận đỡ Mộ Tuyết, cố gắng hạn chế tối đa sự tiếp xúc cơ thể. Y cũng không nghĩ ngợi nhiều. Dù là bạn bè, nhưng giữ khoảng cách là điều cần thiết. Mộ Tuyết rất xuất sắc và xinh đẹp, nhưng y cũng chưa đến mức háo sắc đến độ thấy phụ nữ là muốn chiếm tiện nghi.
— Vậy còn cậu thì sao? — Mộ Tuyết bất thình lình buông ra một câu hỏi khiến Lý Phong á khẩu. Người khác không hiểu, nhưng Mộ Tuyết thì đã quá quen thuộc với y. Cô dĩ nhiên biết Salta không thể nào truyền dạy trước cho y được. Mà như chính miệng y vừa nói, chiêu thức này ẩn chứa rất nhiều tiểu tiết. Lý Phong không phải người nhà Loki, vậy mà lại thi triển mượt mà hơn cả Salta.
— Thực ra... tôi là thiên tài! Ha ha... Á, cẩn thận!
Trong lúc trò chuyện, Mộ Tuyết vô tình vấp chân, suýt chút nữa ngã nhào. May mà Lý Phong nhanh tay lẹ mắt đỡ kịp. Chỉ là cánh tay vô tình quệt qua "vùng cấm địa", nhưng cả hai đều giả vờ như không biết để đỡ ngượng.
— Cảm ơn. — Mộ Tuyết bẽn lẽn lí nhí. Hai người cứ thế chầm chậm dìu nhau rời khỏi phòng chờ. Tình trạng này của Mộ Tuyết hiển nhiên không thể tự về nhà được, Lý Phong đành đưa cô về tận ký túc xá.
Nhìn bộ dạng đứng ngồi không yên của Lý Phong, Mộ Tuyết bật cười:
— Cứ ngồi tự nhiên đi, tôi không tiếp đãi được rồi. Chỗ tôi không thể so sánh với nhà Đường Linh được. Tự túc là hạnh phúc nhé, đừng khách sáo.
Mộ Tuyết ngồi xuống ghế sofa, chỉ tay về phía chiếc máy pha cà phê đối diện, nhẹ nhàng xoa bóp chỗ đau trên chân.
Cùng là nhà ở, nhưng nhà của Đường Linh phải dùng hai từ "xa hoa" để hình dung. Mặc dù phòng ký túc xá nhà trường cấp cho họ đã thuộc hàng cao cấp, nhưng với Đường Linh thì vẫn quá đỗi bình thường. Công chúa có lối sống của công chúa. Đối với cô, nếu không sống xa xỉ thì đó mới là một tội ác. Tiền phải tiêu thì mới lưu thông được, nếu tất cả những người giàu đều khư khư ôm tiền không chịu chi tiêu thì nền kinh tế làm sao mà vận hành nổi. Vì vậy, Đường Linh gần như đã thay mới toàn bộ đồ đạc trong phòng. Về chuyện này, ngay cả Hiệu trưởng cũng chẳng tiện nói gì. Người khác nhau thì đãi ngộ khác nhau. Còn phòng của Mộ Tuyết đều là đồ nguyên bản, chưa hề động chạm gì. Nhưng có thể thấy chủ nhân của nó rất cẩn thận, căn phòng được sắp xếp gọn gàng, đồ đạc cũng được giữ gìn rất tốt... Còn phòng của Lý Phong ư? Choáng, tên này xưa nay toàn vứt đồ đạc lung tung, thỉnh thoảng mới dọn dẹp một chút. May mà y cũng không yêu cầu cao về chuyện này. Việc dọn phòng cũng chỉ là do Đường Linh sắp đến chơi. Đương nhiên y cũng chẳng dám trông mong Đường Linh dọn dẹp giúp mình... IQ của công chúa họ Đường trong khoản này e là còn thua cả y.
— Hì hì, cà phê thì thôi khỏi. Hộp thuốc ở đâu, tôi lấy cho cậu. Miếng dán đa năng này chỉ cần một tiếng là phát huy tác dụng ngay.
— Ở trong phòng ngủ... Thôi, để tôi tự lấy.
Vốn định nhờ Lý Phong lấy hộ, nhưng chợt nhớ ra đó là phòng ngủ, bên trong có rất nhiều đồ lót riêng tư, sao có thể để con trai nhìn thấy được.
— Ồ, vậy à. Để tôi đỡ cậu. — Lý Phong vừa mới nhấc chân lên đành phải rụt lại, tình cảnh quả thực có chút khó xử. Động tác ngốc nghếch đó bất giác khiến Mộ Tuyết bật cười.
— Ừm, ừm, bây giờ tôi hiểu tại sao Đường đại tiểu thư lại thích cậu rồi. Dù khuyết điểm đầy rẫy, nhưng ưu điểm cũng không phải không có.
— Khụ khụ, ưu điểm của tôi nhiều lắm đấy, ưu điểm lớn nhất chính là thông minh!
— Thông minh? Là ngốc nghếch thì có. — Mộ Tuyết che miệng cười khúc khích. Người này thật biết cách chọc người khác cười, khác xa một trời một vực so với lúc chiến đấu.
Dán miếng thuốc lên, bắp chân truyền đến một cảm giác mát lạnh, quả nhiên dễ chịu hơn hẳn:
— Cậu cứ uống chút gì đó đi, nếu không tôi thấy ngại lắm.
…
Lý Phong tự rót cho mình một tách cà phê, uống cạn một hơi rồi nhìn đồng hồ:
— Cậu nghỉ ngơi đi nhé, tôi cũng phải về rồi. Nếu cần gì thì cứ liên lạc với chúng tôi.
— Hôm nay cảm ơn cậu nhiều.
— Khách sáo gì chứ.
Hai người tạm biệt nhau, Lý Phong vội vã chạy xuống lầu. Nấn ná trong phòng con gái cũng có chút ngại ngùng, đương nhiên Đường Linh là ngoại lệ. Chỉ là y không ngờ phòng của một Mộ Tuyết đầy cá tính, mạnh mẽ lại mang phong cách trẻ con đến vậy. Phòng ngủ được trang trí rất hoạt hình... trên giường còn có một con thỏ Mashimaro bự chảng đeo kính cận nữa chứ.
Về đến nhà, Lý Phong lập tức đăng nhập Vũ Chiến. Hôm nay Vũ Chiến náo nhiệt đến lạ thường. Sự nhộn nhịp này không chỉ diễn ra ở một hay hai thành phố mà là trên toàn cõi Vũ Chiến. Thông thường, để tạo ra hiệu ứng diện rộng thế này, chỉ có thể là do nhà phát hành tung ra chính sách mới hoặc mở thành phố mới.