Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tiếng cười trong trẻo của Mộ Tuyết đã quét sạch sự u ám ban nãy. Khoảnh khắc này, cuối cùng cô cũng lấy lại được sự vui vẻ. Xem ra hôm nay cũng không đến nỗi quá xui xẻo.
— Cậu cứ lén lút mà mừng thầm đi. Đường Linh thực sự là một cô gái rất tuyệt. Tuy có chút thói quen sinh hoạt của một công chúa, nhưng lại không hề có tính nết kiêu ngạo, điêu ngoa. Ai cưới được cô ấy đúng là có phúc tám đời.
— Hì hì, tôi cũng nghĩ vậy.
— À phải rồi, sao cậu lại ở đây? — Mộ Tuyết tò mò nhìn Lý Phong. Giờ này đáng lẽ y không nên có mặt ở khu vực này mới phải, lại còn đi một mình nữa chứ.
— Đi gửi thư, vô tình diễn một màn anh hùng cứu mỹ nhân thôi, ha ha. À đúng rồi, Vũ Chiến vừa ra mắt hệ thống Huấn luyện Cơ bản mới nhất đấy, rất hợp với cậu. Lúc nào rảnh nhớ lên luyện tập nhiều vào, sẽ có ích đấy.
— Ừm, nhất định tôi sẽ đi. Những sai lầm tương tự sẽ không bao giờ xuất hiện trên người Mộ Tuyết tôi nữa! — Lúc này, mỹ nữ Mộ Tuyết đã tìm lại được sự kiêu hãnh thường ngày. Tuy bị Lý Phong phát hiện ra bí mật, nhưng cô không hề cảm thấy ngượng ngùng. Có lẽ là nhờ sự hài hước của y, cũng có thể do hoàn cảnh của y cũng chẳng khấm khá hơn là bao.
Chỉ là cô không biết, Lý Phong hiện tại cũng là một đại gia. Đao Phong Chiến Sĩ quả thực đã giúp y kiếm được không ít tiền. Chỉ là Lý Phong không muốn khoe khoang, chẳng có ý nghĩa gì cả.
Việc Mộ Tuyết kiếm tiền không phải vì bố mẹ ốm đau bệnh tật gì. Sức khỏe bố mẹ cô rất tốt, đây chỉ là để trang trải chi phí sinh hoạt bình thường. Ở Á Lãng tuy có rất nhiều chính sách ưu đãi, nhưng những khoản phải chi tiêu lại càng nhiều hơn. Cuối tuần làm thêm vài việc lặt vặt, vừa coi như trải nghiệm thực tế xã hội, vừa kiếm thêm thu nhập cho bản thân, nhất cử lưỡng tiện, cũng chẳng có gì phải xấu hổ.
— Hì hì, không cần tiễn nữa đâu. Tôi bắt xe buýt ở đây là được rồi.
— Thật sự không cần tôi tiễn sao? Cẩn thận bọn dê xồm đấy. Hazz, đều tại bạn học Mộ Tuyết của chúng ta xinh đẹp quá mà. — Lý Phong lắc lư cái đầu, nửa đùa nửa thật nói.
— Khụ khụ, đừng chọc tôi cười nữa. Những lời sến súa đó cứ để dành nói với Đường Linh đi. Tôi không sao đâu.
Sau khi Mộ Tuyết lên xe, Lý Phong vẫy tay chào, rồi co chân chạy thục mạng về phía bến xe của mình. Vừa nãy đã làm lỡ mất không ít thời gian rồi.
Nhìn dáng vẻ chạy nhảy tưng tửng của Lý Phong qua cửa sổ xe, Mộ Tuyết không hề thấy y ngốc nghếch chút nào. Con người này thật khó lường. Lạnh lùng, ngây thơ, tàn nhẫn, trầm tĩnh, đơn giản... những tính cách vốn dĩ không nên tồn tại cùng nhau trên một con người lại hội tụ đủ ở y. Nhưng không nghi ngờ gì nữa, y là một người rất tốt.
Nhìn theo bóng lưng Lý Phong, Mộ Tuyết thầm nói một tiếng "Cảm ơn".
Lý Phong không chạy thục mạng không được! Slam Dunk đã dặn y phải online cơ mà. Có vẻ là chuyện lớn liên quan đến thiết kế cơ giáp. Có thể tưởng tượng ra hậu quả nếu đến muộn, chị Rổ có khi tống cổ y vào lò luyện kim mất.
Vừa về đến nhà, thở hồng hộc, Lý Phong vội vàng đăng nhập. Vừa vào đại sảnh, đã thấy Salta đang bụm miệng cười trộm, Lý Lan Gia Lạc Tư thì vẫn giữ nụ cười vô hại thường ngày. Còn chị Rổ thì lửa giận bừng bừng ngút trời. Y đã trễ hẹn nửa tiếng rồi!
…
Vừa thấy Lý Phong online, Slam Dunk chẳng thèm quan tâm y có phải là Hội trưởng hay không, lập tức vung nắm đấm lao tới. Lý Phong giật mình, vội vàng thi triển "chim tẩu thoát", nhờ vào ưu thế thể lực mới giành được phần thắng. Sau khi xả được cơn giận, Slam Dunk cũng chẳng buồn nói y nữa.
— Nhanh lên đi, may mà tôi đã chừa lại hẳn một tiếng, nếu không với tính khí của đám người đó thì vụ làm ăn này coi như đi tong.
— Rốt cuộc là ai mà khiến Bộ trưởng đại nhân của chúng ta phải cẩn trọng thế? — Lý Phong cười hỏi. Đã làm sai thì phải biết nhận lỗi, Slam Dunk là điển hình của kiểu người bộc trực "ăn mềm không ăn cứng".
— Hội Nghiên cứu và Cải tiến Cơ giáp, anh từng nghe qua chưa?
Lý Phong lắc đầu, Salta ngớ người, Lý Lan Gia Lạc Tư... nở nụ cười công nghiệp. Rõ ràng là cả ba tên này đều mù tịt.
Slam Dunk cạn lời. Ba cái gã này, choáng váng thật, thế mà cũng tự nhận là cao thủ Vũ Chiến sao?
Nhưng thực lực của ba người họ quả thực là mạnh nhất Phong Thần Hội, cũng coi như là "bộ mặt thương hiệu" rồi. Lý Phong đạt 75 điểm, Salta 63 điểm. Có điều ánh mắt Salta nhìn Lý Lan Gia Lạc Tư bây giờ chẳng khác nào sói đói nhìn thấy thịt. Cậu ta cũng tham gia bài kiểm tra và đạt 63 điểm, nhưng Gia Lạc Tư lại chọn độ khó cấp 7. Cùng một số điểm, nhưng ý nghĩa lại hoàn toàn khác biệt. Dù Salta không trực tiếp chứng kiến quá trình, nhưng cậu ta nghi ngờ tên này có thực sự dốc toàn lực hay không. Gã này mỗi lần bị gạ solo đều tỏ ra phiền phức, ép mãi mới chịu ra tay thì lại không thèm đánh hết sức. Nói đúng hơn là gã không hề có "tâm hiếu thắng", thắng cũng chẳng thấy có ý nghĩa gì. Đó chính là điều khiến Salta bức bối nhất. Nhưng Gia Lạc Tư lại bảo bản tính của gã vốn dĩ đã thế, hết thuốc chữa rồi, khiến Salta cũng đành bó tay.