Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

— Chuồn Chuồn, phía trước không có gì bất thường chứ? — Blake đang lim dim tắm nắng. Mẹ kiếp, trực thăng gì mà đến cái điều hòa cũng không có.

— Mọi thứ bình thường. Over.

— Đội phó, nếu thấy bãi cát nhấp nhô di chuyển với đường kính khoảng một mét thì phải cực kỳ cẩn thận nhé. Bọn Bò cạp Cát khổng lồ này gớm ghiếc lắm. Cái càng của nó có thể kẹp thủng cả tấm thép đấy. Radar không có tác dụng với chúng đâu. Nhiệt độ ở đây quá cao, hiệu quả của tia hồng ngoại cũng bị giảm sút.

Đột nhiên, cỗ Canno III của Lý Phong khựng lại. Không chút do dự, lưỡi đao hợp kim Alpha được phóng ra nhanh như chớp, nhắm thẳng về phía chiếc Canno III của Thuyết Khách. Thuyết Khách hoàn toàn không kịp phản ứng. Cậu ta nằm mơ cũng không ngờ vị Đội phó mới toanh lại đột nhiên ra tay hạ sát mình.

Phập... xèo xèo xèo... RẦM...

Một con Bò cạp Cát khổng lồ từ dưới đất lao vọt lên, kéo theo một trận bão cát mù mịt. Chiếc Canno III của Thuyết Khách bị hất văng ra xa. Lần đầu nhìn thấy con quái vật này, Fantasy chết lặng, tay chân luống cuống không biết phải làm gì.

Lưỡi đao hợp kim ghim chặt vào lưng con Bò cạp khổng lồ, nhưng cũng chỉ đâm ngập chừng vài chục centimet. Dung dịch màu xanh lục bắt đầu ứa ra. Con Bò cạp Cát điên cuồng lao về phía Thuyết Khách đang ngã sõng soài trên đất. Chiếc càng dài hơn một mét của nó nhắm thẳng vào yết hầu của Canno III mà kẹp tới.

Trực thăng đang bay phía trước, muốn quay lại yểm trợ cũng phải mất ít nhất năm giây. Còn xe bọc thép chỉ có chức năng chuyên chở, chẳng có chút tác dụng chiến đấu nào. Fantasy lúc này đang liên tục gọi tên Chúa. Nhưng Lý Phong thì không hề rảnh rỗi. Ngay khi ném lưỡi đao đi, chiếc Canno III lập tức bật người nhảy lên, giáng mạnh xuống lưng con Bò cạp Cát. Nó nắm chặt cán đao, dùng sức kéo mạnh xuống... Lớp vỏ cứng thật, chỉ rạch được một đoạn ngắn. Cái đuôi cứng như thép của con Bò cạp đã lao vút về phía buồng lái. Xem ra cái thứ giảo hoạt này cũng biết đâu là tử huyệt, hoặc là chúng đã đánh hơi thấy mùi thịt người.

Keng...

Tốc độ của Bò cạp Cát nhanh hơn chiến binh cơ động thông thường rất nhiều, nhưng so với Lý Phong thì vẫn còn kém xa. Cái đuôi đã bị tóm chặt. Canno III buông thanh đao ra, túm chặt lấy đuôi Bò cạp Cát rồi quật mạnh xuống đất.

RẦM... RẦM...

Thuyết Khách vội vàng điều khiển cỗ cơ giáp số 7 của mình lộn nhào tại chỗ. Đây là một chiêu sinh tồn cực kỳ hữu hiệu trên sa mạc... Dù nhìn có hơi mất mỹ quan một chút.

Thuyết Khách – kẻ từng bao phen vào sinh ra tử – lúc này cũng phải ngẩn người kinh hãi. Cậu ta không sợ Bò cạp Cát. Bọn nó hung hãn thật đấy, nhưng muốn xé toạc lớp giáp thép cũng không phải chuyện dễ. Thứ khiến cậu ta kinh hãi chính là đòn tấn công của Đội phó... Cậu ta chưa từng thấy ai đánh đấm kiểu "điên cuồng" như vậy!

Hơn chục cú quật liên tiếp bạo lực đến rợn người. Ngay sau đó là một cú đạp nát bấy phần đuôi của con bò cạp. Chẳng biết từ lúc nào, hai cái càng lớn của Bò cạp Cát cũng đã bất động. Không phải nó không muốn cử động, mà là toàn bộ cơ thể nó đã bị vặn xoắn thành một vòng, rủ rượi như một đống bầy nhầy.

Bị quật mạnh xuống đất, Bò cạp Cát đau đớn kêu la, quằn quại. Bây giờ muốn chui lại xuống cát cũng không xong. Nó đã chính thức trở thành "Bò cạp trên thớt".

— Thuyết Khách, cái xác con này có dùng được vào việc gì không?

— ... Dạ không, không có tác dụng gì đâu ạ!

Thuyết Khách vừa dứt lời, cái đầu của con Bò cạp Cát đã bị vặn đứt lìa. Lý Phong rút thanh đao hợp kim ra, quẹt vài đường lên xác con quái vật để lau sạch thứ dịch nhầy nhụa gớm ghiếc.

Đối với Lý Phong, đây chỉ là một màn dạo đầu khởi động. Nhưng Fantasy, Thuyết Khách, Bác sĩ và cả Chuồn Chuồn trên không trung, tất cả đều hóa đá. Lạy Chúa, người này rốt cuộc từ lỗ nẻ nào chui ra vậy. Ngay cả những cựu binh bám rễ ở sa mạc này như họ còn chưa phát hiện ra sự tồn tại của con Bò cạp Cát, vậy mà anh ta lại có thể định vị nó một cách chuẩn xác. Chưa kể đến cái trạng thái cuồng sát ngay sau đó... Bọn họ lăn lộn ở chiến trường này bao lâu nay nhưng chưa từng thấy cảnh tượng nào khủng khiếp đến thế. Đôi lúc "Xe Tăng" cũng đánh rất bạo, nhưng so với những gì vừa diễn ra thì đúng là một trời một vực.

— Đội phó, cảm ơn ngài vừa rồi đã cứu mạng tôi. Tôi nợ ngài một mạng.

— Hì hì, khách sáo làm gì. Anh em vào sinh ra tử thì phải thế chứ. Ở đây còn thứ gì lợi hại hơn con này không? — Lý Phong nhạt giọng hỏi. Có vẻ y bắt đầu tìm lại được cảm giác rồi đấy.

Choáng... Lại còn đòi thứ lợi hại hơn nữa. Đám này đã đủ bán hành cho người ta rồi. Có loại mạnh hơn thì chắc bọn họ đã dắt tay nhau xuống địa ngục từ lâu rồi.