Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Mộ Tuyết đứng nghiêm, giơ tay chào theo đúng chuẩn điều lệnh:
— Báo cáo, Binh nhì Mộ Tuyết có mặt!
— Hoan nghênh, hoan nghênh. — Miệng thì nói vậy, nhưng trong bụng Francisco lại đánh lô tô. Đưa một cô gái đến đây làm gì? Thế này chẳng phải là rước thêm cục nợ sao!
Nhìn biểu cảm của cô gái này, có vẻ không phải bị ép đến. Mẹ kiếp, từ bao giờ Tiểu đội Cấp cứu lại trở thành "miếng mồi ngon" thế này?
Sự xuất hiện của một cô gái chắc chắn mang lại chút sức sống cho cái doanh trại tẻ nhạt này.
— Hì hì, cứ tự nhiên đi cô gái. Ở đây chỉ có một quy củ: Nói chuyện là được, không cần giơ tay chào. Tôi không muốn trở thành bia đỡ đạn cho bọn bắn tỉa đâu.
— Rõ, thưa ngài.
— Ha ha, không cần khách sáo vậy đâu. Sau này mọi người đều là chiến hữu. Về tình hình cụ thể, để Đội phó Lý Phong giải thích cho cô. Chắc hai người cũng có nhiều chuyện muốn nói.
Những người ở đây đều là những kẻ từng trải. Khí chất của Lý Phong và Mộ Tuyết quá giống nhau, lại cùng là người châu Á. Nhìn qua là biết họ có quen biết từ trước.
— Cảm ơn Đội trưởng.
Lý Phong vội vàng kéo Mộ Tuyết sang một bên, hạ giọng:
— Mộ Tuyết, cậu điên rồi à? Đến đây làm gì? Từ bao giờ khoa Chỉ huy lại phải đi thực tập ở cái nơi quỷ quái này!
— Hì hì, đừng giận mà. Cậu đến được thì tôi không đến được chắc? Hơn nữa, mấy thứ máy móc lập trình sẵn trên chiến hạm không gian dễ học lắm. Rèn luyện ý chí trong môi trường khắc nghiệt mới là thứ khó nhằn. Đúng không? — Mộ Tuyết chớp mắt, nở một nụ cười tinh quái.
Lý Phong lập tức cứng họng. Y đến đây cũng vì mục đích đó. Mình làm được thì cớ gì lại cấm người khác?
— Được thôi, miễn là cậu thích nghi được với "cuộc sống tươi đẹp" ở đây. Đi nào, để tôi giới thiệu qua tình hình cho cậu.
Mọi người bắt đầu chuyển đồ đạc. "Xe Tăng" quả là tay bốc vác cừ khôi. Người khác phải khệ nệ vác một thùng, hắn thì kẹp mỗi nách một thùng nhẹ bẫng.
— Hóa ra bản lĩnh của Đội phó không chỉ nằm ở việc lái cơ giáp. Sau này phải học hỏi thêm mới được. — Thuyết Khách lại bắt đầu dẻo miệng.
— Quá đỉnh! Đúng là thần tượng! Người ta là con gái mà lặn lội theo đuổi đến tận đây thì chắc chắn không phải dạng vừa rồi.
— Mấy người tém tém lại giùm tôi, đừng có làm con nhà người ta sợ chết khiếp. Thể hiện chút phong độ quý ông của Tiểu đội Cấp cứu xem nào.
... Oa ha ha ha!
— Đội trưởng, anh hài hước quá đấy. Con gái đến là khác ngay, vật tư được cấp gấp đôi luôn. Anh em mình cũng được hưởng sái.
Lúc này, Lý Phong và Mộ Tuyết cũng tiến lại gần. Mộ Tuyết định bê một thùng đồ lên, mọi người thấy vậy vội vàng can ngăn:
— Mấy việc nặng nhọc này để đàn ông làm. Cô cứ làm quen môi trường trước đi.
— Cảm ơn Đội trưởng. Nhưng đã là một thành viên ở đây, đây là việc tôi nên làm.
— Tốt, rất có tinh thần!
Lý Phong nhún vai, chẳng thèm ngăn cản. Cô nàng này đúng là điên thật rồi. Nhưng có lẽ cô cũng chẳng trụ được bao lâu đâu. Việc của y bây giờ là đảm bảo an toàn cho cô trong khoảng thời gian này. Lý Phong tiện tay xách luôn hai thùng đồ.
Những người khác lập tức chết sững. Mấy cái thùng này, nhẹ nhất cũng phải hơn năm mươi cân. Hai thùng hắn xách khéo phải lên đến cả trăm cân mỗi thùng. Ngay cả "Xe Tăng" nhấc lên cũng còn thấy nặng...
— Xe Tăng, thấy chưa? Cơ bắp của ông toàn là thịt mỡ thôi. Nhìn Đội phó nhà ta kìa, thế mới gọi là cơ bắp chứ, ha ha.
— Chuẩn luôn. Suốt ngày chê bọn tôi là thùng rỗng kêu to. — Chân Ga cũng đứng ngoài châm chọc.
— Đệt, hai thằng ranh này. Đội phó, lát nữa mình đọ sức tí xem. Vật tay đi! Tôi không tin! — Xe Tăng vỗ ngực bồm bộp khiêu chiến.
— Không vấn đề.
— Ô kê, tôi làm trọng tài. Ai thắng sẽ có thưởng.
— Oa, phần thưởng gì vậy? Có phải là một nụ hôn nồng cháy không! — Thuyết Khách đứng bên cạnh hùa vào. Cả đám phá lên cười ầm ĩ. Có thêm một cô gái, doanh trại cũng trở nên sống động hẳn lên.
Mộ Tuyết chính thức trở thành nữ chiến binh đầu tiên trong lịch sử của tiểu đội.
Ở đây toàn những kẻ sức trâu, đồ đạc nhanh chóng được dọn dẹp xong xuôi. Phòng của Mộ Tuyết cũng đã được chuẩn bị sẵn sàng. Chẳng biết vô tình hay cố ý, Sói Cát lại xếp cô ở ngay phòng bên cạnh Lý Phong. Mộ Tuyết vui vẻ nhận lời, còn Lý Phong thì có vẻ hơi sượng sùng. Chuyện này cũng chẳng biết giải thích thế nào cho xuôi.
Bàn được dọn sạch. Mọi người xúm lại thành một vòng tròn. Nhìn thể hình hai người quả thực quá chênh lệch. Nhưng Lý Phong khi cởi trần trông cũng không hề mỏng manh. Cơ thể y toát lên một cảm giác dẻo dai và mạnh mẽ hệt như kim loại được trui rèn.
Hai bàn tay nắm chặt lấy nhau. Mộ Tuyết phổ biến luật chơi: