Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

— Chuồn Chuồn này, dạo gần đây phía NUP có vẻ khá yên ắng. Bình thường các anh có hay giao chiến không?

— Ai mà biết được mấy sếp lớn tính toán gì. Thường thì chúng tôi chỉ đụng độ quy mô nhỏ thôi. Trên danh nghĩa, hai bên vẫn còn đang kiềm chế lẫn nhau. Không hiểu sao dạo này chiến sự lại đột nhiên leo thang. Ngay trước khi hai cậu đến, vừa nổ ra một trận đánh khá lớn. Nhưng những trận quy mô cỡ đó thì lại không đến lượt tiểu đội của chúng ta tham gia, nên mới chỉ có hai người chết thôi. Xem này, con trai tôi đấy, đẹp trai không? Thằng bé đang học trung học rồi, thành tích tốt lắm!

Chuồn Chuồn cẩn thận rút ra một tấm ảnh. Trong ảnh là một người phụ nữ tóc vàng xinh đẹp và một cậu bé vô cùng kháu khỉnh.

— Cố bám trụ thêm nửa năm nữa, tôi sẽ rời khỏi cái chốn quỷ quái này về đoàn tụ với gia đình.

Có lẽ màn đêm buông xuống khiến con người ta trở nên yếu đuối hơn. Chuồn Chuồn cũng bắt đầu thấy nhớ nhà. Nhìn ra biển cát mênh mông vô tận trước mắt, nỗi nhớ ấy lại càng thêm da diết.

Ở độ tuổi này, Lý Phong dĩ nhiên chưa thể thấu hiểu được cảm giác đó. Chuồn Chuồn mỉm cười:

— Nếu ngày trước không vì say xỉn mà gây ra chuyện, khéo giờ tôi cũng đã là một sĩ quan có chút chức tước rồi. Số trời đã định thế. Mẹ kiếp, nhưng mạng tôi lớn lắm, không chết ở đây được đâu.

— Muốn chết cũng đâu có dễ. Tôi lại thấy thích chỗ này đấy chứ. — Lý Phong cầm ống nhòm lên quan sát xung quanh. Hồng ngoại ban đêm vẫn rất hữu dụng. Nhiệt độ mặt đất khá thấp, ngay cả động vật máu lạnh cũng dễ dàng bị phát hiện. Tất nhiên là với điều kiện bọn quái vật đó phải ngoi lên mặt cát đã.

Lý Phong luôn tin rằng mình là người rất may mắn, và lần này cũng vậy. Y nhanh chóng phát hiện ra bãi cát ở phía xa đang nhấp nhô trên diện rộng. Cát lún chăng?

Lúc này Chuồn Chuồn cũng đã nhìn thấy. Sắc mặt anh ta lập tức tái nhợt, vội vàng đập mạnh vào nút báo động trên tay. Tiếng còi báo động chói tai xé toạc màn đêm sa mạc, càng làm tôn lên vẻ trống trải và cô liêu của nơi này.

Tiếng còi đánh thức tất cả mọi người. Nhóm Sói Cát lập tức vác súng chạy lên tường phòng ngự. Cầm ống nhòm nhìn về phía trước, sắc mặt ai nấy đều biến đổi.

— Xem ra Chúa đang thù ghét Tiểu đội 120 chúng ta rồi. Lần này chắc đi đứt quá.

Nếu hỏi thứ gì đáng sợ nhất ở cái sa mạc này, thì đứng đầu chắc chắn là bão từ trường. Nó quét qua đến đâu, cỏ cây cũng không còn. Nhưng đó chỉ là về mặt hiện tượng. Chỉ cần trốn xuống hầm ngầm là xong. Thứ thực sự mang tính sát thương khủng khiếp nhất chính là đàn Bò cạp Cát!

Mặc dù Bò cạp mẹ rất thích ăn thịt Bò cạp đực, nhưng khả năng sinh sản của chúng lại cực kỳ kinh khủng. Một lần đẻ cả đống trứng. Dù tỷ lệ chết yểu rất cao – đó cũng là cái giá phải trả của sinh vật đột biến – nhưng vẫn có những con sống sót. Dưới sự săn lùng liên tục của con người, rất hiếm khi thấy Bò cạp Cát kéo đến thành đàn. Nhưng lúc này...

Trong tầm quan sát của ống nhòm, bầy Bò cạp Cát chí ít cũng phải có đến hàng trăm con. Khi áp sát căn cứ, chúng từ từ ngoi đầu lên. Trên màn hình máy dò hồng ngoại lập tức xuất hiện vô vàn chấm đỏ dày đặc.

— Mẹ kiếp! Tất cả vào vị trí chiến đấu! Bác sĩ, kích hoạt công tắc bãi mìn! Chuồn Chuồn, liên lạc ngay với căn cứ, yêu cầu chi viện đường không!

Tiểu đội Cấp cứu đúng là Tiểu đội Cấp cứu, cứ có chuyện là phải gọi cứu viện. Nhưng lực bất tòng tâm.

Nhóm Lý Phong lập tức khởi động chiến binh cơ động, đứng dàn hàng trên tường thành. Súng laser đã sẵn sàng. Nhưng số lượng quái vật nhung nhúc phía xa quả thực quá đông. Thế này chẳng khác nào đi nộp mạng. Nếu không có vũ khí hạng nặng, e rằng bắn mỏi tay cũng không hết.

— Anh em, nhất định phải trụ vững, chờ viện binh đến là sống! — Sói Cát gào lớn.

Mộ Tuyết lúc này cũng đã nắm được tình hình. Nhưng khi nhìn thấy bầy Bò cạp Cát đông nghẹt đó, mặt cô cũng trắng bệch. Trong các tài liệu chưa từng ghi nhận một bầy Bò cạp Cát nào có quy mô lớn đến vậy. Loài sinh vật đột biến này tuy sống bầy đàn nhưng lại kiếm ăn riêng lẻ, thỉnh thoảng mới tập trung lại dăm ba con. Quy mô khổng lồ thế này chỉ xảy ra khi con người tiến công vào sào huyệt của chúng mà thôi.

— Đội trưởng, chúng ta không thể rút lui bằng trực thăng sao?

— Vô ích thôi. Trong đàn chắc chắn có Bò cạp mẹ. Đuôi của chúng có thể bắn ra những mũi kim thép, dễ dàng xuyên thủng lớp giáp của trực thăng. Chúng ta bắt buộc phải tử thủ!

Mệnh lệnh của Sói Cát không cho phép phản bác. Nếu có thể chạy trốn, anh ta đã chẳng dại gì mà đứng lại làm anh hùng rơm.

— Đội trưởng, toàn bộ mìn đã được kích hoạt. Lát nữa cho chúng nổ tung xác lên trời luôn. — Bác sĩ ôm bàn điều khiển chạy lên.