Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

— Sao cậu nghĩ ra được thế?

— Khụ khụ, cái này... thực ra tớ đoán mò thôi. Tớ thích chơi Vũ Chiến, chơi mãi rồi nảy ra ý tưởng đó. Sao thế, có ích cho cậu không?

Tuyệt chiêu tất sát không phân biệt đối tượng: Giả ngu.

— Dù chưa biết có khả thi không nhưng rất đáng để thử nghiệm. Việc triển khai cụ thể còn rất phức tạp. Lý Phong này, mình phát hiện cậu rất có năng khiếu, chỉ là nền tảng chưa vững thôi. Mình khuyên cậu nên củng cố lại lý thuyết cơ bản rồi mở rộng ra. Với thiên phú của cậu, tuyệt đối có thể vượt qua mình!

Lạnh gáy... May mà ở đây chỉ có hai người. Nếu ở trường mà Đường Linh nói câu này với Lý Phong, chắc chắn sẽ khiến vô số học sinh đập đầu vào tường. Một tên dốt đặc toán... vượt qua thiếu nữ thiên tài, đây đích thị là chuyện cười lớn nhất trong năm.

Lý Phong nghiêm túc gật đầu. Y đã bắt đầu mê mẩn những con số này rồi, huống hồ chúng còn giúp y giải đáp rất nhiều thắc mắc.

— Xem ra còn phải gặp nhau thế này vài lần nữa rồi.

— Ngại quá, làm phiền cậu rồi. Cậu giảng còn dễ hiểu hơn thầy giáo nhiều. Yên tâm, sau này có việc gì cứ tìm tớ, chỉ cần tớ làm được, dù lên núi đao xuống biển lửa cũng không từ!

Lý Phong vỗ ngực nói... Câu này mang đậm phong cách Mã Tạp, đúng là gần mực thì đen.

Đường Linh gật đầu không chút do dự:

— Cậu nói đấy nhé. Sau này mình nhờ cậu giúp đỡ thì không được từ chối đâu đấy.

Nói rồi cô nháy mắt tinh nghịch, khiến Lý Phong ngẩn ngơ, chỉ biết gật đầu lia lịa. Không còn nghi ngờ gì nữa, đây là một buổi học cực kỳ vui vẻ, hai người mải mê trò chuyện đến quên cả thời gian.

Khi Lý Phong về đến nhà thì trời đã tối mịt. Mã Tạp đang ngồi xổm trước cửa, vừa thấy Lý Phong hai mắt liền sáng rực lên như đèn pha.

— Sao rồi? Lên "mấy chày" (base) rồi?

Lạnh gáy...

— Chày cối cái gì, tớ chỉ hỏi cô ấy mấy câu thôi.

— Cậu lừa trẻ con à? Tròn bảy tiếng tám phút hai mươi giây, còn có cả thời gian ăn tối nữa. Đừng bảo tớ là hai người không ở cùng nhau nhé! — Mã Tạp nói với vẻ chính nghĩa lẫm liệt.

— Hì hì, học hăng quá quên cả giờ giấc. Bữa tối tớ mời.

— Á đù, thật á? Ăn gì thế?

— KFC.

Mã Tạp lăn đùng ra ngất:

— Trời đất ơi! Người anh em, cậu có nhầm không đấy? Cậu... mời Đại tiểu thư GAD đi ăn KFC? Ôi Chúa tôi, chuyện này chỉ có cậu mới làm ra được thôi. Tớ phục cậu sát đất rồi!

— Đường Linh đâu có vẻ gì là kén chọn đâu. — Lý Phong chẳng thấy có vấn đề gì.

Mã Tạp ngây người nhìn Lý Phong, vô thức sờ sờ mặt mình:

— Cậu giỏi! Lạ thật, mặt mũi cũng chẳng đẹp trai gì cho cam, lại không biết nói lời đường mật, sao Đại tiểu thư Đường gia lại chấm cậu nhỉ? Haizz, nói ra chẳng ai tin. Nhưng mà người anh em, tớ ủng hộ cậu! Nhất định phải tán đổ cô ấy, sau này tớ ra đường cũng nở mày nở mặt!

— Chúng tớ hiện tại chỉ là quan hệ bạn học có tính... thân thiết thôi.

— Tớ hiểu mà, cậu không cần giải thích. Nhất định phải phát triển thành quan hệ bạn học... có "tính" đấy nhé. Á... á... quân tử động khẩu không động thủ... Á...!

Lý Phong dò hỏi vài lần nhưng đều không có kết quả. Dù sao đi nữa, y cũng đã được tuyển thẳng. Nhà trường chỉ đưa ra một lý do duy nhất: Y là nhân tài có tiềm năng. Hết cách, Lý Phong đành chấp nhận sự thật, dù sao đây cũng là chuyện tốt.

Mã Tạp cũng không muốn công sức đổ sông đổ bể, mỗi ngày đều chăm chỉ rèn luyện, đồng thời nghiên cứu kỹ năng và các câu hỏi phỏng vấn, bổ sung thêm kiến thức lý luận quân sự. Các thí sinh khác cũng làm như vậy, chỉ có Lý Phong là ngoại lệ: tập luyện, đọc sách và học hỏi từ Đường Linh.

Hai người không xảy ra "quan hệ bạn học có tính..." như Mã Tạp nói, nhưng quả thực đã thân thiết hơn rất nhiều, xưng hô cũng tự nhiên hơn. Tốc độ tiếp thu kiến thức của Lý Phong khiến Đường Linh kinh ngạc tột độ. Chàng trai này như một kho báu bí ẩn khai thác mãi không hết. Những kiến thức người thường phải mất cả năm mới nắm vững, y chỉ cần vài ngày là đã hòm hòm... Thật khó tin khi điểm toán trước đây của y lại thấp lè tè như vậy. Điều này thật vô lý... Nhưng ánh mắt nghiêm túc của y... thật sự rất cuốn hút.

Ngay cả Lý Phong cũng nhận thấy mình như được khai sáng. Khi khao khát điều gì đó mãnh liệt, đầu óc y hoạt động cực kỳ hiệu quả. Hiện tại y đã có thể tự vận dụng một số lý thuyết chuyên ngành. Tất nhiên muốn đạt đến trình độ của Đường Linh còn cần một thời gian nữa, dù sao cô cũng là thiên tài, lại bỏ công sức nghiên cứu lâu hơn Lý Phong nhiều.

Nửa tháng trôi qua nhanh như gió. Đối với cả Lý Phong, Đường Linh và Mã Tạp, đây là quãng thời gian vô cùng ý nghĩa và thu hoạch được nhiều điều. Lý thuyết có vô dụng với thực chiến không? Câu trả lời chắc chắn là không. Ít nhất sau khi hiểu rõ cách tính toán dữ liệu quan trắc của chiến binh cơ động, Lý Phong đã có cái nhìn sâu sắc và rõ ràng hơn. Còn Đường Linh cũng thu được không ít ý tưởng quý giá từ Lý Phong. Dù nhiều ý tưởng tạm thời chưa thể thực hiện, nhưng không có nghĩa là tương lai cũng không thể. Dù chưa chắc chắn Lý Phong thực sự hiểu biết hay chỉ là may mắn ngẫu nhiên, Đường Linh vẫn quyết định nghiên cứu kỹ chàng trai luôn mang lại bất ngờ này. Mã Tạp dĩ nhiên cũng có thành quả: tập luyện hàng ngày, nốc ừng ực bột protein, axit amin và sữa tươi giúp thân hình hắn trở nên săn chắc hơn hẳn. Theo lời Mã Tạp thì qua được kỳ thi này là có thể dùng body này đi cua gái, sự nghiệp tình thánh vĩ đại của hắn sẽ càng thuận buồm xuôi gió.