Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

— Tính sao đây?

Mộ Tuyết lại mỉm cười:

— Cứ đi rồi tính. Đã đến nước này, than thân trách phận cũng chẳng ích gì. Ít nhất chúng ta vẫn còn sống... và không chỉ có một mình.

Lý Phong cũng cười:

— Vậy tôi ra ngoài thám thính cái bãi rác khổng lồ này xem sao, biết đâu lại vớ được món gì hữu ích.

— Hì hì, tôi thừa biết cậu chẳng bao giờ chịu khoanh tay chờ chết. Nhưng xin lỗi, phải sửa lại một chút, không phải "tôi" mà là "chúng ta"!

Lý Phong nhún vai, lấy hộp cứu thương ra. Mộ Tuyết xách theo toàn bộ lương thực và vũ khí. Hộp cứu thương có thể tạo ra một từ trường nhỏ trong bán kính 10 mét để ngăn chặn những tác động gây hại ở mức độ thấp. Với mức độ bức xạ và ô nhiễm ở đây, từ trường này là quá đủ.

Lý Phong chỉ mang theo vũ khí. Thức ăn và hộp cứu thương do Mộ Tuyết vác. Y chẳng mảy may bận tâm đến ảnh hưởng của bức xạ và ô nhiễm đối với cơ thể. Sự cường hóa của Kim Ma Quỷ đâu dễ bị tổn thương bởi mấy thứ này. Lát nữa nhỡ có biến, mấy thứ đó sẽ vô cùng quan trọng đối với Mộ Tuyết.

Hai người thận trọng bước ra khỏi buồng lái. Một mùi hôi thối tởm lợm xộc thẳng vào mũi. Không thể nào diễn tả được thứ mùi hỗn hợp giữa đủ loại rác thải công nghiệp sinh hóa và rác thải phân hủy.

Hai người men theo các khe nứt tiến sâu vào bên trong. Thật ngạc nhiên, càng vào sâu, mùi hôi càng giảm. Nhưng mọi thứ xung quanh đều chìm trong bóng tối dày đặc. Ánh sáng phát ra từ chiếc hộp cứu thương là nguồn sáng duy nhất.

Tí tách... Tí tách...

Tiếng nước nhỏ giọt vọng lại từ một nơi nào đó. Giữa không gian rộng lớn, âm thanh này nghe rõ mồn một. Lần theo nơi phát ra tiếng động, nhìn lên... Lạy Chúa tôi...

Đối với Mộ Tuyết, nơi này đúng là rọ giam. Bên ngoài là bầy Bò cạp Cát, bên trong cũng chẳng an toàn. Vật bảo hộ duy nhất là chiến binh cơ động thì đã hỏng. Dựa vào sức lực con người bé nhỏ để sinh tồn trong hoàn cảnh này quả thực là chuyện viển vông. Nhưng chẳng hiểu sao, nỗi sợ hãi tột cùng mà cô tưởng tượng lại không hề xuất hiện... Có lẽ là vì người đi bên cạnh.

Tại sao Mộ Tuyết lại đến đây?

Cô có thể viện ra hàng ngàn lý do cho bản thân, nhưng thế thì sao chứ?

Ngay cả lúc này, Mộ Tuyết vẫn hiểu rõ thân phận và hoàn cảnh của mình.

Tiếng thét dữ dội của Lý Phong kéo cô về thực tại. Tiếng nước rơi đó đúng là nước thật, nhưng không phải rò rỉ từ đường ống hay mái nhà... Mà là từ miệng một con chuột khổng lồ.

Chưa từng thấy con chuột nào to như vậy. Nó dài đến hơn ba mét. Những giọt nước rơi xuống chính là nước dãi của nó. Ngay lúc Lý Phong hành động, con chuột khổng lồ cũng lao vào tấn công. Đã lâu lắm rồi nó chưa được thưởng thức bữa ăn ngon thế này!

Dù Mộ Tuyết có gan dạ đến mấy, lúc này cô cũng đứng cứng đơ không nhúc nhích nổi. Nhưng Lý Phong thì không. Y không sử dụng súng laser vì sợ thu

Toàn bộ quá trình chiến đấu không phát ra quá nhiều tiếng động. Con chuột khổng lồ thậm chí còn chưa kịp kêu lên một tiếng thảm thiết nào. Lý Phong cũng sợ rút dây động rừng, nhỡ thu hút thêm lũ quái vật khác thì phiền. Có con thứ nhất thì chắc chắn sẽ có con thứ hai. Đánh một con thì còn chống đỡ được, chứ kéo đến cả đàn thì ở cái chốn này chỉ có nước nộp mạng.

Đây là lần đầu tiên y thực sự chiến đấu giáp lá cà ngoài đời thực. Lý Phong ngồi phịch xuống xác con chuột, thở hổn hển. Cảm giác này hoàn toàn khác biệt so với việc điều khiển chiến binh cơ động. Dùng chính thân xác mình để chiến đấu, cảm giác quả thực quá chân thực. Hành động vừa rồi hoàn toàn xuất phát từ bản năng. Khi nguy hiểm ập đến, toàn bộ những kỹ năng được tôi luyện từ khóa huấn luyện ma quỷ lập tức trỗi dậy. Não bộ thậm chí còn chưa kịp định hình chuyện gì đang xảy ra thì tay chân đã tự động ra đòn. Đến khi mọi chuyện kết thúc, y mới kịp hoàn hồn.

Lý Phong nhắm nghiền mắt, cố gắng làm dịu đi cơn choáng váng trong đầu. Lúc nãy y đã căng thẳng quá mức. Mẹ kiếp, cái chốn quỷ quái gì thế này!

Đó chính là ranh giới giữa thực và ảo. Trải qua một thời gian dài sống trong sự bình yên, Lý Phong suýt nữa đã quên mất hương vị của sự tàn khốc... Một sự tàn khốc thực sự. Từ giờ phút này, y bắt buộc phải cẩn trọng từng bước một.

Trong màn đêm tăm tối, một bóng người từ từ tiến lại, vòng tay ôm chầm lấy Lý Phong. Cả hai không nói một lời. Tiếng thở đều đặn của người kia chính là liều thuốc an thần hiệu quả nhất. Sự ấm áp chân thực này cũng giúp Lý Phong bình tĩnh lại.

— Mộ Tuyết, xem ra muốn thoát khỏi đây cũng phải mất kha khá thời gian đấy. Chúng ta quay lại đó trước đi.

— Ừm. — Bây giờ Mộ Tuyết dĩ nhiên nhất nhất nghe theo sự sắp xếp của Lý Phong. Cảnh tượng vừa rồi dường như đã in sâu vào tâm trí cô. Toàn bộ quá trình chiến đấu diễn ra nhanh như chớp giật. Một con quái vật khổng lồ như vậy mà lại bị hạ gục dễ như trở bàn tay. Kể cả dùng chiến binh cơ động e rằng cũng phải mất chút sức lực, huống hồ đây lại là sức người?