Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Xem ra tầm nhìn của mình vẫn còn quá hạn hẹp. Đội ngũ nghiên cứu của căn cứ này quả thực là những bậc kỳ tài. Bọn họ đã chế tạo thành công thứ vũ khí mà con người hiện đại vẫn đang loay hoay chưa làm được. Chỉ là như lời Nhất Hào Kim nói, bản chất của cỗ chiến binh cơ động này tuy rất cao cấp, nhưng khả năng tác chiến thực tế thì đã quá tụt hậu.
— Nhất Hào Kim, mày có cách nào sửa chữa nó không? Tao đang cần một vũ khí chiến đấu mạnh mẽ.
Nhất Hào Kim xoay tít vòng. Tín hiệu của nó lập tức vượt ra khỏi căn cứ, bao trùm toàn bộ bãi rác khổng lồ. Nó đang tiến hành phân tích dữ liệu. Tỷ lệ nguyên liệu cơ khí có thể tận dụng: 13%. Tỷ lệ nguyên liệu sinh học có thể tận dụng: 7%. Thời gian dự kiến: Khoảng 2 tháng Trái Đất. Năng lượng thực thi: Đầy đủ. Tính khả thi: 99%.
— Thưa chủ nhân, có thể thực hiện. Tuy nhiên, để tối ưu hóa cơ giáp này, cần phải có một hệ thống vận hành hoàn chỉnh. Hệ thống hiện tại của cỗ máy này đã quá lỗi thời. Xin chủ nhân cho phép Nhất Hào Kim được tải dữ liệu vào hệ thống. Trong điều kiện bình thường, công việc sẽ được hoàn tất trong vòng hai tháng Trái Đất.
Lý Phong nhẩm tính một chút. Phương án này hoàn toàn khả thi. Tình hình hiện tại, một cỗ chiến binh cơ động mạnh mẽ mới là tấm bùa hộ mệnh giúp y sống sót.
— Duyệt. Nhưng có hai việc. Thứ nhất: Sửa chữa lại cỗ Canno III đang nằm ngoài bãi rác kia. Thứ hai: Thiết kế lại ngoại hình của cỗ cơ giáp này theo đúng hình dáng của chiếc Canno III đó.
— Tuân lệnh, chủ nhân!
Lúc này, Lý Phong nghe thấy tiếng bước chân đang tiến lại gần.
— OK, cứ thế mà làm. À, nhân tiện gửi lời hỏi thăm của tao đến Kim Ma Quỷ nhé. Bảo cái con thỏ đó mau chóng hồi phục đi để còn vác mặt ra hầu hạ ông đây!
Dù trí tuệ nhân tạo của Nhất Hào Kim có siêu việt đến đâu, nó cũng không tài nào phân tích nổi ý nghĩa sâu xa trong câu nói đó. Thực ra, chính bản thân Lý Phong cũng không hiểu rõ những cảm xúc mâu thuẫn mình dành cho Kim Ma Quỷ. Có lẽ đó là một mớ hỗn độn vừa yêu vừa hận.
— Lý Phong, cậu vừa nói chuyện với ai vậy? — Mộ Tuyết thắc mắc hỏi.
— Tự lảm nhảm thôi, ha ha. Áp lực quá mà. Sao rồi, cậu tìm được gì không? — Lý Phong xua tay cười lớn. Nhất Hào Kim đã biến mất. Phương thức vận hành của nó rõ ràng nằm ngoài tầm hiểu biết của Lý Phong, cũng như nằm ngoài phạm vi của nền văn minh hiện tại.
Mộ Tuyết thoáng chút buồn bã:
— Những người ở đây đều là những nhà khoa học vĩ đại. Xem ra đây lại là một sự kiện lịch sử đẫm máu bị chôn vùi rồi. Nhưng dù sao thì chuyện cũng chẳng còn liên quan gì đến chúng ta nữa. Cỗ chiến binh cơ động này e rằng không hề đơn giản. Cậu nghĩ chúng ta có nên báo cáo lên cấp trên không?
— Hì hì, lo sống sót ra khỏi đây trước đã rồi tính. Đúng như lời cậu nói, nếu nó đã bị lịch sử vùi lấp thì cứ để nó ngủ yên đi. Việc sống sót lúc này mới là ưu tiên hàng đầu.
Mộ Tuyết im lặng, chỉ đứng nhìn Lý Phong trân trân. Thái độ của Lý Phong khác hẳn lúc nãy. Rất kỳ lạ, vô cùng kỳ lạ. Mộ Tuyết là một cô gái có óc quan sát vô cùng nhạy bén. Lời nói của Lý Phong đầy rẫy sơ hở. Nhưng cô không định đào sâu thêm. Có lẽ trong lúc này, nghĩ nhiều quá cũng chẳng ích gì.
— Hay là chúng ta quay lại đó đi. Chỗ này cũng không an toàn đâu. Ngày mai tôi sẽ bắt tay vào sửa chữa cơ giáp. Tôi vừa nghĩ ra một cách, biết đâu lại có tác dụng!
Mộ Tuyết gật đầu đồng ý. Nơi này quả thực không nên ở lâu. Rộng lớn thế này, có trời mới biết còn ẩn giấu loài quái vật nào nữa không. Cứ nghĩ đến những thí nghiệm quái gở kia là cô lại sởn gai ốc. Nơi đây cũng có một số vũ khí, nhưng toàn là súng ống hạng nhẹ đời cổ, chẳng giúp ích được gì nhiều.
Thế nhưng, đúng như dự đoán của hai người, việc cửa căn cứ mở ra đã kinh động đến "cư dân bản địa" của nơi này. Có lẽ vì đã quen với việc xưng vương xưng bá ở đây, nên chúng chẳng màng che giấu hành tung. Một con nhện khổng lồ đã chặn đứng lối ra. Nó giăng một tấm mạng nhện khổng lồ phủ kín lối đi. Điều rùng rợn nhất là trên tấm mạng nhện ấy đang dính chặt một con chuột khổng lồ. Con chuột đang vùng vẫy điên cuồng, khiến cả mặt đất rung chuyển. Nhưng dù có giãy giụa đến mấy, nó cũng không thể thoát khỏi sự trói buộc của lớp tơ nhện dính dớp đó. Con nhện từ từ bò tới, chiếc kim độc dài cả mét của nó thong thả đâm phập vào cơ thể con chuột. Con quái vật gặm nhấm rú lên một tiếng thê thảm, điên cuồng giãy giụa trong cơn đau tột cùng, rồi chỉ vài giây sau đã nằm tê liệt, bất động.
Con nhện không hề vội vàng đánh chén bữa ăn, mà quay cặp mắt xanh lè như hai ngọn đèn lồng khổng lồ chằm chằm nhìn về phía Lý Phong và Mộ Tuyết. Theo phản xạ, súng laser trong tay Mộ Tuyết lập tức khai hỏa!