Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Mọi người bật kênh liên lạc, khuôn mặt đều hiện rõ trên màn hình cơ giáp.

— Đội trưởng, cấp trên ra lệnh cho chúng ta tuần tra trong trạng thái chiến đấu ở khu vực 175, 89.

— Lũ ngu đó khinh người quá đáng!

Cả đám nhao nhao chửi bới. Rõ ràng là coi họ như cỏ rác. Toàn quân đang khai chiến, bắt bọn họ đi tuần tra?

Vớ vẩn!

— Lão K, quân đoàn không đưa ra lời giải thích nào sao?

— Giải thích á? Hừ, bọn chúng bảo chúng ta không gây thêm rắc rối là tốt lắm rồi. — Giọng Lão K đầy vẻ tự trào xen lẫn châm biếm.

— Đội trưởng, chúng ta là Tiểu đội Cấp cứu khét tiếng mà. Bọn chúng sợ chúng ta làm liên lụy đến các tiểu đội khác đấy.

— Ồ, vậy sao? Ha ha, thú vị đấy. Thế thì chúng ta phải đi "liên lụy" bọn chúng một phen mới được! Mộ Tuyết, tìm cho anh em một mục tiêu đi! — Lý Phong nghiến răng kèn kẹt.

— Vâng, tôi đang phân tích đây. Nhìn vào bố cục này, quân đội đang áp dụng chiến thuật "Chim sẻ" (Đánh du kích nhỏ lẻ). Mục tiêu tấn công trọng điểm là hai khu mỏ của địch. Nhiệm vụ này chắc chắn được giao cho 20 tiểu đội tăng cường của Quân khu.

— Hì hì, quân đội lúc nào cũng xài mấy cái chiến thuật bảo thủ cổ lỗ sĩ này. Chẳng làm nên trò trống gì vĩ đại, nhưng cũng không để xảy ra sai lầm nghiêm trọng.

— Chiến đấu ở mức độ này muốn hạ bệ hoàn toàn đối phương là điều không thể. Cùng lắm cũng chỉ là tiêu hao sinh lực của nhau, kiếm chút chiến tích phá hủy vài cỗ cơ giáp để báo cáo thôi. — Bác sĩ và mọi người đã quá quen với cái trò này. Đương nhiên, dù có là vậy thì cũng chẳng đến lượt cái tiểu đội giẻ rách này tham gia.

— Nói cách khác, mỗi lần xảy ra giao tranh, hai bên đều cứ nhùng nhằng tiêu hao lẫn nhau như vậy sao? — Lý Phong đột nhiên phát hiện ra một vấn đề cực lớn.

— Đúng vậy. Ít nhất từ lúc chúng tôi đến đây thì tình hình vẫn luôn như thế. Ai cũng biết là không thể thực sự chiếm được địa bàn của đối phương, vì hai bên có thể tăng viện bất cứ lúc nào.

— Chưa chắc đâu nhé! Biết đâu thời cơ lập công lớn của Tiểu đội chúng ta đến rồi đấy! — Lý Phong nhìn chằm chằm vào bản đồ, ánh mắt lóe lên tia sáng khát máu của một con dã thú vừa phát hiện ra con mồi.

— Đội trưởng, ngài định chơi lớn thật à? Không phải chúng tôi hèn nhát, nhưng trang bị cùi bắp quá. Tiểu đội bét dẹt nhất của NUP cũng ăn đứt chúng ta rồi. Toàn mấy hàng thải loại thế này... Nếu được đổi trang bị xịn, Chân Ga tôi 1 chọi 2 thì không dám nói, chứ solo thì tuyệt đối không hề nhíu mày.

— Chân Ga, mày lắm mồm thế. Đội trưởng bảosao thì làm vậy. Sống được đến ngày hôm nay đã là lãi to rồi. Đệt mợ, liều thôi! — Giọng ồm ồm của Xe Tăng vang lên.

— Ha ha, Xe Tăng, Chân Ga nói đúng đấy. Chúng ta đâu phải siêu nhân. Cấp trên đã không cấp đồ mới, thì chúng ta tự túc lo thân thôi. Anh em đi theo tôi, tiến về phía Nam!

— Rõ!

Sáu cỗ chiến binh cơ động và một chiếc xe bọc thép lao vút trên sa mạc. Radar dò tìm được mở hết công suất. Cách bãi rác khoảng hai km, bất cứ lúc nào cũng có thể chạm trán quân địch... Khả năng gặp quân mình là rất thấp. Cái "bãi rác" và "đội rác" như họ, e rằng quân NUP cũng chẳng buồn ngó tới. Theo lời đám người Event, thì có bắn nát cơ giáp của Tiểu đội 120 cũng chẳng được tính là chiến công.

Cũng chẳng trách được ai. Sự yếu kém của 120 đâu phải ngày một ngày hai. Càng về sau, mọi người càng mang tư tưởng sống qua ngày chờ chết. Thanh danh của đội vì thế càng thêm tồi tệ.

Lúc này, ngay phía trước Tiểu đội 120 là một tiểu đội NUP đang hành quân. Trang bị của NUP xịn xò là điều không cần bàn cãi. Kinh phí quân sự của hai bên vốn đã chênh lệch một trời một vực, chưa kể NUP lại đi theo con đường "Tinh binh". Tất cả chiến binh cơ động đều được sơn ngụy trang sa mạc. Nhưng tiểu đội này có vẻ hơi chủ quan.

— Đội trưởng, trình độ của quân USE kém thật đấy. Tiểu đội chúng ta đã diệt gọn ba đội của chúng rồi. Hehe, xem ra đợt này chen chân vào top 3 là chuyện nhỏ.

— Đương nhiên rồi. Phải xem chúng ta là ai chứ. Đám rác rưởi của USE làm sao là đối thủ của chúng ta được! À mà Đội trưởng, sao chúng ta lại đi hướng này?

— Đúng đấy. Hướng này hình như chỉ có cái Tiểu đội Cấp cứu 120 thôi thì phải. Haha, cái lũ tôm tép đó thì tha cho đi, đánh chúng chỉ tổ bôi nhọ danh dự của chúng ta.

— Lần này chúng ta chỉ mượn đường thôi. Nhưng nếu lỡ chạm mặt thì vẫn phải cẩn thận, đừng để lật thuyền trong mương.

— Đội trưởng, không phải tôi tự cao đâu. Nhưng với cái trình độ rác rưởi đó, một mình tôi dư sức cân tất!

Tiêu diệt gọn ba tiểu đội USE khiến sĩ khí của cả bọn lên cao ngút trời. Huống hồ lại còn là chiến thắng không tổn thất.