Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

— Rõ, Đội trưởng! Cứ yên tâm!

Hai cỗ chiến binh cơ động tách khỏi đội hình, trượt nhanh về phía trước. Vừa đi vừa lả lướt tạo vài kiểu dáng đẹp mắt. Đồng đội phía sau huýt sáo tán thưởng. Rõ ràng bọn họ đang coi đây là một cuộc dạo chơi chứ không phải chiến đấu.

Đối phương đang từng bước tiến lại gần. Tim của những người đang nằm vùng cũng đập thình thịch. Bề ngoài có vẻ thờ ơ, nhưng ai cũng hiểu chỉ cần một sơ suất nhỏ khiến đối phương nghi ngờ là mọi công sức đổ sông đổ biển. Phải bình tĩnh!

Thực ra, hai kẻ đang đóng giả chạy trốn là Fantasy và Bác sĩ mới là người căng thẳng nhất. Fantasy cảm thấy tay mình đang run bần bật. Đúng là nhục nhã ê chề. Hắn tự vả vào mặt mình một cái thật đau. Chỉ cần có tiếng súng vang lên là bọn họ phải lập tức quay lại tham chiến. Kẻ thù lần này không phải là lũ bò cạp vô tri, mà là những phi công người Event với kỹ năng thượng thừa và trang bị xịn xò.

Fantasy hoàn toàn không nắm chắc phần thắng. Tiểu đội Cấp cứu đối đầu với tiểu đội tinh nhuệ của địch.

Lý Phong nằm bất động như tảng băng, nhịp thở được ép xuống mức thấp nhất. Xe Tăng ở cách đó không xa cũng vậy. Đừng nhìn cái dáng vẻ cục mịch, nóng nảy của hắn mà lầm.

— Tiểu đội 120, hay còn gọi là Tiểu đội Cấp cứu.

— Không thể nào! Tiểu đội 120 làm sao có thể có sức chiến đấu nhường này. Có phải các người là người của gia tộc Loki không? Vừa rồi có phải là Huyễn Ảnh Phân Thân Trắc Sát Thuật trong truyền thuyết?

— Ha ha, tôi họ Lý, chẳng có dây mơ rễ má gì với nhà Loki cả. Anh nhìn cái bản mặt tôi xem có giống không? Hì hì, câu hỏi của anh tôi đã trả lời rồi, bây giờ đến lượt tôi hỏi anh vài việc.

— Rất tiếc, tôi là tù binh, tôi có quyền giữ im lặng. Bất cứ câu hỏi nào liên quan đến cơ mật quân sự của anh đều sẽ không nhận được câu trả lời!

Lacro ngẩng cao đầu, ưỡn ngực. Hắn cóc tin những gì đối phương nói. Rõ ràng đó là Huyễn Ảnh Phân Thân Trắc Sát Thuật, trên đời này chỉ có người của gia tộc Loki mới có thể thi triển được chiêu đó.

Mộ Tuyết cười nhạt:

— Anh không cần phải ấm ức. Đội trưởng của chúng tôi quả thực không phải người nhà Loki, nhưng kể cả người nhà Loki gặp Đội trưởng của chúng tôi cũng phải gọi một tiếng Đại ca đấy. Thế nên anh thua không có gì là oan uổng cả. Còn về cái đặc quyền tù binh chiến tranh á... Anh nhìn xem, ở đây chẳng có bóng ma nào cả. Mang theo tù binh chỉ tổ vướng víu. Bọn tôi cũng chẳng ngại chuyện phi tang thi thể đâu, thế nên anh liệu bề mà hợp tác đi!

Lacro trợn mắt trừng trừng nhìn Mộ Tuyết, miệng mím chặt, hoàn toàn không để tâm đến lời đe dọa của cô.

Lý Phong cười khẩy:

— Mộ Tuyết, cậu ra ngoài một lát đi. Để tôi tâm sự mỏng với chúng một chút.

Mộ Tuyết thoáng ngập ngừng nhưng rồi cũng quay gót bước ra. Hoặc là không ngược đãi, đã ngược đãi thì không thể giữ lại mạng sống, nếu không sau này quân đội điều tra ra thì chiến công lại biến thành tội lỗi. Nhưng chắc chắn Lý Phong đã có toan tính riêng. Mộ Tuyết thuộc lòng bộ luật tù binh chiến tranh, Lý Phong đương nhiên cũng không ngoại lệ.

Đợi Mộ Tuyết đóng cửa lại, Lý Phong nhún vai, cất giọng tà dị:

— Tiểu đội cấp B cơ đấy, trong Quân đoàn Cáo Sa Mạc chắc cũng được xếp vào hàng tinh nhuệ rồi. Đi dạo ngang qua đây chắc chắn không phải là để ngắm cảnh. Yên tâm đi, tôi sẽ không dùng cực hình ép cung đâu, làm trò đó e rằng cũng vô ích. Anh chẳng cần nói cái gì sất!

Nhưng vừa dứt lời, đôi mắt Lý Phong bỗng chốc trở nên quỷ dị. Ánh đèn trong xe bọc thép vụt tắt. Một tiếng gào thảm thiết vang lên, nhưng chỉ được một nửa thì tắt lịm.

Bọn Xe Tăng ở bên ngoài chẳng mảy may bận tâm. Tù binh cái chó gì? Bọn chúng là kẻ thù. Biết bao chiến hữu của họ đã bỏ mạng dưới nòng súng của chúng. Nhân quyền á? Toàn cứt lợn!

Lúc kẻ thù nhè đầu anh mà bắn, chúng có bao giờ nói đến hai chữ nhân quyền không!

Một lát sau, Lý Phong thong thả bước xuống xe. Xe Tăng nhăn nhở cười:

— Đội trưởng, nương tay chút. Hai thằng đó đổi được khối vật tư đấy.

— Yên tâm, tôi chỉ cho chúng ngủ một giấc thôi.

Bên trong xe, hai tên tù binh đã nằm bẹp dí như hai đống bùn. Trên người không một vết thương nhưng lại rơi vào trạng thái hôn mê sâu. Lần đầu tiên áp dụng thuật "Sưu hồn" (Lục soát ký ức) lên người thật, Lý Phong chưa khống chế tốt mức độ tinh thần lực, khiến hai thằng chả chịu một phen sống dở chết dở. Nhưng bù lại, y đã khai thác được một thông tin động trời.

Trong khi giới chóp bu USE vẫn đinh ninh đây chỉ là một trận cọ xát quân sự thông thường, thì thực chất đối phương đã dốc toàn lực lượng với dã tâm nhổ rễ hoàn toàn thế lực của USE tại khu vực Taklama.

Tiên hạ thủ vi cường! (Ra tay trước chiếm ưu thế).