Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
…
— Tư lệnh, tình hình không ổn rồi! Hạm đội Đại Tây Dương gặp bão, nhanh nhất cũng phải ba ngày nữa mới tới nơi. Phải làm sao đây? — Sắc mặt Tham mưu trưởng cực kỳ khó coi. Đây là lực lượng viện quân trọng yếu. Chỉ cần câu giờ đến lúc họ tới, hợp lực phang nhau với người Event một trận ra trò thì bọn chúng đừng hòng nghĩ đến việc chiếm đóng mỏ quặng dễ dàng. Nhưng giờ mọi chuyện đã khác. Một khi đối phương bám trụ vững chắc, hậu cần và tiếp tế theo kịp thì rắc rối to.
Marshall gật đầu. Tướng quân da ngựa bọc thây, giờ đến lượt ông rồi. Xem ra người Event đã hạ quyết tâm khai chiến, và ông trở thành vật tế thần cho cuộc chiến này. Oán trách ư? Chẳng có gì để nói cả. Thất bại là thất bại. Chỉ là lần này, ông không còn cơ hội để lật ngược thế cờ nữa.
Nhưng dù có chết, cũng phải chết sao cho oanh liệt. Hơn ai hết, ông hiểu rõ tầm quan trọng của niềm tin từ người chỉ huy đối với binh lính.
Marshall đột ngột đứng bật dậy:
— Truyền lệnh cho toàn quân! Tử thủ bằng mọi giá, chờ đợi viện binh! Trời không tuyệt đường sống của ai bao giờ. Bỏ qua tất cả các căn cứ vòng ngoài, dồn toàn bộ chiến binh cơ động về bảo vệ một khu mỏ duy nhất!
Thí tốt giữ xe! Giảm thiểu tổn thất xuống mức thấp nhất. Chịu cắt thịt đau một chút còn hơn là chết chùm.
— Rõ, thưa Tư lệnh!
Quân đội USE bắt đầu thu hẹp phạm vi phòng ngự trên diện rộng. Kỹ năng chiến thuật của người Event quả thực rất cao. Do các tiểu đội cơ giáp của USE vừa phải lui quân vừa phải đánh chặn nên đội hình rất hỗn loạn, căn bản không thể tạo thành những đợt tấn công quy mô lớn. Sức tấn công theo đó cũng giảm sút đáng kể. Hơn nữa, trong tình thế này, việc hình thành những đợt tổng tiến công cũng không mấy thực tế. Những cuộc đụng độ nhỏ lẻ hoàn toàn không thể cản nổi bước tiến của người Event. Bọn chúng còn tung vào chiến trường một lượng lớn cơ giáp không người lái làm bia đỡ đạn, gây trở ngại rất lớn cho các đội cơ giáp của USE đang trên đường rút lui.
Trong khi đó, tình hình tại Bộ Chỉ huy NUP cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
— Thưa Tướng quân, quân địch phản công cực kỳ dữ dội. Xem ra bọn chúng định liều mạng với chúng ta rồi.
— Hì hì, Marshall tuy không phải là danh tướng, nhưng cũng có cái khí khái của người quân nhân. Muốn ông ta dễ dàng từ bỏ là chuyện không thể. Giao đấu với nhau bao năm nay... haizz, quả thực cũng có chút chạnh lòng.
— Nhưng chúng ta phát động cuộc chiến quy mô lớn thế này, liệu có xảy ra biến cố gì không? Bọn USE tuyệt đối không chịu để yên đâu.
— Vậy thì đã sao? Nghị viện đã quyết định rồi. Họ làm vậy ắt có lý do của họ. Việc của chúng ta là tuân thủ mệnh lệnh, dốc toàn lực cho trận chiến này.
— Tổn thất của chúng ta cũng không nhỏ. May mà có đám cơ giáp không người lái cầm chân bớt kẻ địch.
— Hừ, chúng ta đang đánh một ván bài lật ngửa, kẻ tám lạng người nửa cân thôi. Lúc này so kè là ở ý chí. Kẻ nào bám trụ đến cùng, kẻ đó sẽ giành chiến thắng!
Đột nhiên, một nhân viên trực trạm thu phát tín hiệu biến sắc mặt, đứng bật dậy:
— Báo cáo Tướng quân! Có biến lớn rồi! Kho vũ khí cấp A ở tiền tuyến của chúng ta đã bị phá hủy! Lực lượng chiến binh cơ động ở đó gần như bị tiêu diệt hoàn toàn, chỉ có chưa đầy mười người chạy thoát. Bọn họ vừa mới được tiếp nhận. Theo lời các nhân viên y tế, tinh thần của những người này đều trong trạng thái hoảng loạn tột độ, miệng cứ lẩm bẩm hai chữ "Ác quỷ"!
— Xằng bậy! Ở đó đóng quân tới mười tiểu đội, làm sao có chuyện đó xảy ra được!
Viên sĩ quan lúng túng đứng im không nói, nhưng tình báo báo về quả thực là vậy.
— Lẽ nào đội cơ giáp Đặc nhiệm của địch đã đột nhập vào hậu phương của chúng ta? Không thể nào! Trừ phi bọn chúng có tài tiên tri?
— Ác quỷ! Một lũ ngu xuẩn! Lập tức ra lệnh cho toàn bộ các căn cứ và khu mỏ nâng cao cảnh giác. Chắc chắn là một nhóm tàn quân địch đang lẩn trốn! Mẹ kiếp!
Trung tướng Tema đập mạnh tay xuống bàn, tức giận mắng nhiếc. Đúng là lũ ăn hại! Nhóm kẻ địch xâm nhập tuyệt đối không thể vượt quá hai tiểu đội, nếu không vệ tinh đã phát hiện ra từ lâu. Vậy mà chỉ với ngần ấy người, chúng lại có thể phá hủy một căn cứ được bảo vệ bởi hơn một trăm cỗ chiến binh cơ động cùng hệ thống phòng ngự kiên cố... Đúng là nỗi nhục nhã ê chề của quân nhân!
Điều khiến Tema đau xót hơn cả là đó lại là kho tiếp tế quan trọng cho tiền tuyến. Hơn nửa số quân nhu cho chiến dịch lần này được xuất phát từ đó. Bị đánh úp thế này chẳng khác nào bị "rút củi đáy nồi", tình thế trở nên cực kỳ bất lợi. Nếu cuộc chiến kéo dài, rất có thể phe không trụ nổi sẽ là bọn họ!
— Lệnh cho quân tiền tuyến dốc toàn lực tấn công!