Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Điềm Điềm bám theo muốn đứt hơi. Cái tên này đi nhanh thế không biết, thoắt ẩn thoắt hiện như ma quỷ. Đã vậy lại toàn chui vào mấy con hẻm tối om om. Phía trước là khu kho bãi ngoài trời, giờ này đến cái bóng ma cũng chẳng có... Ủa, người đâu mất rồi?
Điềm Điềm đi loanh quanh vài vòng, ngó nghiêng ngó dọc cũng chẳng thấy người đâu. Lạ thật, rõ ràng vừa mới ở đây mà!
— Lý Phong... Lý Phong... Có ai ở đó không?
— Bạn học Điềm Điềm, đang tìm tôi đấy à?
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Điềm Điềm phát hiện sau lưng mình có thêm một người. Cô giật mình lùi lại, lưng đập cái rầm vào thùng container:
— Lý... Lý Phong đó hả?
Lý Phong bước ra từ bóng tối, trên môi nở một nụ cười quỷ dị:
— Con gái con lứa mà chạy lung tung ban đêm là nguy hiểm lắm đấy. Đã vậy còn ăn mặc hở hang thế này, đây chẳng phải là đang câu dẫn đàn ông phạm tội sao?
Lý Phong ép sát Triệu Điềm Điềm vào thùng container. Hai cơ thể gần như chạm vào nhau, có thể cảm nhận rõ ràng nhịp thở của đối phương. Triệu Điềm Điềm bắt đầu luống cuống. Đôi chân dài thon thả khẽ cọ xát vào nhau vì căng thẳng.
— ... Anh, anh muốn làm gì?
Choáng, mình đóng vai dâm tặc giống thật vậy sao? Nhưng thế cũng tốt:
— Ý tôi là, một cô gái xinh đẹp thì không nên đứng quá gần một người đàn ông, lại càng không nên bám đuôi người ta vào ban đêm. Hiểu chưa?
Triệu Điềm Điềm lập tức hiểu ra vấn đề. Tên này đúng là... đồ ngốc! Sao lại nghĩ ra cái trò ngớ ngẩn thế này chứ. Điềm Điềm cố tình tỏ ra vô cùng sợ hãi, run rẩy như một con thỏ non, trông lại càng thêm phần quyến rũ.
— Không hiểu lắm... Anh rốt cuộc muốn làm gì cơ! — Vừa nói, cô nàng còn cố tình rướn người sát lại một chút. Khoảng cách giữa hai người dường như đã chạm tới giới hạn nguy hiểm.
Lý Phong là người cực kỳ nhạy bén trong việc nắm bắt tâm lý đối phương. Rõ ràng vừa nãy cô nàng còn hoảng hốt, vậy mà giờ đã bình tĩnh lại rồi. Tuy bề ngoài vẫn đang tỏ vẻ sợ hãi, nhưng đó chỉ là giả tạo. Lạ thật, có chỗ nào không ổn thì phải.
— Bạn học Lý Phong, anh chặn đường tôi giữa đêm hôm khuya khoắt thế này là có ý đồ gì? — Bàn tay Triệu Điềm Điềm nhẹ nhàng đặt lên vai y. Đôi chân nuột nà, mềm mại của cô khẽ áp sát vào người y... Chiêu này cô học lỏm trên phim ảnh, lần đầu tiên thực hành, hy vọng là hiệu quả. Đàn ông mà nhìn thấy chân cô thì mắt cứ gọi là dính chặt vào. Thế nên, sát thương tạo ra chắc chắn là chí mạng.
Cơ thể luôn có những phản ứng vô cùng nhạy bén. Từ hôm qua, Lý Phong đã cảm thấy cơ thể mình có chút kỳ lạ, cực kỳ mẫn cảm. Vậy mà trước đòn tấn công vụng về này của Triệu Điềm Điềm, y lại có dấu hiệu không thể chống đỡ nổi. Chết dở, cứ thế này thì lại làm trò cười cho thiên hạ mất. Lý Phong đâu dám làm gì cô nàng. Quen thân thì chưa tới mức đó, nhưng dù sao cũng là bạn học chung trường quân sự, ngẩng đầu không gặp thì cúi đầu cũng chạm mặt. Nếu thực sự xảy ra chuyện gì, thì đúng là toang.
— Khụ khụ, tôi chỉ muốn nhắc nhở bạn học Triệu Điềm Điềm là ban đêm đừng có chạy lung tung, nguy hiểm lắm.
Nói xong, Lý Phong định chuồn thẳng. Mẹ kiếp, làm "dâm tặc" cũng cần phải có kỹ thuật. Bắt y phải nói mấy câu buồn nôn đó quả thực là làm khó y quá.
Nhưng vòng tay của Triệu Điềm Điềm đã quàng qua cổ y:
— Nguy hiểm cỡ nào?
Vị trí giữa thợ săn và con mồi lập tức bị hoán đổi. Kế hoạch của Lý Phong phá sản toàn tập. Y đã quá coi thường Triệu Điềm Điềm. Nếu là một cô gái nội tâm, dịu dàng, bị hù dọa thế này chắc chắn sẽ tự động rút lui. Nhưng Triệu Điềm Điềm từ nhỏ đã quen thói coi trời bằng vung. Một mình dám xông vào Đấu trường Luyện Ngục, lại còn dám theo dõi đàn ông lúc nửa đêm, cái gan của cô nàng tuyệt đối không hề nhỏ. Nhận ra Lý Phong chỉ là "múa mép", cô nàng lập tức phản công.
Lần này đến lượt Lý Phong bị ép vào tường:
— À thì, ý tôi là... con gái rất dễ bị thiệt thòi. Cô biết đấy, trong doanh trại có rất nhiều đàn ông "thiếu thốn", đôi khi rất dễ kích động.
— Vậy còn anh?
Lý Phong chưa kịp nói hết câu, người đẹp đã áp sát từng bước. Mọi người đều là người trưởng thành cả rồi, mấy chuyện này dĩ nhiên không còn là điều cấm kỵ như vài trăm năm trước.
— Tôi... dĩ nhiên...
Lời vừa ra khỏi miệng đã thấy hớ, nhưng lại không biết phải nói gì tiếp. Lý Phong vốn nổi tiếng mồm mép tép nhảy, nhưng một khi đã bị lép vế thì cũng đành "câm nín".
— Lần đầu tiên của tôi... anh có muốn không?
BÙM...
Trong đêm khuya thanh vắng, một tuyệt sắc giai nhân dùng giọng điệu lả lơi thì thầm câu nói đó. Sức công phá mà người đàn ông đối diện phải chịu đựng lớn đến mức nào, có lẽ ai cũng hiểu. Lý Phong chỉ cảm thấy máu nóng bốc thẳng lên não.