Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lý Phong dừng ngay bài tập, đưa mắt quét qua mọi người. Những con sói chỉ biết rèn luyện trong lồng kính không bao giờ là những con sói thực thụ. Sói là phải ăn thịt! Đây chính là cơ hội tuyệt vời để thử lửa bọn họ!
— Bác sĩ, lực lượng địch bao vây Tiểu đội 359 khoảng bao nhiêu?
— Theo tình báo của Tiểu đội 359, đối phương có hơn 20 cỗ chiến binh cơ động, cộng thêm rất nhiều xe bọc thép và vũ khí hạng nặng như súng phóng lựu.
Nghe có đánh nhau, cả đám mắt sáng rực lên, thèm thuồng nhìn Lý Phong. Cái bộ dạng trông hệt như mấy con thỏ con mắt to tròn ngấn nước, thật khó mà chối từ. Tiếc là chiêu này không tác dụng với y.
Lý Phong gật đầu, nhìn thẳng vào mọi người:
— Bây giờ, tôi ra lệnh! Lão K làm chỉ huy. Fantasy, Bác sĩ, Chân Ga, ba cậu lập tức lên đường ứng cứu Tiểu đội T-359! Nghe rõ chưa!
Nhóm Fantasy đã đợi ngày này từ rất lâu rồi. Nghe Lý Phong ra lệnh, chí khí chiến đấu sục sôi ngút trời. Cả đám lập tức đứng nghiêm, ưỡn ngực gào lớn:
— Rõ! Thưa Đội trưởng!
— Rất tốt! Xuất phát!
Bốn người nhanh chóng lao về phía chiếc Canno V của mình. Sau khi kiểm tra trang bị kỹ lưỡng, bốn cỗ chiến binh cơ động bứt tốc lao thẳng về phía căn cứ của Tiểu đội 359.
— Đội trưởng, sao không cho tôi đi! Mấy hôm nay tôi tập luyện hăng hái nhất mà!
Xe Tăng lầm bầm. Từ trường tinh thần của hắn là trường hợp kỳ lạ nhất trong đội. Hình như nó có khả năng tấn công thì phải. Tuy Xe Tăng chưa phát hiện ra khả năng đó, nhưng khi thực chiến, khả năng phân tích và làm chủ chiến trường của hắn vượt trội hơn hẳn ngày trước. Không phải là hắn trở nên điềm tĩnh hơn – thực ra tính khí hắn còn bạo tợn hơn xưa – nhưng hắn lại có khả năng đưa ra phán đoán nhạy bén hơn rất nhiều khi đối mặt với những tình huống nguy cấp. Bởi vậy, Xe Tăng cũng đang rất nóng lòng muốn xem rốt cuộc mình đã mạnh đến mức nào. À đúng rồi, kỹ năng bắn súng của hắn cũng được cải thiện đáng kể.
Lý Phong chỉ mỉm cười:
— Salta, Xe Tăng có vẻ đang thừa năng lượng. Cậu ra chơi với cậu ta một lát đi. Nương tay một chút. Dạo này đang có chiến sự, đừng làm quá đà.
— Rõ, thưa Đội trưởng!
Ánh mắt Salta hướng về phía Xe Tăng. Bị Salta lườm một cái, Xe Tăng cũng hơi lạnh gáy. Nhưng chí khí chiến đấu vẫn hừng hực:
— Đệt, sợ quái gì! Chấp mày một tay tao cũng đập chết mày!
— Đội trưởng dặn rồi, đánh là phải dốc toàn lực!
Rầm... Keng cheng... Rầm...
Bên ngoài vang lên tiếng gầm thét của Xe Tăng. Lý Phong khẽ lắc đầu. Trong đội, Salta, Lão K và Xe Tăng vẫn là những người mạnh nhất. Nhưng nếu cứ để họ ra mặt mãi thì đám Fantasy, Chân Ga và Bác sĩ sẽ chẳng bao giờ khá lên được. So với Salta và Xe Tăng, Lão K điềm tĩnh hơn rất nhiều. Hơn nữa, tài thiện xạ của hắn cũng sẽ là một tấm bùa hộ mệnh vững chắc cho đám Fantasy. Đó là lý do y giao quyền chỉ huy cho Lão K. Nếu để Salta đi, dám chắc tên cuồng chiến này sẽ một mình càn quét sạch sành sanh không chừa lại cho ai cái nào.
Sức mạnh chiến đấu phải được rèn luyện và mài giũa trong thực chiến.
Làm Đội trưởng, y buộc phải suy tính xa hơn.
Không phải y đánh giá quá cao thực lực của đội mình. Thú thực, y hoàn toàn không để đám lính tản mạn ô hợp đó vào mắt.
---
Tại căn cứ của Tiểu đội T-359, tiếng nổ vang lên ầm ĩ. Toàn bộ hệ thống phòng thủ đã được kích hoạt. Pháo tự động thi nhau nhả đạn ùng oàng. Mười hai cỗ chiến binh cơ động trấn giữ bốn góc, dốc toàn lực đánh trả.
Dưới áp lực hỏa lực dày đặc thế này, đối phương quả thực không thể xông vào được. Hoặc có thể nói là chúng khá cẩn trọng. Tuy áp đảo về số lượng chiến binh cơ động, nhưng chất lượng lại quá bèo bọt. Chúng còn có hàng chục lính bộ binh vũ trang, vác súng phóng lựu và các loại vũ khí cá nhân xả đạn liên hồi. Mức độ sát thương của đám lính này khá hạn chế, nhưng quả thực cực kỳ gây ức chế.
Thành viên của Tiểu đội T-359 đang bị áp đảo hoàn toàn. Bọn họ không ngán đấu cơ giáp, nhưng cái đám cứ chực chờ cắn trộm từ xa kia quả thực rất phiền phức. Những loại vũ khí đó khó có thể gây ra vết thương chí mạng cho cơ giáp, nhưng không có nghĩa là không thể. Lỡ ăn một quả đạn pháo vào chỗ hiểm thì cũng "đi bán muối" như chơi. Kể cả không trúng chỗ hiểm, thì việc bị dính đạn vào thời khắc quyết định cũng đủ lấy mạng rồi.
Hơn nữa, họ cũng không dám chắc đám cướp này có quân tiếp viện hay không. Giao tranh với bọn này đâu phải ngày một ngày hai. Chúng thường xuyên giăng bẫy tạo ra thế trận giằng co để dụ quân đồn trú chủ động tấn công, sau đó mới ùa lên đánh úp. Tiểu đội chỉ có ngần ấy người, quả thực không dám manh động.
— Chú ý! Tiết kiệm đạn dược! Đừng bắn bừa! Lũ khốn này đang muốn câu giờ đây mà. Cứ từ từ mà chơi với chúng!