Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
— Cho các cậu 5 phút! Kẻ nào không tự đứng lên được thì tập thêm giờ đi!
Một giọng nói điềm nhiên cất lên từ miệng Lý Phong. Đám người đang nằm bẹp dưới đất lập tức nghiến răng nghiến lợi, vận hết sức bình sinh để gượng dậy. Đám binh lính xung quanh đứng trơ mắt nhìn. Chỗ này là chỗ dành cho con người sao???
Nhóm Salta đang cố gắng hết sức. Lý Phong ra tay cực kỳ ác liệt, đặc biệt là với Salta. Chỉ có như vậy Salta mới có thể trở nên mạnh mẽ hơn.
Thú thực, đám binh lính xung quanh hoàn toàn không thể hiểu nổi. Đánh như vậy thì quá tàn nhẫn rồi! Chẳng lẽ bọn họ không biết phản kháng sao? Đổi lại là người bình thường thì chắc chắn đã "đi bán muối" từ lâu rồi. Vậy mà chẳng có ai hó hé nửa lời. Việc duy nhất họ muốn làm lúc này là phải đứng lên bằng được.
Và Salta là người đầu tiên làm được điều đó.
…
Giữa bọn họ không chỉ đơn thuần là tình bạn, càng chẳng cần bận tâm đến cái gọi là thấu hiểu lẫn nhau. Thứ gắn kết họ là thứ giao tình bền chặt được bồi đắp qua những lần vào sinh ra tử, hoàn toàn không cần đến những lời sáo rỗng.
Chưa đầy 5 phút, cả sáu người đều lóp ngóp đứng dậy, xếp thành một hàng ngang trước mặt Lý Phong.
— Salta, tốc độ ra đòn của cậu vẫn hơi chậm. Xe Tăng, dùng đầu óc nhiều hơn đi! Lão K, đánh giáp lá cà không giống như bắn tỉa đâu, phải liều mạng vào! Bây giờ cho phép nghỉ ngơi. Nghỉ xong đi xem có chỗ nào cần phụ giúp không.
— Rõ, thưa Đội trưởng!
Cả sáu người đồng loạt giơ tay chào. Sở dĩ Lý Phong không thèm nhận xét Chân Ga, Fantasy và Bác sĩ là vì ba tên này vừa nhào vô đã bị y đập cho đo ván, chẳng có gì để nói cả. Bắt buộc phải mạnh hơn nữa!
Thấy sáu cái bóng lù lù tiến tới, đám lính công binh bất giác lùi lại vài bước, bấy giờ mới nhận ra mình hơi thất thố:
— Khụ khụ, các anh cứ nghỉ ngơi đi. Mấy việc này để chúng tôi tự làm là được rồi.
Xe Tăng nở nụ cười sảng khoái:
— Không sao! Việc gì cần dùng sức cứ giao cho tôi!
Mọi người vội vã gật đầu, nhưng ai mà dám sai bảo họ làm việc. Nội cái bóng lưng khi bước đi của đám người này thôi cũng đã toát ra một áp lực ngột ngạt. Trái lại, vị Đội trưởng của họ thì trông lại cực kỳ bình thường. Lúc không chiến đấu, nhìn y chẳng có vẻ gì là mang sức mạnh sát thương cả, vóc dáng lại nhỏ con nhất bọn. Khi bình tĩnh lại, nét mặt y cũng vô cùng thư thái, nhìn thế nào cũng chỉ giống một cậu sinh viên chưa trải sự đời. Nhưng sau khi chứng kiến trận đấu ban nãy, có đánh chết cũng chẳng ai dám tin vào cái vẻ ngoài đó.
Đến lúc ăn cơm, mọi người lại được dịp mở mang tầm mắt về cái gọi là "sức chiến đấu". Cái đám này cứ như lũ ma đói đầu thai, khẩu phần ăn của một người bằng ba bốn người bình thường gộp lại. Cũng phải thôi, cường độ huấn luyện khủng khiếp như vậy, năng lượng tiêu hao cực lớn thì việc nạp lại cũng phải tương xứng. Thảo nào chỉ có nửa tiểu đội mà ngốn sạch lượng vật tư của cả hai đội gộp lại!
Ban đầu, đám lính công binh còn nơm nớp lo sợ lũ du kích chết tiệt kia sẽ đến cắn trộm. Nhưng bây giờ... họ lại hơi tò mò muốn biết, khi đám người này bước vào buồng lái chiến binh cơ động, khung cảnh sẽ kinh khủng đến mức nào.
Trực thăng và xe tải tiếp tế liên tục bay qua bay lại. Rõ ràng, lần này căn cứ sẽ được mở rộng quy mô, không chỉ dành riêng cho một tiểu đội nữa.
Và cái miệng của con người thì làm sao mà bịt lại được. Chứng kiến những chuyện hoang đường thế này, dĩ nhiên họ phải rêu rao ra ngoài. Lễ trao thưởng tại Sở Chỉ huy lần trước chỉ là chuyện của các sếp lớn. Đám binh lính cấp dưới cũng chỉ nghe phong phanh chuyện Tiểu đội 120 lột xác thành công, lại còn lòi ra một gã Đội trưởng mang tầm vóc huyền thoại. Nhưng những lời đồn đại thì lúc nào chẳng bị thổi phồng. Còn lần này là do chính những người lính bình thường tận mắt chứng kiến. Mỗi lần kể lại cho đám bạn nghe, bọn họ luôn chốt hạ bằng một câu: "Tao thề là tao đéo nói xạo đâu nhé! Chính mắt tao nhìn thấy đấy!".
Danh tiếng về Đội trưởng "Ác Quỷ" của Tiểu đội 120 đã bắt đầu nổi như cồn khắp toàn quân khu.
Mục đích của Lý Phong đến đây chỉ là để rèn luyện và kiểm chứng bản thân. Sau khi kỳ thực tập kết thúc, y vẫn phải quay lại trường báo cáo. Nhưng Tướng quân Marshall tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tha y. Tại sao Tiểu đội 120 lại không được bổ sung quân số? Chẳng lẽ tình trạng thiếu hụt binh lính đã đến mức đó rồi sao?
Tất nhiên là không!
Ông ta đang ấp ủ một kế hoạch lớn!
Toàn bộ bản kế hoạch đã được đệ trình, hiện chỉ còn chờ đám chóp bu trên Bộ thảo luận thông qua. Nếu chỉ gói gọn trong một quân khu thì ông ta hoàn toàn có quyền tự quyết. Nhưng như thế thì quá nhỏ bé, tham vọng của ông ta còn lớn hơn thế rất nhiều.